Thành Phố X.
Bầu trời trong xanh, ánh nắng mặt trời chói chang, thỉnh thoảng có một vài chú chim từ từ bay đến đậu lại. Sau đó một chiếc máy bay từ phía xa “ù ù ù ” bay đến, làm cho những chú chim kinh hãi, vội vàng vỗ cánh bay đi.
Chẳng mấy chốc, máy bay chầm chậm đáp xuống.
Mười mấy phút sau, Sơ Hạ đeo một chiếc cặp sách lớn màu hồng, tay kéo theo một chiếc vali xám lớn, né trái né phải chen qua đám đông đang vội vàng bước ra.
Cô nhanh chóng giơ tay ra lau đi những giọt mồ hôi trên trán, tóc mái thưa của cô bị rẽ ngôi, làm cho chiếc trán tròn tròn lộ ra ngoài.
Sơ Trạch Vũ, người đã ngồi trên ghế chờ đợi cô ấy từ sớm, liên tục nhìn vào đồng hồ rồi lại đứng lên. Với chiều cao gần 1m85, chỉ cần nhìn vài cái là anh liền tìm thấy hình dáng nhỏ bé quen thuộc trong đám đông.
“Ở đây!” Anh giơ tay vẫy vẫy Sơ Hạ, sau đó bước từng bước lớn đến phía cô.
Khi Sơ Hạ nghe thấy tiếng gọi liền nhanh chóng nhìn qua đó, Sơ Trạch Vũ đi đến và chìa tay ra cầm giúp chiếc vali trong tay cô.
“Anh họ.” Cô gọi một tiếng, hai tay nắm chặt lấy dây đeo cặp sách và nhún vai, bắt chước dáng vẻ của người khác khi đứng bên cạnh anh trai. Với chiều cao khoảng 1m60, khuôn mặt tròn mũm mĩm ngây thơ cộng thêm đôi mắt long lanh đẹp như búp bê, cô như trông giống một học sinh cấp 2.
“Theo sát anh đó nhé, nếu em mà đi lạc thì anh đây không tìm được đâu.” Sơ Trạch Vũ quay đầu nhìn cô một cái, cười và cố ý bước chậm lại.
“Em biết rồi.” Sơ Hạ bĩu môi.
Cô cũng đâu phải là đứa trẻ con, sao có thể đi lạc được cơ chứ!
Bên ngoài sân bay, thời tiết nóng nực oi bức, đám đông ngày càng ùn tắc, xe đến xe đi, tiếng ồn hỗn loạn, thực sự rất dễ khiến người ta cảm thấy tức giận và bực bội.
“Nóng không?” Sơ Trạch Vũ quay sang hỏi Sơ Hạ, đồng thời nhắc vali lên và đặt vào trong cốp xe.
“Cũng bình thường ạ, em cảm thấy thành phố này nóng hơn Thành phố V một chút.” Sơ Hạ nói xong liền đi lên phía trước mở cửa xe và ngồi vào ghế phụ. Điều hòa trong xe khá lạnh, khiến cô suỵt lên một tiếng.
“Em có muốn ăn kem không?” Sơ Trạch Vũ cúi đầu nhìn vào cửa xe và hỏi cô.
“Có.” Sơ Hạ gật đầu, lấy từ trong cặp sách ra một miếng khăn ướt, nhẹ nhàng lau đi mồ hôi trên mặt và cổ, cuối cùng lau sạch tay và đặt ở một bên.
Sơ Trạch Vũ rất nhanh đã cầm trên tay một chiếc kem vị dâu tây quay trở về, sau khi lên xe liền đưa cho Sơ Hạ.
“Anh họ, chiếc xe này là anh tự mua à?” Sơ Hạ chớp chớp mắt đánh giá một lượt từng ngóc ngách trong xe, sờ sờ nệm ghế mềm mại, đều là hàng chất lượng cao. Một bộ như thế cũng phải tốn không ít tiền.
"Đúng vậy đó." Sơ Trạch Vũ cười sau đó khởi động xe rồi nói "Anh giàu mà."
"Xì, giàu? Vậy mà khi em thi đậu Đại học Kinh Đô, anh chỉ chuyển cho em lì xì có hai trăm nghìn?" Sơ Hạ bĩu môi, giả vờ trách móc, "Anh bù đắp thêm cho em số tiền còn lại đi, phải cho em ít nhất hai triệu."
Sơ Trạch Vũ cười một tiếng, "Được rồi, thực ra chiếc xe này là anh được phú bà bao nuôi anh tặng đó."
"Phú bà bao nuôi anh tặng? " Cô nhăn mày, sau đó liếm cây kem trên tay, bực bội nói, "Anh lừa trẻ con chắc? Em nghĩ em sẽ tin à? Đừng lúc nào cũng trêu chọc em như thế được không hả!"
Đối với việc anh ấy thường xuyên thích trêu chọc mình, Sơ Hạ rất bất mãn!
Chỉ trẻ con mới bị trêu mà thôi!
Sơ Trạch Vũ cười rung cả vai.
"Em nói cho anh biết, nếu anh mà còn dám trêu em nữa, em sẽ nói cho bá biết anh ở đây không chịu học hành, suốt ấy chỉ biết đi vô quán bar trêu mấy chị gái thôi." Sơ Hạ dùng lực cắn mạnh miếng kem trong miệng, biểu cảm hung dữ.
Nhưng nếu người khác nhìn từ bên ngoài sẽ thấy cô vô cùng đáng yêu!!! Thật sự rất đáng yêu luôn í!
"Được rồi, em giỏi rồi, giờ em đã có cách đối phó với anh rồi đấy!" Sơ Trạch Vũ thở dài tỏ vẻ buồn bã.
Sơ Hạ cười lạnh hừ hừ hừ.
Đại học Kinh Đô.
Sơ Trạch Vũ đưa Sơ Hạ đi làm thủ tục nhập học, mọi thứ rất nhanh đã xong, vô cùng thuận lợi! Thật là nhanh quá đi, cô còn chưa kịp cảm nhận được sự hào hứng khi kết thúc thời cấp 3 thì vèo cái đã trở thành một sinh viên đại học rồi.
"Sơ Trạch Vũ, người này là ai vậy?" Vương Đồng bước đến gần, dùng cánh tay ôm chặt cổ của Sơ Trạch Vũ, "Dễ thương quá đi! Đây là em gái cậu? Đến chơi đây chơi à?"
Mặc dù lời nói là dành cho Sơ Trạch Vũ, nhưng mắt của Vương Đồng lại dính chặt lên trên người của Sơ Hạ, mặt mày hớn hở đến mức không khép nổi miệng.
Sơ Hạ rất bực mình liền trợn mắt một cái, nhưng trên mặt vẫn cố gắng nở nụ cười lịch sự, chào hỏi: "Chào đàn anh, em là sinh viên mới nhập học, không phải là đến chơi đây đâu ạ!" Cô đặc biết nhấn mạnh.
Cô không hiểu tại sao bản thân lại cảm thấy khá phản cảm với từ "dễ thương", có lẽ là vì cô từ nhỏ đến lớn cô đã nghe cái từ này quá nhiều . Mọi người đều nghĩ cô là một đứa trẻ nhỏ nhắn và đáng yêu!
Ngay cả sau khi tốt nghiệp cấp ba, lúc đi ra ngoài, vẫn có những người lạ gọi cô là "cô học sinh nhỏ", "cô bé", trong khi những người bạn đi cùng cô thì được gọi là "mỹ nữ", "em gái xinh đẹp".
Sơ Hạ chỉ muốn trợn trắng mắt, gì mà cô học sinh nhỏ chứ!
Bà đây đã đủ 18 tuổi rồi nhá!
Vương Đồng mở mắt to hết cỡ, đánh giá từ đầu đến chân Sơ Hạ hai ba lần sau đó như đã hiểu ra điều gì rồi nói: "Vậy em là em gái của Sơ Trạch Vũ ……!"
Sơ Hạ cố gắng duy trì nụ cười trên môi, chiếc má lúm đồng tiền khẽ lộ ra, cô gật gật đầu.
"Em năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Thi vượt cấp vào Đại học Kinh Đô à?" Vương Đồng sau đó lại lắc đầu lẩm bẩm: "Không đúng, Đại học Kinh Đô năm nay không có sinh viên đặc biệt."
Sơ Hạ cố gắng giữ bình tĩnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Em 18 tuổi rồi."
"Mười gì cơ, 18 tuổi rồi!" Vương Đồng ngạc nhiên không thôi.
Khi đến chỗ nhận ga trải giường và đồ dùng ở tòa sinh viên nữ số 10, Sơ Trạch Vũ liền đẩy Vương Đồng một cái, nói: "Giúp em ấy cầm đồ đi, đứng đơ ra đấy làm cái gì hả cái tên này, nhìn gì mà nhìn hả, thích nhìn không, tôi móc mắt cậu ra bây giờ."
Vương Đồng lại đánh giá Sơ Hạ một lượt rồi gật gật đầu sau đó cùng Sơ Trạch Vũ xác túi đồ.
Kí túc xá phòng 503.
Lúc đẩy cửa vào phòng, đã thấy có một người ở trong. Đó là một cô gái có mái tóc ngắn, bố mẹ của cô gái đó đang giúp cô ấy chỉnh lại ga trải giường.
Ngay khi Sơ Trạch Vũ bước vào, cô gái nhỏ đó liền nhìn chằm chằm anh, ngạc nhiên mở to mắt, sau đó lại liếc nhìn Sơ Hạ vài lần, mặt đầy kinh ngạc.
Bạn cùng phòng trông như bé con vậy, bé ghê!
Vậy ra chỉ có những người có thân hình nhỏ nhắn đáng yêu mới được đàn anh Sơ giúp đỡ đưa đồ à?
Trong lòng cô rất ghen tị, cầm chặt điện thoại, nhìn chằm chằm Sơ Trạch Vũ, do dự không biết có nên xin wechat của anh không, cuối cùng vì thấy bố mẹ vẫn ở đây, nên cô đành từ bỏ.
Khi Vương Đồng và Sơ Trạch Vũ đang bận rộn tay chân giúp sắp xếp thu dọn đồ đạc cho Sơ Hạ gần xong thì điện thoại trong túi của Sơ Trạch Vũ reo lên.
Anh ấy lấy điện thoại ra trượt qua nhấn nghe, “Ừm, biết rồi, tí nữa tôi sẽ qua .” Sau đó anh ấy liền cất lại vào túi, động tác thu dọn đồ cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều.
“Nếu cậu có chuyện thì đi trước đi tôi ở lại giúp em ấy sắp đồ cho.” Vương Đồng nói.
Nhìn thấy đã dọn được khá khá đồ, Sơ Hạ cũng nói: “Anh, những việc còn lại em tự làm được.”
Bạn cùng phòng nghe thấy tiếng “anh”, liền vô cùng kinh ngạc.
Sơ Trạch Vũ nhìn quanh, nói: “Được thôi, cần gì thì liên lạc với anh, tự đi siêu thị mua đồ dùng thiết yếu. Anh còn có việc đi trước, em ở một mình nhớ chú ý an toàn, còn nữa nếu có chuyện gì thì nhớ gọi điện.”
“Không sao, tớ không bận, tớ có thể đưa em gái cậu đi mua.” Vương Đồng hí hửng xung phong nói.
“Đàn anh Sơ, em cũng có thể đi cùng cậu ấy.” Đằng sau truyền đến giọng hào hứng của cô bạn tóc ngắn cùng phòng. Sơ Hạ quay người lại liền thấy cô ấy vẫy vẫy tay, nở nụ cười tươi với Sơ Hạ.
Sơ Trạch Vũ nhìn cô ấy một cái rồi nói : “Ừm, đi cùng với bạn cùng phòng mới cũng được.”
Bạn cùng phòng có tóc ngắn nghe vậy, lập tức mỉm cười và chạy lại phía Sơ Hạ giơ ra tay tự giới thiệu: "Xin chào, tớ tên là Triệu Vy.”
"Xin chào, tớ tên Sơ Hạ”. Cô cười và bắt tay lại.
"Đàn anh Sơ, chào anh." Triệu Vy không hề che giấu sự ngưỡng mộ chớp chớp mắt nhìn Sơ Trạch Vũ.
"Chào, chúc các em có khoảng thời gian chung sống vui vẻ." Sơ Trạch Vũ lạnh lùng nói, rồi chạm vào tay cô ấy một cách đầy lịch thiệp.
"Chúng em chắc chắn sẽ đối xử tốt với nhau ạ." Triệu Vy nhìn Trạch Vũ không chớp mắt.
Sơ Hạ: "……"
Vương Đồng: "……" Em gái, nhìn anh đi, còn anh nè, ở đây còn có một chàng trai đẹp nữa đấy nhé!
Sau khi Sơ Trạch Vũ đi, Vương Đồng ở lại giúp một tay. Cha mẹ của Triệu Vy rất nhanh liền bắt chuyện với anh, còn hỏi rất nhiều vấn đề, nhưng anh ấy đều rất kiên nhẫn trả lời .
Ba mươi phút sau, cha mẹ của Triệu Vy đi về, Sơ Hạ cũng thu dọn xong hết mọi thứ. Vương Đồng bèn dẫn hai người bọn cô đi đến siêu thị của trường học. Dọc đường, anh ấy như một hướng dẫn viên giới thiệu đầy đủ tất cả mọi thứ về ngôi trường. Triệu Vy là một cô gái hướng ngoại và hoạt bát, nói chuyện với anh ấy suốt dọc đường. Nhưng anh ấy chưa giới thiệu xong thì nhận được một cuộc điện thoại, bèn nhanh chóng đưa hai người bọn cô đến cửa siêu thị rồi rời đi luôn.
--
Hai người bước vào siêu thị. Mặc dù trong siêu thị có khá nhiều người, nhưng vì có khí lạnh từ điều hòa nên khiến hai người ngay lập tức cảm thấy mát mẻ thoái mái hơn rất nhiều.
Đến khu vực đồ dùng hằng ngày, Triệu Vy cầm một chiếc giỏ nhựa màu xanh và một chiếc giỏ nhựa màu trắng, hỏi: "Sơ Hạ, cậu nghĩ hai màu này màu nào đẹp hơn?"
Sơ Hạ nhìn một cái rồi nói: "Màu xanh."
"Cậu thích màu xanh?"
"Màu xanh ít bẩn hơn màu trắng một chút."
"Ồ..." Triệu Vy gật đầu, nhìn cô ấy trong đầu xuất hiện mấy dấu hỏi, lý do không phải là vì đẹp sao? Sao lại là vì ít bẩn?
"Sơ..........Hạ?" Bên cạnh truyền đến giọng của một chàng trai để tóc đuôi sói.
Sơ Hạ nghe thấy tiếng gọi, quay đầu nhìn thấy chàng trai đó thì ngẩn người.
"Đúng thật là cậu này!" Chàng trai có mái tóc đuôi sói đến gần với vẻ hào hứng.
Sơ Hạ cười gượng nói: "Thật tình cờ ha ha."
"Hóa ra cậu cũng đến Đại học Kinh Đô học!" Chàng trai có mái tóc đuôi sói cười, suy nghĩ một lát rồi hỏi với vẻ mong đợi: "Không phải... là vì mình đấy chứ?"
Triệu Vy đứng sau Sơ Hạ, liền mở mắt to, mặt mày hóng hớt, cô đã ngửi được mùi dramma rồi nhá.
Sơ Hạ ngạc nhiên trước sự tự luyến của cậu ta, cười khinh bỉ nói: "Xin lỗi, không phải vì cậu đâu." Sau đó, cô tiếp tục lựa chọn giá treo quần áo.
Chàng trai có mái tóc đuôi sói rõ ràng bị quê một cục, ngượng ngùng cúi mặt, đúng lúc đó may sao bạn cùng phòng của cậu ta gọi: "Nhất Khanh!"
"Ồ, đến rồi." Chàng trai vội vàng cười nói, sau đó nhanh chóng chạy nhanh như tên bắn qua đó.
Sơ Hạ bĩu môi, vẫn tiếp tục lựa chọn giá treo quần áo một cách cẩn thận, thậm chí không nhìn cậu ta lấy một cái.
Khi còn lớp 10, Nhất Khanh đã theo đuổi cô, theo đuổi tận hơn một năm liền, chuyện này không có học sinh nào trong khối không biết. Nhưng Sơ Hạ không đồng ý, cô nghĩ việc học tập quan trọng hơn. Vả lại bố mẹ cô cũng nhiều lần nhắc nhở cô không được yêu sớm, nên cô cứ luôn từ chối Nhất Khanh. Nhưng sau đó, Sơ Hạ thấy cậu ta rất kiên trì, cũng bị cảm động. Đang chuẩn bị nói với cậu ta rằng sau khi thi xong đại học thì có thể thử thử xem, thế mà Nhất Khanh lại quay ngoắt 180 độ đi hẹn hò với cô gái lớp bên cạnh, để lại Sơ Hạ một mình ngơ ngác, xịt keo cứng ngắc.
"Hai người là bạn cấp 3?" Triệu Vy chớp chớp đôi mắt long lanh hỏi.
"Ừ."
Sau khi nhận được câu trả lời của Sơ Hạ, cô mạnh dạn hỏi thêm: "Hay... là người yêu cũ của nhau?"
"Không phải, cậu ta trước đây theo đuổi tớ, nhưng tớ không đồng ý." Sơ Hạ giải thích.
Triệu Vy đáp lại một tiếng: “ Ồ, ra là vậy”, rồi quay lại nhìn vào bóng lưng của Nhất Khanh.
--
Trên đường trở về phòng, Sơ Hạ còn gặp phải Mộng Nhiên, bạn gái hiện tại của Nhất Khanh, cô ấy học cùng ngành với Sơ Hạ.
Khi hai người lướt qua nhau, Sơ Hạ cảm nhận được rõ ràng rằng Mộng Nhiên đặc biệt liếc nhìn cô mấy giây.
Lúc vào phòng, hai người bạn cùng phòng còn lại cũng đã đến và đang thu dọn đồ.
Triệu Vy và Sơ Hạ chào hỏi họ, giới thiệu bản thân, sau đó hai người bạn cùng phòng mới cũng giới thiệu tên của họ.
Cô gái đối diện Sơ Hạ tên là Chu Ngọc Hoa, mặt trang điểm tinh tế, tóc nhuộm màu nâu sẫm, trông rất lạnh lùng và có gu ăn mặc thời trang; cô gái còn lại thì trông giản dị hơn, đeo kính cận, hơi béo, tên là Hàn Thương Bích.
Bốn người để thể hiện tình hữu nghị, đều lấy đồ ăn vặt của mình chia cho đối phương.
Tối đến, Sơ Hạ gọi điện video call cho bố và mẹ, cả hai người đều đang đi công tác xa. Hai người đều dặn dò cô những điều gần giống nhau, như là đừng đi lang thang một mình, có chuyện gì thì cứ tìm anh trai Sơ Trạch Vũ, đừng hẹn hò với bất kì chàng trai nào, phải chăm chỉ học tập, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa v.v., và một lần nữa bày tỏ xin lỗi vì không thể đến đưa cô đi nhập học.
Mẹ cô, Lương Lệ, là giáo sư đại học, còn bố cô, Sơ Mộc, là giám đốc công ty chứng khoán. Thời điểm cô khai giảng lại tình cờ với trùng lịch đi công tác của họ.
Đã nửa tháng kể từ khi nhập học, mọi người trong phòng kí túc xá đều có mối quan hệ khá tốt. Sơ Hạ yên tâm thở phào nhẹ nhõm, cho đến nay cô chưa phát hiện thấy những hành vi kỳ quặc của bạn cùng phòng như trên mạng nói, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ, trừ việc... Cô thường xuyên gặp phải cái tên Nhất Khanh và cả bạn gái của cậu ta, mà điều khó hiểu là lần nào anh ta cũng cứ ở trước mặt bạn gái hiện tại chào cô, còn đến bắt chuyện với cô.
Sơ Hạ không thể hiểu nổi, đối với hành vi thách thức giới hạn của cậu ta, Mộng Nhiên, bạn gái của ta, làm sao có thể khoan dung được hay vậy trời?
Điều đáng ngạc nhiên là cô ấy thậm chí còn không hề đá cậu ấy ta! Và lại còn âm thầm tỏ ý ghét cô như tịch địch???
Sơ Hạ bất lực đặt tay lên trán, giác quan thứ sáu cho cô biết sau này hai người chắc chắn sẽ có chuyện.
--
Một tuần sau, kì tập huấn quân sự bắt đầu. Sơ Trạch Vũ thi thoảng sẽ đến thăm cô, và vì vậy nên mọi người trong lớp đều biết rằng hội trưởng hội sinh viên nhiệm kỳ trước kiêm nam thần ngành Công nghệ và thông tin chính là anh trai của Sơ Hạ.
Trên sân tập, dưới ánh nắng mùa hè oi ả, giáo quan đưa học sinh đi tập luyện, hô khẩu hiệu, giọng của vị giáo quan vang như sấm, làm cho những con ve sầu trên cây bị dọa sợ chạy bay tán loạn.
Trong xe, có một chàng trai ngồi trên ghế lái dáng vẻ lười nhác tựa vào lưng ghế, dùng một tay lái chiếc xe Bentley màu trắng với tốc độ chậm. Cặp lông mi dài của anh ấy khẽ trùng xuống, đôi mắt hai mí đen nhánh pha chút chút lười biếng, khi đuôi mắt nhẹ nhàng nâng lên, khiến khuôn mặt đẹp trai của anh ấy càng thêm thu hút, không ít thiếu nữ của trường đại học Kinh Đô đã bị anh ấy đã hớp hồn .
Sơ Trạch Vũ kêu anh ấy dừng xe lại, rồi sau đó đi xuống xe mở cửa sau ra, lấy ra một túi đồ ăn vặt đi vô sân tập.
Chỉ với chiều cao và đôi chân dài, thân hình thẳng đứng, trong giây lát đã thu hút không ít ánh nhìn của các cô gái.
Chính lúc đó giáo quan cho mọi người giải lao mười phút, Sơ Hạ vốn đứng thẳng đứng, trong nháy mắt liền thả lỏng vai, khi cô nhìn thấy Sơ Trạch Vũ đến, liền đổi hướng đi qua đó.
Trần Cảnh Đằng thông qua cửa sổ xe nhìn thấy một cô gái có thân hình nhỏ xinh, thắt bím tóc hai bên, mặc quân phục vừa rộng vừa trông có vẻ uể oải.
Dáng người có chút éc, anh ấy liền chỉ nhìn một cái di chuyển tầm mắt.
Sau đó, trong quá trình nhìn sang chỗ khác, anh ấy liền thấy chai nước khoáng bên cạnh chiếc ghế trống duy nhất bị người ta đá đổ, nước ngay lập tức đổ đầy đất, không biết có phải cố ý không.
"Anh mua cho em ở trung tâm thương mại bên ngoài đó, những đồ ăn vặt mà siêu thị trường không có, đều là vị dâu tây." Sơ Trạch Vũ vừa nói vừa đưa cho Sơ Hạ.
"Cảm ơn anh." Sơ Hạ nhận lấy túi đồ, giọng nói có chút mệt mỏi.
"Hết kì quân sự, anh sẽ đưa em ra ngoài chơi." Sơ Trạch Vũ vừa cười vừa nói đến khi thấy cô ấy chậm chạp gật đầu thì mới quay người rời đi.
Khi Sơ Hạ đi về vị trí, cô liền nhìn thấy chai nước khoáng của mình đi rơi xuống đất, nước đổ hết ra đất. Vì lần nghỉ trước, cô vừa uống nước xong thì giáo quan đã gọi tập hợp, cô không kịp vặn chặt nắp chai, chỉ đơn giản đậy vô.
Sơ Hạ nhíu mày nhìn xung quanh, không có một người nào chú ý đến chai nước của cô.
Trong thời điểm này, nếu như không có nước thì cô không khác gì con cá mắc cạn, thật là khủng khiếp!
Sơ Hạ mở túi đồ ăn vặt , trong đó không có nước ngọt hay gì tương tự cả.
Cô ngay lập tức ngẩng đầu lên, muốn tìm Sơ Trạch Vũ, tuy không tìm thấy anh ấy nhưng cô lại nhìn thấy chiếc xe Bentley màu trắng đó.
Có vẻ là chiếc xe mà Sơ Trạch Vũ chở vào ngày cô khai giảng.
Sơ Hạ đặt đồ xuống sau đó vội vàng chạy lại.
"Đi thôi." Sơ Trạch Vũ ngồi xong nói.
Trần Cảnh Đằng không trả lời lại, chỉ tập trung chăm chú nhìn bóng dáng nhỏ bé đó chạy đến nhanh chóng, sau đó cúi người gõ gõ cửa xe của mình.
Sơ Hạ không nhìn thấy bên trong cửa sổ, nhăn mày và theo bản năng đưa mặt lại gần hơn, môi hơi hé mở.
Trần Cảnh Đằng lúc này mới nhìn rõ mặt cô ấy, một khuôn mặt nhỏ tròn chuẩn như một quả táo chín đỏ, ước tính cũng chỉ lớn bằng bàn tay anh ấy, một đôi mắt to tròn xinh đẹp, chiếc mũi nhỏ xinh nhưng thẳng đứng, môi mỏng hơi khô và trắng hồng.
Trông giống như một con chuột ham ăn đáng yêu đang lo lắng tìm thức ăn.
Những lời Vương Đồng nói quả thật không hề khoa trương, một cô gái nhỏ và đáng yêu như vậy, không khỏi khiến người ta muốn ôm vào lòng bảo vệ.
Chắc chắn là tốt hơn nhiều so với đứa em gái xấu tính như hổ cái của anh ấy!
Anh ấy nghĩ vậy, ngồi thẳng người dựa qua rồi ấn nút mở cửa sổ, cửa sổ từ tư hạ xuống, ánh sáng mặt trời đột nhiên chiếu thẳng vào, khiến anh ấy theo bản năng nheo mắt lại.
Sơ Hạ nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai xa lạ gần ngay trước mắt, theo bản năng trợn tròn mắt, đứng thẳng người, ngây ngốc nhìn anh ấy.
Sau đó, ý nghĩ đầu tiên trong tâm trí cô là: Chàng trai này hình như đẹp trai hơn anh trai cô một chút.
Trần Cảnh Đằng nhìn thấy cô ấy há miệng nhỏ một chút, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào anh ấy, một bộ dạng ngây thơ, không kiềm được cong môi cười.
Một nụ cười này khiến đuôi mắt càng nhếch lên, rõ ràng đang cố ý quyến rũ người ở gần.
Sơ Hạ không kiềm được nuốt một ngụm nước bọt, ánh sáng mặt trời chiếu vào mặt anh ấy, các bộ phận trên khuôn mặt rất đẹp và ngay ngắn, đường nét cứng cáp gọn gàng, đôi mắt hẹp dài hơi nheo, còn mang theo nụ cười thờ ơ, sắc mặt rất lười nhác nhưng không mất đi vẻ cao quý.
Một người luôn nằm trong danh sách hàng đầu trên diễn đàn Đại học Kinh Đô cùng với anh trai cô, "nam thần khoa" Công nghệ và thông tin kiêm "nam thần trường học", tứ thiếu gia của gia đình họ Trần ở Thành phố X. Ừm, quả thật đẹp hơn Sơ Trạch Vũ một chút, cô kiên định với suy nghĩ này.
"Hạ Hạ, có chuyện gì vậy?" Sơ Trạch Vũ cúi người nhìn cô hỏi.
Sơ Hạ bừng tỉnh, lập tức chuyển tầm mắt đi, bận tâm nháy mắt vài lần, hỏi: "Nước em bị đổ hết, anh có nước không?"
Sơ Trạch Vũ cúi đầu tìm nước, phát hiện ra trong xe chỉ có hai chai nước mà hai người họ đã mở, chỉ đành xuống xe lấy một chai nước mới từ cốp sau.
Sơ Hạ đứng im tại chỗ, cúi đầu, đứng rất ngoan ngoãn.
Trần Cảnh Đằng khẽ cười, tiếng cười rất nhỏ, nhưng như rơi vào trái tim cô, khiến mặt cô đỏ ửng như quả cà chua chín, và càng thêm căng thẳng hơn, hai tay cô nắm chặt lấy mép quần.
"Đàn em, em căng thẳng cái gì vậy?" Anh ấy cười và trêu chọc, đặt cánh tay lên cửa xe, trở lại vẻ lười biếng như trước.
Sơ Hạ mở miệng, ngước mắt nhìn anh ấy một cái, sau đó quay đầu sang một bên và nói nhỏ: "Em không có căng thẳng!"
"Ồ." Anh ấy kéo dài giọng, giả vờ như đã hiểu rồi, "Không có căng thẳng."
Sơ Hạ không muốn để ý tới anh ấy, nhìn thấy Sơ Trạch Vũ đi đến, liền nhanh chóng chìa tay lấy chai nước. Trước khi rời đi, cô lại không nhịn được mà nhìn Trần Cảnh Đằng thêm một lần nữa.
Trong giây lát lại chạm phải ánh mắt chứa nụ cười của anh ấy, cô lại nhanh chóng chạy như bay trở lại sân tập.
Sơ Trạch Vũ lên xe sau khi đã ngồi xong, Trần Cảnh Đằng liền đóng cửa xe lại sau đó lái xe rời đi.
Sơ Hạ uống nước, tầm mắt lại không kiềm chế được mà nhìn về phía chiếc xe, tâm trí toàn là khuôn mặt đẹp trai của Cảnh Đằng.
Vào lúc này cô mới biết, anh ấy là chính là “ phú bà” mà Sơ Trạch Vũ nói đến.
"Cậu mang hai túi đồ ăn vặt mà chỉ cho em gái cậu một túi thôi sao." Trần Cảnh Đằng trêu chọc, "Túi kia cậu định đưa cho cô người yêu bé nhỏ của cậu à."
"Cô người yêu bé nhỏ của ai cơ?" Sơ Trạch Vũ bất mãn lườm Trần Cảnh Đằng một cái.
Cuối cùng thì hơn nửa tháng tập quân sự cũng đã kết thúc. Các nữ sinh đều than vãn bản thân bị cháy nắng đen đi vài tông, Sơ Hạ cũng không nằm ngoài số đó, nhưng cô không bị nghiêm trọng như họ.
Tối hôm sau khi kết thúc kì quân sự, trường học đã tổ lức một buổi tiệc lớn tại hội trường. Trong lúc đi vệ sinh Sơ Hạ đã vô tình nghe thấy có hai người đang tám chuyện với nhau, và trong câu chuyện của họ có nhắc đến tên của cô.
"Cậu nói xem, bạn trai của Mộng Nhiên, ngành Tài chính, có phải là thích Sơ Hạ, ngành chúng ta không?"
"Tớ đã hỏi Mộng Nhiên rồi, cô ấy nói rằng hồi cấp ba, Sơ Hạ và Nhất Khanh từng có một khoảng thời gian dây dưa mập mờ với nhau, sau đó Nhất Khanh rời bỏ Sơ Hạ và bắt đầu với cô ấy."
"Hảaaaa? Trùng hợp vậy trời, lên đại học còn học chung một trường nữa."
"Mộng Nhiên nói rằng Sơ Hạ vẫn chưa từ bỏ được Nhất Khanh, nên là mới bám theo đến đây."
"Không phải chứ! Đây không phải là...tiểu tam thì còn có thể là gì nữa ?”
"Chẳng khác gì là muốn chen chân vô..."
Sơ Hạ bất lực nhếch mép cười, cô bình tĩnh đi qua trước mặt hai người.
Hai người nhìn thấy Sơ Hạ liền bị dọa sợ mất vía, lập tức ngậm mồm lại, không dám nói thêm một câu.
--
Vào thứ Sáu, Triệu Vy đề nghị bốn người trong phòng cùng nhau ra ngoài ăn một bữa để thư giãn và tăng thêm tình cảm. Sau một hồi thảo luận, họ quyết định đầu tiên sẽ đi ăn lẩu, sau đó tăng hai thì đi KTV hát hò.
Sơ Hạ trang điểm nhẹ nhàng đơn giản, rồi cùng với họ đi ra ngoài.
Quán lẩu cách trường khá gần, chỉ mất mười mấy phút đi bộ.
Đang ăn được một nửa thì, Triệu Vy đột nhiên cảm thấy có gì không đúng lắm, cô nghĩ một lát rồi đếm đếm ngày rồi mắt đầy đau đớn thì thầm cấu cứu Sơ Hạ : "Sơ Hạ, cậu có thể giúp tớ mua gói băng vệ sinh ở cửa hàng tiện lợi đối diện không? Tớ sẽ trả thêm phí đi lại cho cậu."
Sơ Hạ nhanh chóng đồng ý rồi đứng dậy hỏi: "Cậu dùng hãng nào?
"Yêu cậu, tớ sẽ gửi thông tin qua tin nhắn cho cậu."
Triệu Vy nói xong liền cầm điện thoại đứng dậy, quay người lại nói với Chu Ngọc Hoa và Hàn Thương Bích, "Các cậu cứ ăn tiếp, tớ đi vệ sinh lát."
Sơ Hạ bước ra khỏi quán lẩu đi về phía cửa hàng tiện lợi đối diện.
Cửa hàng tiện lợi Thịnh Vượng.
Sơ Hạ trực tiếp đi thẳng đến khu hàng hóa gia dụng, đang tìm kiếm hãng băng vệ sinh mà Triệu Vy dùng, thì qua kệ hàng nghe thấy có người nói ở phía trước: "Sơ Hạ đúng là đồ giả tạo, đúng kiểu bạch liên hoa, hồi cấp ba thì cô ta giả vờ đối xử lạnh lùng với Nhất Khanh, thế mà cuối cùng lại cố ý đến học cùng một trường với cậu ý, tớ đã thấy cô ta quyến rũ Nhất Khanh mấy lần rồi."
-"Thật à?"
-"Đương nhiên rồi. Các cậu phải tránh cô ta xa ra đấy, cẩn thận không lỡ cô ta lại nhìn trúng người yêu của các cậu đó."
-"Không ngờ cô ta lại là người như vậy."
Sơ Hạ tức đến nỗi bật cười, trợn trắng mắt, nhanh chân bước đến phía trước.
Mộng Nhiên và các bạn cùng phòng nhìn thấy Sơ Hạ, đều vô ngạc nhiên.
Vừa mới mới nói về cô ấy!
thì đã gặp được người thật ở ngoài rồi?
Sơ Hạ quét mắt qua kệ hàng, nhìn thấy thương hiệu Soofy mà Triệu Vy cần.
Thật là tình cờ đến mức không thể tình cờ hơn , Mộng Nhiên đang đứng ngay ở đó.
Sơ Hạ đi đến, Mộng Nhiên đột nhiên căng thẳng, nhìn chằm chằm Sơ Hạ.
-"Tránh ra, tránh ra." Sơ Hạ nói lạnh lùng, thậm chí không thèm liếc nhìn cô ta một lấy một cái.
Mặt Mộng Nhiên đỏ bừng bừng, cảm thấy có chút mất mặt.
Sơ Hạ, kiểu con gái giả tạo đó dựa vào cái gì mà ra lệnh cho cô?
"Sơ Hạ." Mộng Nhiên gắng sức gọi, còn cố tình hất cằm lên để tự tạo thêm khí thế cho bản thân.
Sơ Hạ cau mày, nhanh chóng lấy gói băng vệ sinh ngày và đêm từ kệ hàng, rồi quay người đi.
Mộng Nhiên trợn to mắt, cô ta thế mà lại bị phớt lờ!
-"Mộng Nhiên." Bạn cùng phòng khẽ gọi cô ấy từ phía sau.
Có một người thích xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện nhân dịp này lại đổ thêm dầu vào lửa nói: "Cô ta thật là hống hách, Mộng Nhiên, cậu không thể để cô ta lấn áp được!"
"Sơ Hạ!" Mộng Nhiên nhanh chóng đuổi theo. Nếu đã như vậy thì hôm nay nói rõ ràng mọi chuyện cho xong đi.
Sơ Hạ không muốn để ý đến cô ấy, nhanh chóng bước đến quầy thanh toán.
Mộng Nhiên cũng đi theo đến quầy thanh toán.
-"Sơ Hạ, tôi nói cho cô biết, Nhất Khanh bây giờ là bạn trai của tôi. Tôi không quan tâm cô giờ có không cam tâm ra sao đi chăng nữa, tốt nhất là cô đừng có mà bám lấy cậu ấy không buông nữa." Mộng Nhiên nói theo sau Sơ Hạ.
Sơ Hạ nhăn chặt mày, tăng tốc bước đi, khuôn mặt tròn nhỏ và đáng yêu có chút bực bội. Cô thầm nghĩ cái cô Mộng Nhiên này rốt cuộc là có não không vậy?
Rốt cuộc là ai đang bám riết lấy ai cơ chứ!
Mộng Nhiên thấy Sơ Hạ vẫn không để ý đến mình, càng tức giận hơn, chạy nhanh vài bước, theo sát Sơ Hạ nói: "Đừng tưởng rằng bây giờ cô và cậu ấy giờ đã vào chung một trường đại học và cậu ý đồng ý bắt chuyện lại với cô, thì cô còn có cơ hội. Hồi trước Nhất Khanh đuổi cô, cô giả vờ thanh cao làm giá, bây giờ thấy tiếc cũng muộn rồi!"
Ở quán Starbucks phía gần đó, Trần Cảnh Đằng tay cầm cốc cà phê đen, từ từ đi ra quán một cách lười biếng, rồi đi đến bên cạnh chiếc xe đỗ trong bóng tối. Cơ thể cao và thon gọn của anh tự nhiên và lười nhác dựa vào cửa xe, bàn tay to lớn của anh mở nắp cốc ra và ném vào thùng rác bên cạnh, cử chỉ rất tự nhiên và ngầu lòi.
"Sơ Hạ!"
Khi nghe thấy tên này, anh ngừng lại một chút, thậm chí cả động tác chuẩn bị uống cà phê cũng khựng lại, bất giác nhìn theo tiếng "Sơ Hạ" đầy giận dữ đó.
Sơ Hạ khuôn mặt lạnh lùng bước về phía anh, phía sau có một cô gái tức giận đùng đùng chạy theo.
"Cô có nghe hiểu những lời tôi nói không? Đừng quấy rầy Nhất Khanh nữa!" Mộng Nhiên tức giận đến xì khói, cô ta đã nói nhiều như vậy, mà Sơ Hạ thậm chí không đáp lại một câu! Và càng đi càng nhanh, cô ấy càng gần như không kịp theo chân Sơ Hạ.
Sơ Hạ nhìn thấy có người đứng ở phía trước trong tay cầm cốc đồ uống. Bởi vì giận dữ, cơ thể Sơ Hạ đã phản ứng nhanh hơn não, cô bước nhanh đến và vội vã cướp đi đồ uống trong tay người đó.
"Nếu cô vẫn tiếp tục quyến rũ..."
Rồi không hề do dự mà hất chất lỏng bên trong vào người của Mộng Nhiên.
Động tác vô cùng nhanh, dứt khoát và chính xác! Hoàn toàn mượt mà!
Mộng Nhiên bị hất nước, đứng chết lặng tại chỗ, cà phê chảy từ má xuống đến quần áo, rồi tiếp tục chảy tò tò từng giọt xuống dưới đất, dáng vẻ nhếch nhác thảm hại vô cùng.
Trần Cảnh Đằng trợn tròn mắt, nhìn Sơ Hạ với vẻ ngạc nhiên, tay vẫn giữ nguyên tư thế như khi vừa cầm cà phê.
Nhưng trong chốc lát, cà phê đã không còn trên tay mà lại là trên mặt người khác.
Anh không tức mà còn cười, không ngờ cô bé ngoãn ngoan và đáng yêu trước mặt lại độc ác đến vậy!
May mắn là cốc cà phê này đã nguội.
Sơ Hạ còn liếc Mộng Nhiên một cái sau khi không nghe tiếng ồn nữa, cô thở phào nhẹ nhõm và quay người rời đi, thuận tiện ném luôn cốc cà phê vào thùng rác.
Vài giây sau, Mộng Nhiên mới tỉnh táo lại thét lên đau khổ một tiếng và rồi lùi lại mấy bước.
Lớp makeup của tôi!
Đồ mới trị giá hàng chục triệu đồng đấy!
Sơ Hạ cô đúng là con điên!
Tiếng hét của Mộng Nhiên khiến Trần Cảnh Đằng đau cả tai, anh nhăn mày tìm dấu vết của Sơ Hạ thì cô đã đi mất dạng.
Mộng Nhiên tức giận giậm chân, đứng đó tay chân vùng vằng khóc òa, không cần phải nghĩ cũng biết bây giờ cô ta thảm hại ra sao.
May mắn là chỗ này không quá sáng, nên không ai thấy.
Trần Cảnh Đằng hơi cười và quay người lên xe rời đi.
Sơ Hạ quay trở lại quán lẩu và đưa băng vệ sinh cho Triệu Vy. Bây giờ cô đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, liền chợt nhận ra rằng vừa rồi mình đã cướp cà phê của người khác và hất nó vào mặt Mộng Nhiên.
Cô quay người và chạy nhanh ra khỏi quán lẩu, khi đi qua con đường tối, cô mờ mờ nhìn thấy có mấy người ở cửa quán Starbucks, có lẽ là Mộng Nhiên và bạn cùng phòng trọ của cô ta, nhưng không thấy người mà cô đã cướp mất cà phê đâu.
Sơ Hạ hơi hơi cau mày, khi quay người chuẩn bị đi vô trong thì nhìn thấy một chiếc xe màu trắng đang đợi tín hiệu đỏ, cô nhìn theo chiếc xe và đơ ra một lúc, bất giác nhớ đến khuôn mặt đẹp trai với nụ cười thờ ơ ấy.
Cô không biết hãng xe, chỉ biết biết mỗi Rolls - Royce, đối với chiếc xe của bạn anh trai, cô chỉ nhớ là màu trắng.
Khi đèn xanh sáng, chiếc xe chậm rãi khởi hành và đi xa.
Sơ Hạ cũng tỉnh táo lại, lập tức đi qua đường và trở về.
Bốn người ăn xong nồi lẩu sau đó đến một phòng KTV gần đó, hát cả trăm bài rồi mới trở về.
Ngày hôm sau, sau khi tan học, Sơ Hạ gặp Mộng Nhiên và Nhất Khanh ở trước cửa lớp .
Nhất Khanh nhìn thấy cô, liền mở miệng gọi: "Sơ Hạ."
Sơ Hạ không chỉ không dừng lại mà còn kéo Triệu Vy đi nhanh hơn.
Nhất Khanh bước lên trước chặn họ lại.
"Nhất Khanh!" Mộng Nhiên cũng chạy đến, nhìn thấy Sơ Hạ liền lườm cô và hừ một tiếng.
"Sơ Hạ, sao cậu có thể hất cà phê vào người Mộng Nhiên như thế?" Khi Nhất Khanh nghe Mộng Nhiên kể chuyện này, anh hoàn toàn không ngờ Sơ Hạ lại dám làm thế!
"Cậu là cái thá gì mà dám quản tôi!" Ánh mắt Sơ Hạ vô cùng lạnh lùng, "Cậu hãy tự quan tâm tốt bản thân trước đi đã, chuyện về việc tôi hất cốc cà phê vào người bạn gái cậu đều là do cậu gây ra." Nói xong cô kéo Triệu Vy, người đang đần thối mặt, ngơ ngác không hiểu cái gì đang xảy ra, nhanh chóng rời đi.
Nhất Khanh đứng đó cũng ngơ ngác cái gì là mà do anh gây ra?
Kể từ việc này, Mộng Nhiên và Sơ Hạ có thể nói là đối đầu nhau.
Nhất Khanh bị Mộng Nhiên cảnh cáo: Không được nhìn Sơ Hạ, không được nói chuyện với Sơ Hạ, không được quan tâm bất cứ chuyện gì liên quan đến Sơ Hạ.
Nhất Khanh nhăn mày không hài lòng nói: "Mọi người đều là bạn học với nhau, em bắt anh làm vậy là có ý gì? "
Mộng Nhiên giận dữ nói: "Nếu anh không làm được thì chúng ta chia tay đi!"
Nhất Khanh chỉ đành bất đắc dĩ thỏa hiệp.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play