Nam: Cố Cảnh Nghi - 24 tuổi. Năm 6 tuổi cả gia đình bị ám sát, sống ở ẩn một thời gian. Sau này, trở thành Chủ tịch tập đoàn lớn nhất - Cố Thị. Mặt sáng là vậy nhưng mặt tối thì hẳn là một địa vị ai ai cũng không dám đụng vào.
Nữ: Chương Tử Di - 18 tuổi. Nhị tiểu thư Chương Thị - tập đoàn lớn về thiết kế thời trang. Tính tình có đôi phần trẻ con, hoà đồng, thân thiện, giản dị. Có những chuyện khó nói nên danh tính về Tử Di từ bé đến lớn đều là một ẩn số.
Ba nam: Cố Cảnh Minh. Một ẩn số.
Mẹ nam: Lâm Thục. Một ẩn số.
Ba nữ: Chương Tấn - 45 tuổi. Chủ tịch tập đoàn Chương Thị. Ngoài ra ông còn nắm quyền một số lĩnh vực trong showbiz.
Mẹ nữ: Đồng Niên - 43 tuổi. Nhà thiết kế thời trang nổi tiếng. Tính tình là một người phúc hậu, hết lòng vì chồng con, giỏi việc nước đảm việc nhà.
Chị gái: Chương Tử Yên - 20 tuổi. Đại tiểu thư Chương Thị. Hiện đang theo học trường sân khấu điện ảnh tại Mỹ.
[...]
Câu chuyện kể về mối lương duyên của một ông trùm mafia khét tiếng phải lòng cô nàng tiểu thư xinh đẹp.
Một con người quyền lực, tay nhuốm đầy máu tươi, coi trời bằng vung như Cố Cảnh Nghi. Không ngờ rằng, có ngày hắn lại không màn đến tính mạng mà ra sức bảo vệ một cô gái yếu ớt như Chương Tử Di.
Hai con người, hai tính cách hoàn toàn đối lập nhau. Và kể cả việc họ không cùng một thế giới, mỗi người có một cuộc sống khác nhau. Việc đối diện với những khó khăn là điều hiển nhiên. Liệu ông trời có cho họ được hạnh phúc một cách dễ dàng hay không?
...
“Năm xưa là mẹ em vì bảo vệ tôi, mà khiến em xém mất mạng. Nên giờ tôi có trách nhiệm bảo vệ tính mạng em.”
“Em có thể chọn ở bên một người đàn ông khác, nhưng cả đời này tôi chỉ có thể ở bên em.”
“Nếu tôi chưa cho em một danh phận, thì nhất định không chạm vào cơ thể em.”
[...]
Lưu ý: Mọi chi tiết trong truyện đều hư cấu, không có thật ngoài đời. Các hành vi, thông tin được đề cập đến đều không theo bất kỳ một quy tắc hay quy định nào. Nếu có vài điểm tương đồng, thì chỉ là trùng hợp.
“ ” : Lời thoại trực tiếp của nhân vật.
" " : Lời thoại nội tâm, suy nghĩ, cuộc trò chuyện qua điện thoại, thông tin, tin tức.
[...] : Chuyển cảnh.
< > : Giải thích sơ lược một số chi tiết.
- - : Thông tin về địa điểm.
Chữ in nghiêng: Thời gian.
[...]
Truyện xoay quanh câu chuyện và hoàn cảnh của nam nữ chính từ nhỏ đến lớn cho đến lúc gặp nhau, vượt qua được hết tất cả các biến cố để tìm một bến bờ hạnh phúc. Vì thế, có vài yếu tố khá dài dòng không tập trung nhiều vào nhân vật chính.
Nếu độc giả thích tập trung vào nam nữ chính có thể lướt đến đọc từ "CHƯƠNG 9: CHƯƠNG TỬ DI.". Xin cảm ơn!
__________________________________
Vân Mộng 云梦 xin chân thành cảm ơn độc giả đã ghé thăm tác phẩm! Tớ còn khá nhiều sai sót, mong các cậu đọc truyện một cách hoan hỉ ạ!
Nếu trong quá trình đọc truyện, các yếu tố hay ngôn từ, chính tả có điểm sai lệch, các bạn độc giả có thể nhắn tin trực tiếp nhắc nhở tớ hoặc để lại bình luận. Tớ sẽ xem xét và sửa chữa lỗi lầm, đón nhận những lời chỉ bảo. Tớ hứa nhất định sẽ rút kinh nghiệm cho những lần sau. Xin chân thành cảm ơn!
Tại Bệnh viện Hope của thành phố A -
Một chiếc xe BMW màu đen sang trọng được dừng trước cổng bệnh viện. Chiếc xe vừa dừng lại đã có rất nhiều bác sĩ, y tá đã đứng đợi từ trước nhanh chóng đỡ lấy sản phụ trong xe ra ngoài và nhanh chóng đẩy vào phòng sinh.
Đồng Niên với khuôn mặt xanh xao không còn một giọt máu, những giọt mồ hôi trên trán lấm tấm rơi. Phần bụng thì đau nhói, bên dưới máu không ngừng chảy. Trạng thái hiện tại của cô đã nửa tỉnh nửa mê. Trong lòng thầm khấn vái mong trời cao phù hộ cho đứa trẻ được bình an sinh ra đời.
Các bác sĩ nhanh chóng đẩy Đồng Niên thẳng vào phòng phẫu thuật, tình trạng hiện tại vô cùng gấp rút. Nếu chậm một giây có thể mất cả mẹ lẫn con.
“Tình trạng của phu nhân hiện tại không khả quan lắm. Cần phẫu thuật gấp! Nhưng cần phải có chữ ký của người nhà.” - Một vị bác sĩ trung niên.
“Chủ tịch không phải đã báo trước cho bên bệnh viện rồi sao. Cứ xem như là đã có sự đồng ý đi. Ông còn không mau vào cứu người.” - Trợ lý Trần.
“Nhưng mà... tôi..”
“Ông còn chậm trễ, lỡ phu nhân xảy ra chuyện gì thì ông và cái bệnh viện này có gánh nổi không?”
Trợ lý Trần vì lo lắng an nguy của phu nhân mà trở nên nóng nảy quát tháo vị bác sĩ cứ chần chừ mãi. Nếu Đồng Niên và đứa bé có mệnh hệ gì thì chắc chắn tính mạng tên trợ lý què này cũng chẳng còn, nói chi đến tên bác sĩ và cái bệnh viện này.
Vị bác sĩ kia có hơi chần chừ, nhưng chung quy cứu người quan trọng hơn, ông liền nhanh chóng trở lại phòng cấp cứu và bắt đầu tiến hành phẫu thuật.
Đèn của phòng cấp cứu cứ sáng mãi, bên trong thì gấp rút còn bên ngoài thì lo lắng. 1 tiếng.. 2 tiếng.. 3 tiếng.. cứ chầm chậm trôi qua nhưng đèn vẫn chưa tắt. Trợ lý Trần bên ngoài hai tay chấp lại cầu nguyện cho cả hai đều bình an. Bỗng điện thoại reo lên cắt ngang bầu không khí căng thẳng.
"Alo.. Chủ tịch, tôi nghe đây!"
"Em ấy sao rồi? Cậu đã đưa em ấy bình an đến bệnh viện chưa?"
"Tôi đã đưa phu nhân đến bệnh viện như lời ngài dặn. Hiện tại phu nhân đang được cấp cứu bên trong."
"Được. Cậu xem tình hình xung quanh, bảo vệ em ấy thật tốt. Tôi sẽ đến đó ngay bây giờ."
"Vâng. Tôi biết rồi, thưa chủ tịch!"
Tiếng điện thoại vừa cúp, cũng là lúc tiếng khóc của em bé sơ sinh cất tiếng phát ra từ phòng cấp cứu. Lúc này, đèn cấp cứu cũng đã tắt. Vị bác sĩ lúc này bước ra với nụ cười trên môi, trên tay là một đứa bé gái.
“Tạ ơn trời đất. Phu nhân và đứa bé đều bình an vô sự.”
Rất may mắn ca phẫu thuật rất thành công và mẹ tròn con vuông. Đồng Niên sau khi được các bác sĩ khâu lại vết thương thì được chuyển đến phòng hồi sức. Còn đứa bé thì được bác sĩ bồng đến phòng trẻ sơ sinh để tiến hành một số kiểm tra sức khoẻ cho bé.
Khoảng 30 phút sau, có một người đàn ông với bộ quần áo có hơi sộc xệch chạy thẳng đến chỗ phòng cấp cứu, trông có vẻ vô cùng gấp gáp.
“Đồng Niên, em ấy và đứa bé sao rồi?”
“Chúc mừng chủ tịch, phu nhân đã tai qua nạn khỏi thành công hạ sinh nhị tiểu thư.”
Nghe được những lời đó, giờ đây tâm trạng của Chương Tấn mới thật sự nhẹ nhõm, bất giác ngã người ra hàng ghế chờ phía sau. - “Vậy thì tôi yên tâm rồi!”
“Chủ tịch, ngài ổn chứ? Để tôi gọi bác sĩ đến băng bó vết thương cho ngài.”
Nhìn kĩ lại dáng vẻ của người đàn ông lúc này là vô cùng tàn tạ, không ai có thể nghĩ người này đường đường là một vị chủ tịch của công ty thiết kế thời trang lớn. Chiếc áo sơ mi trắng thì loang lổ vết máu, đầu tóc bù xù, trên người với vô số vết thương lớn nhỏ. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà khiến Đồng Niên phải đến bệnh viện trong tình trạng xuất huyết, còn Chương Tấn hắn lại nhếch nhác như thế?
[...]
Cách đây chỉ vài giờ đồng hồ trước, Chương Tấn với tư trang lịch lãm, khoác bên ngoài là chiếc áo vest màu đen. Mọi thứ trông rất chỉnh chu. Còn Đồng Niên thì đơn giản chỉ khoác trên người một chiếc đầm bầu thoải mái, tóc được bới gọn gàng. Vì cũng sắp đến ngày dự sinh rồi, nên cô cũng không quá trau chuốt đến vẻ bề ngoài, chỉ mong những điều tốt đẹp nhất đến với đứa bé.
Cả hai cùng nhau từ hướng phòng bước xuống. Chương Tấn nhẹ nhàng đỡ lấy cô vợ nhỏ của mình, ánh mắt dán chặt vào từng bước chân của Đồng Niên.
“Anh đó, cứ làm quá lên. Làm như lần đầu em mang thai vậy.“
“Dù là lần đầu, hay lần hai lần ba đi chăng nữa thì việc chăm vợ từng li từng tí đó là trách nhiệm của anh.”
“Anh chỉ giỏi dẻo miệng.”
“Vợ yêu quá khen rồi!”
“Mà còn hơn 2 tuần nữa em mới tới ngày dự sinh, anh đã đem con bé Tử Yên gửi sang nhà ngoại, làm em nhớ con bé quá đi mất.”
“Anh cũng nhớ con mà. Nhưng giờ chúng ta cũng cần chuẩn bị nhiều thứ, để Tử Yên ở cùng ngoại bây giờ cho con bé quen dần đến lúc em sinh Tử Di là hợp lý.”
“Nghe theo anh vậy.” - Đồng Niên biểu lộ khuôn mặt có hơi hụt hẫng.
“Đợi em bình an hạ sinh Tử Di, rồi gia đình chúng ta cùng nhau đi du lịch nhé.”
“Thật sao anh? Chúng ta đi Hàn Quốc đi á. Lúc đó cả gia đình chúng ta sẽ cùng nhau mặc Hanbok thật lung linh luôn.”
“Được được. Nghe theo em hết! Giờ chúng ta mau đến nhà Cố Cảnh Minh thôi. Anh ấy đợi lâu sẽ lại trách chúng ta nữa cho xem.”
Chương Tấn nhẹ nhàng dìu Đồng Niên ra xe, thắt dây an toàn. Sau đó, ra lệnh cho Trợ lý Trần bắt đầu khởi động xe đến Cố Gia. Chiếc xe cứ băng băng trên đường lớn, khoảng hơn 15 phút sau chiếc xe đã được dừng trước cổng của một ngôi nhà tầm trung.
“Cảnh Minh, anh làm gì mà đón tiếp vợ chồng em trang trọng giữ vậy?” - Chương Tấn vừa dìu Đồng Niên xuống xe, vừa buông lời trêu chọc.
“Đón tiếp cái gì chứ. Đang đứng đây để hỏi tội hai vợ chồng em này. Hẹn tụi em từ 1 tiếng trước mà đến giờ hai người mới có mặt, làm vợ chồng anh lo lắng chết được.”
“Haha. Thông cảm. Vợ chồng em hâm nóng tình cảm hơi lâu.”
“Anh này!” - Đồng Niên ngại ngùng đánh vào người Chương Tấn một cái.
“Đồng Niên đến rồi hả?” - Lâm Thục từ trong nhà bước ra.
“Cố Cảnh Minh, anh còn không mau mời hai em ấy vào nhà.”
Cả bốn người chào hỏi nhau rồi vui vẻ bước vào trong nhà. Vừa bước vào phòng khách, đã có một cậu bé trông có vẻ khôi ngô lon ton chạy tới.
“Nào Cảnh Nghi! Mau chào hỏi chú Chương với dì Chương đi con.” - Lâm Thục nắm lấy cánh tay cậu bé lên tiếng bảo ban.
“Dạ, con chào chú Chương, con chào dì Chương mới đến ạ!” - Cậu bé lễ phép khoanh tay chào hỏi.
“A, Cảnh Nghi nhà ta lớn đến vậy rồi sao. Càng lớn càng đẹp trai, giỏi giang lại lễ phép quá nha!” - Đồng Niên vui vẻ xoa đầu cậu bé.
“Đẹp trai là nhờ giống ba đó. Haha..”
“Anh cứ đứng đó mà tự luyến đi. Không có em thì thằng bé sẽ xấu tính giống như anh rồi.”
Cố Cảnh Minh bị lời nói của Lâm Thục làm cho im bặt, cứng họng không dám phản kháng. Nhờ vậy làm cho mọi người một vố cười phá lên.
“À sao hôm nay hai đứa không dẫn Tử Yên theo? Chắc giờ con bé lớn lắm rồi à?” - Lâm Thục lên tiếng hỏi han.
“Tại em cũng sắp đến ngày dự sinh, anh ấy sợ con bé sẽ không quen khi xa em nên giờ đã đem sang nhà ngoại gửi, cho con bé quen dần á chị. Với lại giờ Tử Yên cũng 2 tuổi rồi, bắt đầu tới tuổi tò mò quậy phá nên chăm cũng cực lắm luôn.”
“Chị được cái khoẻ hơn em. Lúc Cảnh Nghi còn nhỏ đều một tay ông bà nội chăm, với lại thằng bé cũng ngoan dễ chịu lắm.”
“Trộm vía quá. Cảnh Nghi càng lớn càng ưu tú, thấy thằng bé nên em cũng muốn có một đứa con trai giống anh chị vậy. Mà em có hẳn 2 tiểu công chúa.”
“Anh chị đây còn ước có con gái giống hai em đấy. Mà không sao, sau này em gả một bé sang nhà anh chị là được. Haha” - Cố Cảnh Minh cười cười trêu chọc.
“Chuyện này phải do mấy đứa nhỏ quyết định rồi. Tụi em không thể quyết được đâu.”
Cả bốn người ngồi nói chuyện với nhau một lúc thì Cố Cảnh Minh và Chương Tấn đi vào trong chuẩn bị mang đồ ăn ra. Hai người đàn ông tính tình tuy kêu ngạo, ở thương trường họ là người quyền lực tàn khốc nhưng đối với vợ con lại cưng chiều hết mực. Đồng Niên và Lâm Thục cùng cậu con trai Cảnh Nghi ở bên ngoài phòng khách nói với nhau đủ hết chuyện trên đời.
Bỗng dưng bên ngoài xuất hiện rất nhiều chiếc xe được dừng lại trước cổng, bên trong cả hai cô gái cũng tò mò vươn mắt nhìn theo.
“Chị Thục, không phải anh chị nói chỉ mời hai vợ chồng em đến dùng bữa thôi sao? Những người đó là ai vậy ạ?”
“Chị cũng không biết. Nhưng chị đâu quen những người đó, có khi nào là đến bàn công việc với Cảnh Minh không nhỉ?”
“Mẹ ơi, sao mấy chú đó đáng sợ vậy ạ?” - Cậu bé Cảnh Nghi sợ hãi chạy đến nép vào người Lâm Thục.
“Đừng sợ. Con mau vào gọi ba con ra xem đi.”
Cố Cảnh Nghi vừa định chạy vào bếp gọi ba của mình ra xem, thì đã thấy bóng dáng hai người đàn ông vui vẻ bước ra.
“Hai em nhìn ai mà nhìn dữ vậy hả?”
Cố Cảnh Minh vừa hỏi vừa hướng ánh mắt ra cửa, nụ cười trên môi bỗng vụt tắt, đổi lại là khuôn mặt đầy lạnh lùng có hơi lo lắng. Và khuôn mặt Chương Tấn bây giờ cũng vậy.
“Người quen của hai anh sao? Sao mặt hai người khó coi vậy?”
“Lâm Thục, em mau dẫn thằng bé cùng Đồng Niên lên lầu nhanh đi.”
“Đồng Niên, em theo chị ấy nhanh đi em. Bọn anh có chuyện cần giải quyết.”
Cả Lâm Thục và Đồng Niên chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra, nhưng vẫn nghe lời nhanh chóng lên lầu tránh né. Tấm màn cũng được Cố Cảnh Minh kéo che lại, không để lộ bất kì ai ở trong nhà ra bên ngoài.
“Anh. Bọn chúng ra tù nhanh hơn em tưởng đấy!”
“Giờ chúng ta đang trong thế khó, hơn hết phải bảo đảm an toàn cho vợ con.”
“Chủ tịch, chủ tịch... Hình như bọn chúng theo dõi chúng ta.” Trợ lý Trần gấp gáp chạy vào.
“Biết ngay mà! Cậu mau gọi người đến đi. Sớm muộn gì chúng cũng sẽ vào đây được thôi.”
Đúng là không ngoài dự đoán, chỉ một lúc sau bọn chúng đã phá được cửa rào xông thẳng vào bên trong.
“Mẹ kiếp! Hai thằng khốn. Tụi bây ngon thì ra đây đừng có hèn hạ mà trốn như vậy.”
Một tên cao to, mặt mày bợm trợn, trên người đầy những hình xăm, trên mặt còn có một vết sẹo to, ngang nhiên đi vào quát tháo lên. Bên cạnh tên đó là vài chục người với vẻ ngoài đáng sợ.
“Tào Thất Gia, sau bao nhiêu năm ông vẫn không thay đổi.” - Cố Cảnh Minh kéo cửa bước ra.
“Câm miệng! Hai thằng nhãi con tụi bây đã làm tao thành nông nổi này. Hôm nay tao sẽ đòi lại những gì tụi bây đã đối xử với tao.”
“Ông nên nhớ, năm xưa ông là làm ăn phi pháp, hại biết bao nhiêu người. Ông nói đối xử với ông là đối xử sao?” - Chương Tấn bình tĩnh đáp trả, khoé miệng hơi nhếch lên đầy khinh bỉ.
“Nếu không tại mày gài bẫy, tố cáo tao thì giờ tao đã trở thành đạo diễn nổi tiếng, người người phải hạ mình phục tùng tao.”
“Nực cười. Ông nghĩ dựa vào những việc bẩn thỉu mà ông làm để vươn lên chà đạp người khác là bền à? Tôi thấy hình như ông chê việc ở tù mấy năm qua là còn ít nhỉ?”
“Nín cái họng chó mày lại. Hôm nay tao sẽ cho tụi bây ra oai dưới suối vàng. Những gì của tụi mày sẽ thuộc về tao, kể cả hai cái công ty cỏn con của tụi bây. Hahaaaa.”
Tào Thất Gia cười lớn, hắn ra lệnh cho đàn em xông lên. Một vài tên thì xông thẳng vào nhà, ra sức tìm kiếm những người có liên quan.
“Tụi bây kiếm hết cho tao. Gặp đứa nào giết đứa đó. Già trẻ lớn bé gì cũng không tha. Hahaaaa.”
[...]
< Chuyện là cách đây 5 năm trước, một thành phố lớn như thành phố A có vô số những công ty nổi tiếng và nổi tiếng nhất chính là công ty giải trí - C7 Entertainment. Với sự lãnh đạo của một đạo diễn khét tiếng Tào Thất Gia. Ông ta nắm quyền lực tất cả các công ty lớn nhỏ và hàng triệu người nổi tiếng. Hầu như, những người muốn bước chân vào showbiz đều phải dựa dẫm vào ông ta mới có thể đứng vững trong ngành này.
Lúc này, Chương Tấn chỉ mới 22 tuổi đã bắt đầu thành lập một công ty thiết kế thời trang nhờ sự giúp đỡ của Cố Cảnh Minh. Tuy mới thành lập nhưng lại lên như diều gặp gió. Còn Cố Cảnh Minh đang là chủ tịch tập đoàn Alice, tuy không phải công ty lớn nhưng cũng có một phần danh tiếng trong giới kinh doanh.
Nhờ danh tiếng tốt và việc làm ăn thuận lợi thì cũng đã đến tai của Tào Thất Gia. Ông ta đã nhiều lần ngỏ lời muốn hợp tác và liên tục đe doạ bằng quyền lực của ông ta ở hiện tại. Cố Cảnh Minh và Chương Tấn từ chối vì có nhiều nghi hoặc về C7E và Tào Thất Gia. Cả hai đã âm thầm điều tra tất cả về ông ta và biết được nhiều sự thật chấn động.
Thì ra công ty mà Tào Thất Gia nắm giữ vững mạnh như vậy là dựa vào việc ông ta kiếm tiền từ những việc làm phi pháp. Những cuộc thi hoa hậu mà ông ta mở ra cũng chỉ là trá hình cho việc mại dâm đầy kinh tởm. Ông ta còn vận chuyển và buôn bán chất cấm, dụ dỗ hàng nghìn người sử dụng và phải chịu sự đe doạ của ông ta. Tào Thất Gia còn kinh tởm hơn khi đe doạ vô số người nổi tiếng phải phục tùng hắn để có được chỗ đứng, còn nếu không sẽ tung ảnh nhạy cảm hay drama để họ không thể ngóc đầu lên được.
Sau khi biết được mọi chuyện, Cố Cảnh Minh và Chương Tấn bình tĩnh sáng suốt tự tạo ra một cái bẫy để Tào Thất Gia tự sa vào lưới. Ông ta bề ngoài hùng hổ, quyền lực cao ngút ngàn nhưng đầu óc lại nông cạn, chẳng một chút gì đề phòng. Tự bản thân tạo nên những bằng chứng chứng minh ông ta đang làm những chuyện phi pháp.
Nhờ có tiền và quyền Tào Thất Gia bị phạt 10 năm tù, không kèm theo bất kỳ hình phạt bổ sung nào. Tuy không như mong đợi nhưng chẳng ai dám lên tiếng cáo buộc ông ta.
Từ khi Tào Thất Gia và đàn em bị bắt, cuộc sống trở nên tốt hơn. Thậm chí giới thương trường ngày càng phát triển ở một tầm cao mới một cách lành mạnh. Công ty của Cố Cảnh Minh và Chương Tấn cũng ngày càng lớn mạnh, vươn lên một tầm cao mới.
Nhưng đâu ai ngờ được, trong lòng ông ta đã ôm một mối hận thù to lớn, chỉ chờ ngày khán cáo giảm án phạt để nhanh chóng ra tù. Và hơn hết, điều Tào Thất Gia cần làm là giết hết những người đã ngán đường hắn. Lại một lần nữa trở thành ông trùm. >
Download MangaToon APP on App Store and Google Play