Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Em Là Hồi Ức Đẹp Nhất

Chương 1: Khu phố Kỵ Xuân nghèo nàn

Khu phố Kỵ Xuân là khu nhà tập thể nghèo nhất, nó nằm giữa lòng thành phố phồn vinh Nam Đại. Là một con phố cũ kỹ với những tòa nhà phai màu theo thời gian, ngay cả ánh sáng chói chang cũng phải chen chúc mới chiếu sáng được vào bên trong.

Các tòa nhà cao tầng cứ chồng lên nhau như những chiếc hộp đen xì lộn xộn. Không khí ngột ngạt với những âm thanh ồn ào não nề. Tất cả tạo nên một không gian chật hẹp, bức bối nhưng lại là một nơi quen thuộc đối với Dương Tĩnh.

Căn nhà nhỏ của Bác cả Dương Tĩnh nằm ở một trong những tòa nhà chen chúc nhau ở tầng 5.

Ngay cả cửa sổ trong phòng nhìn ra cũng chỉ là một bức tường đối diện, tường vôi bong tróc, nền gạch cũ kĩ. Mái nhà thấm dột mỗi khi trời mưa thi thoảng lại bốc lên một mùi hôi thối đến nhức óc.

Dương Tĩnh không còn nhớ rõ, từ khi nào mình đã quen với cuộc sống nơi đây. Cha mẹ cô mất khi cô chỉ mới 10 tuổi, ông bà nội ngoại cũng không còn, bác cả là người duy nhất nhận nuôi cô.

Nhưng đó không phải là sự cứu rỗi. Nhà bác cả có hai người con trai và một cô con gái bằng tuổi với cô. Cô chỉ là một phần dư thừa không may được họ cưu mang. Dương Tĩnh phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ dọn dẹp, đến nấu ăn,....

Khi ngày mới bắt đầu, ánh sáng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ. Cô thức dậy, ngẩn ngơ ngồi trên giường rồi lại nhìn về chiếc đồng hồ đã rỉ sét không còn nhìn rõ con số.

Cô vội vã thay quần áo, những bước chân vô cùng nhẹ nhàng để không đánh thức mọi người. Nhược Quân nhanh chóng chuẩn bị bữa sáng rồi đi nhanh ra khỏi nhà.

Hôm nay là ngày nhập học tại trường cấp ba Thiên Hoa, ngôi trường mà cô đã cố gắng học tập để vào. Với hy vọng sẽ thay đổi được số phận, hy vọng tương lai của cô sẽ rực rỡ không còn chuỗi ngày tăm tối.

Dương Tĩnh nắm chặt quay cặp của mình, chiếc cặp màu be nhạt có thể nhìn ra dấu hiệu sử dụng nhiều năm nhưng vẫn được giữ gìn cẩn thận.

Cô bước qua cánh cổng lớn của trường Thiên Hoa, trong lòng là một cỗ cảm xúc bồi hồi và lo lắng. Quả nhiên là ngôi trường cấp ba bậc nhất ở Nam Đại, khuôn viên rộng lớn với những tòa cao tầng, hoàn toàn khác biệt với ngôi trường cấp 2 nhỏ bé cô học khi trước.

Những hàng cây ngô đồng xanh mướt, những con đường lát đá sáng bóng sạch sẽ và tràn ngập dư vị thanh xuân.

Dưới ánh nắng dịu nhẹ của buổi sáng, Dương Tĩnh khẽ bước đi trong sân trường, từng bước chân nhẹ nhàng như làn gió mùa thu.

Bộ đồng phục xanh trắng đơn giản nhưng đủ để tôn lên vóc dáng mảnh mai duyên dáng của cô.Làn da cô trắng ngần, tóc dài đen mượt buông lơi qua bả vai, tất cả tạo thành một bức tranh sống động thu hút mọi ánh nhìn của bạn học.

Dương Tĩnh sở hữu vẻ đẹp chói lọi, vẻ đẹp dịu dàng lại trong sáng khiến mọi người đều phải ngước mắt nhìn đến. Đôi mắt to tròn cùng bờ môi tựa cánh hoa hồng vừa hé mở, khuôn mặt tinh tế như được tạc từ đá quý. Mọi đường nét trên gương mặt cô hài hòa đến một cách hoàn hảo.

Cô như một nữ thần thanh xuân dạo bước trong sân trường. Những lời thì thầm, lời bàn tán từ bạn học xung quanh. Phần lớn đều đang tán thưởng về vẻ ngoài của cô.

Có những người không kiềm được lòng mà thốt lên.

- Trời ơi\, xinh quá. Cậu ấy ăn đứt hoa khôi trường luôn ấy chứ.

- Mới vào trường đã gây ấn tượng mạnh như vậy\, sau này chỉ rước thêm họa thôi.

.....

Dương Tĩnh quá quen với những ánh mắt xunh quanh, cô càng nắm chặt quay cặp hơn. Trong lòng đã căng thẳng như dây đàn sắp đứt nhưng cô vẫn giữ cho mình vẻ ngoài điềm tĩnh. Cô vẫn tiếp tục đi, bước chân nhẹ nhàng lại vững vàng.

Phải mất một lúc cô mới tìm được đến lớp học. Dương Tĩnh hít sâu một hơi, đưa tay nhẹ mở cánh cửa ra. Nhưng khi cánh cửa ấy vừa mở thì trước mắt cô liền xuất hiện một bức tường hình người, cao lớn và mạnh mẽ.

Dương Tĩnh nhất thời bị dọa mà lùi lại một bước, cô phải rướn cao cổ mới có thể nhìn rõ người trước mắt.

Từ nhỏ đến lớn Dương Tĩnh chưa từng bị sắc đẹp mê hoặc nhưng người này thì khác. Cô không thể không phủ nhận anh ta đẹp đến mức gần như là vô thực. Đôi mắt đen tuyền như chứa đựng cả thế giới, sâu thẳm và sống động. Mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, đồng phục không có lấy một nếp nhăn. Không chỉ ngoại hình mà ngay cả khí chất cũng khiến người khác phải e dè.

Hàn Duẫn đứng đó như một bức tường di động, hai tay đút vào túi quần. Đôi mắt sắc bén nhìn cô gái nhỏ trước mặt, giọng điệu cao lãnh cất lên.

- Phiền bạn học tránh qua một bên.

Dương Tĩnh giật mình, cô khẽ cúi đầu rồi đi qua một bên chừa đường đi cho anh.

- A xin lỗi.

Hàn Duẫn khẽ nhướn mày, anh không đáp lại, liền rời đi. Dương Tĩnh khẽ đưa mắt nhìn theo bóng lưng ấy. Dáng người cao ráo dần dần khuất bóng trong biển người. Cô khẽ nói nhỏ chỉ đủ để bản thân nghe thấy.

- Cậu ấy học ở đây sao? Là lớp 10 hay là khối trên nhỉ ?

Cô từ từ thu tầm mắt, hít một hơi rồi bước vào lớp học. Tất cả ánh mắt của bạn học trong lớp đổ dồn về phía cô, hệt như nhìn thấy sinh vật lạ. Dương Tĩnh căng thẳng mà đi nhanh về phía cuối lớp, cô chọn đại một bàn trống rồi ngồi xuống.

Chương 2: Vô số lần trộm nhìn

Sau khi tiếng chuông reo lên, học sinh bắt đầu quay trở vào lớp học. Hành lang liền trở nên yên ắng không còn ồn ào náo nhiệt. Cánh cửa lớp mở ra, ánh mắt toàn bộ học sinh liền chăm chú dõi theo. Giáo viên chủ nhiệm là nữ, cô có vẻ ngoài hiền hòa. Nhẹ nhàng đứng trên bục giảng cất tiếng.

- Chào các em\, tên cô là Hà Thẩm cô sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp mình trong suốt năm lớp 10 này. Cô chúc các em có một năm học thuận lợi \, tiến tới hơn là đi lùi nhé.

Cả lớp nghe xong liền cười ồ lên, cảm giác căng thẳng đã không còn nữa. Dù là vậy nhưng phần lớn các bạn học trong lớp đều chú ý đến bạn nam đứng ngay cửa ra vào.

Hà Duẫn để ý cô giáo phát biểu xong thì liền đi vào, chân dài vững trãi sải bước tiến lên bục giảng. Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía thiếu niên ấy, Dương Tĩnh cũng không ngoại lệ cô chăm chú nhìn anh đến ngây ngốc. Cô Hà Thẩm nhìn sang anh với ánh nhìn đầy tự hào xong lại hướng về phía lớp bắt đầu cất giọng:

- Giới thiệu với cả lớp\, đây là Hàn Duẫn\, thủ khoa đầu vào của trường chúng ta. Sau này em ấy chính là lớp trưởng của lớp 10A chúng ta\, cô hy vọng các em sẽ ủng hộ và hợp tác cùng em ấy.

Dương Tĩnh không quan tâm đến những lời xì xào xung quanh, bọn họ chỉ đang hết lời khen ngợi vẻ đẹp ấy của anh. Nhưng người này lại không mảy may thể hiện một chút cảm xúc nào cả. Anh không nói gì chỉ đứng đó, vẻ mặt như thể mọi thứ xung quanh chẳng hề liên can gì đến anh. Cô giáo nhìn quanh lớp rồi cười nhẹ:

- Hàn Duẫn\, em tự tìm chỗ ngồi đi.

- Vâng.

Hàn Duẫn đứng một lát như đang suy tư điều gì đó. Ánh mắt của anh lướt đến vị trí cuối lớp. Không suy nghĩ nhiều liền đi thẳng xuống. Cả lớp đồng loạt dõi theo anh, Hàn Duẫn đứng bên cạnh bàn của Dương Tĩnh. Đôi mắt đen lạnh lùng lướt qua cô rồi ngồi xuống vị trí trống bên cạnh. Như nhớ ra gì đó quay sang cất lời.

- Tôi ngồi đây được chứ ?

- Được được.

Chỗ ngồi vốn rộng rãi nhưng khi anh ngồi vào liền trở nên chật hẹp. Dương Tĩnh chỉ dám nghĩ thầm cũng không biểu hiện gì ra ngoài. Người này hình như không thích nói chuyện. Trong lòng cô chợt căng thẳng, sau này vẫn nên không làm phiền bạn cùng bàn, cô sợ sẽ bị chê là phiền.

Khi anh ngồi bên cạnh cô , không khí trong lớp như đông cứng lại có chút căng thẳng. Những ánh mắt của bạn học nữ đều đổ dồn về phía cuối lớp. Nhiều người nói nhỏ, tiếc nuối vì ban đầu sao không ngồi một mình để lúc này được ngồi cùng bàn với Hàn Duẫn.

Trên những gương mặt ấy đan xen giữa sự đố kỵ và tiếc nuối. Dương Tĩnh có thể cảm nhận được ánh mắt thù địch và cả sự ganh ghét của họ. Bởi vì từ nhỏ cô đã quen với những ánh mắt như thế nên rất dễ để nhận ra.

Đến khi cô giáo Thẩm lên tiếng giảng bài thì những lời xì xầm ấy mới vơi đi. Dương Tĩnh nhanh chóng mở sách giáo khoa ra, đặt ngay ngắn trên bàn học. Lớp học bỗng chốc trở nên yên tĩnh chỉ còn lại âm thanh của ngòi bút di chuyển trên giấy và tiếng lật sách xào xạt. Cô nhận ra bạn cùng bàn của mình không có sách, hình như anh không đem cặp đến lớp luôn ấy chứ.

Dương Tĩnh suy nghĩ một chút liền quay sang nói nhỏ:

- Cậu không đem theo sách sao? Có muốn xem chung với tớ không ?

Lời thốt ra từ miệng cô nhỏ nhẹ, lại không để đối phương cảm thấy khó xử. Nhưng người ta lại lạnh lùng từ chối:

- Không cần đâu.

Dương Tĩnh không nói gì thêm, khẽ chớp mắt rồi ngồi ngay ngắn lại. Hàn Duẫn liếc mắt sang, anh khẽ ho nhẹ một tiếng rồi giải thích.

- Tôi học trước rồi nên không cần xem sách.

Lời giải thích ngắn gọn của anh khiến cô bớt chút cảm giác ngại ngùng. Cô khẽ mỉm cười nhẹ, không nói gì thêm mà tập trung vào bài giảng. Hàn Duẫn nhướng mài, thoải mái ngồi dựa vào thành ghế. Ánh mắt không chút do dự mà nhìn cô gái ngồi bên cạnh.

Đôi mắt anh vốn lạnh nhạt, khó đoán nhưng lúc này lại dịu đi vài phần. Cô gái trước mắt đang chăm chú ngước nhìn phía bục giảng không hề hay biết đến ánh mắt của anh.

Vẻ mặt nghiêm túc khi nghe giảng nhưng lại toát lên vẻ ngây thơ,trong sáng. Làn da cô trắng như bông tuyết, mềm mại như là bánh trứng. Mái tóc dài đen mượt được buộc lên gọn gàng. Thỉnh thoảng có vài sợi tóc bị gió thổi mà buông lơi bên vành tai đỏ hồng.

Ánh mắt của cô tuy trầm tĩnh nhưng lại chứa đựng một bầu trời sâu lắng khiến người ta muốn xâm nhập vào mà tìm hiểu. Đôi mi cong vút thi thoảng lại nhíu lại khi suy nghĩ vấn đề gì đó. Hàn Duẫn nhìn đến ngây ngẩn, đây không phải lần đầu anh gặp cô. Mà anh đã trông thấy cô vô số lần, nhiều lần trộm nhìn nhưng lại không thể bắt chuyện với cô. Anh khẽ nhếch môi, vẫn giữ nguyên nét lạnh lùng khó đoán ấy. Ngày tháng sau này anh từ từ tiếp cận cô vậy.

Chương 3: Không cùng thế giới

Tiết học ban sáng kết thúc, học sinh trong lớp như ong vỡ tổ mà rời khỏi lớp. Ai nấy đều đang mong chờ vào thực đơn hôm nay của nhà ăn trong trường.

Dương Tĩnh không đi, cô lấy từ trong balo ra một chiếc hộp màu hồng nhạt. Hoạ tiết là những hoa nhí màu trắng. Cô mở nắp hộp ra, bên trong là hai chiếc sandwich kẹp trứng và lớp rau xanh. Bữa ăn đơn giản, đủ để lấp đầy chiếc bụng nhỏ của cô.

Bạn học khi đi ngang liền thả chậm bước chân, bọn họ nhìn hộp thức ăn của cô. Ánh mắt chê bai có, thương hại có, đồng cảm có nhưng Dương Tĩnh không quan tâm.

Đôi mắt Hàn Duẫn lướt qua, dừng lại trên hộp cơm của cô. Bởi vì anh sinh ra trong gia đình giàu có nên không khỏi chú ý đến bữa ăn đơn giản thiếu chất của cô.

Hoàn toàn không đủ chất để nuôi cơ thể, càng huống chi là sức để kéo dài buổi học đến tận chiều tối.

Rất nhanh, những người bạn của Hàn Duẫn đã đến bên cửa lớp gọi anh đi ăn cơm cùng họ. Anh hơi chần chừ, sự chú ý vẫn đặt trên hộp thức ăn của Dương Tĩnh, cuối cùng anh lại chẳng nói gì mà rời khỏi lớp.

Sau khi giờ nghỉ trưa sắp hết thì Hàn Duẫn đã quay lại lớp học. Trên tay anh cầm theo hộp sữa và một chiếc bánh hamburger. Hàn Duẫn không biết nên đưa cho cô thế nào, anh liền không nghĩ nhiều đặt về phía trước mặt Dương Tĩnh.

- Cái này cho cậu, ban nãy tôi lỡ mua nhiều.

Dương Tĩnh ngước nhìn anh, ánh mắt cô hiện rõ sự bối rối. Nhưng rất nhanh đã mỉm cưởi, đẩy lại thức ăn về phía của anh.

- Cảm ơn cậu nhưng mà tớ đã ăn trưa rồi.

.....

Hàn Duẫn lặng đi vài giây, nhìn thức ăn rồi lại nhìn cô. Trong lòng lại không biết xử lý thế nào, một chút ngỡ ngàng thoáng hiện trong đôi con ngươi đen láy ấy.

Từ trước đến nay chưa có ai từ chối đồ của anh càng hiếm khi anh chủ động mua đồ ăn cho ai. Nhưng lúc này, sự từ chối của cô khiến anh không kịp đỡ.

Hải Long ở bàn phía trước quay xuống, giọng nói lớn của cậu ta phá vỡ không khí gượng gạo lúc này:

- Dương Tĩnh tỷ tỷ không ăn thì cho tớ nhé, ban nãy tớ ăn vẫn chưa thấy no.

Cậu ta cười hớn hở, thân hình mập mạp tròn vo. Ánh mắt thèm thuồng nhìn đến hộp sữa và chiếc hamburger kẹp thịt bò to ú ụ.

Hàn Duẫn đơ mặt nhìn cậu ta, cảm giác khó nói hiện hết trên gương mặt điển trai. Lúc này trông anh hệt một bức tường băng đang bị vỡ ra vậy. Nhưng anh nhanh chóng thay đổi sắc mặt cất giọng.

- Vậy cho cậu đấy.

Hải Long không hề nhận ra biểu cảm khó ở của Hàn Duẫn, cậu ta hớn hở đưa bàn tay trắng nõn đầy thịt của mình cầm lấy đồ ăn.

- Cám ơn nha.

Dương Tĩnh ngây thơ không hề hay biết gì về ngụ ý của Hàn Duẫn. Cô khẽ chớp mắt rồi không để ý đến nữa. Cô nhẹ nhàng lật sách ra, đặt ngay ngắn thẳng tắp trên bàn học.

Rất nhanh cô đã tập trung vào những dòng chữ chi chít bên trong, cô chăm chú đến độ Hàn Duẫn bên cạnh cũng bị cô làm cho đơ ra.

Hoá ra là anh làm việc vô nghĩa rồi.

------------

Tan học, ánh nắng chiều dịu nhẹ xua tan đi cái nóng của ban trưa. Dương Tĩnh đeo cặp sách trên vai, bước ra khỏi lớp học. Lạc lõng giữa dòng học sinh hối hả, ai cũng có bạn bè sánh vai đi cạnh nhưng cô lại chỉ đơn độc một mình.

Vừa ra tới bên ngoài cổng trường, cảnh tượng trước mắt không khỏi làm cô thả chậm bước chân.

Chiếc xe hơi sang trọng bóng loáng đậu gần đó. Từng chi tiết trên chiếc xe đều hiện rõ sự xa hoa giàu có. Cô đã từng trông thấy chiếc xe đó vài lần. Cũng biết chủ nhân của nó là ai.

Lúc này, một người ăn mặc kín cẩn bước xuống xe, khom lưng mở cửa ghế sau:

- Cậu chủ.

Hàn Duẫn khẽ gật đầu rồi ngồi vào bên trong.Từng cử chỉ của anh đều toát lên vẻ thanh cao quyền quý không ai có thể sánh bằng.

Dương Tĩnh đứng đó, đôi mắt xinh đẹp khẽ dõi theo. Trong phút chốc, đáy lòng lại thấy trống rỗng.

Một cỗ cảm xúc không nói nên lời khẽ dâng lên, cô và anh là hai người không cùng thế giới. Những câu hỏi khiến lòng cô chợt cảm thấy nực cười cứ nhói lên.

Nhưng Dương Tĩnh không thể làm gì khác ngoài việc tiếp tục bước đi, bước đi trên con đường số phận của chính bản thân mình. Dẫm đạp lên những cảm xúc mơ hồ không nên có.

Dương Tĩnh đi bộ về khu nhà Kỵ Xuân, khu phố càng về ban tối lại chìm vào yên tĩnh. Cô chậm rãi đi thang bộ lên tầng 5 về căn hộ của mình.

Khi cô vừa mở cửa bước vào còn chưa kịp thay giày ra thì tiếng quát tháo từ bên trọng vọng ra. Là giọng của bác gái, vợ của bác cả ruột của cô.

- Tao đi làm cả ngày về mệt muốn chết, mà mày còn lề mề ngoài đường giờ mới về. Định cho cả nhà nhịn đói sao?

Giọng nói lớn, sắc lạnh và hung tợn. Bà đứng chống nạnh ngay lối đi mà trừng lớn mắt.

Dương Tĩnh thoáng ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng thay giày ra. Cô chỉ im lặng không phản bác, bởi cô lên tiếng thì sẽ bị bác gái bôi bác danh dự đến không còn manh thây.

Tự bản thân cô tự nhận thức được, cô phải trả ơn cho gia đình bác cả bằng mọi giá. Vì khi cha mẹ mất không ai đưa tay ra giúp đỡ cô cả, chỉ có nhà bác cả nhận cô về nuôi nấng đến bây giờ.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play