Thiếu niên áo trắng đột nhiên bị cô chặn lại, khi lên tiếng thì giọng điệu lạnh lùng, hiển nhiên là anh không muốn dây dưa chuyện áo sơ mi với cô.Thời Niệm Ca bị sốc trước vẻ mặt thờ ơ của anh, sau đó nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh ta một lúc, đỏ mặt một cách khó hiểu …Mẹ ơi, đây chắc chắn là lần đầu tiên trong mười bảy năm cuộc đời của con bé!Cô đường đường là con cưng của tập đoàn Thời Đạt, từ nhỏ đến giờ chưa từng cảm thấy nam sinh nào đẹp mắt, nhưng đây là lần đầu tiên cô thấy một nam sinh đẹp trai như vậy.Người này … à, tạm thời cứ gọi cậu là áo trắng đi, khuôn mặt tuấn tú, tóc ngắn gọn gàng, da dẻ trắng trẻo sạch sẽ, thân hình rắn rỏi, khí chất lạnh lùng, kiểu thiếu niên ít nói. Khuôn mặt điển trai, dáng người cao, và ngón tay cũng xinh!Dường như có mùi thơm thoang thoảng xộc vào mũi khi cô vô tình đụng ngực tay anh, giống như mùi quần áo, rất dễ chịu.Thiếu nữ mười bảy lần đầu tiên cảm thấy trái tim đập rộn ràng.Trước đây cô chưa từng thích ai, cũng chưa từng cố ý làm gì, nhưng lúc này, ý thức muốn “làm quen” gần như tràn ngập trong đầu của cô.Kết quả bên kia cả buổi chỉ nói một chữ “Cút”, sau đó cũng không có chuyện gì, ngay cả khi cô ngốc nghếch cản anh lại bằng cách dúi vào tay anh mười tờ 100 tệ, anh dùng ánh mắt như nhìn thấy kẻ thần kinh nhìn cô, hất tay ra, vòng qua rồi đi thẳng.Thời Niệm Ca nhìn theo bóng lưng của anh ta và nghĩ rằng mẹ của tôi ơi đẹp trai quá, sau đó nhìn xuống số tiền trên tay, suy nghĩ không biết có phải do số tiền quá ít … hay lần sau có cơ hội gặp lại anh ấy, chỉ cần đến một cửa hàng bán áo sơ mi và quẹt thẻ …Nhưng dù sao thì mình cũng phải bồi thường.Tuy nhiên, anh ấy thực sự đẹp trai và tim cô thì đập rộn ràng!