Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Mật Ngọt Trong Kí Ức

Văn Án

Hoàng hôn năm ấy, Kiều Chi Lạc từng nghĩ rằng tình yêu có thể chiến thắng tất cả. Cậu yêu Dụ Tĩnh Giang, yêu sự dịu dàng của hắn, yêu cả những cái ôm thoảng mùi thuốc khử trùng của hắn. Cậu tin vào sự cuồng nhiệt của Ngạn Viễn Ninh, người luôn miệng nói sẽ vì cậu mà bất chấp tất cả. Cậu tin vào sự im lặng của Tống Trầm Lăng, người chưa từng nói yêu cậu, nhưng ánh mắt lại luôn hướng về phía cậu. Cậu đã tin… nhưng cuối cùng vẫn chỉ là kẻ bị bỏ rơi. Dụ Tĩnh Giang là bác sĩ, đôi tay hắn có thể cứu người, nhưng lại để cậu chết trong lạnh lẽo. Ngạn Viễn Ninh từng nói sẽ không để cậu đau lòng, nhưng cuối cùng chính y lại là người khiến cậu tuyệt vọng. Tống Trầm Lăng chưa bao giờ quay lưng với cậu, nhưng cũng chưa từng một lần đưa tay ra nắm lấy cậu. Bị phản bội, bị vứt bỏ, bị chôn vùi dưới những lời hứa đã phai màu. Kiều Chi Lạc ra đi trong nỗi căm hận, mang theo tất cả yêu thương tan thành tro bụi.
Nhưng số phận vẫn chưa chịu kết thúc trò đùa nghiệt ngã. Một lần nữa mở mắt, cậu trở lại khi mọi thứ còn chưa sụp đổ. Khi Dụ Tĩnh Giang vẫn dịu dàng, khi Ngạn Viễn Ninh vẫn níu lấy tay cậu, khi Tống Trầm Lăng vẫn lặng lẽ đứng trong bóng tối. Lần này, trái tim cậu đã chết. Cậu không còn là Kiều Chi Lạc của trước kia. Cậu đã từng là một mặt trời nhỏ, mang theo ánh sáng ấm áp nhất dành cho họ. Nhưng ánh sáng ấy đã bị chính những người cậu yêu thương dập tắt. Kiều Chi Lạc của hiện tại, đã không còn biết đau, không còn biết hy vọng. Cậu không chủ động tìm họ, nhưng họ vẫn lần lượt tìm đến cậu. Dụ Tĩnh Giang vẫn là bác sĩ, vẫn dịu dàng như cũ. Mỗi lần cậu vô tình bị thương, hắn đều khẩn trương cầm máu, nhẹ nhàng hỏi: "Đau không?" Cậu cười nhạt: "Anh nghĩ tôi còn biết đau sao?" Ánh mắt Dụ Tĩnh Giang khựng lại, bàn tay run rẩy. Ngạn Viễn Ninh vẫn là kẻ cuồng nhiệt như thế, vẫn nói những lời đẹp đẽ như gió thoảng. "Chi Lạc, tôi sẽ không để cậu rời xa tôi." Cậu chỉ khẽ cười, ánh mắt bình thản như thể chẳng nghe thấy gì. "Lời này, tôi đã từng nghe rồi." Ngạn Viễn Ninh chết lặng. Còn Tống Trầm Lăng… hắn vẫn im lặng, vẫn đứng trong bóng tối, vẫn dõi theo cậu như trước. Nhưng lần này, cậu không chờ hắn nữa. Không cần nữa. Không hy vọng nữa.
Có những đêm, cậu nhìn thấy bọn họ trong giấc mơ. Một giấc mơ mơ hồ, nơi những bàn tay giơ ra nhưng chẳng ai có thể nắm lấy ai. Trong giấc mơ ấy, Dụ Tĩnh Giang chạy đến bên cậu, ôm lấy cậu thật chặt, thì thầm những lời xin lỗi. Ngạn Viễn Ninh quỳ gối trước mặt cậu, đau khổ cầu xin cậu quay đầu. Tống Trầm Lăng đứng xa hơn một chút, trong mắt hắn là hối tiếc, là bất lực, là tình yêu câm lặng chẳng bao giờ thốt thành lời. Nhưng cậu chỉ lặng lẽ quay lưng, bước vào một vùng tối vô tận. ---
Là yêu, hay là hận? Cậu không còn biết nữa. Họ vẫn yêu cậu, cậu biết. Nhưng thứ tình yêu ấy có thể bù đắp cho tất cả những gì cậu đã chịu đựng hay không? Bọn họ đã từng bỏ rơi cậu. Từng làm cậu đau. Từng để cậu chết trong tuyệt vọng. Vậy lần này, cậu có nên tha thứ? Hay trả lại tất cả những gì cậu đã nhận? Hoàng hôn đỏ rực, trải dài trên bầu trời như một vệt máu loang lổ. Nó đẹp, nhưng cũng là khoảnh khắc cuối cùng trước khi màn đêm buông xuống. Tình yêu cũng vậy. Liệu Kiều Chi Lạc có thể thay đổi số phận, hay chỉ đang lặp lại một bi kịch khác dưới ánh hoàng hôn ấy?
Tác giả
Tác giả
Xin chào tôi là người mới ,mong được mọi người ủng hộ .Tui năm nay cuối cấp nên truyện này tui viết ra để thỏa mãn bản thân sau khi đọc 7749 bộ ngược .
Tác giả
Tác giả
Tui không có lịch ra chap cố định nha .
Tác giả
Tác giả
Nhưng sẽ cố gắng 1 tháng 2 -3 chap nếu quá bận .
Tác giả
Tác giả
Cảm ơn mọi người nhiều
Giới thiệu nhân vật
Mọi người có thể bỏ qua
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang – bác sĩ nội khoa, đôi tay hắn có thể cứu sống vô số người, nhưng lại không thể giữ lấy người quan trọng nhất. Hắn từng dịu dàng, từng yêu Kiều Chi Lạc bằng cả sự quan tâm cẩn trọng. Hắn thích những buổi chiều muộn cùng cậu đi dạo, thích cảm giác cậu tựa vào vai mình, nhẹ giọng gọi: "Tĩnh Giang." Nhưng thời gian trôi qua, tình yêu cũng như con dao mổ trên tay hắn—lạnh lẽo và tàn nhẫn. Khi nhận ra mình đã đánh mất cậu, tất cả những gì còn lại chỉ là hoàng hôn nhuốm màu bi thương. Yêu: Hoàng hôn sau ca trực dài, tiếng mưa rơi trên cửa kính bệnh viện, những khoảnh khắc tĩnh lặng bên cạnh Kiều Chi Lạc. Thích: Cà phê đen không đường, sách y học cũ, cảm giác an toàn khi mọi thứ nằm trong tầm kiểm soát. Ghét: Những điều không chắc chắn, sự bất lực trước sinh tử, và chính bản thân mình—vì đã để lạc mất người quan trọng nhất. Chiều cao:1m99
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh – một kẻ cuồng nhiệt, kiêu ngạo và đầy ngang tàng. Y luôn theo đuổi những gì mình muốn, chẳng bao giờ chịu nhượng bộ. Yêu là yêu đến tận cùng, nhưng cũng vì quá mức mãnh liệt mà vô tình biến thành gió lốc, cuốn đi tất cả, kể cả người mà y từng thề sẽ không bao giờ buông tay. Nghề Nghiệp: Tay đua /Quản lý đội đua Yêu: Sự tự do, những cơn gió đầu thu, những ngày cùng Kiều Chi Lạc rong ruổi khắp nơi, không bận tâm đến ngày mai. Y yêu cách cậu cười với mình, yêu từng cái nhíu mày nhỏ nhặt, yêu cả dáng vẻ lúc giận dỗi quay lưng rời đi—bởi y biết chỉ cần kéo lại một chút, cậu vẫn sẽ ở đó. Thích: Rượu mạnh, tốc độ, adrenaline dâng trào trong huyết quản, những lời hứa đẹp đẽ mà đôi khi chính y cũng không biết có thể giữ trọn hay không. Y thích cảm giác Kiều Chi Lạc dựa vào mình, thích những buổi tối lười biếng ngồi trên sân thượng, nghe cậu lẩm bẩm về một quyển sách nào đó. Ghét: Sự gò bó, những ánh mắt trách móc, những luật lệ vô nghĩa. Y ghét cảm giác bất lực, ghét khi bản thân phải đứng nhìn ai đó rời đi mà không thể làm gì. Y cũng ghét chính mình—vì đã không nhận ra, có những thứ nếu lỡ đánh mất, sẽ không bao giờ tìm lại được nữa. Chiều cao:1m95
Tống Trầm Lăng
Tống Trầm Lăng
Tống Trầm Lăng – kẻ yêu trong im lặng, nhưng lại để mất đi người mình yêu chỉ vì chính đôi tay mình. Hắn chưa bao giờ là người dịu dàng nhất bên cạnh Kiều Chi Lạc, cũng không phải là kẻ cuồng nhiệt nhất, nhưng hắn luôn tin rằng bản thân có thể giữ chặt cậu bằng cách của riêng mình. Nhưng tình yêu không phải là một sợi xích. Hắn nghi ngờ, không tin tưởng, che giấu những góc khuất đen tối trong lòng, để rồi từng lời nói, từng hành động đều vô tình đẩy cậu ra xa. Đến khi nhận ra, thứ duy nhất còn lại chỉ là một vết thương không thể hàn gắn. Yêu: Ánh trăng lạnh lẽo, những bản nhạc không lời, sự tĩnh lặng sau cơn mưa và đôi mắt Kiều Chi Lạc—trước khi chúng ánh lên nỗi thất vọng. Thích: Hương trầm dịu nhẹ, những bức tranh chưa hoàn thành, những chuyến đi xa không có điểm đến. Hắn thích sự tỉ mỉ, thích nắm trong tay mọi thứ, nhưng lại không hiểu rằng có những thứ càng siết chặt thì càng dễ tan biến. Ghét: Sự phản bội, những lời nói dối, và chính bản thân—vì đã tự tay phá hủy người mình yêu thương nhất. Nỗi ám ảnh: Khoảnh khắc cuối cùng giữa hắn và Kiều Chi Lạc, khi cậu nhìn hắn bằng ánh mắt bi thương xen lẫn tuyệt vọng, trước khi rời đi mãi mãi. Chiều cao:1m97
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc – người từng rực rỡ như ánh mặt trời, mang theo sự dịu dàng và ấm áp đến cho những kẻ lạc lối. Nhưng ánh sáng ấy không thể chiếu sáng mãi, nhất là khi bị vây quanh bởi những cơn bão hoài nghi, phản bội và tuyệt vọng. Cậu từng tin vào tình yêu, từng đặt cả trái tim mình vào tay Dụ Tĩnh Giang, Ngạn Viễn Ninh và Tống Trầm Lăng. Nhưng yêu thương không đồng nghĩa với vĩnh viễn, lời hứa rồi cũng phai màu, và đến cuối cùng, thứ còn lại chỉ là những vết thương sâu đến mức không thể lành. Cậu đã từng khóc, từng níu kéo, từng đau đến mức muốn hận. Nhưng khi tất cả đã vụn vỡ, khi trái tim đã nát tan, thì hận thù cũng chẳng còn ý nghĩa. Cái chết đến với cậu như một sự giải thoát. Nhưng ông trời lại không để cậu được yên. Trọng sinh trở lại trước khi mọi thứ sụp đổ, Kiều Chi Lạc không còn là thiếu niên ngây thơ của năm ấy. Cậu không còn mong chờ tình yêu, không còn tin vào những lời hứa, cũng không muốn đặt cược trái tim mình một lần nữa. Yêu: Hoa cẩm tú cầu—loài hoa mang nhiều sắc thái cảm xúc, vừa tượng trưng cho tình yêu chân thành, vừa là biểu tượng của sự hối tiếc và thay đổi. Tựa như chính cậu—từng chân thành trao đi tất cả, để rồi nhận lại những vết thương và một trái tim đã đổi thay. Thích: Trà mật ong, những giai điệu du dương trên radio cũ, những cuốn sách có kết thúc viên mãn—dù cậu chưa bao giờ tin vào nó. Ghét: Sự phản bội, sự dối trá, những lời yêu thương quá dễ dàng thốt ra nhưng không bao giờ giữ được. Chiều cao :1m80 Nỗi ám ảnh: Đêm cuối cùng trước khi chết, khi cậu nhìn vào ánh mắt của ba người mà cậu từng yêu thương nhất—chỉ để nhận ra rằng mình chẳng còn quan trọng với họ nữa. Nhưng lần này… ai mới là người sẽ đau lòng?

Người ở lại ,kẻ bị lãng quên

Mưa lạnh thấu xương, từng giọt nước hòa lẫn với máu loang lổ trên mặt đường. Kiều Chi Lạc nằm đó, cánh tay ôm chặt lấy đứa con nhỏ trong lòng. Cậu không cảm thấy đau nữa, có lẽ vì trái tim đã chết lặng.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Đ-đau quá... !!!//hơi thở yếu ớt cố cầm cự vì con trai //
í o í o í o
Nhập vai đủ thứ
Nhập vai đủ thứ
Not support
Tiếng còi xe cấp cứu vang lên, nhưng lại xa vời như một giấc mộng.
Ai đó chạy đến, bóng dáng quen thuộc, gương mặt mà cậu từng tin tưởng nhất.
Dụ Tĩnh Giang.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Anh ấy....ư..ức..đau//máu chảy loang lổ ,áo sơ mi trắng thấm đẫm máu //
Kiều Chi Lạc được một y tá dìu đứng lên
Con của cậu được đặt nằm trên cáng cứu thương
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Cứu ....thằng bé với // nước mắt chực chã rơi xuống //
Anh ơi ...
Kiều Chi Lạc thấy Dụ Tĩnh Giang như thấy cọng rơm cứu mạng ,cậu níu anh muốn anh xem tình hình của con trai
Lúc này thêm một cáng cứu thương khác được vội vã đẩy vào
Người nằm trên cáng cũng là một đứa bé
Kiều Chi Lạc nhìn qua .Sửng sốt .Đó là -Thẩm Sơ Nam .Tình nhân của chồng cậu
Đứa con của cậu ta nằm trên cáng ,máu cũng chảy nhưng không nhiều bằng Dụ Trình Miên -con trai của cậu
Nói trắng ra chỉ là vết thương người da
Nhưng không nghĩ nhiều,không có thời gian quan tâm đến cậu ta ,giờ phút này cậu chỉ muốn giành lấy mạng sống con trai mình từ tử thần
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Cứu lấy thằng bé .......Dụ Tĩnh Giang //cậu ôm lấy tay anh níu kéo //
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Thằng bé sắp không qua khỏi rồi
Hắn nhìn thoáng qua cậu, rồi lại nhìn sang đứa bé trong vòng tay tiểu tam.
y tá
y tá
Bác sĩ Dụ, đứa trẻ chỉ bị trầy xước nhẹ, không nguy hiểm.
Một y tá báo cáo
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Đừng mà ....Tĩnh Giang..... cứu lấy thằng bé ....đó là con của chúng ta
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
///nước mắt chực chã rơi thành dòng //
Kiều Chi Lạc níu lấy áo anh không cho đi
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
LÀM ƠN CỨU THẰNG BÉ,EM XIN ANH .ĐÓ LÀ CON CỦA CHÚNG TA ,ANH KHÔNG THỂ BỎ MẶC//Trên người đầy rẫy vết máu nhưng cậu vẫn quỳ xuống cầu xin ,vết máu cọ xát vào bộ quần áo bác sĩ khiến Dụ Tĩnh Giang chán ghét đẩy cậu ra//
BỐP !!
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Lát sẽ có người cấp cứu cho thằng bé thôi ,em bình tĩnh đi .Anh có việc phải làm rồi
Cậu không thể tin vào mắt mình ,anh ấy tuyệt tình với con mình đến thế sao .....
Kiều Chi Lạc bất chấp ,kéo lê Dụ Tĩnh Giang
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Xin anh....đừng tuyệt tình như thế ...anh chán ghét em cũng được nhưng xin hãy cứu lấy thằng bé .Nó không có tội
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Là em ....!!!!! Là em sai //Cậu dập đầu quỳ xuống trước mặt anh dập đầu không ngừng vang xin//
Lúc này tiểu tam cũng chính là Thẩm Sơ Nam
Cậu ta khóc lên
Thẩm Sơ Nam
Thẩm Sơ Nam
Tĩnh Giang ......c-con em//níu lấy áo anh ,khuôn mặt giả tạo rơi nước mắt thành từng tầng //
Đứa trẻ nằm trên cáng ,được cậu ta dặn dò từ trước cũng khóc toáng lên .
Hức....oa..oa..đau...
Giữa hai đứa trẻ nằm trên cáng ,một bên là con ruột
Một bên là con của người mình thương
Dụ Tĩnh Giang nhìn qua hai đứa trẻ
Anh ấy dứt khoát chọn đứa con của Thẩm Sơ Nam
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Đưa đứa bé vào phòng .!!! Tình hình nguy kịch
Quay qua Kiều Chi Lạc
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Anh đã bảo người khác đến cấp cứu cho thằng bé rồi ,em chờ một chút nữa ,ông ấy sẽ đến //nhìn cậu với vẻ mặt hơi ghét bỏ vì trên người toàn vết thương // em cũng nên chỉnh trang lại đi ,người thê thảm quá
Sau đó biến mất vào phòng cấp cứu khác với con của Thẩm Sơ Nam
Kiều Chi Lạc chết lặng
Lúc này một cô y tá tiến đến đỡ lấy thân hình như sắp sụp đổ của cậu
y tá nữ
y tá nữ
Cậu gì ơi !!!//hốt hoảng đỡ lấy Kiều Chi Lạc đang từ từ ngất xỉu chết lặng//
y tá nữ
y tá nữ
NGƯỜI ĐÂU,BÁC SĨ TỪ TỚI CHƯA !!!??? BỆNH NHÂN ĐANG TRONG TÌNH TRẠNG NGUY KỊCH
Cô y tá hét lớn ,cô cũng hốt hoảng không kém ,đứa bé xấu số nằm trên cáng nhịp tim yếu dần rồi
Mặc cho các hộ sĩ ,y tá kế bên đang thực hiện công tác cấp cứu tạm thời trong lúc chờ bác sĩ Từ tới
Ông ấy đang có một ca phẫu thuật khác gần xong .
Nên chưa thể nào đến được
Tình trạng của con cậu rất nguy cấp
Kiều Chi Lạc cơ thể cả người run rẩy được vị y tá dìu ,cô sợ cậu sẽ không chống đỡ nổi mất
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Con ơi.......cố lên con ....đừng rời xa ba mà.....Cha đã bỏ chúng ta rồi ...con hãy vì ba mà cố con nhé ....//tim cậu đau thấu ,đứa bé sắc mặt tái nhợt gần như sắp có tử thần đến đón rồi //
Y tá nam
Y tá nam
Thằng bé đang có dấu hiệu ngừng nhịp tim ....!!!!
Y tá nam
Y tá nam
Mọi người nhanh lên chút ,cứu lấy cậu bé !!!
Các y tá
Các y tá
Cố lên ,cứu lấy thằng bé trước khi tử thần dành lấy
Mọi người sốt ruột làm công tác cấp cứu nhanh ,lúc này bác sĩ Từ cuối cùng cũng chạy tới
Bác sĩ Từ
Bác sĩ Từ
Tôi đến rồi đây!!! Người đâu !!! //hớt hải chạy vào //
Bác sĩ Từ
Bác sĩ Từ
//vội vã đeo găng tay// CHUYỂN VÀO PHÒNG CẤP CỨU ,THẰNG BÉ ĐANG NGUY KỊCH !!
Bé con nằm trên cáng được đưa vào phòng cấp cứu ,các bác sĩ y tá lần lượt đi vào ,tình hình trong phòng căng thẳng
Đèn phòng cấp cứu nhấp nháy như tử thần đòi mạng
Sau 10 phút .Bác sĩ Từ lê thân xác vật vờ vô hồn đi ra
Kiều Chi Lạc nhìn mà chết lặng ,cậu biết kết quả là gì rồi
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Không ...!!! không !!! //cậu ôm đầu gào thét ,móng tay cắm sâu vào da đầu //
Bác sĩ Từ
Bác sĩ Từ
//quỳ phịch xuống // tôi xin lỗi ,chúng tôi không thể cứu lấy thằng bé ,tình hình quá nguy kịch, đứa bé giá như được chữa trị kịp thời trước khi tôi đến 10 phút có lẽ vẫn có hy vọng
Bác sĩ Từ
Bác sĩ Từ
//dập đầu // tôi thật lòng xin lỗi người nhà
Kiều Chi Lạc vô hồn ngã xuống ,cậu không biết mình được bác sĩ y tá dìu vào ghế từ hồi nào nữa .
Đứa bé phủ vải trắng được đưa ra
Cậu nhìn mà khóc nấc lên .
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Dụ Trình Miên ....con trai của ba...hức...ư..sao con lại như thế này .....
cậu sờ lên khuôn mặt lạnh ngắt của con trai ,tim đau thắt
BỊCH
Kiều Chi Lạc ngất xỉu
_______________________________________
Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở, một bóng người lao đến.
Ngạn Viễn Ninh.
Hắn lao đến đây sau khi nghe tiểu tam kể rằng hai mẹ con cậu ta bị Kiều Chi Lạc hại
Trong điện thoại ,giọng ấm ức ,khóc lóc vang lên
Thẩm Sơ Nam
Thẩm Sơ Nam
“Chi Lạc… Cậu ấy lái xe tông vào em và con… Nếu không có anh Giang, con em đã không giữ được rồi…”
Đó là những lời Thẩm Sơ Nam kể cho hắn nghe
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Chi Lạc… Cậu thật khiến tôi ghê tởm.
Lời nói thốt ra lạnh lùng như băng.
Kiều Chi Lạc sững sờ nhìn người đàn ông trước mặt.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Anh...em làm gì....
Hắn đứng đó, ánh mắt tràn đầy thất vọng và phẫn nộ.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Không… Không phải tôi… Viễn Ninh, anh phải tin tôi…
Một cú đấm giáng xuống gương mặt cậu.
Đầu cậu lệch sang một bên
Hơi thở nghẹn lại.
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Câm miệng đi! Cậu còn dám ngụy biện sao?
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
//Đôi mắt hắn rực lửa//
Hắn nghiến răng.
Hất cằm về phía tiểu tam đang khóc lóc phía sau.
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Cậu lái xe đâm vào họ, suýt giết chết đứa bé! Cậu còn mặt mũi mà xin xỏ ư?
Cậu chết lặng.
Đôi mắt mở to.
Lòng ngực quặn thắt từng cơn.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Tại sao…?
Tại sao anh ấy không tin cậu?
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Không… Em không làm… Em thề…
Nhưng Ngạn Viễn Ninh không nghe.
Hắn chỉ nhìn cậu với ánh mắt đầy khinh miệt.
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Cậu câm miệng đi! Tôi chưa từng nghĩ cậu lại độc ác đến vậy!// Ngạn Viễn Ninh nghiến răng, bàn tay run lên vì giận dữ.//
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//Cậu mở to mắt, nhìn hắn trong vô thức//
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Cậu làm tôi thất vọng đến mức ghê tởm!
Hóa ra… hắn tin lời tiểu tam đến vậy.
Trái tim Kiều Chi Lạc như bị bóp nghẹt. Đứa con của họ còn đang trong cơn nguy kịch, nhưng Ngạn Viễn Ninh lại chỉ quan tâm đến lời của người con trai kia
Hắn chưa từng hỏi sự thật.
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Tôi không muốn nhìn thấy cậu thêm một giây nào nữa.
______________________________________
Bệnh viện chìm trong ánh đèn trắng lạnh lẽo.
Kiều Chi Lạc bị ném vào một căn phòng tối.
Không có cửa sổ.
Không có ánh sáng.
Không có ai ngoài cậu.
Bóng tối bao trùm.
Cơn đau từ vết thương trên người dần trở nên tê dại.
Cậu nhắm mắt.
Những tiếng bước chân vang lên.
Cánh cửa sắt nặng nề mở ra.
Một bóng người bước vào.
Tống Trầm Lăng.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
… Anh giam em ở đây làm gì?
Giọng cậu yếu ớt.
Hơi thở mỏng manh như tơ nhện.
Hắn đứng trong bóng tối, đôi mắt sắc lạnh như dao, không còn vẻ dịu dàng mà cậu từng quen thuộc.
Tống Trầm Lăng
Tống Trầm Lăng
Nếu em có thể hại chết con người khác… thì em cũng có thể hại chết con của chúng ta.
Một tiếng cười khẽ thoát ra từ môi Kiều Chi Lạc.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
HAHAHAHA....!!!!//Điên dại //
Là cười vì chua chát.
Là cười vì bản thân ngu ngốc.
Cậu không kịp bảo vệ con mình, lại còn bị nhốt trong hầm tối như một kẻ phạm tội.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Vậy thì giết tôi đi. // Kiều Chi Lạc thều thào// Dù sao tôi cũng chẳng còn gì để mất nữa.
Hắn không trả lời
Tống Trầm Lăng
Tống Trầm Lăng
//Bàn tay siết chặt thành nấm đấm //
Rồi cú đấm đầu tiên giáng xuống
BỐP !!
Mùi máu tanh bùng lên trong khoang miệng.
Nhưng cậu không khóc.
Không kêu gào.
Chỉ có nước mắt âm thầm rơi xuống.
Lần này, cậu đã chết thật rồi.
Không phải vì vết thương.
Mà là vì trái tim đã tan thành tro bụi.
Đến cuối cùng, cậu vẫn chỉ là kẻ bị bỏ rơi.
______________________________________
Ba ngày sau
Cánh cửa căn hầm bật mở.
Mùi ẩm mốc bốc lên, trộn lẫn với mùi máu tanh.
Bóng dáng một người đàn ông bước vào, ánh mắt lạnh lẽo nhìn xuống cơ thể gầy gò nằm co quắp dưới đất.
Đôi mắt cậu nhắm nghiền, hơi thở đã ngừng từ lâu. Đôi môi trắng bệch, trên người chỉ còn lại những vết bầm tím chưa kịp tan.
Không ai đến cứu cậu.
Không ai khóc thương cậu.
Không ai tin tưởng cậu.
Kiều Chi Lạc đã chết.
Chết trong tuyệt vọng......
______________________________________

Người cũ,lòng mới

Mặt trời chưa lên hẳn. Ánh sáng lờ mờ hắt vào phòng, nhuộm lên không gian một màu vàng nhạt.
Tiếng chim hót vang lên từ ngoài cửa sổ, hòa cùng làn gió nhẹ, mang theo mùi hương cỏ cây tươi mát.
Kiều Chi Lạc mở mắt
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Ưm....//từ từ mở mắt ra //
Trần nhà quen thuộc. Màn cửa phất phơ. Chiếc đồng hồ báo thức đặt ngay ngắn trên bàn.
Tất cả đều giống hệt như ngày hôm ấy—ngày mà cậu chưa đánh mất tất cả.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Hả ?.....//hơi thở khựng lại //
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Không phải bệnh viện?
Không phải phòng cấp cứu lạnh lẽo với ánh đèn trắng toát.
Không phải căn hầm tăm tối, nơi cậu chết trong tuyệt vọng.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Chuyện gì thế này !!??? //bật dậy //
Kiều Chi Lạc bật dậy ,hoang mang với mọi thứ xung quanh
Đây là phòng cậu
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//Trái tim đập mạnh, hơi thở trở nên gấp gáp.//
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Gương !!
Cậu lao đến trước gương, bàn tay siết chặt mép bàn, nhìn chằm chằm vào chính mình trong phản chiếu.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Gương mặt này.....còn quá trẻ !!! //Sờ soạng hai má ,ánh mắt hiện lên vẻ không tin nổi !!//
Làn da cậu vẫn trắng mịn, không có những vết thương hay bầm tím do bị đánh đập. Đôi mắt vẫn trong trẻo, không bị nhuốm màu tuyệt vọng.
Vẫn là một mỹ thiếu niên 18 tuổi ,gương mặt non nớt xinh đẹp
Cậu run rẩy đưa tay lên chạm vào mặt mình. Cảm giác lạnh lẽo nơi đầu ngón tay nhắc nhở cậu rằng đây không phải mơ.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Thật ư ? Thật sự mình đã quay về 10 năm trước rồi ư ?!//ánh mắt ánh lên sự vui sướng //
Cậu thử véo nhẹ mình một cái
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Ái...ui !!! Đau !!//Xuýt xoa vì quá đau// Vậy là thật rồi ,không phải nằm mơ !!!
Cậu thực sự đã quay về quá khứ.
Mười năm trước.
Trước khi tất cả sụp đổ.
Kiều Chi Lạc lảo đảo lùi lại, tim đập dồn dập. Cảm giác sợ hãi bao trùm lấy cậu, nhưng không phải vì lo lắng cho tương lai, mà là vì những ký ức quá khứ vẫn còn quá rõ ràng.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Mình vẫn còn nhớ rõ ngày hôm ấy //hai tay ôm đầu thống khổ ,kí ức cũ tuôn trào ,nước mắt không khống chế mà chảy ra không kiểm soát //
Đêm mưa lạnh lẽo ấy.
Đứa trẻ trong vòng tay cậu.
Nhắc đến đứa trẻ khiến tim cậu quặn thắt lại
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Dụ Trình Miên..... con ơi //cậu không nhịn được mà sụt sùi //
Dụ Trình Miên là sợi dây ràng buộc duy nhất ,cậu dùng cả mạng bảo vệ nó nhưng lại chết trong vòng tay cậu ,chính người cha tàn nhẫn của nó
Sự thật này nhắc nhở cậu về những nỗi đau trải qua, nỗi hận lại càng tăng lên .
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Dụ Tĩnh Giang... mẹ kiếp các người đều là lũ khốn !!!
Hên là mọi thứ bây giờ vẫn chưa bắt đầu
Dụ Tĩnh Giang vẫn là học trưởng cậu kính trọng.
Ngạn Viễn Ninh vẫn là thanh mai trúc mã thân thiết.
Tống Trầm Lăng vẫn chỉ là một người quen thoáng qua.
Nhưng tất cả sẽ không còn từ bây giờ nữa ,sẽ do chính tay cậu kết thúc!!!
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Mình sẽ chính tay kết thúc việc này ,lũ các người là đồ khốn nạn nhất tôi từng biết ,chẳng phải con người !!!
Nhưng cậu biết, nếu để mọi chuyện tiếp tục như trước, cuối cùng vẫn sẽ đi đến kết cục thảm khốc đó.
Lần này, cậu sẽ không yêu nữa.
Lần này, cậu sẽ giữ khoảng cách.
Lần này, cậu sẽ là người buông tay trước.
TING !!
Điện thoại rung lên, kéo cậu về thực tại.
Trên màn hình hiển thị một cái tên quen thuộc
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Ngạn Viễn Ninh?!!
Trước đây, mỗi khi thấy cuộc gọi từ hắn, cậu sẽ lập tức bắt máy, vui vẻ đáp lại.
Nhưng bây giờ, cậu chỉ nhìn màn hình sáng lên rồi tắt đi.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//cầm điện thoại lên ,nhìn chằm chằm vào nó //
Rầm !!!
Chiếc điện thoại đắt tiền đập vào tường !!
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Mẹ kiếp !!! Đồ khốn !!! Ai thèm bắt máy chứ
Chiếc điện thoại trơ trọi nằm đó .Màn hình vỡ nát
Cậu không quan tâm .Bỏ đi xuống lầu
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Chi Lạc, con dậy chưa?
Tiếng mẹ cậu vang lên từ bên ngoài, dịu dàng và ấm áp.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//Cổ họng cậu nghẹn lại//
Kiếp trước, sau khi con cậu chết, sau khi bị phản bội, cậu gần như lạc lối, thậm chí còn bỏ bê gia đình. Mẹ cậu đã cố gắng kéo cậu ra khỏi vũng lầy, nhưng cậu quá đau đớn để nhận ra.
Đến khi cậu nhận ra thì bà đã không còn nữa.
Hốc mắt cậu nóng lên. Cậu bước ra ngoài, nhìn thấy dáng người quen thuộc của mẹ đang tất bật trong bếp.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Mẹ !!!
Bữa sáng đơn giản—một bát cháo nóng hổi, một ly sữa ấm.
Cậu tiến lại, nhẹ nhàng ôm lấy bà.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Mẹ ơi ,chào buổi sáng //Giọng nghẹn ngào, cố kìm nén để mẹ không nhận ra //
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
//Bà hơi sững người, sau đó bật cười.// Hôm nay sao thế? Cục cưng của mẹ gặp ác mộng à?
Bà búng nhẹ vào trán cậu một cái ,sau đó tiếp tục dọn tiếp phần ăn sáng lên bàn
Vẫn như thế ,sự ấm áp dịu dàng của mẹ ,cả cái biệt danh cục cưng khiến cậu ngại ngùng
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Dạ ,hổng có ạ ,chỉ là nhớ mẹ thôi //mỉm cười //
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Haizz !! Thằng bé này ,mẹ biết rồi .Cục cưng ngoan .Lên gọi ba và anh xuống ăn sáng nào
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Dạ !!! // Cậu mỉm cười vui vẻ chạy lên lầu // Lâu rồi mình cũng không thấy ba và anh ,nhớ họ quá đi mất ,kiếp trước cũng tại mình !!!.....
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
BA ƠI ,ANH HAI ,ANH BA,ANH TƯ .4 NGƯỜI DẬY ĐI .MẶT TRỜI TỚI MÔNG RỒI
Kiều Tần Siêu(Anh2)
Kiều Tần Siêu(Anh2)
Nhóc con ,mới sáng sớm la sớm thế !!// ngáp ngắn ngáp dài bước xuống //
Kiều Lam Quân(Cha)
Kiều Lam Quân(Cha)
Con trai ,ba biết con là chuông báo thức di động rồi ,không cần phải làm máy báo động đất //chỉnh trang bước xuống //
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Bánh bao thối ,mỏ của em to thật đấy !!!
Kiều Chi Viễn(Anh3)
Kiều Chi Viễn(Anh3)
Anh xuống rồi đây//mỉm cười ôn nhu // Chào bé con
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Chào anh ba
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Nè anh nói ai là bánh bao thối hả !?!! // hậm hực // Haizzz thôi được rồi, tha cho anh .
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Chuyện lạ ,anh hai lát nữa đi làm coi chừng nay có sấm sét //cà khịa //
Kiều Chi Lạc nghe mà tức ,xém nữa lao vào khịa nhau với Kiều Lăng Hiên ,hên là có mẹ ngăn lại
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Hạ Tô Diệp (Mẹ)
Được rồi ,cha con mấy người đừng chí chóe nữa ,ngồi vào ăn sáng đi //mỉm cười bất đắc dĩ ngao ngán //
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Mẹ là tốt nhất... hì hì ...!!!
______________________________________
Trong bàn ăn ,mọi người nói chuyện rôm rả .Kiều Chi Lạc thường ngày cũng hòa nhập ,nhưng hôm nay cậu chỉ lặng lẽ ngồi đó tận hưởng ,tận hưởng cảm giác yên bình mà kiếp trước cậu đánh mất
Mọi người hơi khựng lại
Kiều Chi Viễn(Anh3)
Kiều Chi Viễn(Anh3)
*quái lạ ,mọi khi thằng bé nói nhiều lắm mà ta *
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Nè ,bánh bao thối .Sao nay nhóc im lặng vậy ? Có chuyện gì à ?
Kiều Lam Quân(Cha)
Kiều Lam Quân(Cha)
Con trai ,con không có chuyện gì chứ ?
Mọi người nhốn nháo lên
Cậu nhìn một màn trước mắt này ,nước mắt xém nữa rơi .Đây là thứ mà cậu bao lâu rồi chưa được thấy .
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Dạ ,không có ,chỉ là con thích im lặng vậy thôi .Thỉnh thoảng cũng được mà ạ .Con không có chuyện gì hết á .Cảm ơn mọi người quan tâm // nén nước mắt cảm động ,cậu cười tươi nói //
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Úi giời ,Bánh bao thôi nay lạ quá ,còn cảm động nữa cơ ,anh mày cười chết mất !!!! //ngửa mặt ra cười //
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Not support
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//mỉm cười thân thiện // Anh 4 cười bay nết rồi ,nhân viên anh mà biết thì anh không còn hình tượng để xây dựng nữa đâu
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
Kiều Lăng Hiên(Anh4)
.......ok chịu thua
Kiều Tần Siêu(Anh2)
Kiều Tần Siêu(Anh2)
Được rồi ,không trêu thằng bé nữa .Nhóc con em đi học vẫn ổn chứ ? Ở trường có vấn đề gì không ?
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Em ổn lắm .Mọi người ai cũng thân thiện hết *trừ đám người kia *
Kiều Lam Quân(Cha)
Kiều Lam Quân(Cha)
Vậy ba mừng cho con .
Mọi người ăn xong ai nấy đều bận công việc ,anh hai đi đến công ty theo ba,anh ba đi đến văn phòng luật sư ,anh tư thì đến công ty giải trí game .
Chỉ còn lại mình cậu .Cậu cũng lên xe để tài xế chở đến trường .
______________________________________
Ở trường
Trường học vẫn như cũ.
Những hành lang dài, sân trường nhộn nhịp, tiếng cười nói vang vọng khắp nơi.
Kiều Chi Lạc bước vào lớp, chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ. Cậu không vội vàng chạy đến chỗ Ngạn Viễn Ninh như trước kia, cũng không cố gắng tìm kiếm Dụ Tĩnh Giang trong đám đông.
Tất cả chỉ như một giấc mộng cậu đã từng sống qua.
Bây giờ, cậu không còn muốn hòa vào nó nữa.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//ngồi vào bàn //
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Chi Lạc, sao sáng nay không bắt máy?
Giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh
Cậu quay đầu ,bắt gặp ánh mắt của Ngạn Viễn Ninh
Người trước mặt vẫn là thanh mai trúc mã của cậu—đôi mắt sáng, nụ cười mang theo chút tinh quái.
Trước đây, mỗi khi nhìn thấy hắn, cậu luôn cảm thấy ấm áp.
Nhưng bây giờ, lòng cậu đã nguội lạnh.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
*cũng chỉ như vậy ,kiếp trước mắt mình mù hay sao ấy *
Nhẹ giọng, cậu đáp :
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Xin lỗi, sáng nay tôi bận.
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Bận gì chứ? Bình thường dù có bận cậu cũng trả lời tôi mà?//Hắn ta nhíu mày //
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
//không trả lời, im lặng tập trung vào quyển sách bài tập trước mắt //
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
Chi Lạc? //Ngạn Viễn Ninh gọi tên cậu, trong giọng nói có chút do dự //
Trước đây, nếu thấy hắn có biểu cảm như vậy, cậu sẽ vội vàng trấn an.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
*cũng chỉ là đã từng *
Nhưng lần này, cậu chỉ đứng dậy, cầm sách vở.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Tôi có chút việc, lát nữa gặp.
Ngạn Viễn Ninh nhìn theo bóng lưng cậu, mày càng nhíu chặt hơn.
Ngạn Viễn Ninh
Ngạn Viễn Ninh
*Cậu ấy hôm nay xa lạ thế ? Có chuyện gì xảy ra à ?*
Lần đầu tiên, hắn cảm thấy Kiều Chi Lạc thật xa lạ.
______________________________________
Cậu bước ra khỏi lớp, men theo hành lang vắng vẻ.
Cậu cần một chút không gian để sắp xếp lại suy nghĩ.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Haizzz!! Mới sáng sớm mà mệt thiệt đấy ,gặp phải phiền phức //day day trán //
Nhưng chưa đi được bao xa, cậu đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên phía sau.
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Kiều Chi Lạc.
Cậu quay lại, đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Dụ Tĩnh Giang.
Vẫn là vị học trưởng mà cậu từng kính trọng—mái tóc hơi rối, áo sơ mi trắng phẳng phiu, nụ cười dịu dàng.
Trước đây, chỉ cần nhìn thấy nụ cười ấy, trái tim cậu sẽ đập nhanh một nhịp.
Nhưng bây giờ, cậu chỉ cảm thấy lạnh lẽo.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Chào học trưởng.
Cậu đáp lại, giọng điệu bình thản.
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Hôm nay cậu có vẻ khác?// hơi nhướng mày //
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Vậy sao ? // cười nhạt //
Ánh mắt Dụ Tĩnh Giang lướt qua gương mặt cậu, như đang tìm kiếm điều gì đó.
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Dạo này cậu ổn chứ ?
Nếu là trước đây, cậu sẽ vui vẻ kể cho hắn nghe những chuyện nhỏ nhặt trong ngày.
Nhưng lần này, cậu chỉ lạnh nhạt gật đầu.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
Vâng ,tôi ổn
Dụ Tĩnh Giang nhìn cậu thêm một lúc, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười.
Dụ Tĩnh Giang
Dụ Tĩnh Giang
Vậy thì tốt.
Cậu không nói thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng rời đi
Lần này, cậu sẽ không để bản thân sa vào vòng xoáy đó nữa.
Dụ Tĩnh Giang
Ngạn Viễn Ninh
Tống Trầm Lăng
Cậu sẽ cắt đứt mọi thứ ngay từ khi nó còn chưa bắt đầu.
______________________________________
Tống Trầm Lăng.
Trong ba người, hắn là người cậu tiếp xúc ít nhất.
Trước khi trọng sinh, hắn là một người xa lạ, dần dần trở thành một mối quan hệ mập mờ, rồi cuối cùng là một cơn ác mộng không thể quên.
Kiếp trước, cậu từng nghĩ rằng hắn là người dịu dàng nhất.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
*Haizz ,lúc đó mình đúng là ngu mà ,không hiểu sao não ăn phân đúng lúc vậy chứ *
Nhưng rồi chính hắn đã nhốt cậu vào bóng tối, đánh cậu đến gần chết.
Bây giờ, cậu không còn muốn có bất kỳ liên quan nào đến hắn nữa.
Kiều Chi Lạc
Kiều Chi Lạc
*Anh ta là kẻ điên nhất trong 3 người, lẽ ra mình nên nhận ra nó từ kiếp trước ...*
Khi Kiều Chi Lạc nhìn thấy Tống Trầm Lăng đứng bên ngoài thư viện, cậu chỉ lặng lẽ quay người bước đi, không để hắn nhìn thấy.
Lần này, cậu sẽ là người rời đi trước.
Lần này, cậu sẽ bảo vệ chính mình.
Lần này, cậu sẽ không yêu nữa.
______________________________________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play