Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Quỷ Đỏ Khắc Áo Tấc Xanh

Chương 1:Quỷ đỏ sống ở miếu Sơn thần.

Thiên hạ trời đất chia thành ba kiểu.

Trời. ( Thiên)

Đất. ( Hạ/ Thổ)

Và Âm ti địa ngục.

Lang thú vốn sinh thành nơi mặt đất hướng trời. Là thú vật mang bản tính hung hăng. Nhưng sau sự kiện 'Tam thiên thất sát Trục trời vỡ đôi' rúng động bờ cõi đất Nam. Thiên đình suy kiệt, âm phủ hỗn loạn. Lang thú có công dựng lại nhà trời, trấn hưng nhà đất, kìm hãm nhà âm mà một bước từ thú thành thần. Từ súc vật thành thần thú.

Lang thần có công lớn nhất là Lý Nhung, nữ Lang đời thứ mười một dòng họ Lý, nữ tướng quân chỉ huy hồi phục vòng tuần hoàn đất trời.

Hàng trăm năm sau, thế sự tưởng đã được hoá giải, không ngờ biến cố vẫn xảy ra.

Trục trời một lần nữa xuất hiện vết nứt. Thiên đình lại lần nữa thất thế, phải nhờ vả đến sự giúp sức của nhánh Lang thần đang ở ẩn để bảo vệ phần Trời. Cùng với ma quỷ địa ngục, những kẻ có thể gom góp hỗn loạn khí, trấn hưng phần Đất.

Lý Nhung đã đưa ra yêu cầu được hành động cùng Quỷ đỏ. Con quỷ đã biến mất khỏi nhân gian hơn năm trăm năm.

Ngọc Hoàng đã hơi do dự nhưng vẫn không từ chối. Ngài thở dài.

"Nàng ta đang bế quan ở ẩn. Vết thương ngày đó vẫn chưa khỏi hẳn, Thiên đế ta cũng không dám mạo phạm."

Lang thần ngờ vực, không thể không tò mò về thương thế của Quỷ đỏ. Lý Nhung không hiểu vì sao người đó biến mất năm trăm năm, chẳng lẽ là vì bị thương.

"Thần xin mạo muội hỏi vì sao Quỷ đỏ lại có thương thế? Nhưng lại không mấy ai biết, liệu có ẩn khúc?"

Ngọc Hoàng nhìn Lang thần, vị thần tướng có công giữ cửa trời, cắn răng nói ra.

"Nàng không muốn người đời biết chuyện của mình nên bảo ta kéo rèm hạ màn, coi như không có công của Nàng trong vụ việc năm đó. Nhưng thực ra, năm đó Lang thần ngươi cùng các thần quan có thể chế ngự Trục trời là nhờ trợ giúp của Quỷ đỏ. Nàng ta tự mình tìm kiếm Trục Ngọc, thứ vật hàn gắn cơ bản được Trục trời. Vì vội vã tìm kiếm trong hai năm, thứ đáng gia phải diễn ra suốt mấy kiếp theo lẽ thường, Quỷ đỏ tiêu hao dương khí, nhiễu loạn âm khí nên lui về ở ẩn."

Lang thần như ngộ ra chân tướng, gương mặt bần thần, mắt hơi ánh nước. Cái lí cái lẽ giờ mới như bóng nước vỡ ra.

'Ra là vậy. Có lẽ khi đó...'

"Ta sẽ cử một thần quan quen thuộc với Địa phủ cùng ngươi chiêu mộ Quỷ đỏ giúp sức lần nữa. Mong nàng đồng ý."

Một vị thần quan thêm lời: "Bẩm Ngọc Hoàng. E là không cần cử người xuống Địa phủ. Quỷ đỏ hiện đang ở nhờ miếu Sơn thần Lý Địch, ngày ngày hưởng hương hoả của dân, từ từ bình phục."

Ngọc Hoàng bật cười, vẻ mặt nghiêm nghị của người đã bị đánh tan, tựa như vây cá khuấy tan ánh trăng trên mặt hồ.

"Nàng ta quả thật rất biết cách tự thưởng... Trần Hà!"

Thái độ của Ngọc Hoàng khi nói về Quỷ đỏ hết sức tôn trọng, dù vẫn nghe ra trong lời nói thể hiện thân phận cao quý của người. Khi nhắc đến tên tự của ả, Ngọc Hoàng như đang nói về một người bạn tri âm tri kỉ vậy.

'Trần Hà.'

...----------------...

"Vậy là Trục trời lại có vết nứt? Mới có năm trăm năm mà ta..."

Quỷ đỏ nói vang vọng. Giọng của nữ nhân nhưng âm trầm như vực thẳm. Lang thần không biết giờ ả đang ở đâu, chỉ có thể đứng giữa gian chính nơi thờ phụng, y ngẩng đầu tìm hình bóng của Quỷ đỏ.

Nơi miếu thờ này âm khí rất nặng, ở lại càng lâu, chân của Lang thần ngày càng nhũn ra, đầu óc quay cuồng.

Quỷ đỏ cảm thấy như chơi trò lẩn trốn cũng đã đủ lâu, lại còn trông thấy vị Lang thần kia có vẻ không còn trụ vững nổi nữa đành uyển chuyển ra mặt, xuất hiện ngay sau lưng Lang thần.

"Vị này mời theo ta ra ngoài."

Lang thần lần đầu tiên bị doạ cho giật mình, y như bị giọng nói trầm thấp của Quỷ đỏ thôi miên, từng bước từng bước theo sau.

Ả Quỷ mở lời: "Gần một nén hương nữa là dân làng đến dâng lễ vật, hôm nay là ngày Rằm tháng bảy. Chúng ta ra ngoài bàn luận kĩ hơn đi."

"..."

Lang thần ngẩn ngơ, không biết đáp lời thế nào. Thấy y cứ như người ngơ ngơ dại dại. Ả ta lầm bầm vài câu.

'Con cún nào cũng như kẻ ngây mất cày vậy.'

Đến khi ra ngoài, Quỷ đỏ mới mở miệng dò xét.

"Vậy theo em nói thì bây giờ lại cần Trục Ngọc để vá Trục trời."

"Ngài không cần gọi cho thân mật làm gì đâu. Cứ gọi tên tự của ta."

"Haha, không, không. Em là đời mười một nhánh Lang thần, tính ra dòng Lang thú khi xưa chỉ được tạo sinh sau ta khoảng hơn sáu trăm năm thôi, đến đời em là đời thứ mười một... Coi như hơn một ngàn năm thì hai ta chỉ cách nhau một ngàn sáu trăm năm. Không quá xa."

Lang thần xị mặt như ăn phải dấm chua, khoảng cách thế hệ thật đáng kể. Y hơi bối rối.

"Đây là bản đồ Trục Ngọc và Bản sao sổ sinh mệnh... Tôi nghĩ là ngài biết dùng. Thiên đế cũng chỉ bảo đưa cho ngài, ngài sẽ biết cách dùng."

Quỷ đỏ nhìn hai món đồ. Quả thật ả có biết dùng, nhưng khi xưa, ả không làm vậy. Những thân chủ mang trong mình Trục Ngọc đều bị ả lấy mạng mà không cần bản đồ hay sổ sinh mệnh gì cả. Nhớ đến việc làm của mình, ả giật lấy đồ liền quay mặt đi.

Nỗi đau đớn khi phản lại lương tâm của mình là hòn đá đè chặt Quỷ đỏ suốt năm trăm năm qua. Nếu như ả có thể nhìn ra được vết nứt Trục trời sớm hơn thì những kẻ phàm nhân người trần mắt thịt kia, tuổi thọ có thể dài hơn một chút, cái chết cũng sẽ bớt uất tủi hơn. Nhưng những chuyện đã qua, ả không có cách để bù đắp. Chỉ mong bây giờ, khi lịch sử năm trăm năm trước lặp lại, ả có thể cho thân chủ chứa Trục Ngọc một đời an nhiên, hạnh phúc trước khi ra đi.

Hàng trăm năm qua ở nơi nhân gian náo nhiệt, Quỷ đỏ đã học được lễ nghi của con người. Khi không còn trụ được sau phản vệ. Ả được vị Sơn thần Lý Địch cứu giúp, từ ấy chăm nom cho đến khi ả tỉnh lại. Để dưỡng thương cũng như báo đáp, Quỷ đỏ Trần Hà ở lại trông coi miếu thờ, giúp đỡ lời cầu nguyện của dân đen xã Đông Phong này.

Ngày ngày, thứ dân đến dâng hương đông như kiến. Những lời thỉnh cầu từ nhỏ đến lớn đều được Trần Hà lắng nghe, nếu ả có thể đáp ứng sẽ không do dự giúp đỡ. Còn nếu lời thỉnh cầu quá lớn, ả sẽ thống kê lễ vật và lòng thành, sau đó báo cáo lại cho Lý Địch để ngài thực hiện. Qua mấy trăm năm, tình cảm với mảnh đất này ngày càng lớn. Ả trân trọng con dân chân chất, yêu thương những lời cầu nguyện, những lời cầu nguyện từ đáy lòng, chỉ thoát ra khi đến nơi cửa miếu, lời nguyện bay bổng như bị bóp nghẹt rồi thoát ra, bay đến tai các vị thần.

Ả không muốn vì một cây cột chống trời mà nơi này dính tai ương.

"Trong tay ta đang có một Trục Ngọc đã được tách khỏi thân chủ, còn thời hạn khoảng ba mươi năm, nếu đưa về vá Trục trời có thể chờ được Trục Ngọc tiếp theo 'chín'. Tuy nhiên có một tin xấu."

"Thưa là gì vậy?"

"Trục Ngọc được ta lấy ra từ thân chủ, phải do tự tay ta đưa lên vá. Vì bây giờ nó như một phần trong cơ thể ta. Nếu đưa lại cho em thì công dụng không còn như ban đầu, chỉ được hơn ba năm, như vậy chưa thể chờ Trục Ngọc tiếp theo, Tam giới đã loạn. Hơn nữa giờ ta lại không thể về trời."

"Tại sao lại vậy thưa ngài?"

Trần Hà ho khan, ả cảm thấy hơi khó nói. Dù sao thì đây cũng là vấn đề về sĩ diện mặt mũi.

"Ta... Ta bị thương nặng."

"Dạ tôi biết."

"Nếu bước ra khỏi bán kính hai trăm bước ở miếu này ta không thể nhận được hương hoả để duy trì trạng thái này. Dự trù khoảng hai năm nữa mới có thể rời khỏi nơi này."

"..."

...----------------...

Chương 2: Thấu kính của Quỷ.

Vì sự cố bất ngờ. Lang thần không còn còn cách nào khác ngoài cư ngụ trong miếu Sơn thần, Lý Địch cũng rất vui vẻ mà đồng ý. Càng nhiều tiên nhân và ma đạo, linh khí trời đất của miếu xoay chuyển càng nhiều, lời cầu càng dễ thành.

Nhưng muốn ở lại, y phải giúp Sơn thần xử lý công vụ. Công việc cũng rất đơn giản. Chỉ cần thống kê người dâng hương lễ Phật, ghi chép nguyện cầu, kiểm kê sổ sách và dọn dẹp tà ma là được.

"Đó là toàn bộ công việc của miếu thờ còn gì?"

"Đúng vậy! Làm vui vẻ."

Lang thần muốn đình công. Phận ăn nhờ ở đậu quả nhiên khổ đau, nhục nhã. Cũng may, không chỉ mình y phải làm, có Quỷ đỏ phụ giúp y.

"Thực ra Trục Ngọc mới đã xuất hiện rồi. Vào khoảng hai tuần trước, một người đàn bà nghề dệt đã hạ sinh một đứa con trai. Dương khí rất mạnh, cơ thể sơ sinh không chịu được nên sau khi chào đời liền phát sốt liên miên.

Người mẹ thương con, chiều nào cũng dâng hương làm lễ, không làm lễ cũng ôm con quỳ suốt buổi. Quả thực đáng thương. Nhưng không nghiêm trọng, Trục Ngọc sẽ giữ mạng cho đứa bé. Chỉ cần đợi lễ đầu tháng, đứa bé lại như người thường thôi."

Đang trò chuyện thì tiếng đẩy cửa kẽo kẹt vang lên.

"Nhắc cái là đến đến. Em coi, chính là người này."

Người đàn bà ôm con dè dặt bước vào. Sau hôm được Sơn thần báo mộng trấn an, người mẹ đã có phần bớt lo lắng, nhưng nhìn con mình khắc nào cũng nóng như lửa thiêu, mồ hôi nhễ nhại, nước mắt không ngừng thì lòng vẫn rạo rực không yên. Hôm nay lại lần nữa ôm con quỳ lạy.

"Thưa... Dẫu biết ngài đã đưa đò căn dặn, nhưng con vẫn rất lo. Thằng bé mới hai tuần tuổi, chỉ nháo khóc không uống sữa, phận làm mẹ, con cứ đứng ngồi không yên. Nên hôm nay lại đến dâng hương, coi như tự thoả lòng mình, mong ngài không lấy đó làm phiền lòng."

Nói rồi, người đàn bà chỉ ngồi đó, im lìm xoa dịu đứa con miên man sốt.

Lang thần hỏi: "Sao ngài biết được trên người đứa trẻ là Trục Ngọc? Có dấu hiệu nào sao? Nếu như không nhìn bản đồ Trục Ngọc, tôi cũng không thể biết được."

Quỷ đỏ cười phớ lớ.

"Kinh nghiệm đó!"

Việc cần làm của họ bây giờ là bảo hộ đứa trẻ, chờ trời điểm Trục Ngọc đủ chín,... Cướp đi mạng sống của thân chủ, Trục Ngọc sẽ được mở, khi đó thu lại.

"Đó chỉ là cách thủ công thôi."

Lang thần:"...?"

"Có thể rút Trục Ngọc khi thân chủ gặp tai kiếp, thừa sống thiếu chết. Nhưng tai kiếp đó chúng ta phải làm."

Làm ư? Làm bằng cách nào?

"Ví dụ như đẩy đứa trẻ đó xuống nước, khoảnh khắc thập tử nhất sinh, Trục Ngọc hỗn loạn, tự thoát ra ngoài."

'Ra vậy. Có lẽ trong suốt năm trăm năm, Quỷ đỏ luôn đau đáu về việc rút Trục Ngọc mà không làm hại đến sinh mệnh con người.'

"Nhưng..."

"Nhưng?"

"Mất Trục Ngọc nghĩa là mất tuổi thọ, có lẽ sẽ không sống được lâu. Tuy nhiên vẫn bớt đau đớn hơn. Đứa trẻ đó vẫn có đủ cơ hội để học tập, thi Hương rồi thi Hội, thi Đình. Đỗ rồi thì làm quan, một tay gây dựng quê nhà."

Lang thần ngác thấy Trần Hà nói càng ngày càng nhỏ. Y không hiểu. Suốt hàng trăm năm qua, giữa một con quỷ và dân đen rốt cục đã có mối liên kết sâu đậm như thế nào? Trong trí nhớ của Lang thần Lý Nhung, Quỷ đỏ là một bậc quân thượng, từng lời ăn tiếng nói đều có ý nghĩa riêng. Tận sâu đáy mắt Quỷ đỏ, Lý Nhung biết được rằng ả ta đã yêu cái đời thường này.

Con quỷ ấy và nhân gian đã hình thành một mối duyên nợ kéo cắt không đứt, lửa đốt không tàn. Mối duyên ấy hoang dại như cỏ lau, sâu đậm như miếng trầu.

Giọng hát ru bất chợt của người dân phụ đã kéo một thần một quỷ ra khỏi dòng xoáy suy nghĩ riêng.

À a à ơi...

Lời ru này Trần Hà đã nghe rất nhiều lần. Lần nào cảm xúc của ả cũng như lần đầu nghe. Lý Nhung nhìn Trần Hà, ánh mắt một con quỷ nhưng lại sâu sắc, dịu dàng như hạt sương sớm. Y không kiềm lòng nổi mà ngồi gần lại Trần Hà, thì thầm một lời an ủi.

"Đời người ngắn ngủi. Nếu khi trưởng thành, đứa trẻ này sống kiêu hãnh thì còn sợ gì khổ đau hay cái chết. Ấn đường rất sáng, nhìn qua cũng biết thể nào cũng là quân tử trí thức, tương lai sẽ là nhân tài được người đời nhớ đến. Ngài không cần phải đau lòng."

Trần Hà mỉm cười dịu dàng, nghiêng đầu phía Lý Nhung. Mắt ả sáng như sao đêm, như trăng ngày rằm. Lý Nhung không kiềm được, tim rơi thịch một tiếng.

       Nhấp nhánh là nhấp nhánh ơi

    Mắt người lấp lánh như sao trên trời.*

"Ừ. Ta cũng đã tỏ. Đời người mấy kiếp nhân sinh. Nay anh ta được mẹ ầu ơ ru ngủ, mai này mẹ già thì anh ta gánh nước rửa chân cho mẹ."

Thấy Trần Hà như đã thấu, Lý Nhung cũng thở phào. Y không giỏi khuyên, giỏi nói. Nói cái trọng tâm mong người kia hiểu mà thông.

Tiếng ngân ru của dân phụ kia đã ngừng. Trời thì đã nhá nhem tối. Đường làng ngoằn ngoèo, quanh co, thân cô nương quả phụ đi đêm một mình làm người ta không trải mà thương.

Lý Nhung thấu hiểu lắng lo của Trần Hà. Y vung tay dán một tấm bùa hộ mạng sau lưng hai mẹ con. Rồi nhẹ nhàng gạt tà áo giao lĩnh bị bóng đêm tô càng thêm đậm, y quay người lui vào trong để lại cho Trần Hà một không gian yên tĩnh. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi khi vừa quay đi đó, y ngâm một câu ca dao thành điệu nhạc.

        Chờ chờ, đợi đợi, trông trông,

   Bao nhiêu chờ đợi mặn nồng bấy nhiêu.*

Y đã chờ Trần Hà Năm trăm lẻ hai năm. Lý Nhung tự cho rằng bản thân thật ích kỉ, ai hơi đâu lại đi nhớ dai khó dứt như vậy. Nhưng đã là chấp niệm thì khó lòng buông bỏ. Càng đợi chờ, y lại càng thấm thía cái nỗi lòng của tình chưa trọn.

Liệu là đúng hay sai? Ta mặc. Cái ơn, cái nợ mà Trần Hà gieo cho ta, ta phải trả nàng gấp bội mới thoả cái lòng.

...----------------...

(*) Ca dao khuyết danh.

Chương 3: Đứa trẻ đã ngừng khóc.

*Những chi tiết được đề cập đều là sản phẩm của sáng tạo văn học. Những sự kiện, địa danh, tên riêng xuất hiện trong tác phẩm (Nếu có) chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên. Chi tiết có thật được dùng làm cảm hứng sáng tác sẽ được ghi chú và đánh dấu.*

...----------------...

Sau khi làm lễ đầu tháng, đứa trẻ đã thôi quấy khóc, bắt đầu biết tìm mẹ đòi sữa. So với những trẻ sinh cùng, anh ta có khi còn tinh ranh, hoạt náo hơn nhiều. Người đàn bà thấy vậy cũng mừng vui trong lòng. Hôm sau khi gà còn chưa gáy, mặc cho đàn lợn chưa có cám ăn mà kêu lên oai oái, người đàn bà đã mang một mâm ngũ quả và hai tấm lụa sồi đến để hành lễ, dâng hương.

"Thưa, nay con của con đã ngừng khóc quấy. Lần nữa con lại dâng hương cảm tạ ngài. Lời báo mộng của ngài thật chuẩn. Con xin gập đầu cảm tạ,...Ơn trời."

Tâm trạng của Lý Nhung như được rót rượu mật, vui vẻ huýt sáo. Y nghĩ rồi sẽ chẳng mấy chốc, đứa trẻ sẽ lớn khôn, khoẻ mạnh. Nhiệm vụ tìm kiếm Trục Ngọc đã cơ bản đạt được thành công ở bước đầu. Lý Nhung nhàn nhã xoa xoa bả vai, tiện tay cầm luôn quả táo vừa được dâng lên.

Y đi tìm Trần Hà.

Không biết có chuyện gì khó nói, mà từ tối hôm trước ả cứ lầm lũi một mình. Sáng sớm hôm nay cũng không biết ăn phải vía nào, công việc ả hay tranh làm với Lý Nhung vì nó nhàn nhã, ả ta cũng không buồn giành nữa.

"Quái lạ. Ngài ấy đi đâu rồi? Mới khi nãy còn thấy đang đếm lá đa."

Lý Nhung lục tung cả miếu thờ cũng không thấy một sợi tóc của ả Quỷ kia. Vốn ả cũng không đi xa được, ả đang bị nhốt trong miếu cơ mà.

"Ô! Tướng quân tìm chị Hà đấy hở?"

"Vâng. Ngài đi đâu từ sáng tới giờ, tôi tìm không ra."

Lý Địch cười khằng khặc, vị Sơn thần xua xua cánh tay đang cầm bình rượu. Đoạn, ngài nói nhỏ với Lý Nhung.

Y ngạc nhiên, miệng cười ái ngại.

"Ngài ấy?"

Lý Địch gạt bình rượu sang một bên, tay chỉnh lại thắt lưng, "Chứ sao? Quỷ cũng biết yêu mà!", rồi lại cầm bình rượu, lủng lẳng bước vào bên trong tấm mành che.

Đang tiêu hoá những gì Lý Địch vừa tiết lộ, ngài còn dặn không được nói cho Trần Hà biết là ngài đã nói. Nếu không ả sẽ lại càm ràm, giận dỗi rồi không chịu làm việc.

Trần Hà bê vào miếu một mâm ngũ quả, có vẻ như là lấy ngay sau khi hết hương. Ả ta bày ra vẻ khó hiểu khi thấy chút ngơ ngác hiếm hoi của Lý Nhung.

"Sao em đứng đây? Hết hương rồi đấy, muốn ăn gì thì chọn đi nè. Đừng nói cho ông Sơn thần nhé! Ông ta ăn nhiều lắm."

"Ta nghe đấy nhé!" - Lý Địch nói vọng ra với giọng mũi đặc sệt do say rượu.

Trần Hà tặc lưỡi càu nhàu: "Có Sơn thần nào mà bợm rượu như ngài không? Ngài Lô Phong, Sơn thần bên Lèn Đá chỉ ngửi hương thôi đấy!"

"Kệ ta!" - Lý Địch nấc một cái, xoay người nói vọng ra. "À nhắc mới nhớ, hắn ta gửi thư cho cô kìa!"

Trần Hà nghe vậy liền đặt mâm ngũ quả xuống. Ba bước gộp làm hai, nhanh chóng đến xem thư. Ả cầm bức thư, mãi mới chịu mở ra. Khi mở ra rồi thì úp mở mãi mới chịu đọc. Đọc được một lúc thì lại dừng lại. Hai lông mày của ả nhíu lại, tưởng như chúng sắp có một cuộc hội ngộ.

Lý Nhung nhìn khuôn mặt của Trần Hà hết háo hức lại không nỡ, hết tò mò lại đau buồn. Y không biết trong bức thư đó có những gì, nhưng trong lòng cũng nóng như lửa đốt.

Rồi chẳng nói chẳng rằng, ả cầm bức thư chạy một mạch vào sau tấm mành, lôi Sơn thần Lý Địch đang say ngoắc cần câu ra. Mặt đanh lại.

"Đi!"

Lý Nhung nửa tỉnh nửa mơ, lúc này chỉ muốn gạt phăng tay ả để vào giấc.

"Đi đâu? Học đâu cái thói ăn nói không đầu không đuôi vậy?"

Trần Hà gấp đến nỗi hai chân không ngừng giậm xuống đất.

"Thầy Phùng sắp về trời. Ngài đi với tôi đi."

Nhớ ra được gì đó. Bây giờ Lý Địch mới tỉnh rượu hơn chút, ngài ấn tượng rất sâu sắc với thầy Phùng, người này là thân thể chứa Trục Ngọc mà Trần Hà đang giữ.

Dù không biết thầy Phùng mà họ đang nhắc tới là ai nhưng Lý Nhung vẫn muốn xen vào cuộc trò chuyện của hai người.

"Nhưng ngài vẫn chưa thể ra khỏi miếu."

Vài khắc trôi qua, Trần Hà cắn môi, tay bóp chặt lá thư.

"Ta sẽ giải thích và xin lỗi em đàng hoàng."

Lý Nhung đã hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Bỗng chốc, y cảm thấy như mình bị lừa gạt, mắt vị Lang thần tối sầm lại. Y nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào mắt con Quỷ đỏ đang chột dạ kia.

"Em sẽ đi cùng. Ngài dẫn đường."

Câu nói của Lý Nhung bị rút gọn nhất có thể. Y đang tức giận. Trần Hà đã nói dối. Ả không hề bị tiêu hao khí tức nghiêm trọng đến nỗi sau hơn năm trăm năm vẫn không thể ra khỏi miếu. Chỉ là ả không muốn cùng Lý Nhung tìm kiếm Trục Ngọc mà thôi.

Ả không muốn cùng y...

Nhìn thái độ nghiêm nghị của Lý Nhung, Trần Hà chỉ đành im lìm chỉ đường. Ả không dám nói thêm lời nào hay là biện minh cho bản thân. Trần Hà biết, ả đã sai.

Bên phía Lý Địch, vị Sơn thần cũng không khá khẩm hơn là bao. Mắt ngài như trắng rã, đôi môi khép hờ vô hồn. Chẳng thể nhìn ra được, bên trong vị thần đó là nỗi đau gì.

Bầu không khí tệ hại đó cứ tiếp tục duy trì cho đến khi ba người đến được phía ngoài Lèn Đá. Nơi một mái hiên rơm rạ nhuộm vàng màu nắng, ba người đã thấy có rất nhiều người đứng vây quanh.

Thầy Phùng chỉ mới ngoài ba mươi. Thầy ấy sinh ra và lớn lên ở mảnh đất này, thi Hương đỗ đạt rồi thì cố gắng biến nhà mình thành một lớp học. Chẳng mấy chốc mà quanh nhà thầy toàn những cô cậu học trò luẩn quẩn đọc bài. Sau một trận lũ quét qua xã Đông Phong, nhà thầy Phùng bị nước lũ cuốn trôi. Làng xóm giúp thầy sửa chữa lại căn nhà. Nhưng sân nhà không còn dùng được để dạy học nữa.

Đền thờ Sơn thần Lô Phong ở Lèn Đá cũng bị phá hủy nặng nề, do thiếu nhân lực, thầy Phùng đã tham gia dựng lại miếu.

Khi miếu được sửa xong, người dân thuyết phục thầy Phùng cầu nguyện đầu tiên. Thầy chỉ ước có một chỗ có thể dạy học, các trò đã không được đi học từ khi trận lũ quét qua. Đáp ứng lời thỉnh cầu của một người thầy tâm huyết. Lô Phong đã báo mộng, nói hôm sau thầy phải mang đồ sang làng Luân Văn, nơi thờ Sơn thần Lý Địch, sửa sang lại miếu cho vị kia. Ngài sẽ cho thầy một chỗ để dạy học.

Khoảng cách giữa Lèn Đá và làng Luân Văn không quá xa, nếu được thì học trò cả hai nơi đều có thể được đi học. Thầy không chần chừ mà ngay sớm tinh mơ đã hì hục kéo xe bò chở đồ sang làng Luân Văn.

Khấn vái xong, Trần Hà thay mặt Lý Địch, giả làm người quét lá, chỉ định cho thầy Phùng sân sau của miếu. Từ ngày hôm nay, thầy có thể dạy học ở đây.

Từ khi có thầy Phùng về dạy học, người ra vào miếu ngày càng nhiều, đồ lễ dâng lên ngày càng đa dạng. Lý Địch lấy đó làm vui. Khi rảnh rỗi mại ôm bình rượu lễ vật, nằm phơi người trên mái ngói, vừa thưởng rượu vừa thưởng văn thơ.

Dạo này thầy Phùng vì nhiễm bệnh mà trì hoãn việc dạy học, Lý Địch mới phất phơ, la cà rồi làm bạn với ma men.

"Thực ra vì ta lấy đi Trục Ngọc của thầy Phùng nên thầy khó mà sống thọ."

"Nếu bây giờ trả lại Trục Ngọc, thì người đó có sống tiếp được không?" - Giọng Lý Nhung vẫn lạnh lùng như cũ.

"Không được, cùng một lúc không thể có hai thân chủ Trục Ngọc, nếu trả lại, đứa trẻ kia sẽ nguy to. Trục Ngọc của nó sẽ bị hủy, sớm muộn cũng chết vì bệnh tật."

Đoạn, Trần Hà nhìn xuống mũi giày của mình, bước đi nặng nề hơn bao giờ hết.

"Giá như ta không vội vàng lấy đi Trục Ngọc..."

"Làm gì có giá như. Thôi thì cứ coi như số trời đã định. Hắn có chết đi, chắc cũng về trời làm quan. Biết đâu mai đây hắn và ta lại cùng chung cấp bậc."

Lý Địch nói như đã nghĩ thông, nhưng khi nhìn sắc mặt ngài. Lý Nhung biết, ngài ấy cũng rất đau khổ.

Bên trong nhà, tiếng của mấy cậu học trò thều thào rủ rỉ vào tai thầy Phùng. Nhìn đám học trò mắt rưng rưng, thầy Phùng cười khổ.

"Thầy mới là người đi. Sao chúng bay khóc lóc kinh thế. Cái số nó đã tận, có khóc nữa cũng không được gì."

"Sao thầy lại nói thế. Thầy còn phải dẫn đám chúng con thi Hương, thi Hội. Chỉ chúng con xây dựng quê hương sao cho không bõ công học hành."

Lúc này thì thầy không nói gì nữa. Có lẽ thầy đã không còn sức để phản ứng lại điều gì. Thầy Phùng ngước mắt nhìn trần nhà. Hình như có bóng dáng ai đó ngồi xếp bằng trên xà.

Lý Địch khịt mũi, giờ đây ngài không còn cái uy của Sơn thần nữa, mà như một người bằng hữu đưa tiễn bạn hiền.

"Thầy đừng lo. Nhắm mắt rồi lên đây với tôi."

Thầy Phùng chớp mắt. Khuôn mặt nhợt nhạt của thầy thoáng một nụ cười.

       Suốt đời người sống vì đức học

  Lên trời hưởng hương, thưởng rượu với ta.

"Cảm tạ..."

Đám học trò nhìn thầy trút hơi thở cuối cùng, cũng không hiểu được hết ý nghĩa câu cảm tạ của thầy. Không rõ trong lời cảm tạ là bao nhiêu tiếc nuối...

Khóc lóc cũng đã xong, lễ tang thầy Phùng diễn ra nhanh chóng, đơn giản. Chỉ có học trò và hàng xóm đến đưa tiễn. Ngài ra còn có Lý Địch, Trần Hà, Lô Phong và Lý Nhung.

Sau tang sự, Trần Hà không kịp nguôi đau buồn và tự trách đã phải đối mặt với gương mặt hằm hằm của Lý Nhung, người kè kè bên ả từ Lèn Đá về làng Luân Văn.

"Vậy, ngài Quỷ đỏ ơi? Ngài có gì để nói không?"

Trần Hà lần đầu sợ sệt điều gì đến thế. Ả cảm thán không hổ là Lang thần tướng quân Lý Nhung, một tay dựng lại Trục trời. Khí thế thật áp đảo.

Lý Nhung cười nhưng mặt đầy gân xanh, mắt đục ngầu tia máu, trông như thấu hết cái nghĩ trong lòng của Trần Hà.

"Em đâu có phải người một tay dựng Trục trời. Là ngài mới đúng. Nên ngài coi thường em phải không?"

"Không có mà!!! Ta...ta cũng không có gì biện minh cả. Chỉ là ta lưu luyến nhân gian, chưa muốn rời đi. Định sẽ thu xếp một thời gian rồi rời đi."

"Một thời gian là hai năm?"

"Ta nhất thời bịa đại một khoảng thời gian thôi. Mấy ngày trước ta thấy tội lỗi nên mới suy nghĩ về việc thú nhận. Ta thực sự đã suy nghĩ nghiêm túc về sự việc!"

Lý Nhung thở dài, y sớm đã nghĩ thông rồi. Nhưng y mong muốn Trần Hà có thể thành thật nói chuyện với mình nên mới bày ra cái kiểu thẩm vấn tội nhân này. May mắn là Trần Hà cũng biết giới hạn của y.

Quả thực Lý Nhung cũng nhận ra tình cảm của Trần Hà đối với nhân gian. Y chỉ không ngờ tình cảm ấy lại sâu đậm đến vậy. Chợt dâng lên trong lòng Lý Nhung một cơn ghen tức khó chịu, nhưng ngay sau đó liền kịp thời đè nén.

"Ngài cứ cùng em mang Trục Ngọc này về trời. Sau đó em sẽ lựa lời xin phép Thiên đế để được trực tiếp theo dõi Trục Ngọc trên người đứa trẻ kia."

Mắt Trần Hà sáng lên, đôi nhãn tròng giãn ra, đen láy. Ánh mắt ấy khuấy động một góc trong tim Lý Nhung, y đỏ mặt, đảo mắt sang mâm lễ vật.

"Thật ư? Cảm ơn em nhé!"

...----------------...

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play