Thành phố Đế Bắc hoa lệ, những tòa cao ốc vươn cao tận mây, ánh đèn neon rực rỡ soi sáng cả màn đêm, nơi hội tụ những con người tài giỏi, giàu có, những danh gia vọng tộc với bề dày lịch sử. Trong số đó, Hàn gia là một trong những gia tộc lâu đời, danh giá bậc nhất.
Từ hàng trăm năm trước, tổ tiên Hàn gia đã đặt nền móng cho sự thịnh vượng của dòng tộc. Họ không chỉ giàu có mà còn có ảnh hưởng sâu rộng trong giới chính trị, thương trường lẫn học thuật. Trải qua bao thăng trầm, đến đời thứ hai mươi hai, gia chủ đương nhiệm Hàn Tuân vẫn giữ vững danh tiếng lẫy lừng của gia tộc.
Hàn Tuân là một người đàn ông mang dáng vẻ nghiêm nghị nhưng lại ấm áp, chuẩn mực đến từng hành vi, lời nói. Ông không chỉ là một người cha mà còn là một trụ cột vững chắc, là biểu tượng của sự uy nghiêm và trách nhiệm trong gia đình. Dưới sự lãnh đạo của ông, Hàn gia vẫn duy trì được vị thế vững chắc, trở thành niềm tự hào của dòng tộc.
Nhưng điều mà Hàn Tuân trân quý nhất trong cuộc đời này, không phải quyền lực hay tài sản, mà chính là gia đình. Đặc biệt là hai cô con gái song sinh của ông – Hàn Linh và Hàn Vân.
Hàn Vân và Hàn Linh là hai viên ngọc quý trong tay Hàn gia, được nuôi dưỡng trong nhung lụa, nhưng từ nhỏ đã bộc lộ những tính cách hoàn toàn khác biệt.
Hàn Vân – cô chị cả, như đóa hoa mai trắng thanh khiết giữa trời đông, luôn dịu dàng, đằm thắm. Cô có gương mặt thánh thiện với làn da trắng ngần như tuyết, đôi mắt long lanh tựa hồ thu, lúc nào cũng ánh lên vẻ dịu dàng, ấm áp. Hàn Vân không chỉ xinh đẹp mà còn là người con gái mang trong mình sự kiên nhẫn, điềm tĩnh. Dù đứng trước bất kỳ hoàn cảnh nào, cô vẫn giữ được sự ung dung, bao dung, luôn biết cách an ủi người khác.
Hàn Linh – cô em gái sinh sau chỉ vài phút, mang một tính cách trái ngược hoàn toàn với chị mình. Nếu Hàn Vân là một cơn gió nhẹ mùa thu, thì Hàn Linh chính là cơn bão dữ dội cuốn phăng mọi thứ. Cô luôn tràn đầy sức sống, nghịch ngợm, hiếu động, không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ.
Ánh trăng tròn vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, rọi xuống mặt đất một lớp ánh sáng bạc nhàn nhạt. Thành phố Đế Bắc rực rỡ ánh đèn, dòng người tấp nập đổ ra đường để đón Tết Trung Thu. Những chiếc đèn lồng đỏ treo cao, đèn hoa đăng thả trôi trên sông, tiếng trống múa lân rộn ràng xen lẫn tiếng cười nói rôm rả của trẻ con.
Trong một con hẻm nhỏ, hai bóng dáng nhỏ nhắn lẻn ra khỏi cửa sau của Hàn gia. Đó là Hàn Linh và Hàn Vân.
Hàn Linh nắm chặt tay chị mình, đôi mắt sáng rực vì háo hức. "A Vân, chúng ta đi nhanh đi! Nếu không cha phát hiện là tiêu đó!"
Hàn Vân có chút e dè, nhưng lại không nỡ từ chối em gái, liền nhẹ giọng dặn dò: "Chúng ta chỉ đi một lát thôi nhé, không được đi xa quá đâu."
Hai chị em nhanh chóng hòa vào dòng người náo nhiệt. Hàn Linh thích thú nhìn ngắm những quầy hàng ven đường, nào là bánh trung thu, nào là đồ chơi lấp lánh sắc màu. Hàn Vân mỉm cười nhìn em gái vui vẻ, trong lòng thầm nghĩ, thỉnh thoảng ra ngoài một chút cũng không có gì quá đáng.
Nhưng niềm vui ấy không kéo dài được bao lâu.
Đột nhiên, không gian bỗng trở nên u ám, những tiếng cười đùa huyên náo dần biến mất. Hàn Vân cảm thấy có một cơn gió lạnh thổi qua, da gà lập tức nổi lên.
Hàn Linh cũng dừng bước, vẻ mặt nghi hoặc. "A Vân… chị có cảm thấy gì đó không đúng không?"
Trước khi Hàn Vân kịp trả lời, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ con hẻm tối tăm phía trước. Một đôi mắt đỏ rực sáng lên trong bóng đêm, theo sau là một thân hình to lớn, lông lá xồm xoàm, móng vuốt sắc nhọn phản chiếu ánh sáng trăng. Đó là một con yêu quái chó sói.
Thứ này không nên tồn tại ở thế giới hiện đại, nhưng nó lại đang ở đây, ngay trước mắt hai chị em.
Hàn Linh và Hàn Vân sợ hãi lùi lại, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
Con yêu quái tru lên một tiếng, sau đó phóng nhanh về phía hai chị em.
"A Vân! Chạy đi!" Hàn Linh hét lên, kéo tay chị mình bỏ chạy thục mạng.
Nhưng dù có chạy nhanh thế nào, hai đứa trẻ vẫn không thể nhanh hơn một con yêu quái. Một bóng đen vụt qua, con sói vung móng vuốt sắc nhọn, nhắm thẳng vào Hàn Vân.
"Phập!"
Cơ thể nhỏ bé của Hàn Vân bị hất văng ra xa, đập mạnh xuống mặt đất. Một vũng máu đỏ tươi lan dần dưới thân thể cô.
"A Vân!"
Hàn Linh kinh hoàng, vội vã quỳ xuống lay người chị mình. Nhưng Hàn Vân không còn phản ứng, gương mặt trắng bệch, đôi mắt khẽ khép hờ.
Nhịp tim cô bé như ngừng lại.
Không khí trở nên chết chóc. Hàn Linh chỉ mới mười tuổi, hoàn toàn không biết phải làm sao trước cảnh tượng này.
Cô ngước lên, nhìn thấy con yêu quái đang chậm rãi tiến lại gần mình, hàm răng sắc bén lấp loáng dưới ánh trăng. Một nỗi tuyệt vọng và sợ hãi chưa từng có dâng trào trong lòng. Chẳng lẽ hôm nay cô cũng phải chết ở đây sao?
Nhưng đúng lúc đó—
Bầu trời bỗng nhiên hóa đỏ như máu.
Cả không gian như bị một sức mạnh vô hình chấn động, gió nổi lên cuồn cuộn. Một luồng ánh sáng rực rỡ lóe lên giữa trời đêm, xuyên qua màn sương lạnh lẽo, soi rọi cả con phố vắng.
Từ trong luồng sáng ấy, một bóng người cao lớn xuất hiện.
Hắn khoác trên người một bộ trường bào màu đen tuyền, từng đường nét trên y phục đều toát lên vẻ cổ xưa, hoàn toàn không giống với bất kỳ trang phục hiện đại nào. Mái tóc dài ánh lên sắc đỏ, lay động theo từng cơn gió. Đôi mắt hắn—một màu đỏ thẫm, sâu thẳm như ánh trăng máu treo trên bầu trời đêm.
Hắn không giống con người.
Thần thái lạnh lùng, cao quý, tỏa ra một khí tức áp bức khiến vạn vật phải quy phục.
Hắn nhẹ nhàng vung tay một cái.
ẦM!
Con yêu quái chưa kịp phản ứng đã lập tức tan thành tro bụi, biến mất không một dấu vết. Chỉ một cái phất tay, đã đủ để tiêu diệt nó.
Hắn không thèm nhìn lấy con yêu quái thêm một lần, chỉ xoay người, chậm rãi bước đi, như thể việc này chẳng đáng để bận tâm.
Hàn Linh sững sờ. Cô bé không thể để hắn đi.
Với tất cả sức lực còn lại, cô chạy đến, níu lấy vạt áo hắn, giọng nói run rẩy van xin:
"Ngài là thần tiên sao? Ngài có thể cứu A Vân không?"
Vị thần ấy dừng bước. Hắn nghiêng đầu, ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô, sau đó nhìn sang Hàn Vân đang bất động dưới đất.
Giọng nói của hắn trầm thấp, lạnh lẽo như gió đêm:
"Kể cả là thần cũng không thể xen vào sinh tử của loài người. Cô ta đã chết rồi."
Hàn Linh cứng đờ. Cô không thể chấp nhận điều này.
"Không… không thể nào… Cầu xin ngài, hãy cứu A Vân… Tôi nhất định sẽ báo đáp ngài!"
Lời nói của cô bé khiến hắn thoáng dừng lại.
"Báo đáp?" Hắn lặp lại, đôi mắt ánh lên một tia suy tư.
Hắn nhìn cô thật lâu, như đang cân nhắc điều gì đó. Ngàn năm qua, hắn đã chứng kiến bao nhiêu vòng luân hồi, sinh tử của con người chỉ là một hạt cát nhỏ bé trong dòng chảy thời gian vô tận. Một sinh mạng mất đi, một sinh mạng khác lại ra đời, chẳng có gì đáng để bận tâm.
Nhưng đôi mắt cô bé này…
Hắn nhìn thẳng vào Hàn Linh, trầm mặc trong giây lát.
Cuối cùng, hắn vung tay, triệu hồi một bông hoa diêm hỏa—một ngọn lửa cháy sáng rực rỡ như có linh hồn, lơ lửng trong không trung.
Ngọn lửa nhẹ nhàng bay về phía Hàn Vân, nhập thẳng vào cơ thể cô bé.
Chỉ trong chớp mắt—
Hàn Vân mở mắt, nhịp tim trở lại.
Hàn Linh sững người, rồi vỡ òa trong vui sướng.
"A Vân! Chị tỉnh lại rồi!"
Cô quỳ xuống, dập đầu cảm tạ vị thần trước mặt: "Cảm ơn ngài rất nhiều, tôi nhất định sẽ không quên ơn của ngài!"
Nhưng hắn chỉ nhìn cô, đôi mắt đỏ thẫm lóe lên một tia phức tạp.
"Ngươi nên cảm thấy may mắn… vì có đôi mắt giống cô ấy."
Lời nói đầy ẩn ý vang lên, trước khi hắn phất tay lần nữa. Một luồng sáng lóe lên, Hàn Linh mất đi ý thức, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng hắn dần biến mất trong đêm, cùng chiếc vòng đá cẩm thạch màu xanh biếc lấp lánh trên cổ tay hắn…
Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, Hàn Tuân nhìn hai cô con gái ngồi trên ghế sô pha, vẻ mặt vừa mừng rỡ vừa hoài nghi. Ông đã lo lắng đến mức suýt phát điên khi phát hiện hai đứa trẻ lén rời khỏi nhà vào đêm trung thu, nhưng bây giờ, thấy chúng bình an trở về, ông không còn tâm trí trách mắng nữa.
Hàn Vân trông có vẻ mệt mỏi, nhưng vẫn khỏe mạnh, không chút thương tổn nào. Còn Hàn Linh thì khác, từ lúc trở về, cô bé cứ nhìn chằm chằm vào chị mình, ánh mắt dấy lên nỗi bất an không thể nói thành lời.
Hàn Linh siết chặt mép váy, cảm giác bất an trong lòng càng lúc càng lớn. Cô biết rõ những gì mình đã trải qua không thể nào là mơ. Con yêu quái đó thật sự tồn tại, những móng vuốt sắc bén, ánh mắt đỏ rực đầy tà khí, cả mùi máu tanh nồng đến khó chịu vẫn còn vương vấn trong ký ức của cô.
Quan trọng hơn hết, cô đã tận mắt thấy chị gái mình nằm trên mặt đất lạnh lẽo, máu loang lổ, hơi thở dần tắt, tất cả đều chân thật đến rợn người. Vậy mà bây giờ, Hàn Vân lại không nhớ bất cứ điều gì.
“A Vân… Chị thật sự không nhớ gì sao?” Hàn Linh cắn môi, giọng nói run rẩy mang theo sự thất vọng.
Hàn Vân khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đen láy ánh lên sự bối rối. “A Linh, có phải em gặp ác mộng không?”
Câu nói này như một gáo nước lạnh dội xuống khiến toàn thân Hàn Linh tê cứng.
Không… Không thể nào là mơ!
Cô cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào, hít một hơi thật sâu rồi lắc đầu quầy quậy. “Không phải mơ! Đó là sự thật! A Vân, chị đã chết! Chị thật sự đã chết! Là thần tiên đã cứu chị!”
“Thần tiên?” Hàn Vân mấp máy môi, vẻ mặt vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc.
“Phải! Đêm đó, khi em tưởng chừng sẽ mất chị mãi mãi, một vị thần đã xuất hiện! Ngài mặc áo bào đen, tóc đỏ như lửa, mắt sáng như ánh trăng máu! Chỉ một đòn, ngài đã tiêu diệt yêu quái, rồi còn ban cho chị một bông hoa diêm hỏa! Chính nhờ nó mà chị mới có thể sống lại!”
Hàn Linh nói liền một hơi, đôi mắt sáng rực niềm tin mãnh liệt. Nhưng đáp lại cô chỉ là một nụ cười nhẹ của Hàn Vân, mang theo chút nuông chiều.
“A Linh, em có lẽ đã xem quá nhiều phim tiên hiệp rồi đấy.”
Hàn Linh sửng sốt.
“Nhưng… Nhưng mà…”
Không ai tin cô.
Không một ai.
Thậm chí cả người đã được thần tiên cứu sống cũng không tin.
Hàn Linh nhìn chằm chằm vào chị gái, tìm kiếm chút gì đó có thể chứng minh rằng ký ức của cô không phải chỉ là một giấc mơ. Nhưng Hàn Vân chỉ nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, như đang dỗ dành một đứa trẻ hoang mang vì một cơn ác mộng.
Cảm giác bất lực xâm chiếm tâm trí Hàn Linh.
Làm sao có thể? Làm sao có thể chứ?
Cô nhớ từng chi tiết, nhớ giọng nói trầm thấp của vị thần ấy, nhớ ánh mắt lạnh lẽo khi nhìn mình, nhớ cả chiếc vòng đá cẩm thạch màu xanh biếc lấp lánh trên cổ tay ngài.
Cảnh tượng ấy chân thật đến vậy.
Vậy mà bây giờ, tất cả chỉ còn mình cô nhớ.
Là do vị thần kia cố ý xóa đi ký ức của Hàn Vân? Hay là vì một lý do nào khác?
Hàn Linh siết chặt tay.
Dù thế nào, cô cũng sẽ tìm ra sự thật.
Từ ngày hôm đó, trong lòng Hàn Linh đã có một mục tiêu rõ ràng—cô muốn trở thành tiên nhân.
Cô không thể quên hình ảnh vị thần áo đen xuất hiện dưới bầu trời nhuộm đỏ như máu. Cô cũng không thể quên giây phút mình quỳ gối cầu xin ngài cứu chị gái, không chút do dự hứa hẹn sẽ báo đáp.
Cô không biết mình có thể làm gì để trả ơn, nhưng cô biết rằng, nếu không có vị thần kia, cô đã mất đi người quan trọng nhất đời mình.
Vậy nên, cô muốn trở thành tiên nhân.
Cô muốn tìm hiểu về thế giới thần tiên, muốn biết vì sao yêu quái lại xuất hiện ở thế giới hiện đại này, muốn tìm ra ân nhân của mình và thực hiện lời hứa.
Dù cho người đời cười nhạo, dù cho ba cô cho rằng đó là những suy nghĩ hoang đường, cô cũng không từ bỏ.
Hàn Linh bắt đầu tìm kiếm những cuốn sách cổ về thần tiên, yêu quái, phong thủy, và thuật tu luyện. Cô lùng sục từng ngóc ngách của các tiệm sách cũ, thậm chí còn tìm đến những ông thầy phong thủy kỳ quặc trong thành phố để học hỏi.
Những người xung quanh đều nói cô viển vông, sống trong ảo tưởng.
Thậm chí cả Hàn Tuân cũng từng nghiêm túc bảo cô rằng:
“Hàn Linh, con đã quá ám ảnh rồi. Trên đời này làm gì có tiên nhân? Đừng để những điều hư vô này ảnh hưởng đến cuộc sống của con.”
Nhưng Hàn Linh chỉ im lặng.
Cô biết mình không điên.
Cô không mơ.
Và một ngày nào đó, cô sẽ chứng minh tất cả đều là sự thật.
Cô sẽ tìm ra vị thần áo đen ấy.
Sẽ tìm ra sự thật đằng sau những gì đã xảy ra trong đêm trung thu định mệnh kia.
Tưởng rằng mọi chuyện đã trôi qua như một cơn ác mộng, nhưng bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó.
Hàn Vân, người chị dịu dàng mà Hàn Linh yêu thương nhất, bỗng nhiên ngã bệnh. Ban đầu chỉ là những cơn mệt mỏi thoáng qua, nhưng rồi chúng dần trở nên nghiêm trọng hơn. Cô thường xuyên thấy choáng váng, chân tay rã rời, mỗi khi thức dậy lại cảm thấy như cơ thể bị rút cạn sức lực.
Những ngày đầu, Hàn Tuân nghĩ rằng con gái mình chỉ bị cảm lạnh, nhưng không ngờ, chỉ sau một tuần, Hàn Vân đã không thể rời khỏi giường. Sốt cao triền miên, hơi thở mong manh như tơ nhện, làn da trắng bệch đến mức khiến người khác nhìn mà xót xa.
Bác sĩ từ khắp nơi trong thành phố Đế Bắc được mời tới, nhưng chẳng ai có thể tìm ra nguyên nhân. Họ nói cơ thể Hàn Vân không có dấu hiệu bệnh lý nào rõ ràng, tất cả các chỉ số đều bình thường, nhưng cô lại không ngừng suy yếu.
Một tháng trôi qua.
Hàn Tuân ngày càng tiều tụy, ông lo lắng đến mức mái tóc hoa râm càng thêm bạc đi. Còn Hàn Linh thì như phát điên. Cô không thể chịu đựng được cảnh mỗi ngày nhìn chị mình yếu dần đi mà không có cách nào cứu giúp.
Mỗi lần nhìn chị nằm trên giường, mắt nhắm nghiền, hơi thở mong manh, Hàn Linh lại cảm thấy trái tim như bị ai bóp chặt.
Chẳng lẽ… tất cả là vì cái đêm hôm đó?
Chẳng lẽ cái giá của việc được hồi sinh lại là sự hao mòn sinh mệnh từng ngày?
Hàn Linh không dám nói suy nghĩ này với bất kỳ ai, nhưng nỗi sợ hãi cứ gặm nhấm tâm trí cô từng giờ, từng phút.
Mỗi đêm, cô đều ở bên giường chị mình, lặng lẽ cầu nguyện. Cô không tin đây là sự trừng phạt. Cô không tin thần tiên có thể độc ác như vậy.
Chẳng lẽ… không có cách nào cứu chị sao?
Một ngày nọ, giữa lúc cả nhà đã gần như tuyệt vọng, một vị đạo sĩ du hành bất ngờ ghé ngang Hàn gia.
Người này mặc đạo bào màu xanh bạc phếch, tay cầm phất trần, dáng vẻ bình thản như đã nhìn thấu thế sự nhân gian.
Không ai biết ông ta từ đâu đến. Không ai biết vì sao ông ta lại bước chân vào Hàn gia ngay lúc này.
Chỉ thấy ông ta đứng trước giường Hàn Vân, đưa tay bắt mạch, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên trán cô. Một luồng khí nhàn nhạt tỏa ra, bao phủ quanh người Hàn Vân.
Không lâu sau, kỳ tích xảy ra—
Sắc mặt Hàn Vân dần dần hồng hào trở lại. Đôi môi khô nứt cũng khẽ động đậy, dường như đang cố gắng thở một hơi thật sâu.
Hàn Tuân mừng rỡ không thôi, vội vàng cúi người cảm tạ. “Đại sư! Xin hỏi ngài đã chữa khỏi cho con gái tôi chưa?”
Vị đạo sĩ nhìn Hàn Vân một lát, ánh mắt thâm trầm khó lường, sau đó chỉ lạnh nhạt nói một câu:
“Nơi này không thuộc về cô bé.”
Chỉ năm chữ ngắn ngủi, nhưng lại như một tiếng sấm rền vang giữa trời quang, khiến mọi người sững sờ.
Hàn Tuân siết chặt nắm tay, sắc mặt trắng bệch.
Ông biết rõ ý nghĩa của câu nói này.
Không thuộc về nơi này—
Có nghĩa là Hàn Vân không thể tiếp tục sống ở Đế Bắc nữa.
Nếu ở lại, cô bé sẽ không thể sống qua một năm.
Hàn Tuân nhìn con gái đang nằm trên giường, lòng đau như dao cắt. Ông không thể nào tưởng tượng được viễn cảnh phải chia xa đứa con gái yêu quý. Nhưng ông cũng không thể trơ mắt nhìn con bé chết dần chết mòn.
Cuối cùng, ông chỉ có thể nghẹn ngào nói:
“Xin… xin đại sư dẫn con bé theo.”
Lời vừa dứt, Hàn Linh lập tức hét lên:
“Không! Ba! Ba không thể để chị đi! Chị ấy không thể rời khỏi nơi này!”
Cô lao đến ôm chặt lấy Hàn Vân, nước mắt giàn giụa.
“A Vân! Chị đừng đi mà! Em không muốn xa chị đâu!”
Hàn Vân nhìn em gái đang khóc đến nghẹn ngào, trái tim đau nhói.
Cô cũng không muốn đi.
Nhưng cô biết mình không còn sự lựa chọn nào khác.
Nếu ở lại, cô sẽ chết.
Cuối cùng, cô khẽ đưa tay lau nước mắt cho em gái, nở một nụ cười dịu dàng như ngày thường.
“Đừng khóc, A Linh. Chị hứa… chị sẽ quay lại.”
Nhưng chính cô cũng không biết lời hứa này liệu có thể thực hiện hay không.
Ngày hôm sau, Hàn Vân cùng vị đạo sĩ rời khỏi Đế Bắc.
Trời đổ mưa to. Cơn mưa xối xả như muốn cuốn trôi tất cả, che đi nước mắt của những người ở lại. Hàn Vân không quay đầu lại vì cô không dám, cô sợ nếu quay lại, cô sẽ không kiềm được nước mắt.
Sợ nếu nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của em gái, nhìn thấy bóng lưng run rẩy của ba, cô sẽ không đủ dũng khí bước đi.
Nhưng Hàn Linh không cam tâm. Cô gào lên, vùng khỏi tay ba, chạy theo bóng lưng chị gái.
“Chị ơi! Đừng đi mà!”
Nước mắt hòa lẫn với nước mưa.
Hàn Tuân ôm chặt lấy Hàn Linh, không để cô đuổi theo.
“A Linh! Đừng làm loạn! Đây là số mệnh của chị con!”
“Không! Không phải số mệnh! Không ai được phép quyết định số mệnh của chị ấy cả! Ba! Ba thả con ra đi! Để con chạy theo chị đi!”
Hàn Linh giãy giụa đến mức cả người đều ướt đẫm, giọng nói khàn đặc vì khóc quá nhiều. Nhưng tất cả chỉ là vô ích, bóng dáng của Hàn Vân ngày một xa, cho đến khi hoàn toàn biến mất trong màn mưa trắng xóa.
Hàn Linh đứng lặng giữa trời mưa, nước mắt lăn dài trên má.
Lần đầu tiên trong đời, cô cảm thấy bất lực đến thế. Cô không thể làm gì cả, không thể giữ chị lại.
Không thể ngăn cản cuộc chia ly này.
Chỉ có thể cầu nguyện...
Cầu nguyện một ngày nào đó, hai chị em lại được đoàn tụ. Dù cô không biết, ngày đó sẽ là khi nào…
Dưới bầu trời đêm Đế Bắc, ánh trăng lấp lánh soi rọi lên con phố nhộn nhịp, nơi có một tiệm sủi cảo nhỏ nhưng lại nức tiếng gần xa – tiệm sủi cảo của Lãnh gia.
Cặp vợ chồng họ Lãnh vốn là những con người giản dị, chăm chỉ làm ăn, không hề màng danh lợi. Họ có một cậu con trai tên Lãnh Dương – một đứa trẻ lanh lợi, hoạt bát và đầy ấm áp. Dù chỉ là con trai của chủ quán sủi cảo, nhưng từ nhỏ, Lãnh Dương đã thường xuyên lui tới biệt thự Hàn gia, chơi cùng Hàn Vân và Hàn Linh.
Tầng lớp không bao giờ là rào cản giữa ba đứa trẻ. Hàn Tuân tuy là gia chủ Hàn gia nhưng cũng rất quý mến Lãnh Dương, đôi khi còn ghé qua tiệm sủi cảo của Lãnh gia mua về thưởng thức.
Ngày Hàn Vân rời đi, mưa rơi tầm tã, tựa như ông trời cũng tiếc thương cho cô bé nhỏ bé phải xa nhà. Lãnh Dương đứng trước cửa tiệm sủi cảo, nhìn theo bóng dáng Hàn Vân biến mất trong màn mưa. Cậu bé không khóc, nhưng lòng lại trĩu nặng.
Khi Hàn Linh chạy về, nước mắt giàn giụa, Lãnh Dương liền bước tới, dùng bàn tay nhỏ nhắn xoa nhẹ lên mái tóc cô bé.
"Đừng buồn, Linh nhi. Anh tin chắc A Vân sẽ quay về thôi."
Hàn Linh nấc lên một tiếng, mắt đỏ hoe nhìn Lãnh Dương.
"Thật sao?"
"Chắc chắn rồi."
Lời nói của cậu không có bất kỳ sự do dự nào, như một lời hứa hẹn, một niềm tin không thể lay chuyển. Cũng chính nhờ có Lãnh Dương, Hàn Linh mới dần nguôi ngoai nỗi đau rời xa chị gái.
Từ đó, Lãnh Dương trở thành người bạn đồng hành bên cạnh cô. Khi người đời chê cười Hàn Linh vì giấc mộng tu tiên viển vông, cậu chưa từng một lần cười nhạo cô, thậm chí còn động viên cô cố gắng.
Nhưng có một điều không ai biết—Lãnh Dương hiểu rất rõ thế giới này không đơn thuần chỉ có con người.
Lãnh gia không phải là một gia đình bình thường. Họ xuất thân từ tiên tộc, ẩn mình giữa nhân gian, mở tiệm sủi cảo sống qua ngày. Bản thân Lãnh Dương cũng là hậu duệ của tiên nhân, từ nhỏ đã được dạy về tiên pháp, biết rõ sự tồn tại của thần tiên, yêu quái, và cả những quy tắc của trời đất.
Cuộc sống tưởng như yên bình cứ thế trôi qua, cho đến một ngày, thảm kịch giáng xuống Lãnh gia.
Hôm ấy, trời đầy mây xám xịt, sấm sét vang rền. Khi Lãnh Dương trở về nhà, cậu chỉ nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng—cửa tiệm sủi cảo tan hoang, vết máu loang lổ trên nền đất, và cha mẹ cậu đã gục ngã dưới vuốt sắc của một con yêu quái bò cạp.
Yêu khí nồng nặc tỏa ra từ xác của cha mẹ, báo hiệu rằng họ đã chết dưới móng vuốt của loài quái vật tàn ác.
Lãnh Dương đứng lặng trước cảnh tượng đó, đôi mắt vô hồn. Giây phút ấy, cả thế giới của cậu như sụp đổ.
Hàn Tuân sau khi biết chuyện đã lập tức đến đón cậu về biệt thự Hàn gia. Ông thương cảm cho đứa trẻ bỗng chốc mất đi tất cả, không đành lòng để cậu một mình bơ vơ trên thế gian này.
"Từ hôm nay, con là con trai của ta."
Lời nói của Hàn Tuân rất nhẹ, nhưng lại mang theo sự bảo bọc kiên định.
Lãnh Dương cúi đầu, bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm, rốt cuộc cũng không từ chối.
Dù sống tại Hàn gia, nhưng cậu vẫn tiếp tục mở lại tiệm sủi cảo, tiếp tục làm món ăn mà cha mẹ cậu đã gắn bó cả đời. Hàn Tuân rất quý cậu, thậm chí còn muốn cậu trở thành người chính thức trong gia đình.
"Hay là con làm con rể ta đi?"
Lời đề nghị này khiến Hàn Linh sửng sốt, nhưng Lãnh Dương chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Hàn Linh lúc ấy còn nhỏ, không hiểu rõ ý nghĩa của việc hứa hôn. Cô chỉ nghiêng đầu, ngây thơ hỏi:
"Hứa hôn là gì vậy? Không làm vợ chồng thì không làm người nhà sao? A Dương có thể làm anh trai của A Linh mà, không cần làm chồng đâu."
Lời nói của cô bé khiến Hàn Tuân bật cười, nhưng ông không ép buộc.
Từ đó, Lãnh Dương trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Hàn Linh. Cả hai cùng nhau lớn lên, trải qua bao nhiêu vui buồn.
Chỉ có điều, trong lòng Lãnh Dương, vẫn luôn có một vết thương không thể nào lành lại—mối thù diệt gia năm ấy.
Mười năm thoáng chốc trôi qua như nước chảy, thời gian không ngừng vận chuyển, cuốn theo bao nhiêu thay đổi.
Thành phố Đế Bắc vẫn phồn hoa như ngày nào, những con đường tấp nập người qua lại, ánh đèn rực rỡ soi sáng từng ngõ ngách. Dưới bầu trời rộng lớn, một bóng dáng thướt tha đứng lặng trên ban công tầng thượng một tòa nhà cao tầng, gió đêm khẽ lùa qua những lọn tóc xoăn mềm mại.
Hàn Linh—nay đã là một thiếu nữ tuổi hai mươi, xinh đẹp và tràn đầy sức sống.
Từ một cô bé bướng bỉnh ngày nào, nay cô đã trưởng thành, nhưng trong lòng vẫn giữ nguyên một giấc mộng chưa bao giờ phai nhạt—tu tiên, tìm kiếm chân lý, vượt qua giới hạn của nhân sinh.
Gương mặt cô có nét sắc sảo nhưng vẫn mang theo vài phần kiêu ngạo, đôi mắt sáng tựa vì sao phản chiếu ánh đèn thành phố. Làn da trắng mịn ẩn hiện dưới ánh sáng, mỗi cử động đều toát lên vẻ tự tin và mạnh mẽ.
Dù đã trưởng thành, tính cách cô vẫn như trước, cứng đầu và gan dạ, không dễ dàng bị bất cứ ai khuất phục.
Những năm qua, cô đã đi khắp nơi tìm kiếm dấu vết thần tiên, bước chân chưa từng dừng lại.
Dù người đời cho rằng đó chỉ là ảo tưởng, cô vẫn không từ bỏ.
Dù bị chê cười, cô vẫn kiên định với con đường của mình.
Chẳng ai biết rằng, trong huyết mạch cô vẫn lưu giữ một bí mật—một nguồn sức mạnh đang ngủ vùi, chờ ngày thức tỉnh.
Dưới ánh nắng nhạt đầu ngày, một chiếc xe thể thao màu trắng lướt nhanh qua những con đường ngoại ô vắng vẻ. Gió lùa qua cửa sổ mở hé, cuốn theo mùi hương nhàn nhạt của hoa cỏ ven đường. Trong xe, Hàn Linh nheo mắt nhìn về phía trước, khóe môi khẽ nhếch lên.
Hôm nay là một ngày đẹp trời, tâm trạng cô cũng tốt đến lạ. Lý do đơn giản là vì cô sắp được "hỏi thăm" bà chủ đạo quán mà cô thường xuyên lui tới.
Chiếc xe dừng lại trước một tòa đạo quán cũ kỹ, có phần rêu phong theo thời gian. Hàn Linh bước xuống xe, đôi giày sneaker trắng giẫm lên nền đất, phát ra tiếng động nhẹ. Hôm nay cô diện một chiếc áo sơ mi crop-top xanh lá nhạt, phối với chân váy jean dài, trông vừa trẻ trung lại năng động. Tóc xoăn ngang vai khẽ đung đưa theo từng bước chân.
Không chút do dự, cô đi thẳng vào trong, đến trước cánh cửa gỗ cũ kỹ, giơ chân lên—
"RẦM!"
Cánh cửa bị đá văng ra, đập mạnh vào tường tạo ra một tiếng vang lớn.
"Chủ quán! Mau ra đây!"
Giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy hiếp vang vọng khắp đạo quán, khiến những đệ tử bên trong giật bắn mình.
Chỉ một lát sau, từ trong phòng trong, bà chủ đạo quán hớt hải chạy ra, vẻ mặt như gặp đại nạn. Trên tay bà còn cầm một xấp bùa vàng, như thể đang định luyện pháp nhưng chưa kịp làm gì thì đã nghe tiếng động trời giáng.
Nhìn thấy Hàn Linh, bà chủ suýt nữa quỳ xuống.
"Cô lại đến nữa à?!" Bà ta thốt lên, giọng đầy bi thương như thể sắp bị cướp sạch gia sản.
"Tất nhiên." Hàn Linh vênh mặt, ung dung kéo ghế ngồi xuống, chống một chân lên ghế, dáng vẻ kiêu ngạo.
"Nói cho tôi biết, vị trí của thần tiên."
Bà chủ đạo quán ôm trán, thở dài đến muốn xỉu tại chỗ.
"Bà cô ơi… Những gì tôi biết tôi đã nói hết cho cô rồi mà! Cô còn muốn gì nữa?"
Hàn Linh lạnh lùng vuốt nhẹ tay, ánh mắt sắc bén đầy sát khí.
"Đừng có lừa tôi."
Nói rồi, cô vung tay lên—
"CHOANG!"
Bộ ấm trà bằng gốm bị hất xuống đất, vỡ thành từng mảnh. Nước trà tràn ra, thấm vào nền gạch.
Bà chủ đạo quán nhìn đống mảnh vụn mà lòng đau như cắt.
"Cô làm vậy… có chịu trách nhiệm không?" Bà ta rưng rưng, như thể bản thân là người bị hại.
Hàn Linh lười biếng liếc mắt, giọng nói thản nhiên đến vô tình.
"Tôi còn có thể làm hơn thế nữa."
Bà chủ đạo quán nuốt nước bọt. Người ta nói oan gia ngõ hẹp, bà thừa nhận bản thân năm xưa tu luyện chưa đủ, giờ đây bị Hàn Linh bám riết đúng là quả báo nhãn tiền.
Hết cách, bà ta chỉ có thể vẫy vẫy tay, ra hiệu cho cô lại gần.
Hàn Linh nheo mắt nhìn bà chủ, có chút nghi ngờ nhưng vẫn ghé sát lại.
"Thật ra… tôi…"
"Mau nói!"
Bà chủ hạ giọng, thì thầm đầy bí ẩn:
"Tại trung tâm thành phố… ông chủ quán bar Night chính là người cô muốn tìm."
Hàn Linh nhíu mày, đôi mắt sắc bén dò xét từng biểu cảm trên khuôn mặt bà chủ.
"Lại lừa tôi à?"
"Tôi nói thật đấy! Nếu không đúng, cô cứ quay lại tìm tôi bất cứ lúc nào."
Lời nói kiên định của bà chủ khiến Hàn Linh im lặng vài giây. Cô không phải là kẻ dễ tin người, nhưng dù sao đi kiểm chứng cũng chẳng mất gì.
"Tốt nhất là bà đừng lừa tôi."
Nói xong, cô xoay người rời đi, bóng dáng kiêu ngạo dần khuất xa.
Ngay khi Hàn Linh vừa đi khỏi, bà chủ đạo quán lập tức quay sang đệ tử bên cạnh, mặt mũi trắng bệch.
"Nhanh! Mau dọn đồ!"
Cô bé đệ tử tròn mắt, khó hiểu hỏi:
"Sao vậy sư phụ? Người đã nói cho cô ấy rồi mà, tại sao vẫn phải trốn?"
Bà chủ nghiến răng, giọng run rẩy:
"Giả đó, mau đi thôi!"
Nói xong, bà ta vội vàng kéo đệ tử vào trong, vơ vét hết đồ đạc.
Một lát sau, đạo quán cũ kỹ chỉ còn lại những cánh cửa chao đảo theo gió, trong khi trên nền đất vẫn còn vương vãi những mảnh gốm vỡ từ bộ ấm trà khi nãy…
Nằm giữa trung tâm thành phố Đế Bắc, quán bar Night là nơi tụ hội của những kẻ có tiền và có quyền, một nơi phù hoa chìm trong ánh đèn mờ ảo và dục vọng xa xỉ.
Tòa nhà năm tầng được thiết kế theo phong cách châu Âu hiện đại, từ xa đã toát lên vẻ lộng lẫy. Trần cao được dát vàng tinh xảo, mỗi một góc nhỏ đều được chăm chút kỹ lưỡng, toát lên sự quý phái và xa hoa. Trước cửa quán bar, những chiếc xe sang nối tiếp nhau đỗ dài, từng bóng người bước ra đều khoác lên mình những bộ cánh đắt tiền, những chiếc đồng hồ hàng hiệu lấp lánh dưới ánh đèn đường.
Cánh cửa kính lớn mở ra, bên trong là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Tiếng nhạc sôi động cùng với ánh đèn laser rực rỡ quét qua từng ngóc ngách, khiến cho không khí càng trở nên cuồng nhiệt. Những chiếc đèn chùm pha lê treo lơ lửng trên trần, phản chiếu lại ánh sáng lung linh như hàng vạn viên kim cương đang tỏa sáng.
Khách khứa bên trong đều là những người có địa vị, thương gia giàu có, chính khách quyền lực hay giới thượng lưu ăn chơi. Họ ngồi thành từng nhóm, trên tay là ly cocktail hoặc rượu vang sóng sánh, hàn huyên trong tiếng nhạc sôi động. Những cô gái trẻ đẹp, trang điểm tinh tế, khoác trên mình những bộ váy lấp lánh, lả lướt qua lại như những đóa hoa kiêu sa.
Ở trung tâm của quán bar, một sân khấu lớn với thiết kế hình bán nguyệt nâng cao hơn mặt sàn một chút, là nơi diễn ra những màn trình diễn nóng bỏng nhất. Hôm nay, vũ đoàn nổi tiếng của Night đang biểu diễn, mà dẫn đầu chính là một vũ cơ mặc chiếc đầm ôm sát màu vàng cam, nổi bật giữa ánh đèn sân khấu.
Cô ta xoay người, động tác mềm mại nhưng không kém phần quyến rũ. Mái tóc dài bồng bềnh lướt theo từng chuyển động, đôi chân thon dài lướt đi như đang khiêu vũ cùng ánh sáng. Đôi mắt đen láy liếc nhìn xuống bên dưới, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt kiều diễm.
Phía dưới sân khấu, hàng loạt ánh mắt nóng rực bám chặt vào từng đường nét cơ thể cô vũ công. Trong mắt họ hiện lên dục vọng trần trụi, khao khát được chiếm hữu. Có sức hút mãnh liệt như thế, e rằng không phải người tầm thường.
Trên ban công tầng một, một người đàn ông mặc vest đen đứng tựa vào lan can, ánh mắt lạnh lẽo quan sát cảnh tượng bên dưới. Đôi mắt hắn sắc bén như chim ưng, lướt qua từng gương mặt trong đám đông.
Dục vọng của con người, quả nhiên là một thứ đáng sợ.
Hắn nhếch môi cười nhạt, sau đó quay lưng đi vào trong. Người này không ai khác chính là Thổ Kỳ – cánh tay trái của ông chủ quán bar Night.
Bước chân hắn dừng lại trước một cánh cửa lớn, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa vào.
Bên trong căn phòng xa hoa, ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn treo thủy tinh phản chiếu lên bộ salon da đen đắt tiền. Một người đàn ông đang ngồi vắt chéo chân, bàn tay thon dài vân vê một viên đá màu xanh nhạt, ánh mắt thâm trầm như hồ nước sâu không thấy đáy.
Đó chính là Tề Viêm – ông chủ thần bí của quán bar Night.
Hắn cầm ly rượu vang lên, nhẹ nhàng đưa lên môi nhấp một ngụm, đôi mắt không chút gợn sóng.
Đối diện hắn, một người phụ nữ có thân hình mảnh mai nhưng sắc bén như lưỡi dao đang đứng khoanh tay. Cô ta chính là Tĩnh Hà, cánh tay phải đắc lực của Tề Viêm.
Tĩnh Hà khẽ nhướng mày, ánh mắt liếc về phía sân khấu bên dưới qua lớp kính trong suốt:
"Hoa yêu giỏi quyến rũ lòng người, khơi dậy dục vọng trong con người. Chủ nhân quả nhiên cao tay."
Tề Viêm không đáp, chỉ lạnh nhạt tiếp tục nghịch viên đá trong tay.
Lúc này, Thổ Kỳ tiến đến, cung kính báo cáo:
"Rất nhiều sếp lớn, chính khách trong thành phố gửi thiệp muốn gặp ngài. Chủ nhân có cân nhắc gặp một hai người để đối phó không?"
Người đàn ông được gọi là chủ nhân khẽ cười nhạt, giọng nói lười biếng nhưng lại chứa đầy uy nghiêm:
"Một đám con người bình thường, xứng đáng để tôi đối phó sao?"
Thổ Kỳ lập tức im lặng, không dám nói thêm.
Tề Viêm lạnh nhạt ra lệnh:
"Ngoài chuyện của đá Hỗn Nguyên, những chuyện khác không cần báo cáo."
Cả hai người dưới quyền hắn đều gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Tĩnh Hà liếc nhìn Thổ Kỳ, đột nhiên ra lệnh:
"Ngươi còn đứng đó làm gì? Mau đi mời rượu."
Thổ Kỳ nhướng mày, giọng có chút không vui:
"Tôi á?"
Đường đường là cánh tay trái của chủ nhân mà lại phải đi phục vụ đám người tầm thường kia sao?
Tĩnh Hà nhướng mày, giọng điệu lạnh lùng:
"Nếu đã đến nhân giới thì nên hành xử giống một chút. Nếu đã mở quán thì càng nên làm vậy."
Thổ Kỳ im lặng, trong lòng tuy không cam tâm nhưng cũng không thể phản bác.
Tĩnh Hà nghiêm mặt nói thêm:
"Còn không đi?"
Thổ Kỳ lập tức giơ tay đầu hàng:
"Tôi đi! Tôi đi!"
Hắn cúi đầu chào chủ nhân rồi rời khỏi phòng, dù trong lòng vẫn có chút không tình nguyện.
Sau khi cánh cửa đóng lại, Tĩnh Hà cười nhạt, rót thêm một ly rượu rồi ngồi xuống đối diện Tề Viêm.
"Chủ nhân, có vẻ như có một vị khách không mời đang tìm đến ngài."
Tề Viêm không ngẩng đầu, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn viên đá màu xanh trong tay, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý.
Bên ngoài quán bar Night, một chiếc xe thể thao màu xanh lá nhạt đỗ lại.
Hàn Linh bước xuống, ánh mắt sắc bén nhìn lên tòa nhà trước mặt, trong lòng nửa tin nửa ngờ.
Dù sao, cô cũng phải tận mắt chứng kiến.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play