Cách Kinh Thành 100 dặm tại Thiền Nguyệt Am giờ Mùi ( 15-16h) nhưng đã cuối tháng 12 cộng thêm ở vào lưng chừng núi trời rất nhanh đã nhuộm tối làm người cảm thấy khó chịu và ngột ngạt lạnh lẽo âm u ..
Tại một góc trong căn phòng nhỏ bên cửa sổ ngồi thiếu nữ mãnh mai , dù mặt một thân bố y vẫn không dấu được da trắng như bông tuyết tháng 2 , chân mày liễu cùng với đôi mắt to trong suốt không nhiễm một chút bụi trần
Nàng chính là “Khương Tú” tứ tiểu thư của phủ Hộ Bộ Thượng Thư là con của chính thê, vốn nên ở kinh thành làm tiểu thư nghàn người ngưỡng mộ là đứa con được nâng niu chiều chuộng .
Nhưng ai nghĩ rằng nàng lại ở môt Am Ni Cô vừa vắng vẻ lại tồi tàn, nói chính xác hơn nơi đây là nơi của những người bị vứt bỏ .
Vốn nên là nơi thanh tịnh để tu tập vậy mà toàn sự ganh ghét đố kỵ cả tiếng than thở cho một đời người coi như lồng giam
“Thiền Nguyệt Am” vốn là nơi tự phát cách đây 30 năm trước người đên đây đầu tiên nghe nói la một tiểu thư đến từ Kinh Thành, vì chịu vu cáo hàm oan ma bị người đưa đến đây với cái danh bất trinh , kê từ đó cũng la nơi giam giữ những nữ nhân mang tội nghiệt cần tu dưỡng từ nữ nhân quan cao cho đến thường dân bá tánh chỉ cần đưa tiền và gán tội thất xuất là sẽ bị giam một đời :
1 không nhu thuận ,bất hiếu với cha mẹ chồng
Không sinh được con
3.thông dâm , ngoai tình
4.đố kỵ ghen tuông
5.lắm chuyện,lắm điều
6.có bệnh hiểm nghèo
7.trộm cắp
Khương Tú từ khi ra đời mang danh là tai tinh chuyển thế sinh vào ngày 15 tháng 7 âm lịch, đúng ngày mây đen mưa lớn thêm vào Tổ Mẫu đau đầu dữ dội, nên từ khi sinh ra đã mang chữ “ Họa” trong tai họa bị đưa đến đây , vốn nên la tiểu thư cao quý lại sống gần 15 năm khổ cực bên ngoài người thân chưa 1 lân đến gặp, mai mắn nàng có một sư phụ yêu thương Tĩnh Nguyệt sư thái nhưng năm nàng 10 tuổi người đã ra đi để lại nàng bơ vơ , trước khi người mất nói cho nàng biết thân thế của mình từ đó nàng trở nên trầm tĩnh ít nói.
Đang ngồi ngẩn người nhìn ra ngoài thì nàng sực nhớ ra “Thanh Nhi” vẫn chưa trở về nàng vội mặt thêm áo khoát ngoài chạy đi theo hướng chân núi mà tìm
Thanh Nhi vốn là trẻ mồ côi được sư phụ nhặt về , năm nay 11 tuổi sau khi người mất nàng và Thanh Nhi nương tựa nhau sống.
Bước gần đến chân núi nàng thấy được một đoàn người mơ hờ trong ánh đuốc đi đến, rất lâu rồi nàng chưa thấy khách hành hương đến, nàng vội nhấc váy chạy theo hướng đi xuống dưới tìm Thanh Nhi.
Bước gần đến nàng thấy bóng dáng Thanh Nhi nàng gọi lớn tiếng “Thanh Nhi”
Thanh Nhi nghe được tiếng nàng ngước nhìn phía trước : “ Tỷ Tỷ muội ở đây ”
Bước chân gần đến nàng dừng lại: “ sau bây giờ muội mới về, muội doạ ta sợ chết khiếp ”
Thanh Nhi chạy ôm nàng : “ Tỷ Tỷ muội không sau , muội bán xong nấm cho Nguyên Nương theo đường trở về định tìm xem có hoa Mai tặng Tỷ , nhưng không thấy,à quên nói với Tỷ ” nói xong Thanh Nhi kéo hàng đi vê phía đoàn người nhìn vị phụ nhân lớn tuổi khoảng sáu mươi tươi cười nói “Tỷ Tỷ đây là Văn Phu Nhân , người lỡ đường không thể vào thành nên đến đây , muốn ở lại đêm nay ”
Khương Tú nhìn vị phụ nhân 65-66 tuổi thi lễ mỉm cười : “ tiểu nữ Khương Tú vấn an phu nhân ”
Văn Phu Nhân nâng tay đỡ tay Khương Tú nói : “ tiểu sư cô khách sáo ta và cháu ta lỡ đường muốn làm phiền người và Thiền Nguyệt Am một đêm ”
Khương Tú giờ mới nhìn đến nam nhân bên cạ vị Phu Nhân kia khoảng 20 tuổi mặt thân huyền y cao hơn tám thướt ( tầm 1m85-1m86) mắt phượng hẹp dài mũi cao vô cùng thanh tú , nhưng làn da không trắng lắm càng thể hiện sự trưởng thành cương nghị càng thêm thâm trầm , khiến người đối điện cảm giác áp bức.
Đối diện ánh mắt dò xét của nàng Tống Tử Ngôn bình tĩnh đáp lại thầm nghĩ: Ni Cô điều là diện mạo này sau da trắng, mắt to đôi môi đỏ mộng nhỏ kia nào giống bộ dạng Ni Cô , cả cách ăn mặt này dù bố y đơn giản nhưng đâu phải cách ăn vận của tăng Ni …cả đôi mắt đó trong suốt k một tạp niệm nhưng rất lạnh nhạt.
Ngưng động giây lát đánh giá đối phương Khương Tú lên tiếng : “ Phu Nhân khách sáo vốn nơi thanh tu cửa phật sau nhận nổi hai từ khách sáo , trời tối hẵng e rằng đên nay có tuyết mời Phu Nhân và Công Tử lên núi tạm tránh ”
Nói xong nàng xoay người làm tư thế mời , Văn Phu Nhân thấy vậy bước lên cũng ời nàng , ngoài Văn Phu Nhân và Tống Tử Ngôn thêm 2 tỳ nữ và 4 hộ vệ theo sau cùng đến núi.
Đến nơi nàng mời Văn Phu Nhân và Tống Tử Ngôn đến thiên điện nghĩ chân , bản thân rót trà mời khách, dặn Thanh Nhi mời Nguyên Minh sư thái đến, Nguyên Minh sư thái năm nay gần 70 tuổi l người đứng đầu trong Am tính hoà nhã , lương thiện, ngày thường vẫn chiếu cố cho các nàng…
Khương Tú: “ mời Văn Phu Nhân và Công Tử dùng trà ,nếu trà k vừa miệng mong Phu Nhân chớ trách, tệ xá cách xa thành trấn bình thường cũng it khách hành hương , nên chỉ có chút trà lá do Am tự trồng sau núi ” nàng đẩy chén trà đến trước mặt Tống Tử Ngôn nhẹ gật đầu như ý mời y .
Tống Tử Ngôn nhận chén trà cũng gật đầu đáp lễ .
Văn Phu Nhân nghe vậy mỉm cười chân thành đáp : “tiểu Sư Cô đừng quá lời, nơi cửa Phật không phân sang hèn , mùa đông giá rét có chén trà ấm nóng đã hơn bao người ” bà càng nhìn càng thấy thích vị tiểu Sư Cô này tính cách này với Tử Chi (tên tự Tống Tử Ngôn)… đáng tiếc quá, nói xong bà quay sang nhìn Tống Tử Ngôn rồi nhìn Khương Tú mỉm cười tiếc nuối. Cô nương này từ cách nói chuyện đi đứng cho đến mỉm cười vừa nhìn la biết k tầm thường, có thể so ngang với danh môn khuê tú trong kinh thành.
Khương Tú nghe xong cười nhẹ đáp lại : “Phu Nhân quá lời tiểu nữ vẫn chưa xuất gia, chỉ là mệnh không tốt từ nhỏ được gửi nuôi tại Thiền Nguyệt Am , Phu Nhân cứ gọi tiểu nữ Khương Tú là được ”
Văn Phu Nhân nghe hai mắt sáng ngời : “ chẳng hay cô nương năm nay bao nhiêu tuổi , vì sau nói bản thân mình mệnh không tốt” bà thỡ dài lên tiếng : “ con người à chung quy ra tin mênh không bằng tin bản thân mình , con người xin ra mênh tốt không đồng nghia với sau nay lớn lên sẽ tốt và ngược lại, cô nương không cân suy nghi nhiều ta nhìn cô nương không lớn lắm đừng bi ai , tương lai không ai biết được ” bà nhìn Khương Tú càng thuận mắt hơn.
Khương Tú nghe vậy hơi thất thần rồi vội nói : “ tiểu nữ tháng 7 năm nay vừa tròn 15 tuổi ”
Văn Phu Nhân: “chẳng hay cô nương sinh ngày bao nhiêu ”
Khương Tú cười chua chát đáp : “ ngày 15 tháng 7 âm lich”
Tay đưa trà lên bàn Văn Phu Nhân khựng lại nhìn Khương Tú thầm nghĩ chả trách tiểu cô nương tự nói mình mệnh không tốt , bà định nói thêm gi thì từ cửa tiếng của Thanh Nhi vọng vào
Thanh Nhi: “Tỷ Tỷ ,Văn Phu Nhân Sư Thái đến rồi ”
Bước vào là vị Sư Thái tầm 70 tuổi theo bên cạnh có hai Sư Cô theo sau tầm 40 tuổi là Tuệ Thông Và Tuệ Tâm sư cô , nhìn thấy Văn Phu Nhân ba người chấp tay chào Văn Phu Nhân , Văn Phu Nhân và Tống Tử Ngôn đứng dậy đáp lễ, đến khi tất cả ngồi vào bàn Văn Phu Nhân khách sáo nói lại lân nữa xin được ở nhờ đêm nay và muốn đến chính điện lại Phật và quyên tiền hương khói.
Nguyên Minh sư thái dặn Tuệ Thông Sư Cô chuẩn bị cơm chay , quay sang dẫn Văn Phu Nhân và Tống Tử Ngôn đi chính điện, Khương Tú vàThanh Nhi cũng đi theo .
Sau khi bái lãy xong Văn Phu Nhân quyên tiền nhan đèn , đoàn người quay về thiên điên , trước khi đi Sư Thái đã dặn chuân bị cơm chay giờ quay vê vừa lúc có thể dùng cơm , thây canh giờ k còn sớm Nguyên Minh sư thái để Tuệ Thông và Tuệ Tâm đến phòng , dù là cháu Văn Phu Nhân nhưng vẫn la ngoại nam vì vậy dể Khương Tú đưa Tống Tử Ngôn đến một khu riêng biệt cách đối điện phòng Khương Tú một cái hồ sen .
An trí xong Tống Tử Ngôn , Khương Tú cùng Thanh Nhi quay vê phòng nghĩ ngơi .
Thanh Nhi vốn tính hoạt bát , hiếu động nên vừa vào phòng không ngờ luyên thuyên chuyện lúc chiều…
Vốn trong Am ít khách hành hương nên tiền nhan khói cũng chẵng bao nhiêu , mà nàng và Thanh Nhi lại không phải người xuất gia nên từ khi sư phụ mất nàng và Thanh Nhi tự mình thêu túi thơm ,lên núi hái thảo dược và rau nấm xuống núi đến trấn để đổi với người trong trấn, tại đây nàng quen được Nguyên Nương, Nguyên Nương 30 tuổi là chủ tiệm vải nhỏ trong trấn, thương cho nàng và Thanh Nhi nên khi hái được nấm và rau dại Nguyên Nương dặn nàng cứ mang đến tiệm, còn dược thảo nàng mang đến y quán đổi lấy tiền , Nguyên Nương cũng dạy nàng thêu và nhận vải về thêu túi thơm đổi bạc .
Nàng nên cùng đi với Thanh Nhi nhưng hôm nay nàng đến Nguyệt sự, Thanh Nhi nhất quyết không để nàng đi chạy nhanh đi xuống núi, nàng đành ở lại trong phòng thêu thúi thơm .
Thanh Nhi thấy nàng trầm tư thì hỏi : “Tỷ Tỷ , tỷ thấy cháu của Văn Phu Nhân thế nào ?”
Khương Tú hoàn hồn đáp: “ sau muội lại hỏi tỷ như vậy, muội đó một tiểu cô nương lại hỏi tỷ như vậy” tay dí vào trán tiểu cô nương lại cười
Thanh Nhi tay che trán bĩu môi : “ muội chỉ hỏi tỷ thấy huynh ấy là người tốt hay không tốt thôi mà tỷ lại nghĩ đi đâu” suy nghĩ gì đó xong tiểu cô nương lại nói : “ muội thấy huynh ấy giống người tốt nhưng lại hơi đáng sợ” .
Khương Tú: “ sau muội nói vậy, trên đường về muội thấy gì rồi ”
Thanh Nhi xua tay : “ không phải muội thấy huynh ấy vẻ mặt rất đáng sợ , tủ lúc gặp ở trên đường muội chỉ nghe huynh ây nói 1 câu là nhắc nhỡ Văn Phu Nhân đi cân thận, còn muội nói người tốt là thấy huynh ấy rất tốt với Văn Phu Nhân, muội đi trân trên thường xuyên cũng chưa thấy nam nhân nào đối xử tốt với với lão nhân gia như vậy ”
Khương Tú: “ muội đó vừa gặp công tử đó một lần liền biết người ta là người tốt, huống chi muội đã gặp được bao nhiêu người đâu ” nghĩ lại lúc chiều nàng nói tiếp : “ bất quá công tử ấy nhìn cũng là người quân tử , không giống kẻ xấu ".
Nói xong đã thấy Thanh Nhi chạy đến bên cửa sổ nhảy lên nhảy xuống tay chỉ ngoài cửa hô : “ Tỷ Tỷ nhìn xem tuyết rơi rồi ”. Khương Tú chưa kịp nhìn theo thì thấy Thanh Nhi kéo nàng chạy ra cửa , nàng vội la lên : “ chờ tỷ trời lạnh để tỷ lấy thêm áo khoát đã ” . Xoay người lấy áo khoát xong cả hai cùng ra cửa .
Trước cửa phòng là hồ sen đã héo khô tuyết rơi lại càng nặng hạt , nàng bước gần đến đình nhỏ bên hồ nhìn khung cảnh tuyết rơi trước mặt cũng phai cảm thán trong lòng, tuyết rơi xuống hồ liền tan nhanh , rơi cả lên cây Mai đỏ cạnh đình , Mai đỏ tuyết trắng, sự kết hợp hài hoà , cũng rất đẹp….
Cùng lúc này bên nơi ở của Tống Tử Ngôn Ám vệ đang báo cáo tình hình ở kinh thành gần đây ,tuy rời kinh 4 năm nhưng tin tức gì ở kinh thành y điều biết, cũng chuẩn bị kỉ cho chuyến trở lại này,nói xong một Ám vệ khác bẩm báo trên đường từ kinh thành đến đây y gặp người của phủ Hộ Bộ Thượng Thư nói la đến đón tứ tiểu thư về phủ trời tuyết nên phải dừng lại nghĩ ngơi , nếu tuyết rơi ít có lẽ trưa hoặc chiều mai sẽ đến đây…
Tống Tử Ngôn trầm ngâm nghĩ tứ tiểu thư sau chưa từng nghe qua người này,không phải Khương Tư Văn có 7 người con thôi sau , 5 nữ và 2 nam , con chính thê 3 nữ 1 nam , con thiếp 2 nữ và 1 nam , vậy tứ tiểu thư này là thế nào.
Thấy chủ tử trầm ngâm Ám vệ lai tiếp tục : “ thuộc hạ hỏi được tứ tiểu thư khi sinh ra đúng ngày 15 tháng 7 , ngày đó mây đên lại mưa , lão phu nhân đột nhiên đau đầu dữ dội , nên sinh ra bị cho là điềm xấu liền đưa đi Am Ni Cô cho đến bây giờ 15 năm chưa quay về, nay đến tuổi hôn sự nên đón về nhưng lại sắp gả cho một tên điên .
Tống Tử Ngôn : “ ngày 15 tháng 7 , sau trùng hợp vậy, ngươi nói họ đến đây sau ”
Ám vệ : “ vâng thưa chủ tử”
Tống Tử Ngôn cười lạnh : trùng hợp thật tiểu nha đầu lúc chiều cũng họ Khương sinh 15 tháng 7 lai 15 tuổi, lại nghĩ tên Khương Tư Văn này đúng là làm người không ra sau cả ngay cả con mình cũng bỏ 15 năm thật đúng là máu lạnh , nay lại đón về gả cho một tên điên , không biết khi tiểu cô nương biết sẽ phản ứng thế nào… thật tò mò
Đang suy nghĩ miên man thì nghe bên ngoài có tiếng cười y quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ không biết tuyết rơi được bao lâu rồi lại nghe thấy tiếng cười y nhìn phía đình giữa hồ thấy hai tiểu cô nương đứng ngẩn người nhìn ra tuyết đang rơi, một người vừa đi tới đi lui vừa cười vừa chỉ tay khoong ngừng miệng lại nói gì ddó lại cười,người còn lại chỉ đứng im lặng nhìn như có điều suy nghĩ. Ý nghĩ rằng chẳng trách lần đầu gặp Tiểu cô nương còn nhỏ như vậy đã trầm ổn thì ra là có tuổi thơ không hoàn hảo cha không thương mẹ không đau thì làm sao có thể hồn nhiên mà trưởng thành.
Vì đêm qua tuyết rơi dày cho đến hiện tại vẫn chưa thấy dấu hiệu ngừng rơi, đã đến gần giữa trưaTống Tử Ngôn vẫn chưa thấy người Khương gia, có lẽ vì tuyết rơi dày nên đường đi khó khăn nên đã đến chậm, cũng tốt đỡ phải chướng mắt.
Khương Tú sau khi tỉnh dậy nhìn Thanh Nhi còn ngủ nàng mỉm cười , nàng đánh răng rửa mặt xong nhanh lại mở cửa bước ra ngoài , nhìn khung cảnh trước mặt mọi thứ đều trở nên trắng xóa có lẽ cũng không thể làm việc gì bên ngoài trời lạnh nên nàng để thanh Nhi tiếp tục ngủ còn mình vội bước nhanh về phía phòng bếp để giúp đỡ các sư cô.
Đến phòng bếp nàng nhìn thấy đã có bốn năm sư cô đang chuẩn bị cơm trưa nàng vội xoắn tay áo để phụ giúp sau một canh giờ cơm trưa cũng đã chuẩn bị xong một sư cô trong đó nói hôm nay Sư Thái đến lấy bữa sáng trể có dặn cơm trưa không cần mang đến , cũng nói nàng hãy mang thức ăn đến phòng của Văn Phu Nhân vì chưa thấy ai đến lấy,nàng bước đến bàn bỏ thức ăn vào trong khay đựng tự mình mang đến phòng của Văn Phu Nhân .
Đang tay xách khây cơm bước đi đến phòng của văn phu nhân đến nơi nên gõ cửa bên trong có tiếng của Văn phu nhân đáp lại tiếp theo có người mở cửa từ bên trong nàng nhận ra là tỳ nữ bên cạnh Văn Phu Nhân , nàng gật đầu chào hỏi bước tiếp vào trong.
Văn Phu Nhân thấy nàng cười hoà ái nói : “ làm phiền cô nương rồi, lát nữa ta định cho người đến phòng bếp lấy, làm phiền cô nương mang đến thật ngại quá ”
Khương Tú : “ không sau Phu Nhân người đừng khách sáo , hôm nào ta cũng đến phòng bếp chuẩn bị cơm mang đến cho Sư Thái , hôm nay Sư Thái dặn cơm trưa không cần mang , Sư Cô phòng bếp thấy người chưa lấy cơm nên dặn ta đưa đến,người đừng khách sáo ” nói xong nàng thi lễ nói còn phải mang cơm về phòng cho Thanh Nhi , trước khi đi Văn Phu Nhân nói nàng buổi chiều có thời gian đến trò chuyện .
Đến phòng bếp lấy cơm mang về cho bản thân và thanh Nhi, sư cô trong đó nói vẫn chưa thấy cháu của Văn Phu Nhân đến lấy cơm nên nói nàng sẵn tiện đi vòng qua hồ sen đưa cơm đến cho cháu của văn phu nhân. Nên suy nghĩ trong chốc lát rồi gật đầu mang cơm đi .
Về đến trước cổng khu nhà nên lại vòng qua hồ sen phía đối diện đi đến phòng cháu của Văn Phu Nhân,đến trước cửa này thấy có hai người hộ vệ đang đứng , nàng đi lên chào hỏi rồi đưa cơm cho hộ vệ rồi mang phần còn lại vê phòng mình.
Bên trong Tống Tử Ngôn nghe tiếng nàng, quay sang nhìn Lãnh Đại ( 4 người hộ vệ Lãnh Đại, Nhị ,Tam ,Tứ)đi ra mở cửa lấy cơm mang vào.
Lãnh Đại: “ Chủ tử là Khương cô nương mang đến cho người, nói phòng bếp nhờ đưa, đưa xong đã quay về ”Lãnh Đại suy nghĩ sau không tìm cách tiếp cận chủ tử như nữ nhân khác, hay la lạc mềm buộc chặt …
Tống Tử Ngôn nhận lấy cơm mở ra trầm ngâm một lát rồi ăn cơm, xong lại dặn Lãnh Đại thông báo Văn Phu Nhân ở lại thêm một ngày, tuyết rơi không ngừng đường đi nguy hiểm, Lãnh Đại dạ vâng rồi đi ngay , còn y tiếp tục ăn cơm.
Bên này về đến phòng nàng gọi Thanh Nhi dậy rửa mặt chảy đầu xong cùng nhau ăn cơm, ăn xong nàng cùng Thanh Nhi mang chén đến phòng bếp rửa, lại về phòng mang phẩm thêu đến phòng Văn Phu Nhân trò chuyện,
Đến nơi thấy Khương Tú và Thanh Nhi , Văn Phu Nhân vui cười vẫy tay gọi hai người tiến vào, thấy hai người thêu túi thơm , hoa văn rất đẹp,Văn Phu Nhân cũng mang vải đến nhờ Khương Tú thêu hộ ( vì không biết Khương Tú thêu đổi tiền công nên nhờ ) . Thanh Nhi ngồi thêu phần của mình, Khương Tú lại thêu phần của Văn Phu Nhân , nàng định sẽ thêu một nhành hoa Mai đỏ vì nghĩ sẽ thêu làm túi thơm cho Văn Phu Nhân .
Bầu không khí vui vẻ vừa cười nói của ba người , làm người khác bất giác vui lây, Tống Tử Ngôn đứng ngoài cửa nhìn cũng mỉm cười theo
Văn Phu Nhân hỏi về thân thế nàng : “ Khương Tú ta có thể hỏi con vài điều không , ta không có ý khác ta chỉ không hiểu một số chuyện ”
Khương Tú thây bà nghiêm túc cũng gật đầu đáp ứng.
Văn Phu Nhân: “ con đã bao lâu chưa gặp người nhà rồi ”
Khương Tú thấy bà nhìn mình với khuông mặt từ ái , cũng hiểu bà định hỏi chuyện gì, cũng không giấu diếm mà kể ra : “ con từ khi sinh ra đến khi hiểu chuyện thì đã ở đây, là sư phụ nuôi con lớn dạy con đọc sách viết chữ, sau khi người qua đời chỉ còn con và Thanh Nhi, Sư Thái rất tốt nhưng những người ở Am ai cũng có chuyện của lòng mình nên ít khi qua lại, chỉ lo công việc trong Am xong sẽ về phòng của mình, con chưa từng gặp lại người thân , họ cũng chưa từng đến thăm con ”
Văn Phu Nhân nắm tay nàng , nhìn nàng kể lại chuyện của mình một cách bình thản , bà thấy chua xót thay : “ con ngoan thế này, lớn lên lại giỏi giang xinh đẹp, sau họ nhẫn tâm vậy, con đừng thương tâm ”
Khương Tú nhìn bà cười : “Phu Nhân gần 15 năm đối với con họ không quan trọng, sinh con ra sợ con mang điềm xấu cho họ , nhẫn tâm bỏ con ở đây , con không oán không trách họ xem như trả lại nhân đức họ đã vất vã sinh con ra ”
Văn Phu Nhân: “ Nha đầu này con hiểu chuyện làm ta đau lòng quá ”
Bên ngoài Tống Tử Ngôn nghe xong nụ cười trên mặt đã khô cứng từ lâu , cảm thán tiểu cô nương rộng lượng thật , còn hắn … nghĩ xong lại cười lạnh.
Chưa kịp quay đi thấy có sư cô chạy đến gặp hắn chấp tay , hỏi Khương Tú có bên trong thấy hắn gật đầu Sư Cô bước vào trong , nhìn thấy Khương Tú bà nói có người nha đến tìm .
Khương Tú nghe xong tâm có chút loạn kim đâm vào tay nàng giật mình, thấy tay chảy giọt máu .
Văn Phu Nhân lấy khăn tay lau cho nàng lại nói : “ Đứa nhỏ này sau con không cẩn thận vậy ”
Khương Tú hoàn hồn nói : “ con không sau người đừng lo ” nàng quay sang gật đầu với Sư Cô vội đứng dậy chào Văn Phu Nhân rời đi , vừa lúc cũng thêu xong .
Thanh Nhi lên tiếng muốn đi theo nhưng Khương Tú nói nàng sẽ tự đi để nàng ở lại với Văn Phu Nhân,
Khương Tú rời đi đến thiên điện , Tống Tử Ngôn cũng tò mò theo sau nàng muốn biết nàng sẽ phản ứng thế nào khi gặp người nhà nên đến cách vách ngồi nghe .
Thanh Nhi ở lại nói vài câu vô tình kể chuyện hai người hái nấm thêu túi thơm đổi tiền Văn Phu Nhân mới hiểu ra thấy ấy nấy đã để tiểu cô nương thêu dùm , Thanh Nhi lại nói không sau Tỷ Tỷ thêu giỏi cũng thêu nhanh , đây xem như tặng bà , nghe vậy bà cũng mỉm cười, nghĩ sẽ tặng cho nàng cây trâm .
Khương Tú đi đến thiên điện đã thấy một phụ nhân ngồi và 2 nha hoàn đứng phía sau , vừa nhìn đã biết không phải người tốt .
Thấy nàng đến phụ nhân kia hơi kinh ngạc, nghĩ nàng ở đây sống khổ cực sẽ là bộ dáng chật vật, nào ngờ nhìn phong thái nàng vẫn như tiểu thư trong phủ có khi còn hơn nữa.
Khương Tú bước đến hỏi : “ Người là người nhà ta ”
Vị phụ nhân vội nói : “ ra mắt tứ tiểu thư, nô tài là Quế ma ma , làm việc bên cạnh Phu nhân cũng là Mẫu Thân của người, nô tài phụng mênh đón tiểu thư về phủ ”
Khương Tú thấy bà ta miệng gọi tiểu thư nhưng không có nữa phần cung kính nàng cũng chẳng để tâm ngồi xuống ghế tay rót cho mình chén trà rồi mới trả lời : “ 15 năm không đến sau bây giờ đến ”
Quế ma ma thấy nàng lãnh đạm cũng cười làm lành nói : “ tiểu thư người không biết khi xưa bất đất dĩ nên đưa người đến đây Phu Nhân ngày đên nhớ mong người cứ khóc mãi:”
Không muốn nghe lời vô ích nàng cắt ngang: “ đã nhớ mong 15 năm sau không thăm :”
Quế ma ma cứng họng nhìn nàng, nghĩ lí do thoái thác: “ tiểu thư người không biết, phu nhân sau khi sinh người sức khỏe không tốt , đường xa vất vả không thể đến mong người hiểu ”
Khương Tú phiền xã giao nàng nói thẳng : “ không cần ta ở đây rất tốt không cần về, bà đi đi đừng phiền ta ” người phiền chán nên câu từ nàng cũng lười nói nhiều một câu lập tức đứng dậy.
Quế ma ma thấy nàng muốn đi vội cứng rắn không giả vờ nữa : “ tiểu thư , lão nô phụng mệnh Lão Phu Nhân ,Lão gia và Phu Nhân bắt buộc đón ngày về, ngài cung sắp cặp kê , cũng không thể ở đây mãi , đợi người cặp kê phu nhân tìm cho người phu quân như ý gả đi , lại nói, người không về cũng phải trói mang người về , mong nguoi hiểu cho lão nô, bằng không xin đắt tội:”
Khương Tú lạnh mặt trầm ngâm : “ muốn ta về cũng được ta muốn mang theo người về :”
Quế ma ma hỏi : “ người muốn mang ai về :”
Khương Tú : “ là Thanh Nhi theo ta từ bé:”
Quế ma ma nghe vậy còn tưởng lại cũng chỉ một nha hoàn cười đáp: “ được người muốn mang theo về tùy người lựa chọn :”
Khương Tú đứng dậy ra cửa nàng dừng lai không quay đầu nói : “ sáng mai khởi hành , lát nữa có Sư Cô dẫn các người đến phòng nghĩ :”
Quế ma ma cười lạnh vội đáp tạ , thấy nàng đi rồi quay sang nói với hai tỳ nữ theo sau : “ thấy không ta đã nói ăn cơm chay lâu rồi cũng sẽ thèm thịt thôi , vừa rồi làm cao rốt cuộc cũng quay về lam đại tiểu thư thôi, đợi vài tháng sau gả cho tên điên xem còn thanh cao được không ”
Tống Tử Ngôn nghe xong mặt âm trầm quay vê phòng mình.
Tống Tử Ngôn đang xem sách nhưng trong đầu y toàn Khương Tú , y cứ ngồi ngẩn ra một lúc rồi kêu Lãnh Đại.
Lãnh Đại nghe tiếng chạy vào : “ có thuộc hạ:”
Tống Tử Ngôn : “ để Lãnh Tam theo Khương Tú , có chuyện gì báo lại ngay , ngày mai Khương Tú về kinh cũng tiếp tục theo ”.
Lãnh Đại ngẫn ra nhìn chủ tử nhà mình khó hiểu rồi đáp vâng lui ra .
Khương Tú đến nơi Văn Phu Nhân , bà sốt sắn hỏi thăm nàng cũng thật lòng đáp lời, quay sang hỏi Thanh Nhi
Khương Tú: “Thanh Nhi muội có muốn theo tỷ về kinh không , tỷ đoán lần này không ít sóng gió ,nhưng tỷ chắc chắn sẽ bảo vệ muội ”
Thanh Nhi: “ Tỷ Tỷ muội chỉ có tỷ là người thân tỷ đừng bỏ muội , muội không sợ gì cả muội muốn theo tỷ ”
Khương Tú cười tươi : “ yên tâm có tỷ muội sẽ an toàn, chỉ sẽ bảo vệ muội ”
Văn Phu Nhân một bên thấy vậy cũng cười theo , khổ tận cam lai rồi, bà được Thanh Nhi kể lại cũng biết thân thế Khương Tú , nay lại được về kinh cũng không cần lo ăn mặt, bà vẫy tay bảo tỳ nữ mang hộp gỗ đến.
Văn Phu Nhân cầm tay Khương Tú cười hoà ái nói, : “ Con ngoan lần đầu gặp con nhưng ta thấy rất thân thiết, ngày mai ta phải lên đường về kinh , con cũng trở về kinh , sau này chắc sẽ gặp lại, con có việc đến ngôi nhà thành tây ngôi nhà có cây táo ở cổng tìm ta , ta sống ở đó . Ta tặng con món quà này như lễ gặp mặt không đáng giá nên con nhất định phải nhận.
Khương Tú hai tay nhận lấy mở hộp ra nàng thấy một cây trâm bạc hoa Mai đỏ , bông hoa làm kỳ công , tuy nói không đáng giá nhưng chắc chẳn không rẻ tiền, thấy nàng thẫn thờ , Văn Phu Nhân tay lấy trâm đeo lên cho nàng.
Văn Phu Nhân : “rất đẹp, hợp với con ”
Thanh Nhi vôi nói : “Văn Phu Nhân Tỷ Tỷ thích nhất hoa Mai đỏ ”
Văn Phu Nhân : “ ồ vậy ta tặng đúng rồi ” bà cười xoa khuôn mặt Khương Tú
Khương Tú gượng ngùng đa tạ . Thanh Nhi vôi khoe : “Tỷ Tỷ muội cũng được Văn Phu Nhân tặng cây trâm Hồ Điệp tỷ xem đẹp không ”
Khương Tú : “ đẹp đẹp , muội cảm tạ Phu Nhân chưa ”
Thanh Nhi : “tất nhiên muội đang thêu tặng Phu Nhân một cai túi thơm hình Hoa Lan tỷ nhìn xem đẹp không ”
Khương Tú “ đẹp đẹp Thanh Nhi làm đẹp nhất ” nhất thời cả phòng tràn ngập tiếng cười …
Buổi tối trước trở về phòng nàng nhận mãnh thêu của Văn Phu Nhân muốn làm xong túi thơm cho bà, Khương Tú đến phòng Sư Thái Nguyên Minh để tạm biệt.
Nguyên Minh Sư Thái cười nhưng nước mắt rơi xuống bà vội lau đi : “ Tốt tốt tốt, cuối cùng cũng trở về sư phụ con dưới suối vàng cũng yên tâm rồi , nó lo lắng nhất là con hiện giờ con được về nhà là nó yên tâm rồi ” : Tay lau nước mắt xong bà nói : “ Đi đi về chuẩn bị hành lí ngày mai không cần đến tạm biệt ta , ta thấy con như vậy ta vui rôi ” nói xong bà phất tay .
Khương Tú cuối người thi lễ rồi ra ngoài .
Bên trong Nguyên Minh Sư Thái thở dài chấp tay cầu Phật Tổ: “ Xin người phù hộ con bé bình an , có thể gặp được người giao phó chung thân cả đời , hạnh phúc viên vãn cầu xin người đừng để nó như chúng ta ” ( chúng ta ở đây nghĩa là phần đông nữ tăng trong chùa bị vứt bỏ bị hãm hại mang uất nhục hàm oan ma đến đây , kể cả bà )
Về phòng Khương Tú cùng Thanh Nhi thu dọn quần áo sách của sư phụ để lại rửa mặt lên giường, nàng không biết chờ đợi nàng là gì nhưng chắc chắn sẽ không bình yên …
Sáng hôm sau tuyết ngừng rơi trời cũng trong xanh hơn giống như chào mừng nàng trở về.
Sau khi dậy ăn sang xong thu thập hành lý chuẩn bị lên đường, nàng muốn đến chỗ Sư Thái , biết Sư Thái không muốn gặp nàng kéo Thanh Nhi đến cửa quỳ xuống lại ba lại rồi đứng dậy nói : “ Sư Thái người hãy bảo trọng sức khỏe, con sẽ thường xuyên viết thư cho người, người dừng lo con ghi nhớ những gì người và sư phụ dạy bảo, con sẽ làm được xin người dừng lo ” nói xong nàng cùng Thanh Nhi thi lễ rồi quay đi .
Trong phòng Sư Thái nhắm mắt niệm kinh nhưng nước mắt chảy xuống bán đứng tâm nàng.
Định đến phòng Văn Phu Nhân ai ngờ gặp Tống Tử Ngôn nàng thi lễ rồi đi về phía phòng Văn Phu Nhân, đến rồi bà cũng bước ra, thấy hai người một trước một sau đi đến bà cười cười hỏi Khương Tú: “ con chuẩn bị xong chưa bây giờ lên đường sau ”
Khương Tú đáp “ dạ bây giờ con lên đường ”
Hai người đang nói chuyện Quế ma ma mang vẻ hậm hực đến nói : “ tiểu thư lão nô đợi ngài thật lâu , chúng ta nên lên đường rồi ”
Văn Phu Nhân nhíu mày vẻ không hài lòng .
Tống Tử Ngôn mặt cũng âm trầm nhìn Quế ma ma .
Khương Tú quay sang nhạt mặt : “ Là nô tài thấy chủ tử không hành lễ , gặp người không chào hỏi, bản thân nô tài không xưng nô tài , chất vấn chủ nhân , ngươi muốn về phủ ta nói cho cha và Mẫu Thân biết không ”
Quế ma ma thấy nàng lạnh nhạt, ánh mắt như dao vội quỳ xuống xin : “ tiểu thư thông cảm nô tài biết sai , chẳng qua lão …nô tài vội trở vê bẩm báo cho Phu Nhân , người quá nhớ tiểu thư, mong người bỏ qua cho nô tài ” nói rồi dập đầu
Khương Tú chán xem bà ta giả vờ nói “ đứng lên đi ”
Quay sang Văn Phu Nhân nàng nhỏ giọng nói : “ Phu Nhân con cũng nên trở về người khi nào trở về có cùng con lên đường không :”
Văn Phu Nhân nghe vậy cười nói : “ bây giờ ta cùng Cẩn Chi ( tên tự Tống Tử Ngôn)trở về , hay con ngồi cùng xe ngựa với ta một đoạn , đến cổng thành con đổi lại cũng không muộn”
Quế ma ma đang đánh giá Tống Tử Ngôn , nam nhân này vừa nhìn biết không phải người thường, dáp dấp đẹp mặt tính cách trầm ổn , vị Phu Nhân kia xem cách ăn mặt cũng không tầm thường, nghe nói cùng về không biết là ai , bà ta nghĩ không được, không nên để tiểu thư có quan hệ tốt với người ngoài, sẽ ảnh hưởng kế hoạch của phu nhân , nghe hai người muốn cùng xe bà ta nhanh miệng : “ Không được tiểu thư Phu Nhân đã chuẩn bị xe cho người , chúng ta vẫn nên sớm lên đường thôi”
Khương Tú nhìn Quế ma ma khiến bà ta sởn gai ốc thầm nghĩ nha đầu chết tiệt này mới tí tuổi mà âm lãnh như vậy, thật đáng sợ đợi về đến xem các tiểu thư khác làm sau hành nàng ta .
Khương Tú nhìn bà ta chứ không nói quay sang Văn Phu Nhân nói : “ Phu Nhân chúng ta lên đường thôi ” nàng cầm tay Văn Phu Nhân Thanh Nhi nhìn sang Tống Tử Ngôn gật đầu với y rồi đi trước cùng Văn Phu Nhân . Tống Tử Ngôn và thuộc hạ đi theo sau , Quế ma ma không cam lòng đi theo .
Xuống chân núi Quế ma ma đi sau nên đến xe ngựa đã thấy Khương Tú lên xe cùng vị Phu Nhân kia bản thân hậm hực theo sau lên xe ngựa Khương gia , nói phu xe đi theo xe phía trước cùng lên đường về kinh.
Khương Tú Thanh Nhi cùng Văn Phu Nhân và hai tỳ nữ lên xe , Tống Tử Ngôn cùng hộ vệ cưởi ngựa .
Ổn định xong Văn Phu Nhân với vẻ lo lắng nhìn nàng: “ Con à ta nghĩ vị ma ma kia không phải đèn cạn dầu còn nữa, cao môn đại hộ không thiếu chuyện dơ bẩn , mặt dù là nhà con nhưng rốt cuộc 15 năm chưa về con phải cẩn thận, bên cạnh con chỉ mỗi Thanh Nhi ngây thơ không có ai giúp đỡ con phải cẩn thận, nếu con cần tỳ nữ nói với ta , ta sẽ giúp con ta quen biết nhiều người giúp con tìm mấy nha đầu trung thành ”
Khương Tú thấy ấm áp trong lòng nói : “Phu Nhân người không cần lo , họ cần con mới đón con về, sẽ không giết con đâu , còn chuyện hãm hại ” . Nói đến đây nàng cười lạnh tiếp tục nói ”người không cần lo những điều nên biết sư phụ cùng Sư Thái điều dạy con , có lẽ người chưa biết Thiền Nguyệt Am vốn là nơi thế gia trong kinh vứt bỏ người vô dụng với họ , hoặc hàm oan mà đến , Sư Thái vốn là muội muội ruột cùng cha khác Mẫu với Thái Sư đương triều vì khi còn trẻ bị thứ muội vu cáo tội thông dâm, sư phụ con người đáng lẽ ra nên là người gả cho Hoàng Thượng hiện nay nên là Hoàng Hậu Đại Minh ta mà người gả thay lại là muội muội ruột chỉ vì một câu nói không muốn vì gia tộc mà đến đây ”
Văn Phu Nhân nghe xong cũng hoảng hốt không nói nên lời.
Tống Tử Ngôn bên cạnh cửa nghe không sót từ nào nghĩ chỉ một Am Ni Cô toàn là xuất thân cao môn cũng thú vị thật.
Khương Tú thấy bà lo lắng vỗ tay trấn an “ Người không cần lo , người thấy đó từ nhỏ con được nghe những thủ đoạn hậu trạch mà lớn lên , làm sau có thể không hiểu ” nghe Khương Tú nói xong bà ôm chằm lấy cô mà thở dài .
Đoàn xe đi đến cách kinh thành hai muơi dặm trời bỗng nổi mưa, Quế ma ma yêu cầu Khương Tú về xe ngựa giục ngựa quay về Văn Phu Nhân nhất định không đồng ý mùa đông có mưa có tuyết trời tối không dễ đi, phải nghĩ lại dịch trạm .
Khương Tú cũng đồng ý theo bà , tất cả ghé dịch trạm .
Tống Tử Ngôn để Lãnh Đại vào đặt phòng trước.
Đến khi mọi người vào đã có bốn gian phòng được chuẩn bị nước nóng đang nấu để nước tắm , dĩ nhiên bốn gian gồm Văn Phu Nhân,Tống Tử Ngôn,Khương Tú và Thanh Nhi , còn lại hai nha hoàn theo Văn Phu Nhân , bốn người Lãnh Đại một gian thay phiên hai người gác đêm hai người ngủ , không có phòng chi Quế ma ma .
Quế ma ma mang cục tức nhưng không làm gì được bèn tự đi thuê phòng.
Mọi người chia ra về phòng mình tắm xong cùng xuống sảnh dùng cơm tối , bên dưới đốt mấy chậu than ,cửa lại đóng nên cũng ấm áp, bên ngoài trời tuyết lại rơi, ăn cơm xong tất cả lại trở về phòng ngủ không ai để ý lúc dùng cơm tầm mắt Tống Tử Ngôn luôn cố ý quét sang Khương Tú , thấy nàng chỉ ăn rau cùng canh Văn Phu Nhân gấp cho nàng thịt nàng chỉ ăn đúng vài miếng bà gấp cho bản thân chưa tự động đũa gấp miếng thịt nào, hắn nghĩ có lẽ ăn chay quá lâu rồi.
Khương Tú nhìn sang Thanh Nhi ngủ thật ngon nàng kéo chăn đắp cho Thanh Nhi , nghe co tiếng gõ cửa , là Quế ma ma sai tỳ nữ đưa y phục cho nàng ngày mai mặt hồi phủ nàng gật đầu rồi nhận lấy. Nhìn ba bộ y phục , nàng chọn bộ thanh y màu xanh nhẹ nhàng thêu lá trúc , chọn bộ hồng y cho Thanh Nhi , nhìn y phục xem ra nhà họ Khương cũng không mấy bận tâm việc đón nàng, xem ra có lý do nào đó , nàng sẽ nhìn xem họ làm gì .
Cảm thấy không ngủ được nàng bước ra ngoài, đi về phía cầu thang đi đến phía trước cửa sổ lầu hai nhìn ra ngoài tuyết vẫn đang rơi , nàng đưa tay đón tuyết cảm thán vẫn không lạnh bằng tâm nàng, nàng cười khổ.
Nghe tiếng bước chân vội quay đầu thấy Tống Tử Ngôn bước đến nhìn nàng, nàng mới nhớ ra từ lúc gặp nhau chưa nói chuyện cũng chưa chào hỏi lần nào, nàng thi lễ trước bất ngờ Tống Tử Ngôn đỡ khuỷ tay nàng nâng lên .
Tống Tử Ngôn: “ Khương cô nương không cần khách khí, tại hạ Tống Tử Ngôn tự Cẩn Chi năm nay 19 tuổi , cô nương có thể gọi ta Tử Ngôn ”
Khương Tú nhìn y rồi nói : “ Ngôn công tử quá lời rồi, tiểu nữ Khương Tú không có tên tự ”
Tống Tử Ngôn : không tên tự ?
Thấy y ngẩn người nàng hiểu ngay cười như không cười nói : “ tiểu nữ vừa sinh ra bị vứt ở Am Ni Cô tên cũng là sư phụ ban cho nên không có tên tự ”
Nge nàng nói xong Tống Tử Ngôn gật đầu vô thức nói “sau này sẽ có ”
Khương Tú không đáp y .
Tống Tử Ngôn tiếp tục nói “ Khương cô nương thân với Di Mẫu , đã lâu rồi ta chưa thấy bà cười nhiều như hai hôm nay , theo như Di Mẫu dặn dò, sau này cô nương cần gì đến căn nhà thành tây tìm ta sẽ thay Di Mẫu giúp cô nương ”
Khương Tú: “ Vậy xin đa tạ Ngôn Công tử trước ”
Noi xong hai người im lặng cùng nhìn tuyết rơi….
Lãnh Đại phía sau cảm thán với Lãnh Nhị : “ sau ta cứ có cảm giác hai người đứng đó lại thiếu một tiểu công tử đứng cạnh nhỉ ” vừa nói vừa tặc lưỡi tiếc nuối…
Lãnh Nhị :????
Lãnh Đại ghét bỏ nhìn sang : “ ngươi cả đời cũng không hiểu được đâu :”
Khương Tú và Tống Tử Ngôn đứng một khắc sau (15phút) nàng cáo biệt rồi đến phòng Quý ma ma , Quý ma ma thấy nàng đến giật mình nàng nói : “ ta muôn tìm hiểu người trong phủ , về đến cũng không đến nổi không nhận ra ai :”
Quế ma ma nghe xong cười mời nàng vào, rót trà cho nàng xong Khương Tú cũng kêu bà ngồi xuống kể ,
Trong phủ hiện nay người lớn nhất có Lão Phu Nhân người họ Liễu người Giang Châu….
Nghe xong nàng tóm gọn lại
Tổ Mẫu : Liễu Thanh 60 tuổi nhà ngoại làm quan tri phủ Giang Châu
Lão gia Phụ Thân : Khương Tư Văn 40 tuổi Hộ Bộ Thượng Thư được 10 năm.
Phu Nhân Mẫu Thân :Lý Vân Dao 38 tuổi Thương nhân Giang Nam
Đại ca :Khương Trạch 22 tuổi, tẩu tử Hàn Kỳ Âm biểu muội( mẹ ruột là em của Lý Vân Dao ) con trai 3 tuổi ,làm tại Hàn Lâm Viện , nhạc phụ Viên Ngoại Lang Hộ BỘ
Đại tỷ : Khương Tĩnh Hy 20 tuổi ,tỷ phu Lâu Minh Triết làm tại Hàn Lâm Viện22 tuổi dưới gối một nam 4 tuổi một nữ 2 tuổi
Nhị tỷ : Khương Băng Tâm đang tìm hôn sự
Tam tỷ : Khương Uyển Như đang tìm hôn sự
Thứ tư là nàng
Nhị Di Nương : Giai Tuyết Linh 35 tuổi con gái Tri Phủ Lâm Châu
Ngũ muội : Khương Linh Linh 14tuổi đang tìm hôn sự
Tam Di Nương : Triệu Vy Vân 30 tuổi nhà ngoại thương nhân
Lục muội : KhưƠng Tuyết Y 13 tuổi
Thất đệ : Khương Thư Hàng 12tuổi
( mình tính theo cách gọi con trai đầu làm đại ca vừa là trưởng tử vừa là đích tử , gọi tắt đích trưởng tử , nữ đầu là đại tỷ trưởng nữ Thêm là con chính thê đích nữ , nên là đích trưởng nữ , các con sau xêp theo thứ tự tuổi gọi )
Khương Tú đại khái hiểu được tình hình trong nhà , nói cảm ơn Quế ma ma rồi về phòng nghĩ ngơi
Nằm xuống giường nàng nghĩ, từ mai có lẽ cuộc sống nàng không còn yên bình nữa ….
Sáng hôm sau trời nắng lên tuyết ngừng rơi từ tối qua , đường đi có lẽ sẽ dễ đi .
Mọi người xuống sảnh dùng cơm xong chuẩn bị xuất phát , nàng chào Văn Phu Nhân rồi lên xe Ngựa Khương Gia hồi phủ , mở rèm xe nàng nhìn xe ngựa Văn Phu Nhân phía sau cũng nhìn thấy Tống Tử Ngôn bên canh xe , y cũng đang nhìn nàng mắt chạm nhau giây lát nàng quay vào trong xe .
Thanh Nhi hỏi nàng có nôn nóng gặp người thân không , nàng chỉ mỉm cười lắc đầu ….
Kế tiếp chính là cổng thành , vào thành Thanh Nhi nghe tiếng ồn ào bên đường kéo rèm xe xem hí hững gọi nàng xem cùng : “Tỷ Tỷ nhì xem đó là kẹo hồ lô , bên nay la kẹo đường, bên kia còn có ô mai , ………"
Khương Tú bất đắt dĩ lắc đầu : “ muội yên tâm tỷ sẽ dẫn muội đi thăm khắp nơi , mua cho muội đồ ngon ”
Xa phu lên tiếng nói : “ tiểu thư chúng ta đến rồi ”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play