Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trùng Sinh Xách Váy Truy Phu

Chương 1 _ Sống lại

Còn đang say giấc nồng trong khuê phòng, Bích Chiêu bị tiếng ồn ào ngoài cửa đánh thức, đôi mày liễu vô thức chau lại. Nàng vươn đôi tay với những ngón nhỏ thon dài, trắng muốt ôm lấy gối bịt kín tai mình. Vậy mà vẫn không ngăn được âm thanh hỗn loạn ngoài kia.

Bích Chiêu sinh khí ôm cái đầu đau nhức ngồi bật dậy, mở miệng định mắng người. Lời chưa kịp thốt ra, cửa đã bị đẩy mở. Một mệnh phụ y phục đỏ tươi, mắt mày sắc sảo mang theo một mâm trang sức lả lướt tiến vào.

_ Chiêu nhi! Hôm nay là sinh thần 16 của con, mau mau dậy điểm trang cho xinh đẹp rồi ra ngoài. Khách khứa đã đến đông đủ, còn đợi mỗi con. Dì đặc biệt gửi thiệp mời cho các vương tôn công tử, con nhớ thể hiện cho tốt đó!

Cái gì vậy? Chuyện gì đây? Sinh thần 16 tuồi? Nàng 16 tuổi chẳng phải đã mấy năm rồi sao? Thành thân cũng đã thành thân rồi, phu quân có rồi, còn bị hắn hại chết. Nói nhăng nói cuội!

Khoan đã! Khoan đã! Nàng đang mơ sao? Rõ ràng tên phu quân hèn nhát của nàng thông dâm với muội muội nàng bị nàng bắt gặp. Hai người họ còn không biết xấu hổ ân ái trước mặt nàng. Nàng ôm một thân bệnh tật viết hưu thư rời đi ngay trong đêm bão tuyết đầy trời.

Trên đường về cố hương, nàng gặp phải một nhóm Cẩm Y Vệ đang truy bắt tội nhân. Kẻ tội phạm ấy bắt nàng làm con tin uy hiếp Cẩm Y Vệ tìm đường thoát thân nhưng không thành. Chỉ huy sứ Cẩm Y Vệ _ Tiêu Phong Vân thân thủ bất phàm thành công cứu nàng, tóm người.

Thân thể vốn suy yếu cùng tinh thần hoảng loạn, nàng được nhóm Cẩm Y Vệ tiện đường hộ tống vế nhà ngoại tổ phụ. Ai ngờ phu quân và muội muội kia của nàng hận nàng sống dư thừa nghĩ kế gán cho nàng tội danh tư thông cùng Cẩm Y Vệ Phong Vân.

Chưa về đến nơi, nhóm người của nàng bị phục kích bỏ mạng nơi thâm sơn cùng cốc. Thanh danh bị hủy hoại, thanh xuân phí hoài, mạng sống bị tước đoạt... Bích Chiêu ai oán rơi nước mắt nhìn bóng lưng y phục đỏ thẫm vững chãi chắn trước mặt nàng, cùng nàng rơi xuống vực sâu tăm tối...

_ Triệu Bích Chiêu! Đừng có cứng đầu nữa! Mau ngoan ngoãn sửa soạn ra ngoài nhanh cho ta! _ Liêu Tuyết Như bóp má Bích Chiêu kéo lại đối mắt với bà, gằn giọng.

Cơn đau truyền lên đại não khiến Bích Chiêu tỉnh táo lại nhìn thẳng vào người đàn bà trước mặt. Ai đây? Chẳng phải người mẹ kế đã cướp tình yêu của phụ thân và tính mạng của mẫu thân nàng hay sao? Bà ta còn cùng phụ thân nàng sinh ra một muội muội tương lai sẽ cướp phu quân của nàng nữa! Họ có truyền thống cướp chồng của người khác hay sao? Thật đáng hận!

Bích Chiêu dùng móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay hòng kiềm chứng đây là thực tại hay mộng ảo.

Đau! Đau thật!

Xem ra nàng được ông trời thương xót cho cơ hội làm lại cuộc đời rồi! Nàng sống lại rồi! Lại được sống lại vào thời điểm sinh thần 16 tuổi, Liêu Tuyết Như tìm đủ thủ đoạn ép nàng lấy Hàn Dực. Bích Chiêu nàng nhất định không để cơ hội trôi qua hoài phí!

*****

Mới sáng sớm mà An Định vương phủ đã gà bay chó chạy. Cửa lớn mở ra, đám thân vệ tay cầm đao, trước cửa có mấy cái mui xe ngựa, thị nữ, sai vặt ra ra vào vào, còn ôm không ít trân phẩm.

Đường lớn đã mở, có người nhà quê mới đến tò mò trong lòng, dừng chân lại nhìn nhưng bị khách sáo mời đi. Mà người địa phương chỉ cần ngang qua là đã sáng tỏ: "Chắn chắn là Vương phi lại làm loạn rồi."

Bên trong phủ, thiếu nữ áo đỏ đi ngang qua nhà thủy tạ, trước mặt sau lưng vô số thị nữ vây quanh. Nàng đi rất nhanh, đi đi lại lại cực kì tao nhã. Mỗi một bước, đều như giẫm trên mây. Tiếng ngọc bội leng keng chạm vào nhau, trong trẻo mà không loạn.

Nàng có dung mạo xuất chúng, ánh mặt trời chiếu xuống, nàng là núi tuyết trắng cao cao lấp lánh, sáng sủa rạng ngời, trong vắt và rực rỡ.

_ Bích Chiêu! Bích Chiêu! Ngươi đứng lại đó cho ta! Trong mắt ngươi có còn người mẫu thân này hay không? _ Đuổi sát thiếu nữ, một đám người vây quanh Vương phi đi tới.

Bà ta hổn hển, giọng kích động mà phát run. Vương phi là một vị phu nhân đoan trang ung dung, lúc này sắc mặt lại cực kì khó coi. Bà cũng không muốn chuyện trong nhà mình bị đồn lung tung, khổ nỗi thiếu nữ áo đỏ hôm nay quá cường thế.

Thiếu nữ áo đỏ đang bước nhanh ra cửa phủ, nhìn đám vương tôn công tử cùng trống kèn, pháo lọng đinh tai, mặt mày nàng không động lấy một cái, mắt điếc tai ngơ. Thị nữ đi theo nàng cũng không dám chần chờ dù chỉ một chút, chỉ sợ chủ tử không vui.

_ Chặn nó lại! _ Mắt thấy Bích Chiêu sắp ra khỏi cửa phủ, Vương phi tức giận.

"Keng"! Binh khí chạm vào nhau, bọn thị vệ cùng với thân vệ bảo vệ Bích Chiêu giao đấu tại chỗ. Nhân mã hai bên bất phân thắng bại, mà nàng nhìn cũng không thèm nhìn, một mạch đi ra khỏi phủ.

_ Bích Chiêu, ngươi mà ra khỏi cánh cửa này, về sau đừng hòng trở về! _ Thấy cản trở vẫn không ngăn được nàng rời đi, Vương phi cảm thấy tôn nghiêm bị thương, sắc mặt cứ trắng rồi trắng.

Bích Chiêu đã đứng ở cửa phủ rốt cục ngừng bước chân, quay đầu, mặt không biểu cảm nhìn đám nhân mã đuổi theo nàng. Đôi mắt kiêu căng nhìn chằm chằm Vương phi khoảng nửa khắc, ý châm biếm rõ ràng. Nàng khinh thường nói chuyện với đối phương, tiếp tục đường mình mình đi.

Bị người trước mặt nhục nhã, Vương phi máu nóng tuôn lên mặt, khí không lưu thông, lăn ra ngất xỉu.

/End chương 1/

Chương 2 _ Quận chúa uống lộn thuốc?

_ Nương! Nương, người làm sao vậy? _ Có một tiểu cô nương ăn vận hoa lệ chạy tới, đỡ lấy Vương phi đang sắp ngã.

Thiếu nữ ỷ vào thân phận, tiến lên vài bước chặn đầu, ngăn đường của Bích Chiêu.

_ Bích Chiêu! Ngươi ác độc như vậy! Ngươi hại chết mẫu thân ngươi, bây giờ đến cả mẫu thân ta cũng không buông tha! Cái thứ sát phụ sát mẫu như ngươi, còn mặt mũi nào sống về sau?

Sát phụ sát mẫu? Sắc mặt Bích Chiêu khẽ thay đổi, đôi mắt lạnh lùng kiêu ngạo che lại sự tái nhợt trong nội tâm, cúi mắt nhìn tiểu cô nương đang chặn ở trước mình.

Nàng thất thần trong chốc lát, giọng thờ ơ:

_ Vậy ngươi có muốn tới thử một chút thủ đoạn của ta? _ Nàng cất bước, đi về phía người đối diện.

Tiểu cô nương không ngừng lui về sau, nhưng bị đám thân vệ chặn đường lui, trốn cũng không thoát. Cằm của tiểu cô nương bị nâng lên, Bích Chiêu trống rỗng nhìn nàng, giống như đang nghĩ xem là nên ra tay lúc nào.

_ Đừng làm hại Hoa nhi của ta! _ Nhìn thấy tiểu nữ nhi rơi vào trong tay của nàng, Vương phi không còn hôn mê nữa, gấp đến độ kêu to.

_ Nương! _ Triệu Lệ Hoa bị tỷ tỷ nắm cằm, nước mắt thi nhau rơi xuống.

Như có thần linh trợ giúp, quanh thân xuất hiện vô số dũng khí, phấn đấu quên mình thoát khỏi vòng vây, chạy về phía Vương phi.

Bích Chiêu khoanh tay trước ngực nhìn triển lãm "mẫu hiền con hiếu" của đám người này: Ôm nhau khóc một đoàn, giống như nàng làm gì bọn họ không bằng!

Đối với sự "kích động" của bọn họ, nàng lại như một người qua đường, vô cảm mà xa lạ.

Thị nữ hầu cận Vương phi lớn tiếng kêu đại phu, Vương phi vỗ vỗ ngực thở mạnh, Lệ Hoa quỳ ở một bên lau nước mắt...

Bọn họ quan tâm lẫn nhau, nhưng lúc nhìn về phía nàng, ánh mắt lại phẫn hận như thế.

_ Ta thân là mẫu thân ngươi, hao tâm tổn ý lo lắng chu toàn cho hôn nhân đại sự của ngươi. Ngươi lại tỏ thái độ không coi ra gì! Bây giờ ngươi bỏ đi trong khi khách khứa ngồi đó chờ ngươi, ngươi nói xem mặt mũi ta nên để ở đâu? _ Giọng Vương phi run lẩy bẩy _ Phụ thân ngươi trở về, hắn cũng sẽ không tha cho ngươi!

_ "Mẫu thân"? Mẫu thân ta đã chết năm ta 6 tuổi, chết dưới hồ sen này! Là do ai hại chết, ngươi không nhớ sao? Hai tiếng "mẫu thân", ngươi xứng để ta gọi sao? Nếu ngươi đã hao tâm tốn sức đến vậy, sao không đem nữ nhi của ngươi ra mà tiếp khách? Biết đâu cô ta lại lọt vào mắt của Hàn Dực thiếu gia! Tấm lòng của ngươi, thứ cho bản tiểu thư ta nhận không nổi! _ Bích Chiêu nghiêng đầu, giọng đầy sự mỉa mai, càng khiến cho đám người nào đó thêm phẫn uất.

Ngữ điệu nàng bình tĩnh, giống như đang nói chuyện nhà. Nhưng nghĩ đến hành động phản kháng khác hẳn thái độ nhu thuận lúc trước của nàng, trên ngực bọn họ như có thêm ngàn cái chùy.

_ Ngươi... Ngươi... _ Vương phi lắp bắp.

_ Còn về phụ thân ta? Ông ta nào có thời gian để ý tới đứa con này! _ Nàng nói xong dẫn theo tiểu nha đầu phất áo rời khỏi.

Tiểu nha đầu gương mặt bầu bĩnh thanh tú líu ríu chạy theo tiểu thư, hỏi:

_ Chúng ta đi đâu vậy tiểu thư?

_ Tới nam uyển! _ Bích Chiêu không mặn không nhạt phán một câu làm đám nam nhân ngồi quanh đó ngóng chuyện không khỏi á khẩu, trợn mắt.

Vương phi thấy vậy không còn mặt mũi nào liền trực tiếp giả ngất để gia nhân khiêng về phòng trốn tránh hiện thực nhục nhã ê chề.

...****************...

_ Quận chúa, đây là Thiết Quan Âm năm nay An Khê cống tân thượng, vương phủ nhiều người như vậy, bệ hạ chỉ thưởng cho một mình quận chúa mà thôi.

_ Quận chúa, đây là điểm tâm Thượng Lâm Trai mới ra, ngày hôm qua thị nữ đã phải xếp hàng thật lâu, mới mua về được đấy.

_ Quận chúa, đây là hai bức ngự họa Chính Nguyệt ban thưởng, thị nữ vừa tìm ra, mời quận chúa xem.

_ Quận chúa, bộ bút chương này cũng vừa được chế tạo ra, người có thể luyện chữ to...

Bên trong xe ngựa rộng lớn, tiểu tỳ nữ mỹ mạo đang ngồi quỳ, dùng giọng điệu ngọt ngào, giới thiệu đồ chơi cho An Định quận chúa _ Triệu Bích Chiêu.

Trên một cái bàn gỗ lim kiễng chân, đã dọn giấy và bút mực đâu vào đó, thêm điểm tâm và trái cây, bài trí chạm ngọc.

Tì nữ vừa nói, vừa lặng lẽ dò xét phản ứng của quận chúa.

Một chiếc lư hương thơm ngát, khói trắng bay lên làm mơ hồ mặt mày người đang ngồi nhưng không hề ảnh hưởng tới mĩ mạo của nàng.

Bích Chiêu là người có được cốt tướng bề ngoài đều kinh diễm, mỏng manh mà trong trẻo. Gương mặt nàng lại xinh đẹp động lòng người, cho nên thị nữ cam tâm tình nguyện tìm kiếm niềm vui cho nàng.

Lúc này, đôi con ngươi đen của Bích Chiêu đang nhìn hư không, thần hồn du đãng bên ngoài, không biết đang nghĩ cái gì.

– Vương phi và tiểu quận chúa lại còn nói quận chúa giết người. Thật quá đáng, khẳng định là quận chúa mất hứng, mới trốn đi chơi...

Tì nữ nghĩ đến tác phong dũng mãnh vừa rồi của quận chúa nhà mình, da đầu tê rần cả lên: Đây là chuyện lạ trước nay chưa từng có!

_ Dừng xe! _ Bích Chiêu đột nhiên lên tiếng.

_ Sao thế quận chúa? Người khó chịu ở đâu à? _ Đông Nhi hốt hoảng.

_ Nam uyển ở phía trước kìa! _ Bích Chiêu lườm qua, tì nữ liền không nói gì.

Theo nàng xuống xe, Đông Nhi xoắn xuýt không biết nên nói hay không. Nếu nói thì sẽ bị chủ tử trách phạt, không nói thì lại trái với chức trách của mình.

_ Quận chúa! Người thân là khuê nữ, sao lại có thể đến những chốn trăng hoa như thế này chứ? Vương gia biết được chắc chắn sẽ nổi giận đó!

_ Tâm tư của ông ta làm gì rảnh rỗi mà đặt ở chỗ ta chứ! Ta làm gái ngoan chán rồi! Giữ gìn thanh danh tiết hạnh làm gì để rồi cũng bị người đời bôi nhọ thôi! Ta mặc kệ! Đã tới đây rồi, hôm nay sẽ không quay về khi chơi chưa đã đâu! Mau đặt cho ta một phòng thượng hạng!

Bích Chiêu mang tư thái ung dung tiến vào trong không gian tiếng đàn hát dập dìu. Trái ngược với nàng là Đông Nhi cùng biểu cảm không thể miễn cưỡng hơn.

"Haizz... Quận chúa nhà ta uống lộn thuốc gì thế này! Tiểu tổ tông của ta ơi!" _ Đông Nhi thầm ai oán trong lòng.

/End chương 2/

Chương 3 _ Gặp lại cố nhân

Quận chúa nhà mình hôm nay khác lạ, Đông Nhi dù thấy không ổn cũng chẳng dám khuyên can. Ca hát mua niềm vui, hồng vũ tơ vàng, giường mềm không rèm che.

Bích Chiêu muốn đến nam uyển trước hết là để làm An Định vương phủ kia mất hết mặt mũi, sau đó là để uống rượu ngẫm nghĩ một số điều. Nàng nào có đặt tâm tư vào đám nam nhân y phục hớ hênh, múa may uyển chuyển, tiếng nhạc réo rắt say lòng... Trước mắt nàng là những thước phim quá khứ tua chậm đau lòng...

An Định vương phủ trước khi nàng 6 tuổi là một nơi tràn ngập tiếng cười. Có phụ mẫu, có nàng. Thời gian hạnh phúc ngắn ngủi kết thúc sau khi sự thật phụ thân nàng dang díu với nữ nhân nhà họ Liêu bị đổ vỡ. Ông ta si mê Liêu Tuyết Như, bỏ bê mẹ con nàng.

Mẹ nàng _ Mã Yên Chi _ là một nữ nhân yếu đuối đến nhu nhược. Người không chấp nhận được sự thật nên chọn cách quyên sinh, bỏ lại Bích Chiêu nàng một thân một mình trơ trọi lớn lên.

Không còn mẹ ruột, Liêu Tuyết Như ngoài mặt tỏ vẻ yêu thương nàng nhưng sau lưng âm thầm ghét bỏ. Mọi sự ưu ái đều dành cho Triệu Lệ Hoa _ muội muội nàng. Phụ thân nàng thường xuyên vắng nhà, mọi sự trong nhà không quản mà giao hết cho Trương Tuyết Như.

Bích Chiêu trong quá khứ cũng nhu nhược y như mẹ, chỉ mong ngoan ngoãn sẽ được an ổn lớn lên, nghĩ rằng hết lòng với mọi người sẽ được đền đáp y như vậy. Hoàng thúc của nàng _ Triệu Kiến Quốc thấy thương cho đứa nhỏ mất mẹ từ sớm nên vô cùng sủng ái Bích Chiêu. Mọi trân phẩm mà nàng nhận được đều hào phóng chia cho Liêu Tuyết Như cùng Triệu Lệ Hoa, không giữ cho riêng mình. Nàng xem họ là gia đình, là người thân nhưng ai ngờ trong lòng họ âm thầm tính kế nàng...

Liêu Tuyết Như tổ chức sinh thần 16 tuổi cho nàng, lấy được hôn ước với con thứ của Hàn gia _ Hàn Dực. Hàn Dực là con vợ lẻ, tâm có chí lớn nhưng không có hậu thuẫn nên ai nhìn vào cũng cho là hắn không có tiền đồ. Ai ngờ người này mưu kế đa đoan, hạ bệ được huynh đệ con chính thất lấy được lòng tin của Hàn lão gia.

Vị thế của Hàn Dực thay đổi, Liêu Tuyết Như không cam lòng tính kế cho con gái leo lên giường tỷ phu, âm thầm hạ độc nàng. Chờ ngày nàng chết, Triệu Lệ Hoa có thể quang minh chính đại trở thành Hàn phu nhân.

Chỉ có nàng, ngây ngây ngô ngô đến lúc chết vẫn tin tưởng vào hai chữ "gia đình". Gia đình đó trớ trêu thay chẳng có một vị trí nào cho nàng...

Càng nghĩ càng cay đắng, càng đau lòng càng muốn uống. Hết ly nọ đến ly kia, mặc cho Đông Nhi bên cạnh can ngăn. Để cho nàng buông thả một đêm nay đi, rồi ngày mai nhất định nàng sẽ khiến đám người kia bồi táng cùng mẫu thân!

Bích Chiêu say đến đau đầu được người dìu vào một cái phòng, miệng kêu la không ngừng:

_ Cho người đứng đầu bảng của các ngươi đến đây!

_ Vâng vâng câng, cô nương! Ngài đợi một chút. _ Thiếu niên ngồi đệm đàn ở góc phòng thấp giọng nói.

Bích Chiêu ngã vào giữa đệm giường, đầu choáng váng, mắt nhập nhèm nhìn thấy một thanh niên đang đứng bên giường chỉ có quần áo trong.

Trong mơ hồ, nàng không thấy rõ sắc mặt khó coi của đối phương, chỉ cảm thấy trước mắt sáng ngời. Nhìn người có bề ngoài đẹp mắt sẽ giống như được soi sáng vậy, ai cũng sẽ không chịu bỏ lỡ.

Quần áo trong rộng rãi, thanh niên màu da gốm sứ, cụp lông mi dài xuống, hốc mắt đen tuyền một đường. Có ánh lửa mơ hồ di động nơi mặt hắn, kim quang liên tiếp, như ngày mùa đông.

Bích Chiêu ngoài ý muốn cảm thán:

_ Chất lượng của tiểu quan quán, cao như vậy cơ à?

Vốn nghĩ nhìn qua chỉ nghiện là cùng, hiện tại lại muốn hắn. Nàng lung la lung lay bổ nhào tới, đối phương giống như sợ nàng gây ra tiếng động lớn, đưa tay ra đỡ nàng. Ngay sau đó, mặt thanh niên liền bị một đôi tay mò lên.

Hắn hơi kinh sợ lui về phía sau, Bích Chiêu lớn mật nhất quyết không buông tha đuổi theo hắn. Nàng ỷ vào mình say rượu làm càng, trực tiếp đè hắn ngã trên giường.

Thanh niên cắn răng, bị đụng phải miệng vết thương, kêu một tiếng. Bích Chiêu ghé vào dưới mí mắt của hắn, chuyên tâm nhìn hắn. Sau khi tầm mắt mơ hồ vài lần, giọng của nàng có tiếc nuối lại vô cùng thân thiết:

_ Ngươi thật đẹp! Ta rất thích!

Thanh niên không vui vì vướng phải nữ nhân này lúc đang làm công vụ, tư thái lúc này của hai người đã khiến hắn cực kì chán ghét. Hắn nghiêng đầu, nàng sờ mắt mũi trước mặt, ngón tay mềm mại lướt qua.

Khoảnh khắc đó, trong mắt nàng là sự hồn nhiên chân thành, dịu dàng lưu luyến, khiến tim hắn ngừng đập. Hắn ngày thường rất tốt, nhưng lại chưa bao giờ được người ta khen vì quá lạnh lùng.

Sau đó, nước mắt nàng nhỏ lên mặt hắn.

Thanh niên ngạc nhiên, lúc muốn đứng dậy, cổ lại bị ôm. Người đang rớt một đống nước mắt nóng hổi kia chợt ôm lấy hắn.

_ Khách quan, chúng tôi mời công tử đến đây cho ngài rồi, ngài muốn công tử tiến vào không? _ Ngoài cửa truyền đến giọng nói trong trẻo của thiếu niên.

Bích Chiêu cứng đờ người, mở to mắt nhìn xuống người phía dưới.

Cổ nàng bị nửa bàn tay to thon dài giữ chặt, thanh niên dưới thân lạnh lẽo nói:

_ Bảo hắn đi, bằng không...

Nháy mắt tỉnh cả rượu, Bích Chiêu cảm thấy có sát ý. Nàng liền làm theo lời đối phương, người bên ngoài không rõ chân tướng nên rời đi. Sau đó, thanh niên dưới thân đẩy nàng ra, đứng dậy thay quần áo.

Hắn thay băng gạc, lau từng vệt máu một. Trên giường có quan phục tơ tằm màu xanh, thêu phi ngư. Một cây đao ném tùy ý bên cạnh, tua kiếm bay bay, lệnh bài được đặt ở dưới.

Bích Chiêu cũng chẳng phải một cô quận chúa nông thôn chưa từng trải việc đời, nàng liếc mắt một cái liền nhận ra thân phận của hắn – Cẩm y vệ.

Cẩm Y vệ?

Hình ảnh bóng lưng vững chãi của nam nhân che chắn cho nàng trong đêm gió tuyết chợt hiện lên mồn một. Nàng lắc lắc đầu cho tỉnh táo rồi điều chỉnh tầm mắt nhìn kỹ người nọ lần nữa...

Chính hắn! Tiêu Phong Vân! Đuôi mắt Tiêu Phong Vân có một nốt ruồi như giọt lệ.

Tiêu Phong Vân xoay người thay quần áo, Bích Chiêu thò tay lấy lệnh bài bỏ vào trong tay áo.

Nàng đoán hẳn là Cẩm y vệ đang chấp hành nhiệm vụ, hắn đang bị thương, cho nên tới đây thay quần áo vừa vặn bị nàng chộp trúng.

Phong Vân chỉnh đốn xong, lúc rời đi ghé mắt nhìn Bích Chiêu giống như đang suy nghĩ nên xử trí nàng như thế nào.

Bích Chiêu ngoắc ngoắc ngón tay với hắn:

_ Lại đây.

Phong Vân lạnh mặt, chưa biết là thân phận của mình đã bị bại lộ, mà đối phương lại còn nghĩ tới cái chuyện kia.

_ Lề mề cái gì? Mau tới đây. _ Bích Chiêu đứng dậy lung la lung lay đi về phía hắn.

Đối diện đã là một mảng không khí. Nàng nặng nề đạp trên mặt đất, đầu cháng váng thật lâu. Sau đó nàng lấy lệnh bài ra, nhìn kỹ, khóe miệng kéo ra một đường.

Tiêu Phong Vân – Một trong 18 Cẩm y vệ Thiên hộ. Thật muốn thu phục hắn!

Lòng Bích Chiêu chợt nảy sinh cảm giác muốn chiếm hữu Tiêu Phong Vân mãnh liệt. Có hắn về phe, như hổ thêm cánh, công cuộc báo thù của nàng xem như dễ dàng thêm một chút.

/End chương 3/

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play