Only You Alone
chap1: gặp gỡ
Bầu không khí trong bệnh viện luôn lạnh lẽo và nghiêm túc, nhưng trong lòng Tấn Phong, mỗi lần nhìn thấy An Viễn, mọi thứ đều trở nên mềm mại hơn. Là một bác sĩ tận tâm, An Viễn lúc nào cũng bận rộn, gương mặt lạnh lùng nhưng đầy trách nhiệm. Tấn Phong – vị luật sư xuất chúng, người ngoài nhìn vào có vẻ hào hoa phong nhã, nhưng chỉ có chính anh mới biết lòng mình đã rung động từ bao giờ.
Một buổi chiều muộn, Tấn Phong đến bệnh viện với lý do tư vấn pháp lý cho một vụ kiện liên quan đến y khoa. Khi bước qua hành lang dài, anh vô thức dừng lại trước phòng làm việc của An Viễn. Cửa kính phản chiếu hình ảnh người đàn ông ấy, vẫn chiếc áo blouse trắng gọn gàng, ánh mắt chăm chú đọc hồ sơ bệnh án.
An Viễn
Cậu lại đến bệnh viện à?
Tấn Phong
Chỉ là tiện đường ghé qua thôi.(Cười nhẹ) Hôm nay có ca nào khó không?
An Viễn
Bệnh nhân nào cũng là một ca khó, nếu đặt trách nhiệm lên hàng đầu. (Giọng điềm tĩnh nhưng không che giấu được sự mệt mỏi)
Lúc này, một y tá bước vào – Minh Tú, người đã làm việc với An Viễn nhiều năm. Cô quan sát hai người một lúc rồi bật cười.
minh tú
Hai anh lại tranh luận chuyện nghề nghiệp nữa à? Lần nào gặp cũng thấy thế.
Tấn Phong
Là tôi quan tâm cậu ta thôi.(Cười)
Minh Tú nheo mắt, tỏ vẻ hiểu chuyện nhưng không nói gì thêm
Họ quen nhau từ thời đại học, khi cả hai cùng tham gia một buổi hội thảo. An Viễn khi ấy đã rất đặc biệt – nghiêm túc, chín chắn và đầy đam mê với y học. Còn Tấn Phong, một người luôn giỏi che giấu cảm xúc, từ ánh mắt đầu tiên đã bị cuốn vào thế giới của An Viễn
Tấn Phong
Cậu vẫn nhớ buổi hội thảo năm ấy chứ?
An Viễn
Tôi không quên được.(Ánh mắt có chút xa xăm)
Lúc này, một bác sĩ khác đi ngang qua – Hoàng Dũng, đồng nghiệp thân thiết của An Viễn.
hoàng dũng
Hai cậu đứng đây làm gì? Định ôn lại kỷ niệm à?
Tấn Phong
Không hẳn, chỉ là nhớ về những ngày xưa thôi.(Nhún vai)
hoàng dũng
Tấn Phong, cậu cứ đến bệnh viện hoài như thế này, có phải muốn đổi nghề không?
An Viễn thoáng nhìn sang Tấn Phong nhưng không nói gì.
chap2: tâm sự đêm khuya
Dạo gần đây, công việc của An Viễn ngày càng bận rộn. Những cuộc phẫu thuật liên tiếp khiến anh không có nhiều thời gian để gặp Tấn Phong như trước. Thế nhưng, dù có bận rộn đến đâu, cứ mỗi tối muộn, khi rời bệnh viện, anh đều nhận được một tin nhắn quen thuộc.
Tấn Phong
Làm xong chưa? Ra ngoài uống chút gì không?
An Viễn nhìn tin nhắn trên màn hình, nhưng lần này anh không trả lời ngay. Hôm nay, anh thực sự quá mệt mỏi. Nhưng rồi, một phút sau, anh lại thở dài và nhắn lại.
Tấn Phong
Quán cũ đến nhanh nhé!
Khi An Viễn bước vào quán cà phê quen thuộc, anh thấy Tấn Phong đã ngồi sẵn ở đó, với một ly cà phê đen trước mặt. Đôi mắt anh vẫn sắc sảo nhưng lại ánh lên chút gì đó dịu dàng khi nhìn An Viễn.
Tấn Phong
Hôm nay thế nào? Mệt lắm à?
An Viễn
Cũng như mọi ngày thôi. Không có gì đặc biệt.
Tấn Phong
Cậu phải chăm sóc bản thân nhiều hơn. Là bác sĩ mà không biết giữ sức khỏe thì kỳ lắm đấy
An Viễn cười nhẹ, nhưng không nói gì. Trong lòng anh, những cuộc gặp thế này đã trở thành một phần quen thuộc, nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một khoảng cách vô hình giữa cả hai.
Một đêm nọ, Tấn Phong nhận được một cuộc gọi từ An Viễn. Giọng của anh có chút lạ lùng.
An Viễn
Cậu có rảnh không? Ra ngoài đi dạo với tôi một lát
Không suy nghĩ nhiều, Tấn Phong lập tức lái xe đến bệnh viện. Anh thấy An Viễn đứng dưới cột đèn đường, đôi mắt nhìn xa xăm.
Tấn Phong
có chuyện gì sao? Cậu gọi tôi ra đây vào giờ này, không phải phong cách của cậu.
An Viễn
chỉ là... hôm nay tôi hơi mệt. Và tôi không muốn về nhà một mình.
Tấn Phong không nói gì, chỉ lặng lẽ bước tới bên cạnh. Cả hai cùng đi bộ dọc theo con phố, không ai lên tiếng. Nhưng sự im lặng đó không hề khó chịu, mà ngược lại, nó mang theo một sự bình yên lạ thường.
An Viễn
Tấn Phong... cậu đã bao giờ cảm thấy bản thân cô đơn chưa?
Tấn Phong dừng bước, quay sang nhìn An Viễn
Tấn Phong
Nếu nói không, thì là nói dối. Nhưng tôi chưa bao giờ để nó kiểm soát mình. Còn cậu?
An Viễn cười nhạt, đôi mắt trầm lặng.
An Viễn
Tôi cũng vậy. Nhưng đôi lúc, tôi nghĩ nếu có ai đó ở bên cạnh mình thật sự, có lẽ sẽ tốt hơn.
Tấn Phong cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút. Nhưng anh vẫn giữ nét mặt bình thản.
Tấn Phong
Có lẽ ai đó mà cậu tìm kiếm... đang ở ngay gần hơn cậu nghĩ.
An Viễn không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn về phía trước. Trong lòng cả hai, có một thứ cảm xúc không tên đang dần lớn lên.
chap3: cảm xúc chôn giấu
Tấn Phong ngồi trên ghế, tay cầm ly cà phê nhưng dường như chẳng còn cảm nhận được vị đắng quen thuộc. Anh nhìn An Viễn, người đàn ông trước mặt vẫn luôn giữ vẻ điềm tĩnh đến khó đoán.
Tấn Phong
An Viễn, cậu đã bao giờ nghĩ đến chuyện cho bản thân một chút thời gian để thả lỏng chưa?
An Viễn
[An Viễn khẽ nhướng mày, lắc đầu]Tôi không có thời gian để nghĩ đến những chuyện đó. Công việc đủ làm tôi bận cả ngày rồi.
Tấn Phong
[Tấn Phong cười nhạt, ánh mắt có chút trầm lắng]Vậy còn những điều khác ngoài công việc thì sao? Những thứ khiến cậu vui vẻ chẳng hạn?
An Viễn
[An Viễn im lặng một lúc, rồi chậm rãi trả lời]Tôi chưa từng nghĩ đến. Nhưng nếu có, chắc là những buổi tối thế này... Khi tôi không cảm thấy một mình.
Tấn Phong sững lại trong giây lát, nhưng rồi anh chỉ cười, giấu đi những rung động trong lòng.
đã qua một ngày mà vẫn chưa nghe tin gì
Hôm nay, bệnh viện có một buổi tiệc nhỏ để cảm ơn đội ngũ bác sĩ. An Viễn vốn không thích những sự kiện đông người, nhưng vì Minh Tú cứ thúc giục nên anh đành tham gia.
minh tú
An Viễn, anh làm ơn hòa đồng hơn chút được không? Lúc nào cũng giữ khoảng cách với mọi người.
An Viễn
Tôi không thích những nơi ồn ào.
minh tú
[Minh Tú bật cười, rồi bất ngờ nói]Hay là mời Tấn Phong đi cùng? Anh ấy sẽ kéo anh ra khỏi vùng an toàn của mình.
An Viễn
[An Viễn khựng lại một giây, nhưng rồi chỉ lắc đầu]Cậu ấy bận lắm.
Tối hôm đó, An Viễn cầm điện thoại, nhìn màn hình hiển thị tên Tấn Phong. Sau một chút do dự, anh nhắn một tin ngắn:
An Viễn
Cậu có rảnh không? Đi cùng tôi đến buổi tiệc một lát.
Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên với một tin nhắn hồi đáp.
Tấn Phong
Tôi luôn rảnh nếu là cậu rủ. Gặp nhau ở cổng bệnh viện nhé.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play