6:00 giờ sáng tiếng báo thức cùng tiếng gõ cửa và tiếng gọi vang lên cùng lúc
- Tiêu Vũ Thần dậy chưa?
Tiêu Vũ Thần ngồi dậy với quả tóc như ổ gà và gương mặt còn ngáy ngủ nói vọng ra
- Rồi ạ!
Cậu đờ đẫn vệ sinh cá nhân thay đồng phục chuẩn bị cho năm học mới. Hôm nay là ngày tựu trường lớp 10 của cậu. Lúc ra cửa mẹ nhét cho cậu cái bánh bao rồi dặn
- Nhanh lên, cứ lề mà lề mề, đầu năm đừng để trễ học, đi đường cẩn thận đó.
- Dạ mẹ! Chào mẹ ạ!
- Ừ.
Mẹ nhìn cậu đi khuất bóng rồi mới trở vào nhà. Nhìn một vòng nhà mẹ thở dài bắt đầu dọn dẹp. Nhà chỉ có hai mẹ con, bố cậu bị tai nạn lao động mất sớm khi cậu mới 7 tuổi. Từ đó, nhà chỉ còn hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Mẹ cậu không đi thêm bước nữa vì sợ cậu thiệt thòi, tổn thương. Hoàng Hoa - mẹ cậu nhìn lên bàn thờ ba cậu rồi quay đi chuẩn bị đi làm.
Tiêu Vũ Thần vừa gặm bánh bao vừa nghe nhạc nên không chú ý có người đi sau lưng mình. Đến ngã tư bỗng nhiên có một lực kéo cậu lại từ phía sau, giật mình định quay lại thì bị câu cổ, cậu bực mình nói:
- Muốn chết à!
- Ôi trời! Sáng sớm mày dẫm phải phân chó à mà nóng tính thế
- Hừ!!
Lê Vương Cảnh câu cổ cậu vừa đi vừa léo nhéo kể về trận bóng đá hôm qua, cậu nghe mà hoa hết cả mắt. Cậu và Lê Vương Cảnh là bạn thân từ thời học lớp một. Có thể nói không đánh không thân. Khi ấy, nhà trường tổ chức buổi diễn văn kịch và lớp đã chọn vở Cô bé quàng khăn đỏ. Khi ấy cậu Tiêu Vũ Thần xung phong đóng vai Sói Xám thì thằng nhóc Lê Vương Cảnh nói
- Không có con sói nào sún răng đâu.
Thế là hai nhóc nhào vào đánh nhau
thật và phải gọi phụ huynh vào giải quyết. Mặc dù đã xin lỗi giải quyết xong nhưng nhóc Lê Vương Cảnh vẫn rất ấm ức cho đến khi nhóc đến kì thay răng thì mọi chuyện mới thay đổi.
Sắp đến cổng trường hai người ghé vào cửa hàng tiện lợi mua hai chai nước sau đó mới vào trường. Lúc này hầu hết các học sinh đều tập trung ở sân trường để chuẩn bị làm lễ khai giảng.
Sau gần 2 tiếng làm lễ khai giảng năm học mới thì tất cả các học sinh đều trở về lớp. Thành tích học tập của cậu khá tốt nên được xếp vào lớp chọn 10a1 của trường. Lê Vương Cảnh thì thành tích khá nên học khác lớp. Lúc này lên lớp cậu không quen ai nên cậu nhìn một vòng lớp rồi chọn vào bàn cuối tổ một sau đó .. Ngủ. Tối hôm qua cậu thức đến 2 giờ sáng để viết nhạc. Sáng nay lại thức sớm nên đầu óc cậu đến giờ vẫn còn hỗn loạn.
Lớp lúc này ồn cực kì, một lúc sau co người kéo ghế ngồi trước mặt cậu, cậu ta định quay lại chào hỏi làm quen nhưng thấy cậu nằm gục xuống bàn nên thôi. Lúc này, giáo viên chủ nhiệm bước vào, cả lớp bỗng im bặt. Cậu không nghe âm thanh gì nữa thì ngước lên. Giáo viên chủ nhiệm là một thầy giáo trẻ tuổi.
- Tôi là Lê Thanh Phú dạy bộ môn Toán, tôi sẽ đảm nhiệm lớp các em trong năm học này.
Cả lớp nhao nháo vỗ tay. Giáo viên chủ nhiệm bắt đầu điểm danh từng bạn cho đến lúc
- Trang Duệ Khoa
Im lặng
- Trang Duệ Khoa lần hai
- Có ạ
Tiếng nói vang lên từ phía cửa lớp. Cả lớp nhìn ra. Trước cửa lớp là một thiếu niên cao tầm 1m8. Mặc sơ mi trắng tay áo xoắn lên tới khuỷu tay. Điểm duy nhất chú ý là tóc sâu bờm xờm như ổ gà. Ba lô đeo 1 tay nhìn rất đẹp trai trông cũng rất hư hỏng.
Cậu quét một vòng lớp sau đó nhìn thẳng vào giáo viên chủ nhiệm
- Em là Trang Duệ Khoa ạ.
Giáo viên chủ nhiệm quét anh một vòng hỏi
- Anh đi đâu đây?
- Học ạ
- Anh có thể về. Biết hiện tại là mấy giờ rồi không? Anh không nói tôi tưởng anh đi diễn show không đấy.
Nói xong Phú Lê quay vào lớp tiếp tục điểm danh mặc kệ Trang Duệ Khoa đứng ngoài cửa. Tiêu Vũ Thần cũng thu hồi tầm mắt.
- Hoàng Vân Thông
-Có ạ !
Hoàng Vân Thông là cậu bạn đầu chẻ 7/3 ngồi trước mặt cậu. Cậu đánh giá Hoàng Vân Thông có lẽ là người nhiệt tình vui vẻ vì từ lúc bước vào lớp thì cậu ta luôn líu lo cái mồm khiến cậu muốn ngủ cũng ngủ không được.
- Tiêu Vũ Thần
Cậu giật mình đứng dậy
- Dạ có!
- Buồn ngủ lắm à? Có cần xuống phòng y tế không?
Phú Lê hỏi cậu
- Không cần ạ!
- Đầu năm học mới mà các anh cứ người đi trễ người lơ mơ thế này à. Hậu hè à. Cảm thấy không được thì tôi có thể kí đơn cho các anh nghỉ tiếp. Nói rồi liếc mắt ra cửa nhìn Trang Duệ Khoa
- Vào tìm chỗ ngồi đi.
Tiêu Vũ Thần chán nản ngồi xuống. Trang Duệ Khoa bước vào nhìn một vòng lớp. Lúc này lớp đã đầy hết chỗ này chỉ còn một góc kế bên Tiêu Vũ Thần là còn trống do không ai dám quấy rầy cậu ngủ. Trang Duệ Khoa liếc mắt rồi bước đến chỗ ngồi kế Tiêu Vũ Thần. Mắt hai người vô tình chạm nhau trên không trung rồi quay đi. Vào chỗ không ai chào hỏi ai không khí xung quanh rơi vào
trạng thái im lặng kì dị.
Lúc này cái mồm Hoàng Vân Thông lại phát huy tác dụng cậu quay xuống cười he he chào hỏi
- Hai lão đại tôi là Hoàng Vân Thông. Chúng ta cũng coi như chung một thuyền rồi. Tôi học thì tạm nhưng chơi game chưa ngán ai, các cậu có lập đội thì có thể rủ tôi. Tôi chiến hết mình cùng anh em.
Cậu bạn kế bên Hoàng Vân Thông thấy vậy cũng quay xuống làm quen
- Tôi là La Hoài Khiết. Tôi thích đá bóng nếu không các cậu vào đội bóng của tôi. Bảo đảm hậu hĩnh.
Ba người cứ líu lo líu lo chỉ có Trang Duệ Khoa là im lặng cho đến khi Phú Lê đập bàn * bốp* .
-
Ba người cứ líu lo líu lo chỉ có Trang Duệ Khoa là im lặng cho đến khi Phú Lê đập bàn * bốp* .
- Trật tự. Tiếp theo là bầu ban cán sự. Rồi, ai xung phong làm lớp trưởng?
Cả lớp nhìn xung quanh không có một cánh tay
- Lớp phó học tập?
Cả lớp im lặng. Phú Lê nhìn một vòng lớp tự ra quyết định
- Nếu không ai xung phong thì tôi sẽ dựa cào số điểm các em đậu vào trường trong đó ai có số điểm cao nhất sẽ làm lớp trưởng, số điểm thứ 2 sẽ là lớp phó học tập và tương tự như thế với các tổ trưởng. Có ai ý kiến không?
- Được rồi, không ai nói gì có nghĩa là đồng ý
Nói rồi Phú Lê lấy sổ ra kiểm tra lại số điểm và gọi:
- Trang Duệ Khoa
Trang Duệ Khoa ngước lên. Tiêu Vũ Thần cũng ngước lên nhìn anh.
- Bạn học Trang Duệ Khoa có số điểm cao nhất lớp nên em làm lớp trưởng.
Trang Duệ Khoa im lặng nhìn Phú Lê một lúc rồi thoả thuận. Tiêu Vũ Thần lại nằm gục xuống bàn vùi mặt vào hai cánh tay ngủ tiếp như trong có chuyện gì nhưng trong lòng cậu lại thì thầm
" Tên này thế mà lại lớn nhất lớp" . Thế rồi cậu chẳng quan tâm nữa tiếp tục sự nghiệp ngủ của mình.
- Vâng ạ!
- Tiếp theo đến lớp phó học tập. Bạn học Phương Yên Y có số điểm thứ hai cả lớp nên sẽ làm lớp phó học tập.
Sau đó là các ban cán sự khác. Trong suốt quá trình tiếp theo Tiêu Vũ Thần luôn nằm dài cho đến lúc chuông học reo lên. Cậu lại như một cơn gió kéo cặp chạy về nhà. Do ngày đầu tựu trường nên không học nhiều thế là về đến nhà cậu lại ôm đàn guitar bắt đầu viết nhạc.
Trang Duệ Khoa nhìn cậu bạn cùng bàn lúc nghe giảng thì ngơ ngơ ngáo ngáo nhưng lúc ra về lại như một con sóc chạy đi thì cau mày nhưng rồi cũng thả lỏng vì không liên quan đến anh. Trang Duệ Khoa ra khỏi cổng trường đi vào tiệm net gần trường.
Dạo này anh đang nghiên cứu chế tạo một con robot có thể giao tiếp nên rất bận. Anh không về nhà vì nhà rất xa trường. Về đến nhà lại mất một khoảng thời gian nên anh quyết định vào net làm cho tiết kiệm thời gian.
Lúc ra khỏi quán net là 6 giờ anh định đi ăn gì đó rồi mới trở về nhà. Lúc đến ngã tư thì anh thấy cậu thiếu niên trong hơi quen mắt đang lòm còm bò dậy từ dưới đất miệng thì nhép nhép nói gì đó nghe không rõ. Đến gần mới phát hiện là cậu bạn Sóc con cùng bàn. Đi đến anh thấy cậu vừa phủi bụi bẩn trên tay vừa nói
- Đau chết bố rồi, không có mắt nhìn à, tôi trong cao ráo đẹp trai thế này mà không thấy à. Phiền thật.
Trang Duệ Khoa nghe cậu nói thì bật cười. Tiêu Vũ Thần nghe tiếng cười nhìn qua, đang trong cơn tức nên cậu cáu hỏi
- Cười gì? Vui lắm à
Nói xong nhìn kĩ lại mới ngẩn người ra. Cậu cảm thấy người này trong rất quen mắt nhưng hình như vừa bị người ta đụng xong thì mất trí nhớ tạm thời nên chả nhớ được là ai. Trang Duệ Khoa thấy cậu ngơ ngác nhìn mình thì thu lại nụ cười. Lúc này cậu nhóc Tiêu Vũ Thần nhìn khuôn mặt lạnh tanh trước mắt thì mới nhớ ra đây là lớp trưởng kiêm bạn cung bàn của mình. Cậu định hỏi anh thì liên tục nghe tiếng vừa xin lỗi vừa khóc từ nhóc con chơi ván trượt đụng mình thì nhứt hết cả đầu cậu quay lại xua tay bảo
- Anh không sao. Nhóc đừng nói nữa, làm tôi vừa đau thân vừa đau đầu. Nhóc đi đi. Lần sau nhớ cẩn thận.
Nhóc kia lau nước mắt nước mũi nấc lên nói
- Anh trai em không cố ý em xin lỗi. Để em mua thuốc bôi cho anh
Tiêu Vũ Thần nghe cậu nhóc nói thì cứng mặt
- Này nhóc, cưng nhìn anh giống người phải vì mấy vết thương bé tí này mà bôi bôi quẹt quẹt cái nước đó à. Anh không cần. Nhóc đi đi
Nói rồi cậu không đợi nhóc trả lời quay mặt bỏ đi. Đi một lúc cậu ngồi xuống băng ghế ở công viên xem vết thương mới nhớ ra lớp trưởng cũng có mặt. Lúc này ngước lên thì chẳng thấy người đâu. Cậu lại cuối xuống kiểm tra vết thương. Lúc ra ngoài cậu mặt quần short tới đầu gối nên bị xước chỗ bắp chân. Thật ra vết thương không có gì nghiêm trọng chỉ là lúc té lại vô tình té vào vụn đá bên đường nên bị đá ghim hơi đau tí thôi. Cậu nghĩ thầm hôm nay thật xui xẻo, lúc cậu viết nhạc xong ra khỏi phòng thấy mẹ chưa về ,cậu định ra ngoài kiếm thứ gì đó ăn nhưng vừa ra tới ngã tư thì bị đụng trúng. Cậu nghĩ rồi định về nhà nấu mì tôm ăn vì có thể hôm nay mẹ cậu tăng ca về rất trễ.
Cậu chống tay đứng dậy thì bị lực trên vai đè xuống. Mất đi trọng tâm khiến cậu mất thăng bằng ngồi thụp xuống ghế. Cậu cau mày quay lại thì gặp khuôn mặt đầy mồ hôi mà lạnh tanh của lớp trưởng. Cậu cứng người ngơ ngác nhìn Trang Duệ Khoa đến khi Trang Duệ Khoa ngồi trước mặt cầm chân cậu để lên đầu gối mình thì cậu mới hồi thần lại
- Nè ..Cậu ... Cậu...Làm gì vậy? Bỏ ra
- Ngồi im.
- Sao cậu lại ở đây. Không phải mới nảy đi rồi hả? Này.. Không phải cậu chạy đi mua thuốc cho tôi đấy chứ? Lớp trưởng thời nay đều tốt bụng thế à??
Trang Duệ Khoa vừa bôi thuốc cho cậu vừa nghe cậu lảm nhảm không ngừng thì nâng mắt la.
- Cậu câm mồm. Không ai bảo cậu nói nhiều à
Tiêu Vũ Thần bị quát bắt đầu càu nhàu
- Người tốt giờ đều nóng tính thế à? Mà cậu còn chưa trả lời tôi. Sao cậu lại ở đây?
- Vô tình tiện thể làm người tốt
- À
- Xong rồi, đừng để đụng nước.
Sau đó đưa luôn bịch thuốc cho cậu
- Cầm lấy mà dùng. Muốn làm nam tử hán thì cũng không cần bỏ mặc vết thương thế đâu.
- Tiêu Vũ Thần: "...". Cậu ta còn nhớ à. Đây là chế nhạo mình à?
Tiêu Vũ Thần: "...". Cậu ta còn nhớ à. Đây là chế nhạo mình à?
Tiêu Vũ Thần và Trang Duệ Khoa mắt to trừng mắt nhỏ một lúc rồi thu hồi tầm mắt nhẹ giọng nói cảm ơn. Tiêu Vũ Thần đứng lên thì bỗng nhiên * ọt ọt ọt* cậu đỏ mặt ôm bụng ngồi lại xuống ghế. Trang Duệ Khoa thấy vậy nhếch nhẹ môi thật khó phát hiện rồi lại trở về trạng thái lạnh lùng boy.
- Đói bụng à? Chưa ăn gì sao?
Tiêu Vũ Thần nhỏ giọng đáp
- Ừ! Định ra ngoài mua đồ ăn ai biết lại xui như thế chứ. Thật biết trêu ngươi mà!
Trang Duệ Khoa nhếch môi
- Vừa hay tôi cũng định đi ăn. Đi chung đi.
Tiêu Vũ Thần chả còn tâm trạng ăn ngoài định từ chối thì bị ngắt ngang
- Coi như bữa ăn làm quen đi. Cậu bồi tôi chút. Tôi đến đây còn chưa quen biết ai. Cũng coi như cảm ơn tôi bôi thuốc giúp cậu, nhé?
Tiêu Vũ Thần nghe cậu nói mà sợ hãi nghĩ thầm "tên lạnh lùng boy này còn có một mặt như này ư. Nghe giọng lại còn như làm dỗ người. Thật dễ khiến người ta sợ hãi mà". Nghĩ thì nghĩ vậy cậu do dự xíu rồi cũng đồng ý coi như cảm ơn anh đã giúp mình. Cậu đứng dậy cà nhắc đi trước hỏi
- Đi thôi! Cậu muốn ăn gì? Trang Duệ Khoa cuối đầu cười nhẹ nghĩ " thật dễ dụ" rồi bước theo cậu
- Gì cũng được. Theo ý cậu đi
- Thế à! Thật dễ nuôi. Thế thì để anh đây dẫn cậu đi ăn mì trộm Má Tư. Đảm bảo cậu ăn xong nhớ mãi không quên.
- Sao lại là Má Tư?
- À! Do bác ấy thứ Tư. Mà mì bác ấy tôi còn ăn nhiều hơn cơm nhà nên coi như một phần nuôi tôi lớn đi. Suốt những năm cấp hai tôi đều ăn trưa ở đấy. Mà không chỉ riêng tôi. Quán mì bác ấy coi như nuôi cả đám học sinh ở đây rồi nên ai cũng gọi bác ấy là Má Tư nên thành quen.
Trang Duệ Khoa nghe cậu kể cười nhẹ không trả lời. Lúc này Tiêu Vũ Thần mới nhớ ra một chuyên rất quan trọng hơn đó là cậu còn chưa nhớ ra tên lớp trưởng là gì. Cậu ngượng ngùng quay sang
- Mà này lớp trưởng. Cậu tên gì ấy nhỉ. Trang cái gì.
Trang Duệ Khoa nghe cậu nói thì bước chân khựng lại nghiên mặt sang nhìn cậu. Tiêu Vũ Thần thấy vậy kéo tay cậu đi tiếp vừa chữa cháy
- Hay là chúng ta giới thiệu lại đi. Chắc cậu cũng chưa nhớ tên tôi đâu nhỉ? Tôi tên là Tiêu...
- Không cần.
Tiêu Vũ Thần còn chưa nói hết câu thì bị cắt ngang. Cậu nhe răng cười he he
- Ây dù sao chúng ta cũng mới quen mà không nhớ tên nhau là chuyện bình thường. Để tôi giới thiệu tôi là Tiêu Vũ Thần cũng có thể gọi tôi là Nam Thần. Còn cậu?
- Trang Duệ Khoa
- Ồ Trang Duệ Khoa. Trang Duệ Khoa tên hay đấy.
Đáp lại cậu là một tiếng *Hừ*. Cũng may lúc này đã đến quán. Má Tư thấy cậu thì cười hỏi
- Nam Thần đến à. Vào ngồi đi cháu
Cậu chào Má Tư rồi ngồi vào bàn
- Cậu ăn gì? Ở đây có cơm trộm, mì trộm, mì bò, hoành thánh...
- Theo cậu đi
- Ok! Má Tư ơi cho cháu 2 bát mì trộm
- Rồi! Má Tư đã nghe
Nghe hội thoại hai người mà hai lỗ tai Trang Duệ Khoa dật dật nhưng cũng không nói gì. Trong lúc đợi đồ ăn thì Tiêu Vũ Thần ngồi quan sát bạn cùng bàn một cách lộ liễu. Trang Duệ Khoa có mái tóc sâu nên nhìn trông hơi giống ổ gà nhưng thật chất kiểu tóc này cũng rất hợp với anh. Mắt hai mí mũi lại cao nhìn rất hợp gu các chị em ngày nay. Nhìn lướt xuống môi anh thì cậu bĩu môi nghĩ " uổng phí cho gương mặt hoàn hảo nhưng lại sở hữu môi mỏng. Người ta thường nói người môi mỏng là người bạc tình. Với khuôn mặt này chắc cũng có không ít bạn gái cũ , nếu không thì quá thì phí gương mặt này rồi". Trang Duệ Khoa thấy cậu nhìn mình chằm chằm đáng giá mình từ trên xuống dưới thì hơi khựng lại hỏi
- Đẹp không?
- Đẹp.
Tiêu Vũ Thần theo bản năng trả lời lúc tỉnh táo lại thì thấy Trang Duệ Khoa cong môi nhìn mình thì cậu nghĩ " quả thật là gương mặt hại người mà" nhưng cậu không quên vớt vát lại tí cho bản thân
- Cậu đẹp. Nhưng vẫn kém tôi một xíu.
Sau đó lại sợ anh không biết mà còn giơ hai ngón tay lên biểu thị sự kém của anh so với cậu
- Kém chỗ nào.
- À kém ở chỗ vì tôi là Nam Thần. Đương nhiên cậu phải kém Nam Thần rồi chứ sao.
Trang Duệ Khoa: "..."
Anh nhìn cậu như nhìn một kẻ ngốc lại tự luyến rồi đánh mắt đi quan sát xung quanh. Một lúc sau thì mì đến. Do giờ này cũng khoảng 7 giờ rưỡi tối mà cả hai cũng đều đói nên ai cũng cấm đầu ăn. Lúc ăn xong Tiêu Vũ Thần đang lấy tiền định trả thì Trang Duệ Khoa đã thanh toán xong. Cậu bất mãn nói
- Không phải nói để tôi mời sao. Sao cậu lại trả. Thế thì tôi lại nợ cậu thêm một lần
- Thế thì lần sau cậu mời lại tôi
- Hả? Lần sau à?
- Sao? Không muốn?
Cậu xua tay
- Ây , không phải , haizz thôi bỏ đi lần sau mời cậu lại vậy . Về thôi
Nói rồi cả hai ra khỏi quán mì đi về phía đường lớn. Trên đường đi hai người đều im lặng không ai nói câu nào . Đến ngã tư cậu quay sang Trang Duệ Khoa tạm biệt
- Lớp trưởng, tạm biệt, mai gặp
- Ừ!
Nói rồi cậu quay đi hướng về phía chung cư. Trang Duệ Khoa nhìn theo cậu vào sau đó quay người đi theo hướng ngược lại một đoạn rồi bắt xe về nhà.
Tiêu Vũ Thần về đến nhà lúc này mẹ cậu vẫn chưa về. Mẹ cậu thường tăng ca về trễ nên luôn dặn cậu nhớ ăn cơm đúng giờ. Nhưng hôm nay mãi viết nhạc còn bị người ta đụng nên ăn trễ hơn mọi ngày. May mắn hôm nay mẹ về muộn chứ nếu không mẹ lại la cậu một trận vì ăn cơm không đúng bữa.
Cậu về phòng lấy quần áo chuẩn bị đi tắm. Lại nhớ đến vết thương ở chân nên chỉ rửa mình qua loa rồi thay đồ bước ra. Cậu bước đến bàn học soạn sách cho ngày mai sau đó lấy cuốn vở nhạc tiếp tục nghiên cứu sáng tác.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play