Tương truyền rằng nơi chốn hoàng tuyền có một cây cầu Nại Hà, linh hồn muốn đi đầu thai đều phải đi ngang cây cầu ấy, khi vong linh sang cầu toàn thân bị ngọn lửa bên ngoài vây lấy đồng thời bên trong cơ thể lại bị lạnh rét từ bên trong rét da rét thịt. Những người đi đầu thai sau khi uống xong chén canh Mạnh Bà đều vội bước qua rừng Bỉ Ngạn đỏ thắm chạy nhanh qua phía bên kia cầu Nại Hà mà mất hút.
Nơi vong linh tấp nập tới lui có một linh hồn cứ ngồi yên một chỗ. Chàng không uống canh Mạnh Bà, càng không qua cầu Nại Hà vượt sông Vong Xuyên, chàng chỉ im lặng nhìn về phía Vọng Hương Đài hồi tưởng về quá khứ khi thoảng lại nhìn về về phía rừng hoa Bỉ Ngạn xem người chàng chờ đã đến hay chưa. Chàng cứ mãi chờ, cứ mãi đợi như vậy mà đã hơn mười năm nhưng người chàng chờ vẫn chưa từng xuất hiện.
Mạnh Bà thương xót hắn đã rất nhiều lần khuyên hắn đi đầu thai, hắn cứ chờ như vậy, người kia ở trên dương gian không chừng cũng đã bị hồn tiêu phách lạc, bà đưa đến trước mặt hắn một bát canh:
" Ngươi uống một bát đi"
Hắn mỉm cười cảm tạ bà nhưng cũng không đón lấy:
" Ta không muốn quên mất nàng ấy"
" Ngươi bỏ lỡ nhiều cơ hội đầu thai như vậy, không sợ thiên kiếp thay đổi số phận ngươi và nàng mãi mãi không gặp nhau sao?"
Hắn cười khổ ngẩng đầu nhìn Vọng Hương Đài lại nhìn thấy ở rừng hoa Bỉ Ngạn xuất hiện một bóng dáng mà hắn chờ đợi suốt mười năm qua, Doãn Ân của hắn đến rồi, nàng vẫn như vậy, sắc mặt có chút tái nhợt nhưng vẫn là nàng là Cố Luân Hòa Kính công chúa trong lòng hắn, hắn chỉ về phía nàng nói với Mạnh Bà:
" Là nàng, nàng là Triệu Doãn Ân, Trưởng công chúa cũng là Cố Luân Hòa Kính công chúa cao quý của Đại Nguyên, Quốc sư năm ấy nói với ta, chỉ cần ta tuẫn táng cùng nàng, sau khi mất đợi nàng ở đây, đợi nàng chọn xong kiếp sau thì đi trước một bước đầu thai, đợi ba mươi năm sau ta và nàng lần nữa có thể bên nhau"
Mạnh Bà nhìn hắn cười như tên ngốc lại đưa bát canh Vong Tình đến trước mặt hắn:
" Tên Quốc Sư đấy lừa ngươi đấy, ngươi uống bát canh này kiếp sau sẽ quên nàng, sẽ không còn duyên gặp mặt đâu"
Hắn nhìn Doãn Ân của hắn đã chọn xong kiếp sau vội đưa hết số bạc còn lại trong người hối lộ Mạnh Bà:
" Nàng sợ đắng, canh này của bà lúc đưa cho nàng nhớ cho thêm đường, có được không?"
Mạnh Bà nhìn tên ngốc này đến cuối cùng lại dùng hết số bạc hối lộ cho nữ nhân ấy lại không quan tâm đến bản thân mình sẽ chịu những gì lại thương xót hắn:
" Được, chúc ngươi kiếp sau có thể cùng nàng đi hết đoạn đường đời"
Hắn để lại một lời " Đa tạ" rồi vội chạy mất.
Sau đó tại bệnh viện lớn nhất nước A, Phu nhân nhà họ Kha sau nhiều năm kết hôn không tin tức gì nay chính thức hạ sinh đại thiếu gia Kha gia được đặt tên là Kha Luân Vũ hiển nhiên trở thành Thái tử của Kha Thị, là người thừa kế duy nhất của Kha Thị.
--------------------------------------------------------------------
Trước khi đầu thai thật ra những vong linh đều có thể lựa chọn kiếp sau của mình, ví như kiếp sau đã định là một con gà cũng có thể chọn sống trong nông trại hay nhà dân bình thường. Kiếp này của bạn có thể đã là kiếp tốt nhất trong những lựa chọn đó, hoặc ở đây có người bạn cần phải gặp. Tiểu công chúa Doãn Ân cũng vậy, nàng nhìn đến những kiếp giàu sang kiêu ngạo nhưng vẫn không có người nàng muốn tìm, đến kiếp gần cuối nàng nhìn thấy ám vệ Viễn Duy mà nàng trông ngóng:
" Ta muốn kiếp này"
" Bao nhiêu kiếp sung sướng không chọn, sao lại chọn kiếp cơ hàn?"
" Cũng không cơ hàn lắm, chỉ khổ sở khi chưa gặp được huynh ấy. Kiếp này ta là Cố Luân Hòa Kính công chúa nhưng vẫn không thể bên cạnh người mình yêu, nguyện kiếp sau chỉ cần là huynh ấy, khổ cực hay cơ hàn ta đều chấp nhận"
" Được, mau uống canh Mạnh Bà rồi đi đầu thai đi"
" Có phải sau khi ta uống bát canh này sẽ quên hết mọi chuyện ở kiếp này không?"
" Nếu ngươi còn có thể nhớ kiếp này thì ta cần đứng đây phát canh làm gì?"
Tiểu công chúa nhận lấy chén canh Mạnh Bà mà uống, nàng cũng nhanh chóng đi đầu thai mà không hề biết rằng khi ám vệ bước đến Cầu Nại Hà, ngụm canh Mạnh Bà hắn đều nhổ sạch, không uống canh Mạnh Bà, khi bước qua cầu Nại Hà nỗi đau kia còn đau đớn hơn gấp ngàn lần, hắn chấp nhận, hắn làm tổn thương nàng nhiều như vậy hắn không muốn một bát canh liền quên sạch.
Sau đó tại một thôn nhỏ của thành phố A, con dâu nhà họ Mộc hạ sinh một đứa con gái bị nhà nội ghét bỏ, Mộc phu nhân thương xót đặt tên nàng là Mộc Vũ Yên.
---------------------------------------------------------
Ba mươi năm sau
Kha Luân Vũ từ nhỏ đã là Thái tử gia nhà họ Kha từ khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, sản nghiệp lớn nhỏ trong Kha gia đều là Kha Luân Vũ nắm giữ, những người khác trong dòng họ muốn động đến cũng phải xem sắc mặt của Kha Luân Vũ. Nay hắn hai mươi chín tuổi vẫn là người đàn ông độc thân khiến bao cô gái mơ ước, phải biết ngồi được vào vị trí thiếu phu nhân Kha Thị thì nửa đời sau cần gì lo nghĩ. Nhưng hắn lại không quan tâm những điều đó, từ nhỏ hắn đã tâm niệm về một cô gái chỉ mình hắn biết, những người thân thiết cũng chỉ biết cô gái ấy tên " Doãn Ân" mà Doãn Ân ấy lại chưa một lần xuất hiện.
Thư kí Du Mạnh Tường mang theo một chồng tài liệu dày cộp đi vào để trên bàn làm việc của Kha Luân Vũ:
" Có một số hồ sơ cần anh xem qua, cuộc họp lúc hai giờ đã dời lên lúc mười giờ, buổi chiều nay phía La thị có tổ chức một buổi tiệc có mời chúng ta, tối nay có một buổi đấu giá từ thiện lúc bảy giờ"
" Được, tôi biết rồi"
" Sếp, có một nhóm thực tập sinh xin vào công ty chúng ta thực tập"
" Mọi năm duyệt bao nhiêu thực tập sinh?"
" Mọi năm có thể cho từ mười đến hai mươi nhưng năm nay Phó phòng Quan bảo năm nay cô ấy nhận bốn thực tập sinh thôi, nói là muốn chọn những người thật sự chất lượng"
" Nếu cô ấy đã nói như vậy rồi thì chọn bốn người"
" Dạ"
" Buổi tiệc chiều nay cậu thay tôi đi dự, còn buổi từ thiện tự tôi sẽ đi"
" Dạ"
Kha Luân Vũ ghét những buổi tiệc xã giao thế này nhưng nếu là từ thiện hầu như xưa nay anh đều đích thân đến, hắn muốn dùng tất cả phước đức tích góp được đổi cho người trong lòng hắn một đời bình yên, hắn muốn dùng những thứ tốt đẹp nhất trong kiếp này bù đắp cho nàng, chỉ tiếc là hắn đã sắp ba mươi tuổi rồi hắn vẫn chưa từng gặp được nàng. Hắn cũng thật sự hoài nghi có lẽ nào Quốc sư muốn hắn tuẫn táng cùng công chúa là vì năm đó hắn gián tiếp hại chết nàng nên Quốc sư muốn hắn chết để là dịu đi nỗi đau của đế hậu, nhưng trong lòng hắn lại âm thầm hi vọng, nhất định hắn sẽ tìm được Doãn Ân của hắn.
------------------------------------------------------------
Khác với Kha Luân Vũ kiếp này giàu sang sung sướng, Tiểu công chúa Doãn Ân kiếp này tên là Mộc Vũ Yên, cô nghèo đến nỗi đến việc học cũng không được đàng hoàng. Nhà họ Mộc trọng nam khinh nữ, sau khi sinh cô ra nhà họ Mộc liền ghét bỏ cô, sau đó mẹ Mộc sinh được một đứa con trai thì cuộc sống của mẹ Mộc ở đây mới tốt hơn. Vùng quê nghèo nàn, các cô giáo về làng dạy học đều không lấy tiền còn tạo điều kiện cho các bé đến trường, mẹ Mộc không muốn Vũ Yên sau này lại khổ giống bà nên bà cắn răng nuôi Vũ Yên ăn học, đến khi cô đậu vào cấp ba thì lên thị trấn học, nhà họ Mộc kiên quyết không chịu, con gái không cần học nhiều, nhưng nhìn đến đứa con trai ham ăn biếng làm của mình, mẹ Mộc lén đưa Vũ Yên đến thị trấn gửi cho một người họ hàng ở đó cho cô ăn học.
Mộc Vũ Yên được mẹ đến nhà một người dì. Nhà dì Vũ Yên bán hàng, trời chưa sáng cô đã dậy phụ dì nấu nướng mở hàng, sau đó vội vàng đi học, mỗi tháng mẹ đều lén gửi tiền lên cho cô nhưng cũng chẳng đáng là bao, sau giờ học cô còn đi làm thêm kiếm tiền lo học phí, về nhà còn làm hết việc nhà cho dì nhưng cuộc sống của cô chưa bao giờ là dễ chịu khi dì đã phải nuôi hai đứa con bây giờ lại thêm cô khiến dì đối với Vũ Yên chính là cay nghiệt
Mãi sau này, cô đậu đại học, cô mới lên thành phố, thoát khỏi dì cô, vừa vay vốn ngân hàng, vừa đi làm thêm ở quán cà phê cùng dạy thêm ở trung tâm. Cô phải khó khăn lắm mới hoàn thành bốn năm đại học, bây giờ chỉ còn chờ đi thực tập tốt nghiệp rồi làm báo cáo là xong. Thời gian của cô không nhiều, làm thêm nhiều công việc khiến điểm số của cô không được tốt cho lắm nhưng vẫn là dễ nhìn, nếu bây giờ được Kha Thị nhận vào thực tập đó chính là thành tích tốt nhất của cô, Kha thị cũng là số ít công ty có trả lương cho thực tập sinh. Nhưng cô cũng biết, bảng điểm không xuất sắc, gia cảnh tầm thường lại không có ai lót đường cho đi, cô chỉ có thể thầm cầu nguyện sẽ được nhận thôi, ấy vậy mà cô còn nghe nói năm nay chỉ tuyển bốn thực tập sinh, cô không dám hi vọng quá cao đành phải nộp thêm hồ sơ xin thực tập thêm vài nơi nữa.
Vũ Yên về đến phòng trọ là đã hơn mười giờ đêm, cô ở trọ cùng ba người bạn nữa, nhưng chào đón cô không phải là những người bạn kia mà là ba cô, vừa nhìn thấy bóng dáng Vũ Yên, người ba kia đã lớn tiếng đòi tiền:
" Vũ Yên, sao tao gọi mày không được?"
" Bận đi làm, không nghe máy được"
" Đưa tao ít tiền, em mày ở nhà không có tiền đóng tiền học"
" Tôi bây giờ đang chuẩn bị đi thực tập, ông lấy tiền của mẹ không đủ hay sao còn tìm đến tôi? Tôi không có tiền"
Ba Mộc đã trọng nam khinh nữ cộng với việc Vũ Yên từ nhỏ đã kiêu ngạo khó dạy ông chán ghét giành lấy balo cô lục lọi. Lục một hồi ông nhìn thấy chút ít tiền còn lại ông gom hết nhét vào túi rồi bỏ đi, trước khi đi còn đánh cô vài cái:
" Vô dụng, cho mày lên thành phố bao nhiêu năm mà trong người chỉ có chút tiền này thôi à? Học cái thói của ai mà nói đến lại giương cái thói ngông cuồng đó, tao nói cho mày biết, là con gái phải ngoan ngoãn một chút, tìm thằng nào giàu có mà bám vào"
Mộc Vũ Yên liếc nhìn bóng lưng ba Mộc đầy chán ghét, đây cũng không phải lần đầu ông ta lên thành phố tìm cô. Ở quê thì đánh mẹ cô lấy tiền, mẹ cô hết tiền lại mò lên thành phố lấy tiền cô. Vũ Yên dặn lòng rằng phải nhịn, nhịn thêm một chút nữa, cô đi làm có điều kiện rồi sẽ đưa mẹ rời khỏi căn nhà khốn nạn đó.
Mộc Vũ Yên mệt mỏi trở về phòng trọ với khuôn mặt in năm dấu tay, ở thành phố mức sống cao, cô thuê trọ cùng với ba người nữa, lúc đầu là ghép kí túc xá, sau vì thời gian không tiện nên bốn người dọn ra ngoài sống, ở cạnh nhau bốn năm các cô cũng tính là thân. Bọn họ có người gia cảnh tốt, cũng có người gia cảnh bình thường, nhưng bọn họ đều vui vẻ cởi mở cũng ít xung đột nên đến nay sống cùng cũng tương đối vui vẻ:
" Yên, về rồi á? Ăn gì chưa?" Thư Di ngóc đầu khỏi máy tính hỏi Vũ Yên, cô nàng không đi thực tập tốt nghiệp nhưng lại phải làm đồ án tốt nghiệp nên gần đây cũng khổ sở.
" Chưa mày ạ, đói lả người"
" Mặt mày sao á, ba mày lại đến à?" Thư Di.
" Ừ, may mà tao không mang theo nhiều tiền, mà tao cũng chả có nhiều tiền để mang theo " Vũ Yên nói xong cười hì hì như con ngốc.
" Ê, nghe nói Kha Thị có kết quả nhận thực tập sinh rồi á, mày được nhận không?" Nhược Vy từ trong bếp nói vọng ra.
" Có rồi á? Lúc chiều ba tao gọi, hôm trước ba tao nói tao gửi tiền về cho em tao đóng tiền học, tao làm gì có tiền mà gửi, nên hôm nay ba gọi tao không thèm nghe, tao lơ điện thoại từ chiều"
" Cái thằng Gia Bảo đó, cưng nó quá nó không biết điều, nó mà ăn học cái gì, suốt ngày làm báo thủ, mày mở điện thoại lên xem" Ái Nhã đang đắp mặt nạ cũng phải mở mồm ra mắng, trong bốn người họ Ái Nhã là người giàu có nhất.
Vũ Yên mở điện thoại lên, trong muôn vàn những tin nhắn của ba cô thì lại có một thông báo email từ Kha Thị, đại loại là cô được nhận rồi:
" Được rồi, đậu rồi, chị em ơi đậu rồi"
Thư Di thì làm đồ án tốt nghiệp, nhà Nhược Vy và Ái Nhã đều có công ty riêng nên hai cô nàng định sẽ về nhà mà thực tập, Ái Nhã cùng Nhược Vy cũng đã nói với Vũ Yên, nếu Kha Thị không đậu thì về đây có Nhã cùng Vy cưu mang, không ngờ cuối cùng Vũ Yên lại đậu cao như vậy:
" Tao đã nói mà, bảng điểm thơm ngon như vậy làm gì tới lượt công ty nhà mình hưởng"
" Đúng, toàn trên tám chấm mà còn chê õng chê eo, bé Yên yêu dấu, mai nghỉ làm đi, chị Nhã đây dẫn bé đi mua đồ chuẩn bị thực tập, Ái Nhã sẽ tài trợ Vũ Yên bảy bộ đồ, ok không?"
" Há há, mai lãnh lương, ngày kia đi rồi mua"
Ái Nhã khinh bỉ liếc Vũ Yên, lương ba cọc ba đồng nhưng vẫn giữ chân được Vũ Yên lâu như vậy, bây giờ Vũ Yên thực tập ba tháng ở Kha Thị lương thực tập cao hơn hẳn so với những chỗ khác là chuyện hiển nhiên.
--------------------------------------------------------------------
Sáng thứ hai, đúng như lịch đã hẹn, Vũ Yên cùng ba thực tập sinh khác cùng có mặt ở Kha Thị, nhìn Kha thị rộng lớn trước mắt Vũ Yên khẽ cảm thán, nếu như cô biểu hiện tốt, sau khi thực tập xong có thể được nhận vào đây làm thì tốt quá, chưa nói đến lương bổng, chế độ đãi ngộ cũng tốt, nếu như cô có thể vào đây làm sau này có thể lo cho mẹ một cuộc sống tốt rồi, đương nhiên, trong đầu cô đã tự động bỏ qua người ba cùng đứa em trai kia.
Phó phòng Quan đúng tám giờ ba mươi có mặt tại phòng làm việc, nhìn bốn thực tập sinh mới cô cũng rất vui vẻ chào hỏi:
" Chào các em, các em chính là những người mà công ty lựa chọn, các em không cần áp lực, tôi cũng sẽ không làm khó các em, bây giờ tôi dẫn các em đi tham quan một vòng, sau đó sẽ giới thiệu sơ bộ các công việc cho bọn em"
" Dạ vâng ạ"
------------------------------------------------------------------
Khi thư ký Du đi lấy hồ sơ mang lên tầng đúng lúc đi ngang phòng kế hoạch, nghe nói hôm nay có thực tập sinh đến nên anh cố tình ghé ngang xem thử:
" Thư ký Du"
" Phó phòng Quan, nghe nói có bốn thực tập sinh mà, sao ở đây có ba người vậy?"
" À, Vũ Yên đi in ít tài liệu rồi, bé kia cũng hiền lắm có vẻ bị ba đứa này ăn hiếp hơn"
" Biết đâu giả vờ hiền thôi, vài hôm nữa là bật sếp như bật công tắc nhé"
" Thế cậu đã bật được sếp lần nào chưa?"
" Rồi, tôi cũng bật nhưng mà là bật khóc nức nở"
Nhìn thực tập sinh là phụ thôi, ghé qua nói vài câu với phó phòng Quan một chút mới là chính, Thư ký Du cũng có việc nên chỉ nói vài câu rồi cũng rời đi, lúc đi ngang phòng in anh nhìn thấy một cô gái bê chồng tài liệu cao ngất, nhưng đôi mắt này, khuôn mặt này, anh nhìn thế nào cũng thấy rất quen thuộc.
----------------------------------------------------------------
Kha Luân Vũ lạnh nhạt bước vào phòng họp nhìn quanh một vòng, Thư ký Du đưa tài liệu đến cho các phòng ban sau đó trở về ngồi bên cạnh Kha Luân Vũ bắt đầu nghe các phòng trình bày, lúc này điện thoại của Kha Luân Vũ sáng đèn, là Kha phu nhân nhắn tin đến vẫn là hối thúc anh chuyện kết hôn, thư ký Du lơ đãng liếc nhìn đến rồi lại chụp lấy điện thoại của Kha Luân Vũ. Ảnh nền điện thoại Kha Luân Vũ chính là bức tranh anh vẽ một cô gái, anh tự vẽ ra rồi cũng bắt anh đi tìm cô gái ấy. Đúng đấy, là một mình thư ký Du anh tìm, Kha thị quyền cao chức trọng, muốn tìm một người có gì khó. Nhưng lão cao nhân trên chùa Sơn Cung kia lại nói chỉ mình Du Mạnh Tường anh mới có thể tìm được " Doãn Ân" kia, nên sếp Kha đặc biệt giao trọng trách này cho mình anh, còn không quên dặn dò, chuyện này không được để người khác biết. Đáng đời sếp ế ba mươi năm. Nhìn đôi mắt này, đúng là cô gái anh vừa gặp, thư kí Du đắc ý thì thầm với Kha Luân Vũ:
" Sếp, em có một bất ngờ cho sếp"
" Nếu cậu không giải thích được hành động này của cậu tôi cũng sẽ cho cậu một bất ngờ"
" Nếu sếp bất ngờ em muốn một kì nghỉ dài hạn"
" Nếu tôi không bất ngờ cậu cũng sẽ có một kì nghỉ dài hạn"
Nếu là ngày thường Du Mạnh Tường sẽ sợ hãi những lời nói này của Kha Luân Vũ, nhưng bây giờ anh lại rất đắc ý, người tình trong mộng của sếp bây giờ lại được mình tìm thấy thì không phải bất ngờ sao? Đã lâu lắm rồi anh không có kì nghỉ dài hạn nào, anh muốn làm một chuyến đi bây giờ ra biển sau đó lên núi rồi đi tham quan thành phố B, ôi cuộc sống này của anh đúng thật là hạnh phúc mà.
Khó khăn lắm mới đợi đến hết cuộc họp, Thư kí Du vội chạy đến phòng nhân sự đem hết hồ sơ nhân viên của phòng kế hoạch về, đến cả công việc anh cũng ném cho những thư kí, trợ lý khác làm. Phải biết sếp năm nay đã gần ba mươi tuổi, nhưng lại không có ý định kết hôn, chỉ một lòng tìm người con gái trong tranh kia, nếu bây giờ anh tìm được, sếp có tình yêu sẽ dễ tính, anh có công tìm người lại được sếp ưu ái, chưa kể vợ chồng ngài chủ tịch cũng sẽ có thưởng cho anh. Nhưng bất ngờ là anh tìm lại đến lần thứ tư rồi vẫn không tìm được cô gái nào giống với cô gái anh vừa gặp cả:
" Thư kí Du, sếp gọi anh vào"
" A, gọi tôi á?"
Làm ơn đi, nếu bây giờ anh tìm ra được cô gái đó thì anh là công thần, nếu anh không tìm được cô gái đó anh chính là tội nhân thiên cổ, anh bây giờ rất không muốn vào gặp sếp:
" Đem hồ sơ này sang cho phòng kế toán, những khoản tôi không cho phép chi thì không được phép chi"
" Dạ"
Trái tim bé bỏng của thư kí Du đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được thả lỏng, anh vội ôm đống hồ sơ đi đến phòng kế toán, khi về anh còn cố tình lượn lờ ở phòng kế hoạch nhưng lại không nhìn thấy cô gái vừa nãy nữa. Không lẽ anh già cả rồi hoa mắt? Hay người tình trong mộng của sếp bay từ trong mộng ra dọa anh?
-----------------------------------------
Vũ Yên đi thực tập ngày đầu tiên đã nhận thấy một hiện trạng, ba người thực tập cùng cô đều có sẵn xuất thân, chuyện họ nói không phải về các thương hiệu nổi tiếng thì cũng là quan hệ trong kinh doanh, mà những thứ đó đều là những thứ Mộc Vũ Yên cô không có, khi nghe cô xuất thân từ vùng thôn quê thành phố A thì cô chính thức bị cô lập. Bọn họ không nói chuyện với cô cô không có ý kiến, công việc cũng đẩy sang cho cô làm, cô nhịn, đã vậy nhân viên trong phòng cũng đưa việc vặt cho cô làm, chính là vì bữa trưa ba cô nàng, một người mời bữa trưa, hai người mời trà chiều. Mộc Vũ Yên nghèo đến đáng thương thì làm sao có đủ khả năng mời họ đây? Suốt một tuần đầu thực tập hầu như cả phòng kế hoạch đều thân thuộc tên Vũ Yên:
" Vũ Yên đi in hồ sơ"
" Vũ Yên đi đổ rác"
" Vũ Yên đi lấy đồ ăn"
" Vũ Yên đi lấy trà chiều"
" Vũ Yên đặt đồ ăn"
" Vũ Yên làm kế hoạch"
" Vũ Yên dọn dẹp phòng"
.....
Đôi lần phó phòng Quan thấy cũng ra mặt nói giúp cô nhưng phó phòng Quan bận rộn cũng không thường xuyên ở văn phòng, chỉ giao việc rồi cũng gấp rút bỏ chạy. Về phía thư kí Du cũng không tốt đẹp hơn là bao, anh chỉ nhìn điện thoại sếp tổng thôi mà sếp lại cho hai thư ký cùng ba trợ lý nghỉ phép, bao nhiêu là công việc đều đổ ập lên đầu anh, sếp thì vui vẻ thả lại một câu:
" Bất ngờ lắm đúng không? Có thích không? Bất ngờ của tôi dành cho cậu đó"
Nếu không phải vì lo sợ tương lai của sếp anh đã không phải liều mình như vậy, anh thật sự không tin, rõ ràng anh nhìn thấy cô ấy, khác mỗi chỗ cô gái kia trưởng thành hơn cô gái trong ảnh của sếp, nhưng mà rõ ràng gặp nhau trong phòng kế hoạch mà, sao anh lại tìm không thấy? Hay là ở phòng ban khác sang in nhờ nhỉ? Nhưng mà nếu vẫn tìm không ra thì sếp có đuổi anh đi luôn không? Cái đồ sếp tồi, xứng đáng ế đến già.
-----------------------------------------------------------
Vũ Yên cảm thấy bản thân không thích hợp với Kha Thị, nhưng cô đã thực tập hai tuần, chỉ cần cố gắng thêm hai tháng nữa có thể tốt nghiệp rồi nhưng ở nhà đã bị ức hiếp, đi làm lại bị cô lập, chỉ có mỗi tối về nhà là được an ủi thôi. Đầu tuần thứ ba, phó phòng Quan nhìn không được cảnh Vũ Yên bị sai khiến nên giao cho cô một dự án cho cô làm bảng báo cáo, làm kế hoạch cho dự án này, không những Vũ Yên mà những cô nàng thực tập đều phải làm, phó phòng Quan vừa đi khuất Thư Kỳ đã ném bảng số liệu sang cho Vũ Yên:
" Cô làm đi, làm cho tôi nữa, tôi cho cô tiền"
" Của hai đứa tôi nữa"
Mặt Vũ Yên ngày thường đúng là có kiêu ngạo nhưng mà gia cảnh không cho phép nên phần lớn thời gian đều là nhìn sắc mặt người khác mà sống, chưa kể cô thấp cổ bé họng, ba nhân vật lớn trước mặt này cô đấu không lại.
Đúng lúc Vũ Yên khó xử không biết từ chối thế nào thì phó phòng Quan trở về:
" Các cô cảm thấy tôi rảnh rỗi lắm đúng không, bốn người ngồi bốn nơi riêng biệt tự mình làm bài, tuần sau nộp cho tôi, riêng Vũ Yên sẽ làm bài trong văn phòng tôi, Vũ Yên, theo tôi vào đây"
Được vào phòng riêng làm bài Vũ Yên như cá gặp nước vui vẻ đi theo phó phòng Quan, phó phòng Quan nhìn Vũ Yên ngốc nghếch như vậy không chịu được mà mắng:
" Em không biết từ chối họ à? Nếu chị không về em sẽ làm hộ họ sao?"
" Em cũng không muốn làm thay, nhưng càng không biết từ chối thế nào"
" Ngốc nghếch như em bốn năm đại học đã chịu bao nhiêu uất ức vậy?"
Vũ Yên cười hì hì không trả lời, ở đại học cô có Ái Nhã hậu thuẫn, thêm Nhược Vy với Thư Di bên cạnh, cô vốn không chịu nhiều uất ức cho lắm. Vũ Yên ngoan ngoãn tìm một chỗ trong phòng ngồi xuống làm bài của mình, cô cũng không phải ngày đầu chịu đựng, từ nhỏ đã học cách chịu đựng, nhẫn nhịn, bây giờ cô chỉ là một thực tập sinh nho nhỏ, gây với họ cô chỉ có thiệt thòi, cô không có gia thế, càng không muốn liên lụy bạn cùng phòng, những việc ở mức độ chấp nhận được thì cứ nhịn thôi, sau giờ chiều cô méc.
Lúc Vũ Yên đang ngoan ngoãn xử lý số liệu thì phó phòng Quan có việc phải ra ngoài, Thư kí Du vẫn như mọi ngày giả vờ lượn lờ qua phòng kế hoạch mà không thấy phó phòng Quan, anh lại giả vờ lượn lờ đến cửa phòng phó phòng Quan, khi anh nhìn thấy Vũ Yên đang ngồi anh vội đến mức quên luôn cả phó phòng Quan, anh vội chạy về phòng Tổng giám đốc kéo tay Kha Luân Vũ:
" Sếp, anh không cần nói gì hết, mau lên mau lên, bất ngờ mà em nói đến rồi"
" Cậu buông tôi ra, giữa ban ngày ban mặt lôi lôi kéo kéo cái gì"
" Em xin sếp ba phút thôi, nhanh nhanh, bất ngờ này lớn lắm, em chỉ sợ sếp chịu không nổi, sếp phải thật bình tĩnh nha"
Thư kí Du vừa lôi kéo Kha Luân Vũ vừa mơ về một chuyến đi du lịch của bản thân nơi phương xa nào đó mà háo hức. Kì nghỉ dài hạn à, anh sắp đến với bọn em rồi, nghe nói mùa này đi thành phố B hẹn hò là đẹp nhất, không biết anh mời phó phòng Quan có đi hay không nữa
Thang máy dừng lại thư ký Du vội kéo Kha Luân Vũ chạy về phía phòng của phó phòng Quan, nhưng trong phòng không có ai cả, phó phòng Quan không có, cô gái kia càng không có, đến cả bàn cô ngồi lúc nãy cũng đã dọn dẹp sạch sẽ không còn lại gì dù là nhỏ nhất, thư ký Du bóp nắm đấm lại đấm vào không trung hai cái quay lại nhìn sắc mặt của Kha Luân Vũ, hình như sếp cũng hơi hơi bất ngờ:
" Bất ngờ chưa? Tôi chịu nổi cái bất ngờ này đó, cũng rất bình tĩnh, cậu tiếp đi"
" Sếp, em thề là nó bất ngờ, nhưng mà... mà nó lạ lắm"
Rõ ràng anh có nhìn thấy, nhưng mà anh cũng không rõ, sao nhanh như vậy đã đi mất rồi? Hay người kia thật sự là ma muốn trêu anh? Nhưng cho dù cô là ma anh cũng không sợ nữa, vì anh sợ sếp hơn là sợ ma:
" Ba trợ lý nên nghỉ phép bao lâu nhỉ?"
" Em lạy sếp, đừng mà sếp"
Kha Luân Vũ cũng không có ý định sẽ trách gì Du Mạnh Tường, cũng sắp đến giờ ăn trưa, xem như anh nghỉ trưa sớm một chút cũng không sao, công việc quan trọng nhưng sức khỏe cũng quan trọng không kém.
-------------------------------------------------
Vũ Yên đi in một ít tài liệu sẵn tiện sắp đến giờ ăn trưa nên cô ghé nhà vệ sinh đi vệ sinh một chút, nói chung là lười biếng một chút. Lúc ra khỏi nhà vệ sinh, cô bắt gặp bọn người Thư Kỳ cố tình chặn đường cô lại:
" Thực tập sinh ở Kha Thị không phải tiểu thư danh giá cũng là con nhà hào môn, sao lại có thể lòi ra một đứa xuất thân từ vùng nông thôn thành phố A như này?"
Vũ Yên không hiểu nhìn nhìn Thư Kỳ, tiểu thư danh giá cùng con nhà hào môn có khác biệt gì à? Cũng là giàu thôi mà?
" Nói tôi nghe một chút, phía sau cô có ai chống lưng mà phó phòng Quan lại nể mặt cô như vậy? Có phải cô ngủ với ông lớn nào không?"
Vũ Yên khó chịu nhìn Trinh Nhân cùng Mỹ Anh, cô biết họ có gia thế hiển hách, cô cũng biết cô không so bì lại với họ, nhưng mà cô không có ngủ với ông lớn nào cả, cô ngủ với con gái của ông lớn:
" Tôi muốn ra ngoài, các cô có thể tránh đường chút không?"
" Tao không né, làm bài dùm tao đi, tao trả mày một tháng lương"
" Không rảnh"
" Mày dùng giọng điệu gì đấy? Có biết anh trai tao là ai không mà dám dùng thái độ đó với tao?"
" Nếu như anh trai cô thật sự lớn thì có thể nhờ anh trai cô lo cho cô một chữ kí hoàn thành thực tập, đừng tìm tôi gây rắc rối, cảm ơn"
Thư Kỳ lúc này đột nhiên lại né đường cho Vũ Yên rời đi, Vũ Yên thấy đường trống cũng không suy nghĩ gì nhiều vội bỏ chạy:
" Cho nó chạy đi, nó nghèo nhưng lại rất có khí chất nha, chắc chắn phía sau có ông lớn nào đó bao nuôi, quần áo trên người cũng không phải loại rẻ tiền"
Trinh Nhân cùng Mỹ Anh khó hiểu nhìn Thư Kỳ, khí chất là cái gì? Cái thứ ngông cuồng đến từ một đứa nhà quê? Thư Kỳ thì lại rất vui vẻ chờ đợi. Còn về Vũ Yên, nếu cô biết được suy nghĩ đó của Thư Kỳ cô sẽ khóc thét, quần áo cô mặc đều do Ái Nhã, Nhược Vy cùng Di Thư cho đấy, được chưa?
Số liệu giải quyết thì rất nhanh, nhưng lên kế hoạch làm bảng báo cáo thì có chút mất thời gian, Vũ Yên mấy hôm liền thức khuya đến cả chủ nhật vẫn bận bịu cả ngày đến hơn một giờ sáng mới ngủ, sáng thứ hai cũng vội vã lên công ty chuẩn bị nộp báo cáo. Trong lúc cặm cụi chỉnh sửa lần cuối, Thư Kỳ lại đến bên cạnh nói nhỏ vào tai Vũ Yên:
" Vũ Yên, bà dì tôi đến, cô có đem cái đó không?"
" Tôi không có"
" Ở dưới căn tin hình như có, cô đi mua hộ tôi được không? Tôi trả thêm tiền cho cô"
" Cô đợi tôi một lát, tôi đi mua"
Thư Kỳ nhìn xung quanh không thấy ai để ý đến mình thì nhanh tay sao chép toàn bộ bài làm của Vũ Yên vào USB rồi đi đến phòng in in tài liệu, khi Vũ Yên quay lại đã không thấy người đâu, cô đến nhà vệ sinh cũng không có, đến khi quay lại đã thấy Thư Kỳ ở trong phòng phó phòng Quan, Vũ Yên cũng không vội, cô đợi khi Thư Kỳ ra khỏi phòng thì đưa đến trước mặt cô ấy một túi đồ, nhưng Thư Kỳ lại ngó lơ không nhìn đến:
" Không cần nữa, cô nhanh chóng nộp bài đi"
" A... à tôi biết rồi"
Vũ Yên ngơ ngác nhìn Thư Kỳ rồi lại trở về bàn lấy tài liệu đi nộp, vì sự kiện kia cô là người nộp trễ nhất trong bốn người, lúc cô nộp bài phó phòng Quan đang xem bài của Thư Kỳ, còn rất hài lòng.
-----------------------------------------------------
Thư kí Du đang chuẩn bị hồ sơ cho sếp nhà mình lại nhận được tin nhắn của phó phòng Quan gọi anh xuống phòng kế hoạch một chuyến, đã là người trong lòng nhắn thì dù sếp có đấm vào mồm anh cũng chạy. Khi anh đến nơi, phó phòng Quan đang tức giận ra mặt, trên bàn còn có hai bài báo cáo của thực tập sinh đang được mở ra:
" Phó phòng Quan, cô ổn không?"
" Anh đến đây nhìn một chút đi, hai bài này y hệt nhau rõ ràng là sao chép nhau còn không thèm chỉnh sửa"
" A thế thì lôi hai người đó vào đây xem xem ai là người sao chép"
" Điều đáng nói là hai người, một người là thiên kim của nhà họ Mã - Mã Thư Kỳ, một người xuất thân hơi thấp Mộc Vũ Yên, tuy có thực lực nhưng con bé đó nộp sau người ta"
" Thế đứa nộp sau là đứa sao chép, chỉ là thực tập sinh mà thôi, cô đừng quan trọng hóa, nghe lời tôi, mắt nhắm mắt mở"
" Anh mà nói những lời thừa thãi này thì sau này đừng ghé phòng kế hoạch nữa"
" Cô gọi hai người họ vào đi, nhưng mà nhà họ Mã đang có một dự án với Kha Thị, dù sao cũng chỉ là một bài báo cáo, tôi cảm thấy cũng không cần phải làm lớn chuyện, đến tai phía Mã Thị cũng ngại "
" Vậy nên tôi đang gọi anh đến làm chỗ dựa cho tôi đó"
" Cô phe nào? Để tôi chống lưng"
" Hai người ai chứng minh được bài này của người đó thì tôi theo phe đó. Nếu Vũ Yên dám sao chép thì dứt khoát chấm dứt thực tập, nếu Mã Thư Kỳ sao chép, có lẽ sẽ nhắc nhở, dù sao bạn của Thư Kỳ là Trình Trinh Nhân, em gái giám đốc Trình"
Thư kí Du cười ha ha hai tiếng xong lại im bặt, sếp tổng bây giờ sắp đấm anh đến nơi rồi, anh chỉ có thể tự bò qua ngày chứ không còn là sống qua ngày, bây giờ chỉ sợ là sếp cũng không chịu giúp anh ra mặt đâu, đúng lúc này anh lại nhận được điện thoại của Kha Luân Vũ:
" Sếp"
" Nếu cậu rảnh rỗi thì xuống đi cùng tôi đến buổi từ thiện hôm nay"
" Nếu em không rảnh thì sao ạ?"
" Tôi có một bất ngờ dành cho cậu"
" Em lạy sếp, sếp ở đâu em lết xuống ạ"
Du Mạnh Tường nhìn phó phòng Quan lại nhìn điện thoại, sếp gọi anh cũng không dám không đi đâu, trước khi đi anh chỉ có thể để lại một chỗ dựa cho phó phòng Quan:
" Tôi phải đi từ thiện với sếp, cô cứ tự quyết, nếu trời có sập xuống tôi thay cô gánh nửa bầu trời"
Phó phòng Quan nghe vậy thì phì cười để anh đi. Khi Vũ Yên chạy đến phòng thì trong phòng chỉ có phó phòng Quan cùng Thư Kỳ:
" Phó phòng Quan gọi em ạ?"
" Ừm, sao bây giờ mới đến?"
" Các chị nhờ em đi lấy đồ hộ ạ"
Phó phòng Quan thở dài một cái, đã nói bao nhiêu lần rồi, bọn họ nhờ thì mặc họ, để cho bọn họ ức hiếp bọn họ lại nghĩ mình to lớn. Trở lại chuyện chính, phó phòng Quan để hai bài báo cáo lên bàn:
" Hai bài này giống y hệt nhau, hai em có gì để nói không?"
Vũ Yên giật mình vội nói: " Phó phòng Quan, bài này do chính em làm, không thể có chuyện giống được ạ"
Thư Kỳ lúc này vẫn cao cao tự đắc: " Thảo nào sáng nay cô lại chủ động nói chuyện với tôi, có phải cô nhân lúc tôi không chú ý lén lấy bài của tôi đúng không?"
" Tôi không có, bài này thật sự là do tôi tự làm"
" Vậy ý cô là tôi ăn cắp? Cô có biết tôi là ai không? Đại tiểu thư nhà họ Mã, cô vu khống tôi chính là vu khống nhà họ Mã, mà vừa hay nhà họ Mã đang có một dự án hợp tác cùng Kha Thị, chỉ sợ là tội này đến phó phòng Quan cũng không gánh nổi đâu"
Phó phòng Quan: " Vũ Yên, em có gì chứng minh bài này của em không?"
Vũ Yên: " Trong máy em có "
Thư Kỳ: " Khoan, cho dù là có thời gian làm nhưng ai biết được từ đầu cô ghi cái gì trong bản thảo, chỉ cần ghi một cái bản thảo có thời gian, đến khi cô ăn cắp được bài của người khác thì bỏ vào thôi, xuất thân thấp hèn, nhân cách cũng không trong sạch"
Phó phòng Quan: " Như vầy đi, hai em thuyết trình về bài báo cáo này của mình đi, ai nói rõ ràng từng vấn đề nhất thì là bài của người đó"
Lúc này Thư Kỳ mới là người hoảng sợ, cô ta chỉ lấy bài đi, còn chưa xem kỹ nội dung, cô ta biết cái gì mà thuyết trình.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play