Nỗi Đau Mất Mát // Caprhy //
-giới thiệu nhân vật-
Nguyễn Quang Anh
Tên:Nguyễn Quang Anh
Tuổi:20
Biệt danh:Rhyder,bột
Tính cách:vừa nội vừa ngoại,dễ thân,hoà đồng,hơi nổi loạn,chung thủy,tỉ mỉ
Sở thích:hoa linh lan,tulip,hồng,lavender,cúc chibi,sữa dâu ,trà vải ,thú bông
Gia thế:top 2 thế giới
Là chủ của một tiệm hoa tên CR
Hoàng Đức duy
Tên:Hoàng Đức Duy
Tuổi:22
Biệt danh:Captain,bông
Tính cách:điềm tĩnh,vừa nội vừa ngoại,chung thủy,chăm lo cho gia đình,bám ngoại lệ,hơi nổi loạn
Sở thích:cà phê đen,quang anh
Gia thế:top 1 thế giới
Coookie
Tác giả quyết định sẽ viết lại bộ này vì tác giả cảm thấy bộ cũ không hay lắm và cũng chưa gọi là hoàn hảo nên là tác giả quyết định viết lại
Coookie
Mong sẽ được các bạn ủng hộ
Coookie
Cảm ơn và hãy gọi tác giả là cookie 🍪 nhé iu mọi người tác giả sẽ cố gắng để viết hay và ra chap thường xuyên ạ
Coookie
Lưu ý: Bộ này có thể sẽ không có H vì lý do là tác giả muốn tôn trọng idol còn ai muốn đọc H thì có thể qua chap khác ạ xin cảm ơn
Coookie
Còn bây giờ thì bye 👋
Coookie
💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️⚡️🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑🐑❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵🩵💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙💙
The First Collision
Buổi tiệc tối hôm đó được tổ chức trên tầng cao nhất của 1 tòa nhà mà phần lớn mọi người chỉ biết đến qua hình ảnh. Không gian rộng, ánh sáng lạnh, mọi thứ được sắp đặt hoàn hảo đến mức gần như vô cảm
Hoàng Đức Duy đứng ở vị trí trung tâm
Không phải vì cậu muốn xuất hiện, mà vì vị trí đó vốn dĩ không thuộc về ai khác. Là chủ tịch trẻ nhất nắm giữ tập đoàn đứng đầu thế giới, mỗi bước đi của cậu đều mang theo 1 áp lực vô hình-không cần thể hiện, vẫn đủ khiến người khác tự động điều chỉnh khoảng cách
Ở một góc khác của buổi tiệc, Nguyễn Quang Anh đang chỉnh lại một bó hoa
Không ai để Ý nhiều đến cậu ngay từ đầu. Một người bán hoa dù có xuất hiện trong 1 buổi tiệc sao hoa như vậy cũng chỉ được xem như một phần của bối cảnh
Nhưng khi cậu ngẩn đầu lên. Ánh mắt của cậu hoàn toàn không giống một người “thuộc về phía dưới”
Bình tĩnh. Quan sát. Và có phần vượt lên trên tất cả
Hai ánh mắt nhìn chạm nhau
Một người đứng trên đỉnh cao quyền lực
Một người đứng giữa những bông hoa
Khoảng cách rõ ràng. Nhưng cảm giác là không hề tương xứng
Nguyễn Quang Anh
Cậu nhìn những thứ này như thể chúng không có giá trị, trong khi phần lớn người ở đây đang cố dùng chúng để nâng giá trị bản thân… vậy rốt cuộc, thứ cậu coi trọng là bản chất hay chỉ là kết quả cuối cùng?/giọng nói trầm và đều không mang theo sự e dè của 1 người ở vị trí thấp hơn mà giống như đang đặt câu hỏi mang tính bản chất/
Đức duy nhìn cậu lâu hơn bình thường. Không phải vì lời nói. Mà vì cách cậu đứng quá bình tĩnh
Hoàng Đức duy
Cậu đang đứng trong một không gian mà mọi thứ đều được định giá rõ ràng, nhưng lại hỏi tôi về bản chất… điều đó hoặc là ngay thơ, hoặc là cố tình/giọng nói thấp dứt khoát không cao giọng nhưng tôi cảm giác áp chế/
Quang Anh khẽ cười, tay chạm nhẹ vào cánh hoa trắng vừa được chỉnh lại
Nguyễn Quang Anh
Tôi bán hoa, nhưng không có nghĩa là tôi không tin vào vẻ đẹp bề mặt thứ tôi bán là khoảnh khắc, còn thứ họ mua là cảm giác, và giữa 2 thứ đó luôn tồn tại một , chênh lệch mà không phải ai cũng nhận ra/giọng nhẹ không nhanh không chậm từng câu nói với nhau một cách mạch lạc không phòng thủ, mà là giải thích theo cách rất riêng/
một khoảng lặng xuất hiện. Không ai chen vào. Không ai dám chen vào
Hoàng Đức duy
vậy cậu đang đứng ở phía nào người tạo ra cảm giác, hay người nhìn xuyên qua nó?/ánh mắt hơi hạ xuống, lần đầu tiên không hoàn toàn áp chế mà mang theo sự quan sát rõ ràng hơn/
Quang anh nghiêng đầu ánh mắt không né tránh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đứng ở phía không cần lựa chọn bởi vì một khi đã hiểu rõ cả hai, việc đứng ở đâu không còn quan trọng nữa/nói xong cậu lại lùi lại 1 bước, không giữ khoảng cách quá gần nhưng cũng không hoàn toàn rút lui/
khoảnh khắc đó không có gì thay đổi rõ ràng. Nhưng 1 thứ gì đó đã lệch khỏi quĩ đạo ban đầu. Đức duy không rời mắt ngay và Quang Anh cũng không quay đi trước
Coookie
Các chap của cookie 🍪 viết sẽ hơi nhiều chữ nên là mong các bạn sẽ thông cảm 1 chút
Subtle Recognition
Bữa tiệc trưa kết thúc, nhưng Trọng Tâm đã dịch chuyển
Không còn là những cuộc trò chuyện xã giao rỗng nghĩa, mà là 1 điểm dao cắt vô hình giữa 2 người, 1 người nắm quyền lực tuyệt đối, 1 người đứng ngoài cấu trúc đó nhưng lại không hề bị nó chi phối
Quang anh không rời đi ngay. Cậu tiếp tục chỉnh những bó hoa, động tác chậm, chính xác, như thể mọi thứ xung quanh không liên quan đến mình
Nhưng thực tế cậu biết rõ ánh mắt kia vẫn chưa rời khỏi mình
Hoàng Đức duy
Cậu cố tình ở lại, hay chỉ đơn giản là chưa hoàn thành công việc của mình?/giọng nói chồng không cao nhưng rõ ràng mang tính kiểm soát 1 câu hỏi nhưng thực chất là phép thử/
Nguyễn Quang Anh
nếu tôi nói là cả 2, thì cậu sẽ tin vào phần nào hơn lý do hợp lý, hay động cơ thực sự?/cậu không quay lại ngay vẫn tiếp tục chỉnh những cành hoa lệch, giọng nhẹ nhàng nhưng có chiều sâu không né tránh, chỉ là không vội đối diện/
Hoàng Đức duy
Động cơ thực sự không phải lúc nào cũng cần thiết trong nhiều trường hợp, kết quả mới là thứ đáng để đánh giá/cậu bước lại gần hơn 1 chút, khoảng cách bị thu hẹp nhưng không tạo ra cảm giác xâm phạm mà là có áp lực kiểm soát/
Quang Anh dừng tay, lần này cậu quay lại trực diện
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì cậu đang đánh giá tôi dựa trên kết quả nào vì tôi đứng ở đây, thay vì tôi không thuộc về nơi này nhưng vẫn xuất hiện?/ánh mắt bình tĩnh không có sự phòng thủ và giống như đang chủ động kéo cuộc đối thoại đi xa hơn/
Hoàng Đức duy
tôi đánh giá cậu dựa trên cách cậu không cố chứng minh bất cứ điều gì cả và điều đó, trong 1 môi trường như thế này là thứ đáng đáng nghi nhất/giọng nói chậm lại từng chữ rõ ràng không phải không kích mà là kết luận/
Quang anh khẽ cười không phủ nhận
Nguyễn Quang Anh
Có những người có chứng minh đã được công nhận và có những người không cần làm vậy vì họ đã biết rõ vị trí của mình từ trước vấn đề là, cậu nghĩ tôi thuộc kiểu nào?/cậu bước lại gần 1 chút, không quá mức, nhưng đủ để phá vỡ khoảng cách an toàn ban đầu/
Hoàng Đức duy
Cầu thủ kiểu người không nên được đánh giá quá sớm bởi vì những người như vậy thường là biến số khó kiểm soát nhất/ánh mắt giữ nguyên không dao động nhưng rõ ràng là có sự thừa nhận/
một khoảng lặng kéo dài không ai cắt ngang không ai rời đi
Nguyễn Quang Anh
nghe giống như 1 lời cảnh giác hay là 1 dạng công nhận trá hình?/giảm thấp hơn nhẹ hơn nhưng câu hỏi lại chẳng đi thẳng vào bản chất/
Hoàng Đức duy
Nếu là cảnh giác,tôi đã không đứng đây lâu như vậy còn nếu là công nhận, thì cậu vẫn chưa đủ để đạt được nó/câu trả lời dứt khoát không vòng vo nhưng không hoàn toàn phủ nhận/
quang anh nhìn cậu vài giây rồi gật nhẹ
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì có lẽ tôi nên ở lại lâu hơn 1 chút không phải để được công nhận, mà để xem liệu cậu có thay đổi cách đánh giá không/nói xong cậu quay bó hoa, nhưng lần này không khí đã khác hẳn/
Ở 1 góc xa hơn 1 người khác đang quan sát Lâm tử khi ánh mắt dịu, nụ cười nhẹ, nhưng không hề vô hại
Lâm tử khiêm
Những thứ bắt đầu quá đúng thời điểm thường sẽ không kết thúc theo cách đơn giản/nhẹ không mang ác ý rõ ràng nhưng có gì đó rất khó đoán/
Trục của câu chuyện đã bắt đầu lệch
Download MangaToon APP on App Store and Google Play