Vào buổi tối khi màn đêm buông xuống lúc này mọi người đã đi ngủ mọi thứ trở nên yên lặng
"Hộc! Hộc! Hộc!" tiếng một cô gái tóc đen đang chạy vội vàng vì đang bị truy đuổi một cách dữ dội.
Cô cố gắng chạy khi ánh trăng bắt đầu chiếu sáng trên đỉnh tháp của Tokyo có một cô gái với đôi mắt màu đỏ với mái tóc trắng như cước trông rất trẻ tuổi nhìn vẻ bề ngoài cô giống như một nữ sinh trung học, với cây cung cô cầm trên tay và vài chiếc mũi tên đã được tẩm độc.
[Được rồi! Cô nhận được mục tiêu rồi chứ! sát thủ quân Mông Nguyên! Trừ khử nhanh đi!]
"Yost! được rồi! bắt đầu thôi!"
đứng trên đỉnh tháp của tòa nhà tại thành phố Tokyo cô liền chuẩn gương cây cung lên và nhắm chuẩn mục tiêu.
"Đừng lo! Tỷ Tỷ! Tôi sẽ cho tỷ tỷ một giấc ngủ vĩnh hằng."
Một chiếc trực thăng đã chờ sẵn đã đến để đón cô. lúc này chiếc trực thăng đã đáp và đã thành công bay đến được mục tiêu.
Lúc này cô gái đó vẫn tiếp tục chạy và không hề hay biết cái chết đang đến gần với mình.
"Tới lượt cô đó Châu Dương Phi!" tiếng bộ đàm trên máy bay của tổ chức liền gọi.
"Đừng lo! Cô ta sẽ có một kết cục êm đẹp phải không Dương Phi?"
Dương Phi liền chuẩn bị gương cung lên khởi động ống ngắm và đã xác định mục tiêu.
"Mục tiêu cách khoảng 200m tiến nhanh hơn một chút!"
Chiếc trực thăng lập tức được tăng tốc và đã sắp bắt kịp khoảng cách với mục tiêu
"Mục tiêu cách khoảng 60m được rồi cứ giữ tốc độ này!"
Nói xong cô chuẩn bị gương cung lên và ngắm bắn.
"Vút! Phập"
Một tiếng mũi tên bay với tốc độ khá cao đã bắn trúng thẳng vào đầu nạn nhân xấu số đó.
"Đã xác nhận mục tiêu đã bị bắn chết. Nhiệm vụ hoàn thành giờ chúng ta rời khỏi đây thôi!" Châu Dương Phi liền mỉm cười và báo cáo với ông chủ của tổ chức cô.
[Làm tốt lắm Châu Dương Phi! Giờ hãy về nghỉ ngơi đi! Sáng mai ta sẽ giao nhiệm vụ mới cho cô.]
Nói xong cô liền cúp máy chiếc trực thăng liền đưa cô trở lại vị trí cũ trên đỉnh tháp tòa nhà tại Tokyo.
Ngày sáng hôm sau tại khu chung cư quen thuộc khi tôi đang đọc báo như một thói quen thường ngày. Khung trung cư nhà tôi từ hai hôm trước bỗng nhiên có một hàng xóm mới chuyển đến cô ấy là người Trung Quốc và cũng là bạn học cùng lớp với tôi, hình như đã nhập học vào năm mùa hè của năm nhất bọn tôi. Mặc dù chúng tôi là hàng xóm cũng chẳng bao giờ thèm dòm ngó hay chào hỏi nhà nhau như thế nào vì tôi là một cô gái sống theo chủ nghĩa "Tiết kiệm năng lượng" nên là khi nào nhà hàng xóm tìm nhờ tôi có việc gì tôi ra giúp còn không thì bên ai người nấy lo. Nhưng rồi một lần chúng tôi chạm mặt nhau trong một lần ra ngoài tình cờ nọ
"ư ừm! Thiệt tình mà!"
" 嗯你好(vâng! xin chào)"
Đến lúc tôi nghe thấy tiếng gọi của cô gái đó thì tôi giật mình hốt hoảng mới nhận ra rằng nhà mình có hàng xóm mới ở bên.
"ừm xin chào?"
"嗯,你是 ( ờm bạn là...)
Tại vì cô ấy nói tiếng Trung Quốc nên là tôi không hiểu cô ấy nói gì cho lắm. Nên tôi đành ngơ ngác như không hiểu chuyện gì thì cô liền chuyển sang cách giao tiếp khác.
Cô liền đưa cho tôi một tờ giấy chỉ toàn là chấm với gạch. Sau khi xong thì cô ấy liền đóng cửa lại chạy vào trong nhà bỏ lại tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Xem ra cô ấy tuy không thể nói được tiếng Nhật! Người Trung Quốc mà! Nhưng mà lại biết đến mã mose. Đúng là điều thần bí mà!"
Nói xong tôi liền vào nhà đóng cửa lại chuẩn bị cho sự lười biếng của mình.
Sau khi tôi đã 4 năm tôi sống ở Việt Nam khá lâu. Gia đình nhà tôi quyết định sẽ trở về thành phố Tokyo ở Nhật Bản để sống. Còn riêng bố tôi thì ông ấy sẽ quay trở lại London ở vương quốc Anh để phục vụ cho công việc của ông. Không phải là gia đình nhà tôi ly hôn hay gì đâu nhà tôi thường hay vậy mà thích sống phiêu bạt và luôn tìm kiếm những câu chuyện thú vị.
Lúc này tôi đang ngồi đọc tờ báo về tin tức hôm nay. Kể từ mấy ngày tôi dọn ra căn nhà chung cư gần thành phố Tokyo họ đồng ý với tôi đã hợp đồng cho thuê với căn hộ khá đắt. Căn hộ tôi ở lúc đó cũng cũng là căn hộ L2DK (căn hộ mà Akira sẽ ở sau này chính là căn hộ cũ của tôi).
Khi đang chuẩn bị lấy mấy cái bánh quy ra để ăn và tận hưởng vài ly trà thì bỗng nhiên có một gọi số lạ xuất hiện. Tôi liền bắt máy và nghe đầu dây bên kia nghe rất rè rè.
[Alo!]
[Xin chào! Thám tử trung học Hori!]
[Ai đấy?]
[Xin chào?]
[Một vụ án mạng đã chính thức bắt đầu! Tôi gửi thay lời cô sát thủ quân mông Nguyên! Tôi sẽ giết hết tất cả những kẻ sẽ ngán đường]
[???] Tôi khá hoài nghi rồi mỉm cười trêu
[Khá lắm một cuộc gọi điện chọc phá hả? Ở Việt Nam trò này quê tôi xích đầy nhé]
Nhưng đầu dây bên kia chỉ mỉm cười một cách điên dại và nói
[Vậy thì nhìn ra ngoài ban công đi]
[Này!!!!]
Đầu dây bên kia lập tức cúp máy tôi liền nghe theo lời sự chỉ dẫn của người đàn ông bí ẩn đó nhưng chả có chuyện gì xảy ra cả.
"Hừm! Chắc lại là một trò đùa của ai đó...!!!! Cái gì!"
Khi tôi nhìn xung quanh một người bước ra ngoài ở tầng trên của khu trung cư đã bị một mũi tên bắn trúng.
Tôi liền chạy ra khỏi nhà và chạy đến chỗ hung thủ và phát hiện tên hung thủ đã trốn thoát. Biến mất không dấu vết thứ duy nhất có ở hiện trường chính là một tờ giấy dán được ghi chữ số 16
"Đáng ghét!"
Về phía cảnh sát đã nhận được tin tình báo về 2 vụ giết người từ tối hôm qua và sáng nay vừa có một vụ nữa. Đặc điểm chung của hai vụ án này là nạn nhân đều bị sát hại bằng những mũi tên tẩm độc.
Thanh tra liền nói:
"Nghi phạm của vụ án mạng này là Hàn Phong! nam, 35 tuổi, người Trung Quốc, anh từng là một trong những xạ thủ bắn cung xuất sắc nhất sinh ra và lớn lên ở Vũ Hán."
Trung sĩ cảnh sát liền nói tiếp:
"Anh ta được biết đến là một trong những xạ thủ bắn cung xuất sắc nhất! Đã từng 6 lần đạt giải cuộc thi bắn cung quốc tế thuộc diện một trong những xạ thủ xuất sắc nhất tại thời điểm đó. Nhưng chính điều đấy khiến cho cậu tạo ra những đối thủ cạnh tranh với hắn ta. Hiện tại có sáu người cạnh tranh với cậu ta và cũng là những người đã tố cáo hắn ta về vụ việc đó."
"Nạn nhân đầu tiên chính là Bạch Mai Hoa 27 tuổi nạn nhân bị sát hại từ hôm qua lý do cô đã bị bắn chết bởi mũi tên tẩm độc. Hung thủ đã để lại mẩu giấy với con số 22 trên hiện trường được cho biết nạn nhân là từng là người yêu cũ của nghi phạm và họ cũng đã từng có một số lúc xích mích với nhau trong khi cả hai người từng là một đối thủ cạnh tranh với nhau."
"Còn nạn nhân thứ hai chính là Thanh Vệ! Theo như lời kể của nhân chứng Hori Ayame! Cô ấy nhận được một cuộc gọi của một số điện thoại lạ và khi cuộc gọi kết thúc thì nạn nhân đã bị sát hại."
"Dạ không ạ! Nạn nhân bị sát hại khi cháu ra ngoài ban công như lời hắn nói rồi thì thấy rõ nạn nhân bị sát hại ạ! Thôi mà! Mọi người đừng lôi cháu vào việc này mà!" Tôi ngại ngùng đỏ mặt nói một cách ngại ngùng ấp úng.
"Lời nhân chứng của cháu lúc này rất hữu ích! Nên cô chú cần lời khai của cháu!"
Tôi chỉ biết ngại ngùng cười trừ trước lực lượng tình báo và cảnh sát vì lúc này tôi đang trong phòng họp của họ chứ không phải ở trong phòng thẩm vấn như bao nhân chứng bình thường khác.
"Vậy đầu dây bên kia có để lại lời trăng trối gì không?"
"Lúc đó đầu dây bên kia chỉ bảo rằng thay mặt cho lời kêu gọi của sát thủ quân mông Nguyên gì đó! Lúc đó là cúp máy thì đợi một lúc thì vụ án mạng đã bắt đầu. Xong khi cháu cố gắng truy đuổi hung thủ thì hung thủ đã biến mất không dấu vết! Thứ duy nhất hung thủ để lại là một tờ giấy đánh dấu số 8"
"Đúng rồi! Giống như hôm qua! Thủ phạm hôm qua cũng để lại con số với mảnh giấy ở hiện trường." Bỗng nhiên một cảnh sát đứng phắt dậy lên liền nói.
"Vậy hẳn con số như này chắc chắn là có liên quan đến một thứ gì đó như ngày sinh hay gì đó chẳng hạn!"
"Tạm thời cháu chưa có bằng chứng cụ thể hay bất cứ một căn cứ cơ sở nào để đưa ra một kết luận cụ thể cả! Nên tạm thời mọi người cứ tiếp tục điều tra đi ạ!"
Nói xong tôi mọi người liền đồng ý và cuộc họp đã kết thúc.
Phía từ xa khi hung thủ đã trốn thoát thành công cô liền lái chiếc xe máy của mình liền rời đi tới cảng biển của thành phố Tokyo nơi có người đã chờ cô tại đó. Người đàn ông bí ẩn đó lại xuất hiện một lần nữa.
"Vụ hôm qua tôi đã giúp cô hoàn thành nhiệm rồi đây là tiền thưởng trừ vào tiền thiết bị như cung tên, ống ngắm các loại và thuê máy bay trực thăng nên cô chỉ có 100000 nhân dân tệ thôi!"
"Được rồi! Cảm ơn ông!"
"Ừm! Tôi sẽ giúp cô lần này và cũng chính là lần cuối cùng! Chúc một ngày tốt lành!"
"Cho tôi hỏi?"
"Hửm?"
"Sao ông không đổi từ nhân dân tệ sang yên Nhật đi có phải nhanh hơn không? Còn đưa cho tôi Nhân dân tệ làm gì nữa!"
"Này! Cô đừng quên chúng ta đang làm sát thủ Và chúng ta sang đây bất hợp pháp đấy! Đã khôn hồn cho cô sống ở căn hộ để cho cô ẩn náu là an toàn rồi đó."
Nói xong thì một chiếc máy trực thăng đã đáp xuống để đón người đàn ông đi lúc này vài chiếc xe cảnh sát lại xuất hiện hung thủ không có ý định chuẩn bị chạy trốn mà chuẩn bị cản bước chúng.
"Mau đứng yên... Ựa"
Khi một cảnh sát chuẩn bị bước ra khỏi xe để chuẩn bị cầm súng thì anh đã bị trúng viên mũi tên tẩm độc thằng vào đầu.
"Tất cả mau tấn công đuổi theo!"
Cô ta liền chạy vào khu nhà kho thùng hàng bị bỏ hoang, 4 người cảnh sát thấy vậy liền đuổi theo cô đến được khu nhà kho bị bỏ hoang.
"Chết tiệt! Cô ta đâu rồi!"
Vì đang ở trong bóng tối ở khu nhà kho nên tầm nhìn gần như bị hạn chế. Nhưng lại trở thành môi trường có lợi thế cho cô, cả bốn người khi bước vào trong ra hiệu cho nhau luôn phải theo dõi và phải liên lạc tới nhau nhưng cả nhóm chưa kịp bắt đầu thì một người đồng nghiệp của họ đã bị bắn hạ bằng một mũi tên xuyên qua ngực khiến cho. Khiến cho cả những người đồng nghiệp khác liền hoảng sợ và hai người ngay lập tức bị trúng thêm.
"Cô ta đâu rồi! Ựa!" Khi một đồng nghiệp khác hỏi thì một mũi tên nữa bay từ hướng khác bắn trúng thẳng vào đầu.
Giờ chỉ còn người cảnh sát trong khu nhà bỏ hoang họ đang sợ hãi liền cồ gắng bỏ chạy nhưng họ không biết là cái chết đến với họ.
Riêng có 2 người khi đi về cùng với hai chiếc xe cảnh sát còn lại họ liền rời đi, nhưng khi đang đi về trên đường chiếc xe lập tức tăng tốc một cách mất kiểm soát khiến cho chiếc xe chết máy với động cơ đang bốc cháy.
Hung thủ nhìn thấy chiếc xe cảnh sát đang tăng tốc mất kiểm soát cô liền bấm nút một phát khiến cho quả bom trong xe lập tức phát nổ cũng chính thức hai nạn nhân cảnh sát xấu số tổng cộng là bốn người.
Ở phía cảnh sát sau khi nhận được tin tức có 5 cảnh sát điều tra đã thất bại và bị thiệt mạng khi chạm trán với sát thủ quân mông Nguyên.
"Xem ra nghi phạm lần này không còn nghi ngờ gì nữa hung thủ lần này chắc chắn là Hàn Phong!" Thanh tra liền nói.
"Ừm chắc chắn là như vậy rồi!"
"Khoan đã mọi người!" Tôi liền ngại ngùng lên tiếng.
"Sao thế?" Cô nữ trung sĩ liền hỏi tôi.
"Ư ừm! Cháu.... cháu! Cháu có một câu hỏi!" Tôi liền ngại ngùng nói.
"Được rồi cháu cứ hỏi đi!" Thanh tra liền nói một cách nghiêm túc.
"Tại sao lần nào cuộc họp nào của cảnh sát mọi người cứ lôi cháu vào vậy!" Tôi nhắm mắt ngại ngùng hét lên như một đứa trẻ đáng yêu khiến cho phía cảnh sát cũng chỉ biết cười trừ. Nhiều người trong cảnh sát thấy vẻ mặt dễ thương như vậy liền hốt hoảng kêu lên bảo tôi dễ thương.
"Tại vì cháu dễ thương quá! Nên cô chú bắt cháu về làm nghi phạm!" Thanh tra liền mỉm cười toát lên vẻ đẹp trai thanh lịch.
"Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy một nữ thám tử dễ thương và ngại ngùng rất giống con gái nhà cô.";
Nữ trung sĩ liền bồi thêm một câu nữa đánh thẳng vào trái tim của tôi.
Thực ra tôi cũng có muốn chơi trò thám tử đâu nhưng mà bên cảnh sát đâu có chịu buông tha cho tôi thậm chí có một số cảnh sát là người từ Việt Nam sang Nhật Bản để làm việc còn quen biết bố tôi liền cũng kể lể hết chiến công phá án đầy rẫy ra chỉ khiến tôi ngại ngùng tới nỗi giá như tôi chỉ muốn đào cái hố nào đó để chôn mình xuống đi cho nó yên thân yên phận cho nó lành. Và kể ra từ đó tôi cũng đã bị lôi vào vụ việc này tính ra nếu vụ án này không xảy ra thì tôi cũng không phải gặp rắc rối như thế này rồi. Tôi liền đem chuyện này kể với cho cô hàng xóm người Trung Quốc nghe cô chỉ nói
"Không sao đâu cậu Hori! Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!" Cô giao tiếp tôi bằng mã Morse
Lúc này tôi để ý trên tay cô có cầm một chiếc cung tên thể thao dùng cho thi đấu bắn cung chuyên nghiệp tôi tò mò hỏi cô mỉm cười trả lời và đưa cho tôi cầm thử.
"Đây con phantom hyper! Cung cơ huyết máu! Tuy rất nặng nhưng con cơ này rất khỏe với độ căng dây được làm bằng dây sợi các-bon đi kèm với 2 cỗ bánh hỗ trợ."
Tôi vừa cầm thử vừa nhấc lên đúng như lời cô ấy nói. Thực ra khi cô ấy gửi cho tôi mã Morse hôm trước thì tôi cũng biết được thông tin về cô gái đó. Cô gái đó tên là Nguyệt Linh bằng tuổi tôi, và là một tuyển thủ của môn bắn cung, cô muốn đến đất nước Nhật Bản là để thực hiện lời hẹn ước của một cậu bạn thân là một ninja ở Nhật Bản và cậu ấy hiện tại đang ở thành phố Tokyo.
"Bọn tớ từng gặp nhau tại thành phố Chitose nhật bản! Tuy từng là đối thủ của nhau nhưng lại có những giây phút yêu quý nhau như hai người bạn thân."
Chúng tôi vui vẻ trò chuyện với nhau cho đến lúc được vài phút.
"Ừm! Thôi giờ tớ phải đến câu lạc bộ bắn cung rồi! Tạm biệt cậu nhé."
"OK tạm biệt!"
Nói xong cả hai chúng tôi tạm biệt nhau tôi thì vào trong phòng còn Nguyệt Linh thì rời đi ra ngoài.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play