Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Trò Chơi Tình Ái: Lưu Tổng Truy Thê

CHƯƠNG 1: ẤN TƯỢNG KHÔNG TỐT

Quách Tử Khanh ngồi trên tầng cao nhất ngắm nghía đường phố nhộn nhịp, ngày hôm nay của anh ta chán thật đấy chẳng có gì đặc biệt.

Vy Vy đã đến khu cắm trại của trường, chú Tô cũng về nhà chính, vừa ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng anh quyết định tìm bạn thân kiếm chuyện.

“ đang ở công ty à?”

“ có chuyện gì nói nhanh đi, tôi không rảnh!”

Lưu Dương bên kia liền nhấc máy, giọng nói không hề có chút cảm giác thân thiện. Anh thì đang bù đầu với công việc còn tên họ Quách nay lại rảnh rỗi đến mức phiền phức.

Điện thoại mở lên rồi nằm im trên mặt bàn làm tốt công việc truyền âm thanh, mắt anh chưa từng rời khỏi màn hình máy tính.

“ tối nay đi bar với tôi đi, nhóc con không ở nhà không có người trêu chán lắm”

“ chó đẻ, rảnh thế thì mau sang đây giải quyết công việc với tôi. Cậu ỷ công ty vừa thắng vố đậm nên rảnh rang còn tôi thì không nhé.”

“ ây za… việc thôi mà, không làm hôm nay thì mai làm. Lát tôi cho người qua đón cậu, Chính Khiêm chốt kèo rồi, tới chỗ cậu ta chơi!”

Tử Khanh không chờ anh nhận lời đồng ý đã vội vã tắt máy, trong lòng Lưu tổng nhà ta đã điên lắm rồi còn bị tên nhàn hạ này quấy phá. Có lẽ đây chính là quả báo mà anh bắt buộc phải nhận cho kiếp trước đây mà.

Rất nhanh trời cũng về chiều, công việc ở Lưu thị coi như đã tạm ổn, anh ngả người ra sau mệt mỏi day trán. Bây giờ mới nhận ra bản thân đã làm việc muộn đến giờ này, công ty cũng không còn ai, chắc có Hồng Ân là vẫn đang trực ngoài cửa nữa thôi.

Chợt không gian yên tĩnh bị tiếng chuông điện thoại phá vỡ, là Tử Khanh. Đúng là đuổi không đi đánh không chết mà

“ xuống đi người anh em, tôi đang đợi bên dưới rồi!”

“ cái tên điên này, cậu không để yên cho tôi nghỉ ngơi chút sao?”

“ tôi đưa cậu đi nghỉ ngơi chứ gì nữa, nhanh lên !”

Anh ta nói nhiều đến lạ, Lưu Dương không chịu được đành đứng dậy vơ lấy chiếc áo khoác rồi đi xuống. Hai người bọn họ lái xe đến quán bar của Chính Khiêm, tiếng nhạc ồn ào cùng ánh đèn led chập chờn khiến chẳng ai nhận ra ai.

Nhân viên phục vụ dẫn họ lên tầng VIP, đúng là nơi của giới thượng lưu có khác không gian yên tĩnh. Nội thất đắt đỏ sáng loáng toát lên mùi tiền.

“ các anh đến rồi, em đợi hơi lâu rồi đấy!”

“ tại tên khốn này đấy, anh mày đây cũng cam chịu làm tài xế mới rước được nó đi”

“ hai người ngồi đi, các anh muốn uống loại nào? À em mới đấu giá được một chai mới đấy, khui nhé?”

“ ok luôn”

Tử Khanh và Chính Khiêm là cùng một loại, chính là cái loại có cái miệng nhanh nhẹn nói không biết mệt, vận đào hoa lớn hơn vận mệnh. Chỉ có Lưu Dương là trầm ổn nhất, anh ghét việc phải nhiều lời, yên lặng nghe đám bạn ồn ào. Bọn họ rót rượu rồi cạn từ ly này sang ly khác, hôm nay hai tên này ăn chay không mang mấy em xinh tươi đến.

Âm thanh của ly thủy tinh trong suốt va vào nhau như thể sắp trở thành một bản nhạc hoàn chỉnh, bản nhạc của sự đắt đỏ. Sau một hồi nhâm nhi cuối cùng cũng có người choáng váng mà ngừng cuộc chơi, ba tên đàn ông nhìn nhau rồi cười khờ.

Lưu Dương hơi say, anh muốn đi vào nhà vệ sinh rửa mặt cho thoải mái. Đi ngang qua căn phòng riêng thì chợt dừng lại. Cánh cửa không đóng kín, người ở bên ngoài vẫn có thể nhìn thấy bên trong.

Người trong phòng có vẻ quen làm anh hơi nhíu mày, Đỗ Quyên hình như cũng đã say khướt, bên cạnh cô là đám đàn ông mặt đỏ tía tai vật vờ trông đến mà kinh.

Anh hơi ghét bỏ, cười lạnh rồi bước qua không buồn để ý đến nữa. Thật ra người con gái trong căn phòng vừa rồi là đối tượng kết hôn mà mẹ anh nhất quyết chọn, hai người còn chưa chính thức gặp mặt.

Nhan sắc của cô hài hòa, khả ái đúng là dễ khiến người khác yêu mến nhưng có lẽ con người bên trong như nào còn phải xem lại.

Lưu Dương từ nhà vệ sinh trở ra chợt nhìn thấy đằng trước cô đang mò mẫm tìm đường, chiếc váy bó sát ngắn nửa đùi, mái tóc uốn xoăn hơi rối càng làm dáng vẻ của Đỗ Quyên thêm hư hỏng.

“ hửm? Chỗ này…cũng có trai bao sao? Cao ráo, sáng sủa đó chứ. Cậu em trai…di với tôi không, chị đây bao nuôi cậu?”

Còn chưa kịp né sang một bên đã bị cô vồ lấy, gương mặt ửng hồng mơ màng, áp hai tay giữ mặt anh ở sát mình nhất.  Đỗ Quyên nghĩ anh chàng trước mặt là cậu trai thông thường cô có thể mua chuộc được, ai bảo anh có chút nhan sắc chứ.

“ cô điên rồi sao? Nhìn cho rõ xem tôi là ai?”

“ trai đẹp…”

“ mẹ kiếp, tránh sang một bên !”

Lưu Dương hết kiên nhẫn định bỏ đi thì nghe tiếng kêu oai oái phía sau. Vì quá say nên cô không may ngã xuống, lòng nhân từ trỗi dậy khiến anh không thể mặc kệ. Bắt buộc phải xách theo cô ra ngoài rồi gọi người mang về.

“ tiểu thịt tươi ở đâu ra thế?”

Tử Khanh thấy anh đi lâu thì định đi tìm, vừa xuất hiện đã có thêm tệp đính kèm liền không kìm được mà trêu chọc. Lưu Dương chán ghét ném cô xuống chiếc ghế lớn bên cạnh.

“ Cô vợ mà mẹ tôi thích đấy, đúng là không ra thể thống gì mà”

“ ấy chà chà…mẹ cậu đỉnh thật đấy !”

Anh ta bất ngờ kêu lên, phấn khích mà giơ ngón tay cái, còn định tiếp tục cợt nhả thì chuông điện thoại kêu lên. Cái tên quen thuộc làm Quách tổng tỉnh cả rượu, khẽ nuốt nước bọt mà nhấc máy.

“ alo, nhóc”

“ chú lại đi uống rượu ở đâu rồ còn không biết đường về nhà?”

Còn ai vào đây dám dùng cái giọng trên trời đó để nói chuyện với Quách Tử Khanh được ngoài cô cháu gái Quách Tú Vy của anh ta nữa.

“ tiểu tổ tông tôi đang đi làm, cháu xem có cả anh Dương của cháu ở đây mà”

“ đừng có điêu, mau về nhà uống thuốc cho cháu! Trưa mai cháu sẽ về kiểm tra chú đó”

Tú Vy như sư tử Hà Đông làm anh ta xanh cả mặt cấp tốc bỏ lại anh em mà chạy về nhà. Chính Khiêm bật cười với độ sợ hãi cháu gái của ông anh này. Chỉ còn lại Lưu Dương vẫn không vui, bên cạnh là người phụ nữ đã say ngủ.

“ 5 phút nữa có người tới đưa cô ta về”

“ ơ…anh…anh…”

Cậu ngơ ngác không biết nên làm gì, đúng là tự rước họa vào thân mà.

CHƯƠNG 2: GẶP MẶT

Vẫn như thường lệ, Lưu Dương Tới công ty từ sáng sớm, dáng vẻ lạnh lùng như băng ngàn năm, ánh nắng yếu ớt thật khó để tan ra.

Hồng Ân vốn đã có thể nói là miễn nhiễm với khí tức lạnh buốt kia. Cậu ta bình tĩnh báo cáo lịch trình của ngày hôm nay cho sếp rồi khe khẽ đặt ly cà phê xuống bàn. Sau đó không nói thêm gì mà tự động rời đi.

Trong căn phòng im bặt, ngoài tiếng bút bi mài vào giấy và thỉnh thoảng có tiếng của chuột máy tính kêu tách tách  thì chẳng còn âm thanh nào cả.

Gam màu tối của nội thất càng khiến không gian thêm lãnh đạm hơn. Nếu sự im lặng có thể dùng làm cực hình thì chỗ này là địa điểm tra tấn hoàn hảo nhất rồi.

May thay cuộc gọi của Lưu phu nhân đã cứu rỗi âm thanh, khiến mọi thứ như bình thường trở lại và người viết truyện như tôi cũng có chút dễ thở hơn. Anh mở máy lên và bắt đầu nghe mẹ nói.

“ tối nay về nhà nhé, Bội Hân sẽ tới chơi đó!”

“ cô ta đến chơi với mẹ thì liên quan gì đến con?”

“ con nói lại mẹ nghe!... bảy giờ tối, cấm trễ một giây!”

Phong cách làm việc này quả là không lẫn vào đâu được, nhanh gọn lẹ và rất dứt khoát. Cũng chính vì lí do này nên bố Lưu dù có là kiện tướng triều đình, người người kính nể cũng phải cun cút nghe theo. Ở nhà mẹ anh là to nhất, nếu có bà nội đến thì uy lực của mẹ lại tăng thêm gấp bội.

Vậy nên… hôm nay Lưu thiếu không thoát được việc phải về nhà rồi.

……………………

Trong khuôn viên nhà họ Lưu, tiếng xe phân khối lớn ồn ào chạy vào bên trong. Người làm nhanh châm ra đón nhị thiếu gia nhà mình. Anh không đi chung với tài xế mà tự lái xe mô tô về nhà thăm bố mẹ.

“ Dương về rồi đó sao? Con mau lên tắm rửa rồi xuống ăn cơm tối!”

“ anh hai không về sao mẹ?”

“ anh con mang bạn gái đi du lịch rồi, tuần sau mới về.”

“ ha..”

Lưu Quân đi chơi thì không bị gọi về còn anh đi làm kiếm tiền lại bị túm không sót dịp nào. Thật hết nói nổi mà, ai bảo mẹ anh nắm trùm cơ chứ.

Anh đi thẳng về căn phòng cũ của mình, chỗ này vốn không hay được dùng kể từ khi anh dọn ra ở riêng. Tuy nhiên mẹ luôn cho người dọn dẹp để nếu anh có về vẫn có chỗ để nghỉ ngơi, nhìn chung thì vẫn rất gọn gàng sạch sẽ.

Lưu Dương chọn bừa một bộ đồ thoải mái rồi bước xuống nhà, bên dưới phòng khách đã thấp thoáng bóng của Lý Bội Hân( Đỗ Quyên) – cô vợ sắp cưới của anh. Đôi mắt khẽ nheo lại đánh giá, dường như còn cảm thấy có chút chán ghét, khó chịu.

“ chào anh”

Vừa thấy người đàn ông đi xuống cô đã lịch sự cúi chào nhưng chỉ nhận lại sự ngó lơ của anh. Lưu Dương chẳng mấy quan tâm thẳng thừng lướt qua bước đến tủ lạnh lấy nước. Trong lòng cô đầy khó hiểu, không biết mình làm sai gì, còn đang ngây ngốc thì đã nghe tiếng mẹ Lưu mắng mỏ

“ con không có miệng sao? Không nghe con bé chào hả?”

“ bác, anh ấy đã gật đầu với cháu rồi mà, bác đừng khó tính quá”

“ con hiền thì có, con trai bác bác hiểu, cứ phải thế nó mới chịu nghe lọt tai”

Được mẹ Lưu bênh vực thì cô bật cười, bà lúc nào cũng vậy luôn đối tốt với cô. Bội Hân cười đầy đáng yêu rồi dỗ dành bà cùng mình vào bàn ăn. Riêng anh thì chỉ im lặng không trả lời mẹ, ngồi xuống bên cạnh bố mình. Ông Lưu được cái rất tôn trọng lời nói của vợ, lời vợ ngang lời trời nên chỉ cười xòa.

Bà Lưu ngồi bên này nhìn về phía bố con ông thì khẽ nhếch miệng.

“ hai bố con mấy người đang thì thầm cái gì đấy?”

“ đâu có đâu. Thằng bé chỉ đang khen Bội Hân hiểu chuyện thôi hahah…nào cháu cứ tự nhiên nhé không cần để ý lễ nghĩa!”

“ vâng ạ”

“ bố đừng hắt nước bẩn vào người con, con không hứng thú với gái làng chơi!”

“ cái thằng…”

Lưu Dương vừa nói vừa nhìn về phía cô, ánh mắt chẳng có chút thiện ý nào cả, chẳng nể nang lần gặp mặt này, thản nhiên nói ra ý nghĩ trong lòng khiến mọi người chọt chẳng biết nói gì cả.

Ông bà Lưu sợ cô cảm thấy tủi thân mà bỏ bữa định mắng con trai mình thì bị cô cản lại. Trong đôi mắt đen láy hiện lên ý cười, bà dừng lại muốn xem cô con dâu định xử tên mỏ hỗn này thế nào.

“ bố nó qua đây với em, đừng ngồi bên nó nữa kẻo lây cái miệng ăn mắm ăn muối”

Ông Lưu đứng dậy nhìn thằng con đã gần 30 tuổi vẫn không biết điều mà ngao ngán, khi ổn định chỗ ngồi còn thở dài một cái. Về phần Bội Hân, cô dứt khoát cầm bát đũa của mình đứng dậy, không có tý nào là chần chừ. Âm thanh kéo ghế vang lên kến cả người.

“ chắc anh làm việc nhiều nên mệt, tâm trạng không vui dẫn đến nói năng lộn xộn. Anh có biết thế nào là gái làng chơi không?”

Giọng nói cô ngọt đến lạ, rất nhẹ nhàng nhưng lại làm người bên cạnh hơi nhíu mày. Lưu Dương cũng không lép vế, anh nhìn thẳng mà nói.

“ là thể loại đàn ông nào cũng ăn được”

“ vậy đúng rồi, anh cũng nằm trong khẩu phần ăn của Lý Bội Hân tôi đấy”

Ông bà Lưu thừa biết cô gái này không dễ chịu thiệt. Bình thường mềm mỏng thế nảo cũng được nhưng chỉ cần để cô bực bội sẽ ngang ngửa sóng thần.

Hai người gắp thức ăn cho nhau, hưởng thụ tình yêu tuổi già mặc kệ con trai bị cắn xé. Lưu Dương đầy bài xích với cô gái trước mắt định đứng dậy bỏ đi thì…

“aaa…”

*tạch*

Người còn chưa rời khỏi ghế đã cảm nhận được ai cơn đau điếng nơi bàn chân. Cổ áo bị cô mạnh bạo kéo lại nghe cả tiếng đứt chỉ, cơ thể to lớn vậy mà chỉ bằng một động tác đã ngã nhào xuống ghế. Đôi mắt tinh ranh của cô ngắm nghía bộ dạng cay cú của anh chồng sẽ cưới.

“ anh muốn uống nước sao? Tôi lấy cho nhé!”

“ mẹ cười được sao? Dâu hiền của mẹ giả tạo đến thế là cùng!”

“ im mồm!”

Lưu Dương đau điếng ôm chân vừa bị đạp nén cơn giận. Ai ngờ Bội Hân nâng ly nước bước ra lại vấp chân, ly nước trên tay vừa hợp lý dội thẳng lên đầu anh.

“ mẹ kiếp, cô cố tình ?"

“ ây…xin lỗi mà…”

CHƯƠNG 3: THÔNG TIN CÁ NHÂN

Lưu Dương bực bội đi lên phòng, tiếng đóng cửa như sấm dậy. Cô nhặt chiếc ly nhựa lên nở nụ cười đầy hài lòng rồi quay sang nhìn ông bà Lưu

“ cháu xin lỗi hai bác vì đã gây nhiễu loạn ạ”

“ không sao hết, bác còn muốn xem nữa đấy”

Mẹ Lưu cười xòa vẫy tay cho qua, Bội Hân vẫn còn muốn nói chuyện tử tế với anh một lần, lễ phép cúi chào hai bác rồi đi thẳng lên phòng anh. Đứng trước cửa phòng cô gõ đủ ba cái rồi đẩy cửa đi vào.

“ cô không biết đợi người khác đồng ý sao?”

Anh nghe tiếng gõ cửa nhưng với tính cách đó thì chẳng buồn quan tâm nhưng ai ngờ cô gái này lại đi thẳng vào cơ chứ. Lưu Dương vẫn còn ở trần, anh ta chưa kịp khoác chiếc áo vào đã bị cô nhìn thấy. Cô hơi bất ngờ trước thân hình đồ sộ cơ bắp của người đàn ông nhưng nhanh chóng lấy lại phong độ.

“ anh thấy sao? Gái làng chơi như tôi thú vị chứ?”

“ cút”

“ đừng hỗn! đấy là tại anh không chịu nói chuyện một cách tử tế với tôi”

Lý Bội Hân không hề nao núng trước bộ dạng hung dữ của anh, cô điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Còn thản nhiên nhắc nhở người đàn ông này nói chuyện một cách lịch sự với mình.

“ anh nghĩ tôi muốn lấy anh lắm chắc, chúng ta cũng cập kề 30 rồi, phụ nữ chúng tôi không có nhiều thời gian như đám đàn ông các anh đâu"

"chuyện cô đủ tuổi hay quá tuổi cũng không liên quan gì đến tôi cả. Suy cho cùng tôi vẫn không chấp nhận cuộc hôn nhân này"

" Mẹ tôi bị bệnh, cả đời bà chỉ có mình tôi là con gái, vậy nên trong lòng luôn canh cánh hạnh phúc của tôi. Kết hôn với anh cũng sẽ khiến mẹ yên tâm hơn"

“ trên đời này thiếu đàn ông?”

“không thiếu nhưng không ai hoàn hảo bằng anh hết. 1 năm, sống cùng tôi một năm, sau khi hết hạn không cần anh đuổi tôi tự khắc rời đi”

Nói xong cô rời khỏi phòng mà không cần câu trả lời của anh,  như thể Lưu Dương có đồng ý hay không thì cuộc hôn nhân này nhất định vẫn sẽ diễn ra. Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại trái ngược hẳn với khí thế của cô khi nãy.

Anh ngây ngốc nhìn theo người con gái, lần đầu Lưu tổng gặp được một người có tính cách còn bá đạo hơn anh đấy. Mẹ anh chắc có ý định tìm cô ta về khắc chế con trai mình đây mà.

......................

Hôm nay anh và Tử Khanh đến trường bắn của Tống Vương, hai người thường tìm đến đây mỗi khi có chuyện khó nói. Lão Tống vừa thấy đã tay bắt mặt mừng rồi dẫn bọn họ vào bên trong

“ tên nhóc kia đâu sao có mình hai đứa?”

“ quán bar của cậu ta ở Thế Khang có chuyện, không kịp sang đây chơi cùng”

“ Anh Tống, em khoe với anh một tin…”

Tử Khanh thì thầm vào tai người đàn ông, không biết anh ta nói gì mà có thể khiến Tống Vương trố mắt, còn cười hớn hở nữa chứ.

“ Cậu nhiều chuyện?”

Lưu Dương có lẽ đã viết tên này định nói gì, đôi mắt anh sắc bén lia qua nhắc nhở.

“ không có”

“ thôi hai cậu vào chọn hàng đi, anh phải đi có việc. Tự nhiên nhé!”

Nói rồi Tống Vương cũng tạm biệt hai cậu em, hôm nay anh ta còn phải đến trường đón con sớm. Quả là ông chồng của năm mà.

“ cô vợ sắp cưới đó của cậu thế nào? Ok không?”

Tử khanh vừa lựa chọn súng vừa cảm thấy tò mò về cô vợ sắp cưới của bạn thân ,lập tức lên tiếng hỏi.

Anh đầy chán ghét định không trả lời nhưng với tính bám dai như đỉa của Tử Khanh cuối cùng Lưu Dương cũng đành nói cảm nhận của mình sau lần gặp.

"không biết nữa, cô ta khác hoàn toàn những người phụ nữ tôi từng gặp."

"vậy thì lời cho cậu rồi, vợ dâng đến miệng còn gì nữa"

"con khỉ. Không nhớ lần trước cô ta đã say xỉn thế nào ở quán bar sao? Có lẽ tất cả nhìn thấy chỉ là giả tạo thôi, thu phục được cả mẹ tôi luôn cơ mà"

"đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Không phải hôm đó cậu cũng say sao? Đàn ông chúng ta có quyền say chẳng nhẽ phụ nữ bọn họ không có"

"cậu đang bênh người ngoài đấy à?"

"sớm muộn cũng thành em dâu tôi, bênh sớm chút thì làm sao?"

......................

Hai ngày nay Lưu Dương không dám về nhà, bởi anh biết mẹ mình đang nổi cơn tam bành. Vậy nên tổng tài nhà ta chỉ có thể ghé thân lại trốn công sở này thôi.

Ngồi trong phòng làm việc anh trầm ngâm nhìn tập hồ sơ trên tay. Đống giấy tờ này chứa thông tin cá nhân của Đỗ Quyên.

Trước đây anh chỉ nghe mẹ mình nói cô là vũ công và nhận được một tấm ảnh để dễ nhận diện, còn lại chẳng biết thêm thông tin gì khác.

Sau buổi gặp mặt anh đã lập tức giao cho cấp dưới điều tra. Hồng Ân làm việc đúng là nhanh nhẹn chỉ với mấy ngày đã tra rõ gốc tích của cô.

(Lý Bội Hân, 27 tuổi, nghề nghiệp: vũ công, nghệ danh :Đỗ Quyên...)

Tất tần tật về sơ yếu lý lịch thậm chí là cả số đo 3 vòng, chiều cao, cân nặng đều được ghi rõ ràng trên giấy.

Anh khẽ lật giở từng trang rồi dừng lại trước dòng chữ "bố: liệt sĩ". Không ngờ cô vậy mà lại là trẻ mồ côi từ nhỏ, cuộc sống cũng có phần khó khăn.

Bỗng dưng trong lòng Lưu Dương dâng lên một cảm xúc khó tả, anh có đôi chút suy nghĩ khác về người con gái bá đạo kia. Mặc dù vẫn chưa thể bỏ được suy nghĩ cô là gái làng chơi.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play