OAN GIA PHIÊU LƯU
---Mở đầu:
Thành phố cảng năm 1930, giữa ánh đèn đường nhập nhoạng và tiếng còi tàu xa xa, Cảnh sát trưởng Vương Trần Quách Ngao đang rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Cuộc truy bắt một băng đảng nguy hiểm đã biến thành cái bẫy chết người. Những kẻ ẩn nấp trong bóng tối đã chực chờ anh bước vào để vây công. Mồ hôi và máu thấm đẫm chiếc áo cảnh phục, nhưng Vương Trần Quách Ngao vẫn không lùi bước. Với khẩu súng lục trong tay, anh bắn hạ hai tên trước khi cảm thấy một cơn đau nhói ở vai trái – một viên đạn đã xuyên qua cơ thể anh.
Anh lảo đảo trốn vào một con hẻm nhỏ, cơn đau buốt nhói mỗi bước chân. Nhưng phía trước anh không phải là đường thoát thân mà lại là một người lạ mặt đang khoanh tay đứng chặn giữa lối đi.
"Ồ, Cảnh sát trưởng oai phong lẫm liệt mà lại rơi vào tình trạng thê thảm thế này sao?" – Tiêu Nguyễn Tĩnh híp mắt, giọng nói pha chút chế nhạo. Bác sĩ Tiêu nổi tiếng với tay nghề cao, nhưng miệng lưỡi lại sắc bén không kém dao mổ. Khi nhìn thấy vết thương trên vai của Vương Trần Quách Ngao, cậu khẽ nhíu mày.
Vương Trần Quách Ngao nhấc súng lên, giọng vẫn lạnh lùng dù vết thương khiến hơi thở anh có phần nặng nề. "Tránh ra! Đây không phải chuyện của cậu."
Tiêu Nguyễn Tĩnh nhún vai. "Được thôi, nhưng nếu anh chết gục ở đây, tôi sẽ cảm thấy có lỗi vì không ra tay cứu giúp. Mà tôi thì không thích cảm giác ấy đâu."
Trước khi Vương Trần Quách Ngao kịp phản ứng, Tiêu Nguyễn Tĩnh đã bước đến, kéo anh vào bên trong căn phòng khám nhỏ của mình. Cửa vừa đóng sập, bóng tối và mùi thuốc khử trùng xộc vào mũi, Vương Trần Quách Ngao nghiến răng. "Tôi không cần bác sĩ."
"Thật sao?" – Tiêu Nguyễn Tĩnh nhướng mày, vừa cởi áo khoác của Vương Trần Quách Ngao, vừa quan sát vết thương. "Vậy anh có thể tự lấy viên đạn ra không? Nếu được thì cứ việc, tôi không ép."
Vương Trần Quách Ngao câm lặng. Cơn đau như lửa đốt khiến đầu anh ong ong. Cuối cùng, anh buông xuôi, để mặc Tiêu Nguyễn Tĩnh đè anh ngồi xuống ghế.
"Cắn răng chịu đựng đi, tôi không có thời gian dỗ dành đâu." – Tiêu Nguyễn Tĩnh nói, tay đã nhanh chóng chuẩn bị dao phẫu thuật và cồn khử trùng.
Vương Trần Quách Ngao cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm nhìn người bác sĩ. "Tôi chưa từng thấy bác sĩ nào độc miệng như cậu."
"Vậy thì hôm nay anh mở mang tầm mắt đi."
Kim loại lạnh buốt chạm vào da thịt, cơn đau buốt xuyên thấu từng dây thần kinh. Nhưng trong khoảnh khắc ngột ngạt ấy, Vương Trần Quách Ngao bỗng cảm nhận được thứ gì đó khác ngoài đau đớn – một sự quan tâm ẩn giấu sau từng động tác tỉ mỉ của Tiêu Nguyễn Tĩnh. Bác sĩ này không chỉ giỏi nghề, mà còn…
Thật thú vị.