//Short Fic// //RhyCap,AndRay,BôngSu,Duonghieuhung, DooGem,...// Real Love!?
1.1 Cám dỗ
Tác Giả Hay Lụy
hôm nay tui sẽ mở EP.Otp tui lụy nha
Nguyễn Quang Anh
Quang Anh là một giáo viên trẻ tuổi nghiêm túc và luôn giữ khoảng cách với học trò nhưng mọi nguyên tắc của anh rồi Lúc nay khi đối mặt với Đức Duy- một nam sinh vừa tròn 18 nhưng trưởng thành hơn tuổi luôn rồi ánh mắt khiêu khích anh
Hoàng Đức Duy
Đức Duy một năm sinh vừa tròn 18 nhưng trưởng thành hơn tuổi luôn dùng ánh mắt khiêu khích với Quang Anh
Mưa rơi rả rích bên ngoài cửa sổ lớp học, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt điển trai của Đức Duy, khiến cậu trông có vẻ nguy hiểm. Cậu tựa vào bán giáo viên, dáng người cao giáo nửa lười biếng nửa khiêu khích
Hoàng Đức Duy
Thầy à thầy có biết ánh mắt của mình dễ hiểu lắm lắm không?
Quang Anh siết chặt cây bút trong tay giữ giọng điềm tĩnh
Nguyễn Quang Anh
Trò về đi, trễ rồi
Nhưng Đức Duy không nghe lời cậu chống tay xuống bàn ghé sát lại gần mùi hương nam tính của cậu sộc thẳng vào mũi Anh khiến Quang anh khẽ nghiêng đầu né tránh theo phản xạ
Hoàng Đức Duy
Mỗi lần em nhìn thấy thầy đều lảng tránh
Giọng cổ khàn khàn mang theo chút trêu chọc
Hoàng Đức Duy
Nhưng em thấy rõ đấy, thầy không ghét đâu. Thầy chỉ sợ thôi
Trái Tim Quang Anh đập mạnh một nhịp anh không sợ anh chỉ biết điều này sai
Nhưng bàn tay Đức Duy đã kịp chạm vào cổ tay anh,hơi ấm lan đến tận tim.
Hoàng Đức Duy
Chỉ một lần thôi
Hoàng Đức Duy
//thì thầm// Nhìn thẳng vào em đi,đừng trốn nữa
Mưa bên ngoài vẫn rơi không ngừng,nhưng trong phòng nhỏ nhiệt độ đã bắt đầu tăng lên.
Bàn tay trên cổ tay Quang Anh siết chặt hơn,như thể Đức Duy đang cố gắng trói chặt anh lại,không để anh thoát.Khoảng cách giữa hai người ngắn đến mức Quang Anh có thể cảm nhận dc hơi thở ấm nóng của cậu phả nhẹ lên da mình
Hoàng Đức Duy
Thầy ko muốn,hay là không dám?
Đức Duy nghiêng đầu,giọng điệu vừa thách thức vừa dịu dàng
Quang Anh hít sâu,cố giữ giọng bình tĩnh.
Nguyễn Quang Anh
Em đang vượt quá giới hạn rồi đấy
Đức Duy bật cười đôi mắt nheo lại để nguy hiểm
Hoàng Đức Duy
Vậy thầy vạch ranh giới đi.Nếu thầy thực sự muốn dừng lại,thầy chỉ cần bảo em biến đi...Em sẽ nghe lời ngay.
Quang Anh biết cậu đang chơi trò gi
Cậu luôn biết cách dồn ép anh đến bờ vực,,rồi buộc anh phải tự mình lựa chọn
Bảo cậu biến đi ư?Nực Cười. Nếu dễ dàng như vậy .Đáng lẽ anh đã làm từ lâu rồi
Không khí trong phòng học bỗng trở nên ngột ngạt. Ngoài trời cơn mưa lớn vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, tiếng tí tách của những giọt nước hoa cùng nhịp tim đập loạn xạ trong lòng người Quang Anh
bàn tay Đức Duy chậm rãi lần xuống cúc áo sơ mi của anh không phải vội vàng không phải điên cuồng mà cố tình khiêu khích
Hoàng Đức Duy
một lần thôi //giọng thấp đến mức gần như thì thầm// thầy không tò mò sao
Quang Anh siết chặt tay,cảm thấy hơi thở mình rối loạn.Nhưng anh không lùi lại.
Đức Duy cong môi,ánh mắt lóe lên một tia thích thú
Khoảnh khắc ấy,Quang Anh đột ngột bắt lấy cổ tay cậu,siết chặt
Nguyễn Quang Anh
//giọng anh khàn đi,mang theo chút nguy hiểm// Trò(Duy) không phải người duy nhất biết chơi trò này
Trong thoáng chốc,Đức Duy sững lại,nhưng ngay sau đó,một nụ cười hứng thú nở trên môi cậu
Có vẻ như cậu đã chạm vào một mặt khác của thấy giáo mà cậu chưa từng thấy trước đây.
______________________________
1.2 Cám dỗ
không hề có sự phản kháng nào
thứ duy nhất hiện lên trong đôi mắt sâu thẳm của cậu chỉ là khao khát cháy bỏng là sự kiêu ngạo của kẻ nắm quyền kiểm soát nhưng đồng thời cũng là sự chờ đợi thách thức Xem liệu Quang Anh có dám bước qua ranh giới mà chính anh đã vạch ra hay không
Và Lần này qua anh không trốn tránh nữa anh xiết mạnh cằm cậu rồi cúi xuống
nụ hôn giáng xuống mạnh mẽ không hề có sự dịu dàng hay do sự đó là một sự trừng phạt một lời cảnh báo nhưng cũng là sự đầu hàng của Chính anh trước cơn Cám Dỗ chết người này
Đức Duy rên khẽ khi bị ép vào bảng lưng cậu va chạm với mặt gỗ lạnh lẽo nhưng hơi nóng từ cơ thể thầy giáo lại thiêu đốt cậu đến tận xương tủy bàn tay trượt xuống túm lấy áo sơ mi Quang Anh kéo mạnh để khiến anh tới sát hơn
nụ hôn trở nên sâu hơn gấp gấp hơn như thể cả hai đang cố gắng cướp đoạt hơi thở của nhau
Nhưng điều khiến Đức Duy không ngờ tới là Lần này Quang Anh không còn là người bị động nữa
Anh dùng tay ghi lấy cho cậu xoay người ép ngược lại lên bàn giáo viên những tờ giấy vương vãi xuống sàn khi lưng cậu đè lên mặt bàn nhưng chẳng ai trong số họ quan tâm đến điều đó
Nguyễn Quang Anh
Trò nghĩ mình là kể nắm quyền sao
Quang Anh thì thầm hơi thở nóng bỏng phải lên làn da ửng đỏ của học trò
anh cứ xuống cắn nhẹ lên của cậu không đủ để đau nhưng đủ để đánh dấu
Đức Duy khẽ rùng mình cậu siết chặt lấy tay anh nhưng lần đầu tiên cậu cảm thấy mình sắp bị nhấn chìm
Cậu tưởng rằng mình là kẻ chủ động.
Nhưng ngay lúc này, trong căn phòng chỉ còn lại tiếng mưa rơi và hơi thở rối loạn của cả hai…
Cậu nhận ra, mình mới là con mồi đã tự đưa đầu vào miệng thú.
Đức Duy thở dốc, toàn thân căng chặt khi bị ghim xuống mặt bàn. Làn da nơi cổ vẫn còn cảm giác tê rần vì dấu vết Quang Anh để lại. Cậu ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm, nhưng chưa kịp phản ứng, thầy giáo của cậu đã siết chặt eo cậu hơn, ghé sát xuống.
Nguyễn Quang Anh
Cảm giác bị dồn vào đường cùng thế nào?
Quang Anh khẽ cười, giọng nói trầm thấp mang theo sự đe dọa ẩn giấu.
Đức Duy nuốt khan, nhưng thay vì lùi bước, cậu lại càng vòng tay ra sau gáy anh, kéo mạnh xuống, môi họ lại lần nữa chạm vào nhau trong một nụ hôn không còn chút lý trí.
Những ngón tay lướt qua đường nét cơ thể, tiếng thở gấp hòa vào nhau, nhịp tim dồn dập như muốn nổ tung lồng ngực. Bàn giáo viên vốn là nơi trang nghiêm, giờ phút này lại trở thành chiến trường giữa kẻ săn mồi và con mồi đang vùng vẫy.
Bàn tay Đức Duy trượt xuống, ngón tay cậu chạm nhẹ vào vạt áo sơ mi của Quang Anh, rồi không chút do dự, cậu kéo mạnh…
Vải bị xé toạc trong tích tắc, cúc áo bung ra rơi lả tả xuống mặt sàn.
Không khí trong phòng học bỗng chốc trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
Quang Anh thoáng sững người, nhưng ngay sau đó, khóe môi anh cong lên, ánh mắt tối lại
Nguyễn Quang Anh
Trò thật sự không biết sợ là gì nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Vậy thầy dạy em đi!
Đức Duy cười nhếch môi, ánh mắt khiêu khích không chút che giấu.
Lời khiêu khích đó chính là giọt nước tràn ly.
Quang Anh cúi xuống, một tay chống lên bàn, một tay giữ chặt lấy cổ tay cậu, khóa chặt mọi đường lui. Môi anh lần theo đường xương quai xanh sắc nét, để lại dấu vết không chút kiêng dè.
Đức Duy rùng mình, cậu siết chặt vạt áo của anh, hơi thở rối loạn.
Bên ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi không ngừng. Nhưng trong phòng học nhỏ hẹp, hơi nóng tỏa ra thiêu đốt mọi ranh giới.
Khi một kẻ luôn giữ quy tắc đánh mất lý trí…
Sẽ không còn đường lui nào nữa.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play