Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Viên Kẹo Nhỏ

Chap 1. Làm quen bạn mới

Trước mắt người phụ nữ trung niên hiện lên một chàng trai nhỏ nhắn đang nằm ngủ trên giường.

Mặc dù nhìn cậu bé ngủ ngon tới mức chẳng nỡ gọi dậy. Nhưng vì là ngày đầu đi học của cậu nên dì đành lòng đánh thức.

"Tiểu Hiên ơi, dậy nào."

Cậu bé hai má bánh bao hé mi, ngồi dậy ngáp thật to, bàn tay bé xíu còn hơi đỏ đưa lên dụi mắt, lực ma sát chà vào rèm mi dài cong cong.

Dì dìu cậu từng bước đến nhà vệ sinh, chải răng, nghịch nước xong cậu quấn khăn quanh người đợi dì mặc đồ cho. Ngón chân nhỏ nhắn nhướn lên rồi nhảy bật trên không, vui vẻ cử động những ngón chân hồng hồng mềm mại.

Cậu vừa hỏi vừa nhìn dì sắp xếp quần áo. Cậu luôn cảm thấy tò mò về mọi thứ nên cái miệng xinh cứ linh động nói, cả đôi mắt tròn trịa cũng luôn mở to.

"Hôm nay mình đi đâu vậy ạ?"

"Hôm nay ta đi học với các bạn mới."

"Bạn nào vậy dì?" Lưu Thượng Hiên chu môi nhìn lên cao như đang nhớ xem cậu có người bạn nào gần đây hay không. Nhưng mà từ một tuổi đến bây giờ cậu nhẩm thấy thì có ai đâu ta?

"Dì chưa biết, đến đó mới làm quen được các bạn chứ, Tiểu Hiên nhớ về khoe cho bố mẹ nhé."

"Tuyệt! Vậy là Hiên Hiên sắp được gặp bạn mới!"

Cậu thích thú vỗ tay, lúc đó cậu nên sẽ làm gì đây ta? Hay là mua cho bạn một con thỏ bông? À thôi, cậu cho bạn xài chung bé thỏ bông của cậu là được rồi, chắc hẳn bạn ấy sẽ thích nó lắm cho xem.

Cậu bâng quơ suy nghĩ linh tinh, dì Thạc đã mặc xong quần áo cho mà cậu cũng chậm nhận ra được. Nếu cơ hồ như bây giờ ở ngoài đường có khi cậu đã bị người xấu bắt cóc đi mất rồi cũng nên.

Thượng Hiên siêu cấp bảnh bao trong bộ áo dây yếm nắm ngón trỏ của dì vừa đi bộ vừa ngân nga bài hát linh tinh. Đến trước cổng của một ngôi trường nhỏ thì dì dừng bước, cậu thắc mắc ngước lên nhìn dì bằng đôi mắt long lanh. "Đây là đâu vậy ạ?"

"Ta đến nhà trẻ rồi."

"Nó là gì vậy dì?"

"Đây là chỗ có nhiều bạn cùng chơi với Tiểu Nam, có cô giáo nè, có đồ chơi, còn rất nhiều nữa." Dì cẩn thận giải thích sau đó ngồi xuống đối diện cậu. "Không cần phải sợ, Tiểu Hiên là cậu bé can đảm và giỏi nhất nhà cơ mà."

"Dạ, đúng vậy ha..."

Thấy biểu cảm nọ của cậu nên dì thấy yên tâm hẳn. "Vậy dì đi nhé, Tiểu Hiên mau vào trong đi."

Dì vừa cười vừa chỉ vào trước cửa lớp, lúc này cậu mới vẫy chào dì. Dì đi rồi, nhiệm vụ duy nhất của cậu là vào lớp chơi với các bạn, Tiểu Hiên hít thở thật sâu lấy tinh thần bước vào lớp học của mình.

Đằng sau cánh cửa trắng là căn phòng sáng đèn, xung quanh tường còn trang trí nhiều hình thù sắc màu.

Cậu mãi nhìn quanh phòng, bỗng ánh mắt va phải một người bạn bằng tuổi nhưng lại cao hơn cậu một cái đầu đang tháo giày, bước chân vào lớp đứng ngay bên cạnh cậu.

Thượng Hiên lại gần người con trai ấy quan sát chăm chú, làm hắn khó hiểu nhìn lại. Cậu định khen bạn ấy đẹp trai lắm, nếu đẹp trai thì chắc hẳn người bạn ấy cũng vui vẻ đồng ý chơi với cậu nhỉ?

"Cậu tên gì vậy?" Hắn mở lời trước.

"C-cậu nói tớ hả? Tớ là Lưu Thượng Hiên."

Cậu bặm môi thật chặt, bối rối nắm lấy vạt áo vò lại, hai má hồng lên. Trông da dẻ cậu trắng hồng hào, giống hệt như một nụ hoa nhỏ màu phấn vừa đến mùa nở rộ trong không gian ngập ánh sáng. Nhưng tiếc là điều xinh đẹp đó chỉ có một mình đứa trẻ cùng tuổi cậu để ý được.

"Tên cậu nghe chẳng hay như tên Vương Kiệt Khôn của tớ."

Tiểu Khôn lập tức cọc cằn thốt lên, khoanh tay lại. Cậu nghe thế không đồng tình phản bác. "Không có nha, ba mẹ tớ nói tên tớ hay mà."

"Xem cậu cầm cái gì kìa? Chỉ có con gái mới chơi thỏ bông thôi." Tiểu Khôn có vẻ không để lời nói của cậu vào tai, vừa nói vừa chỉ vào bé thỏ bông nằm trên tay cậu, Tiểu Hiên bèn giấu nó ra sau lưng. "Tớ không thèm chơi với cậu, tớ phải chơi robot với siêu nhân mới oai, cậu thì chơi với con thỏ bông ngốc nghếch đó đi."

Cậu nghe xong lặng người, cảm giác cay xè từ đầu mũi xộc lên, Tiểu Hiên nhăn mặt òa khóc nức nở như chưa từng được khóc, chỉ là cậu muốn làm quen với bạn mới thôi mà.

Hắn ta thì vẫn để tiếng khóc của cậu ở ngoài tai thản nhiên chơi đồ chơi của mình. Đối với Tiểu Hiên mà nói, chẳng có gì buồn hơn là bị một người bạn đẹp trai phũ phàng chê bai cả.

Cô giáo nhìn thấy mặt cậu lem luốc nước mắt nước mũi liền chạy đến vỗ về. Những giọt nước mắt trong veo của cậu rơi xuống bàn tay nhỏ đỏ hỏn. Cô giáo cầm lấy, suýt xoa dỗ dành.

"Bé ngoan sao vậy? Để cô mang sữa cho bé được không?"

"Oa...a..dạ..hức."

Một lúc sau hộp sữa dâu cũng nằm gọn trong tay. Cậu dịu cơn khóc cho ống hút vào miệng uống cái rộp.

Cậu lỉu thỉu ngồi xuống nhìn con thỏ bông hắn nghĩ là chỉ cho con gái chơi, cậu thì thầm nói với bé thỏ bông nằm trên bàn tay nhỏ xíu của mình. "Em dễ thương mà, có em rồi mình sẽ không buồn nữa."

Dù miệng nói sẽ không buồn thêm nhưng tại sao cậu lại chực chờ muốn khóc nữa rồi. Lưu Thượng Hiên không nhịn được nổi, oà lên khóc, lấy tay lau đi nước mắt không ngừng chảy ra khỏi khóe mi.

Đứa nhóc quá đáng Vương Kiệt Khôn từ khi nãy đến giờ không thể rời mắt khỏi cậu. Hắn quyết định bỏ con rô bốt xuống đất rồi nhích mông qua bên cạnh, tò mò nhìn Tiểu Hiên.

"Cậu nín đi..."

Cậu lại khóc lớn hơn, Kiệt Khôn bối rối nâng tay đặt vào sau lưng vuốt ve vừa an ủi.

"Tớ xin lỗi, cậu đừng giận nữa mà. Tớ sẽ cho Hiên Hiên chơi cùng tớ, tớ chơi một mình buồn lắm."

Cậu từ từ ngắt cơn khóc mở tròn mắt nhìn chằm chằm Kiệt Khôn. Nhìn cậu bây giờ thực sự không giống đang buồn chút nào nữa mà cảm thấy phấn chấn lên rồi.

"Cậu nói thật a?"

"Thật, còn chuyện em thỏ bông cho tớ xin lỗi. Thật ra không cố ý chọc cậu khóc..."

"Hì, vậy là không sao rồi, bọn mình đi lấy đồ chơi chơi với nhau đi ha?" Em bé ngốc không để bụng gì, tươi cười nhanh chân chạy trước Tiểu Khôn đi lấy đồ chơi.

Cậu lần đầu có một người bạn cực kì siêu cấp đẹp trai, tên cậu ấy là Vương Kiệt Khôn. Dù lúc mới gặp cậu ấy hơi kiêu căng một chút, nhưng mà cậu ấy dần cũng chịu chơi với cậu. Nên cậu ấy chắc chắn là một người cực kì tốt bụng ha.

Chương 2. Vị anh hùng họ Lưu

Hôm nay ông Lưu được nghỉ một bữa nên sáng sớm đã vào phòng cậu để tự mình đánh thức một thiên thần dậy đi học.

Ông bất ngờ vì đập ngay vào mắt mình là hình ảnh cậu con trai lười biếng đanh đá của ông nay lại tự giác đánh răng, mặc đồ. Đúng là chuyện lạ hiếm có mà ông chưa từng bắt gặp bao giờ kể từ khi cậu được chào đời.

"Tiểu Hiên ơi có bị sao không? Có đau nhức ở đâu không? Có nóng trong người không?"

"Dạ Hiên Hiên bình thường ạ. Chỉ là con muốn dậy sớm để đi đến lớp chơi với bạn thôi."

"Chà, con trai bố mới ngày đầu đi học đã quen được bạn rồi á?"

"Dạ, Hiên Hiên quen được một bạn nam tên là Vương Kiệt Khôn ạ, bạn ấy siêu siêu đẹp trai."

"Có đẹp trai được bằng bố không?" Ông hí hửng hỏi cậu, kèm theo một nụ cười rất tự tin. Vì ông biết rằng trong nhà này, à không, cả thế giới này, Tiểu Hiên bé nhỏ luôn nghĩ ông là người đẹp trai nhất, không ai đẹp bằng dù một góc. Nhưng câu trả lời ngắn gọn của cậu, lại khiến ông dường như muốn chết lặng.

"Bạn ấy đẹp hơn ạ. Đẹp chói lóa luôn ấy bố."

Tiểu Hiên thật biết cách khiến bố muốn nghỉ chơi với bố nha. Nhưng nói vậy thôi, nhưng cậu yêu bố lắm luôn. Nếu nói đến sự đẹp trai thì cậu liền nhớ tới bố, nhưng chuyện đó lâu rồi, bây giờ chắc chắn phải là Vương Kiệt Khôn mới đúng.

"Bố giận con luôn." Ông làm bộ hờn dỗi khoanh tay quay đầu ra chỗ khác, nhưng mắt vẫn liếc lại nhìn cậu con trai cưng nhỏ của ông đang hì hục sắp xếp đồ.

"Hiên Hiên xin lỗi, giờ con phải đến lớp rồi, tạm biệt bố yêu."

Mặt ông bí xị tay chỉ chỉ vào má, điệu bộ từ hờn dỗi thành chiều chuộng. "Con quên mất trước khi đi phải làm gì rồi sao?"

Cậu nghe thế liền khựng lại, chu môi hôn lên má ông một cái thắm thiết rồi xách cặp hình con thỏ đi đến chỗ của dì Thạc đang đợi ở cửa.

......................

Tiếng cành cạch từ vật nhựa va chạm vào nhau, Thượng Hiên cầm mô hình máy bay lượn vòng qua lại xung quanh một khối mô hình được xếp cao rồi làm đổ hết chúng xuống sàn.

Chơi xong cậu chẳng biết nên chơi trò gì nữa để bớt chán. Nhắc mới nhớ, bây giờ không thấy Vương Kiệt Khôn của cậu đâu cả, chỉ thấy mỗi ngôi nhà đồ chơi màu hường kia của hắn đang bị bỏ rơi trỏng trơ một chỗ.

"Trả cho tớ!"

"Tại sao? đây là đồ chơi của tớ mà."

Âm thanh của hai cậu bạn cãi cọ lấn át cả những tập âm xung quanh. Cậu nhận ra Kiệt Khôn bị bạn to béo hơn lớn tiếng quát tháo liền lập tức chạy đến đứng trước hắn như muốn bảo vệ. 

"Có chuyện gì vậy?"

"Tử Nguyên lấy đồ chơi của tớ!"

Kiệt Khôn giận đến đỏ mặt kể lại cho cậu. Tử Nguyên nghe được thì tự tiện chen ngang cuộc nói chuyện. "Không đúng, đồ chơi này tớ thấy trước rồi."

"Không! Tớ đã thấy và lấy trước cậu mà." Kiệt Khôn dứt khoái chối bỏ.

"Nhưng nó là của tớ!"

"Tớ đang chơi mà cậu giành lấy như vậy là không được, cậu sai rồi."

"Kệ cậu, tớ thích vậy đấy thì sao?"

"Trả nó cho tớ mau lên." Kiệt Khôn xòe tay ra ý muốn người kia trả lại đồ chơi cho mình.

Thượng Hiên: "..."

Cậu đứng giữa hai con người này mà trán muốn nổi cả gân lên. Thượng Hiên đấy hắn ra sau, mặt đối mặt với tên Tử Nguyên để làm sáng tỏ mọi chuyện.

"Cậu nghe kĩ đây, cậu không hiểu lời Khôn Khôn đã nói gì sao? Cậu ấy đã lấy nó trước cậu thì cậu nên lấy con khác chơi đợi đến khi Khôn Khôn chơi xong thì lấy chứ đừng biện minh những câu vô lý với người khác!"

Lưu Thượng Hiên ngắt đoạn một lúc để lấy hơi thật sâu, nói tiếp.

"Tớ không hề đồng ý với cách cậu cư xử với Khôn Khôn một tí xíu nào. Đây chẳng phải lần đầu cậu làm như vậy mà cậu đã từng như vậy với nhiều bạn khác rồi, tớ nói như vậy để cậu hiểu và sửa lỗi của cậu và không như thế nữa. Vậy nên cậu hãy nhớ bỏ cái tính đó đi và đừng gây sự Vương Kiệt Khôn đó nhớ chưa?"

Dứt lời, Tử Nguyên lập tức mếu mặt muốn khóc, chỉ ngón trỏ vào phía cậu và hắn đang đứng bên cạnh nhau.

"H–hai cậu chơi thân với nhau rồi bênh nhau chứ gì? Không công bằng chút nào cả..."

Tử Nguyên nước mắt nước mũi chảy ra như suối, chịu thua lủi thủi bỏ đi chỗ khác. Ai cũng biết cậu ta xấu tính, ham chơi và kiêu căng và còn nhiều tật xấu hơn thế nữa làm gì.

Cậu hài lòng khoanh tay trước ngực vì vừa làm được một điều đứng đắn, Vương Kiệt Khôn với ánh mắt ngưỡng mộ ôm lấy cậu như một vị siêu anh hùng vừa giải cứu thế giới.

"Cảm ơn Hiên Hiên, có cậu mà Tử Nguyên mới chịu trả lại cho tớ đó."

"Hì hì, chuyện nhỏ thôi mà." Lưu Thượng Hiên ngại ngùng gãi gãi đầu vừa được người bên cạnh ôm chầm lấy.

Chương 3. Trời tối sớm

Khi các bạn đã ăn no nê, vui chơi thỏa thích đến hết năng lượng, ai cũng dần trở về nhà, nhưng riêng Kiệt Khôn và Thượng Hiên thì bố mẹ đến đón về trễ hơn một chút.

Đồng hồ chỉ điểm bốn giờ chiều, cô giáo vẫn tất bật lau dọn trong phòng học, rồi quét sân trường, họ Vương và cậu ngồi cạnh nhau trên cầu trượt đung đưa chân trên không trung thì thầm to nhỏ ở một góc sân.

"Bố mẹ cậu đâu rồi, sao Khôn Khôn vẫn ở đây?"

"Bố mẹ tớ vẫn đang làm việc chưa về, một lúc nữa mới đón được."

"Tớ cũng giống cậu đó, mà...tại sao tớ đã nhớ đường về nhà rồi mà bố mẹ và dì cấm không được tự ý về vậy chứ?" Cậu ngây thơ hỏi với vẻ mặt ủy khuất.

"Lỡ như trời tối mà cậu bị kẻ xấu bắt cóc rồi bỏ vô bao mang đi mất thì phải làm sao?"

Thượng Hiên có đôi mắt long lanh, hắn nhìn lén sang, cảm giác thấy bên lồng ngực hình như đang rộn ràng không thôi.

Nhưng cũng thật lạ, hắn không thể ngừng nhìn vào đôi mắt tròn trịa như một trái cầu đen tuyền kia được. Mỗi khi nhìn vào, hắn được tiếp thêm năng lượng mà vui vẻ hẳn ra.

"Thì đánh chúng luôn, đánh như đánh quái vật vậy đó." Cậu diễn tả lại vài động tác vung tay, đá đấm khi đánh nhau, không khỏi khiến hắn phải bật cười.

"Cậu chúa ngốc, kẻ xấu đó là con người, không phải quái vật đâu." Vương Kiệt Khôn cố ý cốc nhẹ vào đầu người bên cạnh như để trêu chọc. Chứ nếu nhìn mãi cái gương mặt cậu đang thình lình buồn bã ấy, hắn không chịu được đâu.

"Nếu kẻ xấu cũng là con người mà không phải quái vật, vậy cậu với tớ là gì?

Hắn nghiêng đầu cảm thấy khó hiểu, nhưng trong đầu đã hiện lên một câu trả lời hợp lí nên biểu cảm đã thay thế bằng một nụ cười.

"Là bạn thân nhất trần đời chứ gì nữa!"

Dáng vẻ Vương Kiệt Khôn khi cười trông rất điển trai, chỉ có điều hắn vẫn còn đang trong hình hài là một nhóc con chưa lớn. Nếu lớn thêm chút nữa thì có thể sẽ trở thành một cực phẩm của nhà họ Vương không chừng.

"Khó vậy cũng nghĩ ra, không nói chuyện với cậu nữa đâu."

Ngược lại với hắn, cậu bạn nhỏ quay lưng với hắn, cái má bánh bao phì ra nũng nịu. Kiệt Khôn thấy cậu dỗi nên định an ủi, nhưng chưa đầy một phút đồng hồ sau đó, cậu im lặng chẳng nói gì, rồi lại không nhịn được bỗng sụt sịt chảy nước mũi. Nước mắt lăn xuống khỏi khóe mắt rồi rơi xuống má, rồi xuống cằm trông thật tội nghiệp.

"Hức...tớ nhớ bố mẹ quá đi..."

" Nè, cậu đừng khóc nữa mà."

Hắn cuống lên khi nhìn thấy một đứa trẻ đáng yêu như cậu lại khóc nhè bất chợt vào lúc này. Y hệt như lần đầu tiên cả hai gặp nhau, cậu cũng rắc rối như thế này đây.

"Mang bố mẹ về cho tớ đi mà..."

"Nín đi nào, nghe tớ nói, một xíu nữa là bố mẹ cậu tới ngay thôi." Hắn nhẹ nhàng an ủi, tay còn đặt lên lưng cậu vuốt ve.

Thượng Hiên lập tức tuột xuống cầu trượt, chạy đến cổng ngó nghiêng xung quanh trông bố mẹ đến đón. Mắt sáng lên ngay khi nhìn thấy hình bóng quen thuộc nào đó dần xuất hiện trước mắt.

"A, bố mẹ!" Thấy bóng dáng của ông bà Lưu đi đến, cậu liền reo lên và lao vào lòng ông bà nức nở. Hắn ngồi một chỗ, định chạy lại nhưng liền thấy bố mẹ của cậu ngay đó. Hắn thôi không muốn phá hỏng không gian riêng của Thượng Hiên nữa.

"Bố mẹ đi lâu quá...Hiên Hiên muốn về nhà."

"Được rồi, em nhỏ của bố mẹ vào chào cô giáo rồi ta về nhé."

Cậu chùi nước mắt, chào cô giáo rồi hai tay cầm tay bố mẹ rảo bước theo lối về đến nhà. Hắn ngồi đó dõi theo, thấy cậu đã vui vẻ nên cảm thấy vui hơn được một chút.

Nhưng có lẽ cậu đã quên béng Kiệt Khôn vẫn có mặt ở đó mà không nhìn lấy được một cái. Dù gì đi nữa cũng phải chào tạm biệt một tiếng, thế mà một lời cũng chẳng có, hắn thật sự buồn hết sức.

Hắn quay cổ nhìn sang chỗ ngồi cạnh mình, chú thỏ bông màu hồng nhạt nằm yên vị ở đó từ khi nào chẳng hay, vì sợ Thượng Hiên về không thấy em ấy đâu sẽ khóc lớn một trận nữa, hắn tức tốc phóng sang nhà cậu trong khi trên tay đang ôm chú thỏ bông.

Hắn đứng trước cửa nhà của gia đình họ Lưu, kiếm một tờ báo rồi đặt nó trên tờ báo đặt dưới đất, sợ thỏ bông sẽ bị dính bẩn.

Vương Kiệt Khôn bấm chuông chạy nấp sau một góc khuất, cậu với hai cái mắt tròn ngấn nước và cái chóp mũi đỏ ửng giây sau liền ra mở cửa. Hắn biết thế nào cậu cũng sẽ lại khóc nhè gọi tên bé thỏ bông đây mà...

Cậu nhìn xuống đất thấy bé thỏ yêu dấu liền nở miệng cười khúc khích như chưa có chuyện gì vừa xảy ra, cậu cúi xuống ôm nó vào trong nhà, cánh cửa cũng đóng sập lại ngay trước mắt hắn.

Hoàn thành nhiệm vụ, Kiệt Khôn về lại trường để không phải nhìn thấy cảnh cô giáo và bố mẹ mình đang tìm kiếm bản thân ở khắp nơi.

Hắn là một đứa trẻ rất ngoan, rất biết nghe lời, cũng rất hiểu chuyện nữa. Thế nên hắn muốn mình sẽ là người bạn bảo vệ của Lưu Thượng Hiên cả đời này. Nếu cậu ấy biết thì liệu cậu có vui hay không nhỉ?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play