Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Chiếm Hữu Điên Cuồng

Chương 1.

Cậu chết rồi, chết năm hai mươi lăm tuổi, sau một vụ tai nạn xe cộ.

Chồng chưa cưới của cậu, thanh mai trúc mã, có hôn ước từ nhỏ với cậu, sau khi hay tin liền không kiềm được lòng mà muốn treo cổ chết.

Bề ngoài ai cũng nghĩ cậu không yêu hắn, ghét bỏ hắn khiến cậu không thể thành đôi cùng học trưởng mà cậu luôn yêu.

Nhưng thực chất, ngay từ đầu, trong lòng cậu luôn có hắn.

Chết rồi, cậu nhận ra, bản thân chỉ là bạch nguyệt quang trong lòng công 9.

Mà công 9 là chồng chưa cưới của cậu. Thụ 9 là người cậu không biết.

Đối phương xuất hiện sau cái chết của cậu năm năm, dùng gương mặt giống in hệt cậu đến sáu bảy phần trở thành thế thân, sau đó thế thế thân trở thành người yêu của công 9, chữa lành vết thương của hắn, cuối cùng là cùng công 9 kết hôn.

Hắn hoàn toàn quên đi cậu, hạnh phúc cùng đối phương, sinh con đẻ cái.

Kết của tiểu thuyết ấy là HE.

Cậu xé nát cuốn tiểu thuyết trong tay, nghiến răng tức giận, người của cậu, cho dù cậu có chết cũng không đến lượt cậu ta có được.

Giả vờ không yêu? Ghét bỏ hắn? Không, nếu cậu có thể sống lại, cậu sẽ khiến hắn cho dù cậu chết trước hay hắn chết trước thì hắn cũng vĩnh viễn không thể quên cậu, không thể có thế thân.

Một lần nữa mở mắt, cậu thấy mình đang nằm trên giường, người đàn ông trước mặt, ban nãy còn ân ân ái ái bên thụ 9 lại ở ngay trước mắt cậu, dáng vẻ dịu dàng mà chăm sóc cho cậu.

Thấy cậu tỉnh, Cố Khúc hỏi ngay:”Em không sao chứ?”

Nghĩ đến cảnh hắn vừa rồi ân ân ái ái với kẻ không phải cậu, Dương Linh triệt để tức giận, vung tay đánh hắn. Cố Khúc ôm mặt, hỏi:”Sao vậy? Anh xin lỗi, anh làm gì sai với em sao?”

Dương Linh giả vờ như bản thân đã mất trí nhớ mà hỏi hắn:”Anh là ai? Chúng ta quen nhau à?”

Cố Khúc kinh ngạc hỏi:”Em, em bị sao vậy? Sao lại mất trí nhớ? Chỉ là....chỉ là sốt một trận chưa giảm thôi mà....”

Nhìn dáng vẻ sốt ruột kinh sợ của hắn, Dương Linh thật muốn bật cười. Cậu nhịn lại, kiềm nén hỏi:”Chúng ta quen nhau? Anh chưa nói cho tôi biết anh là ai, tôi là ai?”

Cố Khúc trả lời:”Anh là....chồng chưa cưới của em”

Dương Linh giả vờ dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn hắn, Cố Khúc nói thêm:”Nhưng em không yêu anh, anh có thể theo đuổi em không? Ba tháng sau là đám cưới của chúng ta, anh muốn em yêu anh”

Dương Linh trong lòng cười một cái, hắn đây là đang chiếm lợi? Cậu giả vờ mất trí nhớ, nếu là cậu còn trí nhớ, hắn nhất định không dám nói câu này.

Cậu gật đầu đáp:”Được”

Cố Khúc rất vui khi nghe cậu nói lời này, trong vòng ba tháng, cho dù không thể khiến cậu hoàn toàn thuộc về hắn nhưng cũng phải khiến cậu thích hắn, chỉ một chút cũng được.

Dương Linh vẫn còn sốt, Cố Khúc không để cậu xuống giường, hắn nói:”Anh đi nấu cháo, em nằm yên nhé, vẫn còn sốt nhẹ”

Dương Linh hỏi ngay:”Em sốt bao lâu rồi?”

Cố Khúc trả lời:”Từ đêm hôm trước, buổi chiều anh nghe nói em bị ngã đập đầu xuống đất nên vội vàng quay về, đầu em được băng bó rồi, bị thương nhẹ, bác sĩ nói vậy, nhưng đến đêm thì em sốt một trận, sốt đến hôm nay mới giảm một chút”

Dương Linh sững người. Ba tháng trước đám cưới, cậu đúng là đập đầu và sốt một trận, sau đó liền yêu hắn nhiều thêm một chút.

Cố Khúc vươn tay chạm lên mặt cậu rồi hỏi:”Em vẫn ổn chứ?”

Dương Linh gật đầu.

Cố Khuac đứng dậy rời khỏi phòng đi, hắn xuống lầu, tự tay mở tủ lấy nồi ra, đổ gạo vào, bắt đầu nấu cháo.

Dì giúp việc thấy vậy liền hoảng mà nói:”Tiên sinh, để tôi làm cho, đừng động tay”

Cố Khúc mỉm cười nói:”A, dì không cần để ý đâu, chỉ là tôi muốn tự xuống bếp nấu cháo cho em ấy thôi”

Giúp việc kinh ngạc hỏi:”Dương thiếu gia đã tỉnh rồi sao ạ?”

Cố Khúc gật đầu.

Chỉ một lát sau, hắn liền nghe người giúp việc loáng thoáng nói chuyện bên ngoài. Đại loại là mắng Dương Linh.

“Tiên sinh tốt như vậy, Dương thiếu gia không thích cũng đừng hành hạ người ta như vậy chứ”

“Đúng đó, đúng là không biết tốt xấu gì cả”

“Nhưng tiên sinh rất thích Dương thiếu gia, thật là si tình, yêu đến mức đối phương có làm gì cũng không trách móc”

“Dương thiếu gia không thích tiên sinh thì cũng nên sớm huỷ hôn đi, chẳng lẽ định giữ lại đến khi đám cưới diễn ra liền làm tiên sinh bẽ mặt vì tại chỗ huỷ hôn sao?”

Cố Khúc sững người, phải, bọn họ nói đúng, Dương Linh không thích hắn, là hắn đơn phương cậu nhiều năm, cũng đơn phương tình nguyện hạ thấp bản thân mình.

Hắn đang rơi vào im lặng thì tiếng giúp việc lần nữa vang lên:”Dương thiếu gia”

Cố Khúc giật mình, vội đặt nồi lên bếp, bật ga, chỉnh lửa và chạy ra bên ngoài. Dương Linh đang đứng trên cầu thang.

Cố Khúc vội đến, nhấc bổng cậu lên hỏi:”Em sao lại ra đây rồi? Không phải anh đã nói là đừng ra ngoài sao?”

Dương Linh tựa người vào lòng hắn, cậu nói:”Em lạnh....không ngủ được”

Cố Khúc ôm cậu vào lòng, hắn có hơi bất ngờ lúc đầu, khi cậu đột nhiên tựa vào người hắn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng mềm mại mà nói bản thân lạnh không thể ngủ làm tim hắn mềm nhũn, quên hẳn lời giúp việc nói ban nãy.

Cố Khúc ôm cậu xuống nhà, xoa xoa đầu cậu rồi nói:”Anh ôm em, ngủ đi, sẽ không lạnh nữa”

Chương 2.

Dương Linh bật dậy lúc nửa đêm, trời còn tối.

Cố Khúc ở gần cửa sổ đang làm việc, thấy cậu bật dậy liền ngẩng đầu, hỏi:”Anh làm em tỉnh sao?”

Dương Linh trả lời:”Không có, em gặp ác mộng”

Cố Khúc nghe xong liền đứng dậy, gập máy tính, bước đến ôm cậu vào lòng rồi nói:”Đừng sợ, ác mộng không có thật, anh ở đây”

Dương Linh nắm vạt áo hắn nói:”Em thấy anh yêu người khác, thấy người đó rất giống em, hơn nữa em chết rồi”

Cố Khúc siết chặt cái ôm nói:”Em không chết đâu, em sẽ cùng anh sống đến già mà”

Hắn dỗ cậu, dỗ đến khi cậu ngủ say mới quay lại làm việc.

Buổi sáng lúc Dương Linh tỉnh giấc, Cố Khúc không ở trong phòng, máy tính vẫn như cũ nằm ở chỗ lúc nửa đêm cậu tỉnh giấc.

Cánh cửa mở ra, Cố Khúc đi vào, thấy cậu tỉnh liền nói:”Em dậy rồi sao? Đánh răng rồi xuống dùng bữa sáng nhé, anh nấu bữa sáng rồi”

Dương Linh ngồi dậy rồi hỏi:”Không phải có giúp việc sao? Sao anh lại nấu?”

Cố Khúc bước vào, đưa tay sờ trán cậu rồi nói:”Anh đã cho họ nghỉ rồi, chuyển về nhà chính, ở đây sau này chỉ có hai chúng ta thôi, anh sẽ nấu cơm cho em, bữa trưa anh không có nhà, nên buổi sáng sẽ nấu sẵn, em để vào lò vi sóng hấp lên nhé, buổi tối anh sẽ về sớm nấu ăn”

Dương Linh vươn tay, ôm lấy hắn, gục đầu vào lòng hắn.

Cố Khúc kinh ngạc hỏi:”Sao vậy?”

Dương Linh trả lời:”Em thấy có chút bất an, cứ có cảm giác bản thân sắp chết”

Cố Khúc sững sờ, hắn nhấc cậu lên, ôm chặt vào lòng rồi nói:”Anh tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra, em sẽ không có chuyện gì đâu”

Sau khi bước ra khỏi phòng, Cố Khúc lấy điện thoại gọi đi, bên kia bắt máy, hắn liền nói:”Điều tra giúp tôi một chuyện, tôi cần tìm một người, có gương mặt giống với Dương tiểu thiếu gia nhà họ Dương, Dương Linh, trong vòng hai mươi bốn giờ, vui lòng tìm thấy giùm”

Nói xong liền cúp máy.

Trợ lí làm việc rất nhanh, lúc Cố Khúc đến công ty đã ôm theo sấp tài liệu đến, đặt ngay trước mặt hắn rồi nói:”Cố tổng, người của chúng ta tìm được một người có đến năm sáu phần giống Dương tiểu thiếu gia, hơn nữa.....”

Cố Khúc nhíu mày hỏi:”Có chuyện gì?”

Trợ lí trả lời:”Dương phu nhân năm đó ngoại tình, vì sợ bị phát hiện nên sau khi mang thai đã dùng biện pháp thụ tinh nhân tạo sinh ra Dương tiểu thiếu gia Dương Linh, người có năm đến sáu phần giống Dương tiểu thiếu gia thật ra là con riêng của Dương phu nhân, hiện tại mới điều tra được một chút”

Cố Khúc nhìn vào những tấm ảnh được kẹp trong hồ sơ. Thiếu niên bên trong quả thật có đến năm sáu phần giống Dương Linh nhà hắn.

Điện thoại trợ lí reo lên, đối phương nhấc máy, nghe xong có hơi trấn kinh, cúp máy xong liền báo cáo:”Cố tổng, người của chúng ta điều tra được, Dương phu nhân có ý định nguỵ trang thành một vụ tai nạn, ý đồ giết Dương thiếu gia, để nhận nuôi đứa con ruột của mình với tình cũ”

Cố Khúc tức giận, trợ lí lại nói thêm:”Nghe nói còn dự định sẽ đưa đến bên cạnh ngài làm thế thân sau cái chết của Dương tiểu thiếu gia”

Cố Khúc hét lên:”Bà ta cứ nằm mơ đi, cậu ta đừng hòng nửa bước đặt chân vào nhà của tôi”

Hắn nói:”Cậu ta đặt một bước, tôi chặt một cái chân của cậu ta”

Dương Linh gọi đến, Cố Khúc liếc điện thoại đang đổ chuông của mình, sắc mặt dịu đi khi thấy tên người gọi.

Đợi hắn bắt máy, giọng cậu vang lên, có phần yếu ớt và có cả tiếng sụt sịt:”Anh ơi...”

Cố Khúc hỏi:”Sao vậy? Em xảy ra chuyện gì sao?”

Dương Linh nói:”Có ai đó xông vào nhà của chúng ta, còn nói....nói anh ta là bạn trai nhỏ của anh, đang mang thai con của anh”

Cố Khúc day ấn đường, đứng dậy cầm lấy áo, hắn nói:”Mở loa ngoài lên, đưa ra khỏi tay em”

Dương Linh nói:”Cậu ta đi rồi”

Cố Khúc hít một hơi sâu, vừa đi vừa hỏi:”Cậu ta làm gì em không?”

Dương Linh khóc lớn một trận, không trả lời hắn, Cố Khúc sợ hãi, hắn vừa đi vừa dỗ cậu, trấn an cậu nói:”Anh đang chuẩn bị về, đợi một chút, anh về ngay đây”

Đi xuống xe, hắn mở cửa ngồi vào, cúp điện thoại, ném sang ghế bên cạnh, sau đó vặn khoá, đạp ga, phóng xe lao nhanh trên đường.

Khi chiếc xe dừng lại trong biệt thự, Cố Khúc xuống xe đi vào, căn nhà bị đập đến sắp hỏng rồi.

Dương Linh đang cuộn tròn ngồi trên so-fa, đầu có chút máu. Cố Khúc bị doạ một trận, lao vội đến, ôm lấy cậu đang khóc hỏi:”Xảy ra chuyện gì? Cậu ta đánh em sao?”

Dương Linh ngẩng đầu, mím môi, nước mắt còn đang rơi lã chã trên mặt. Cố Khúc sợ rồi, bế vội cậu lên rồi nói:”Chúng ta đến bệnh viện kiểm tra”

Bác sĩ sau khi kiểm tra liền nói cậu bị trấn thương nhẹ, lần sau nên tránh va đập, nếu không sẽ thành người thực vật.

Cố Khúc hỏi:”Cậu ta đánh vào đầu em?”

Dương Linh lắc đầu, Cố Khúc liền hỏi:”Vậy cậu ta làm gì đầu em?”

Dương Linh trả lời:”Chậu cây”

Cố Khúc sững người, chậu cây? Chậu cây ở cái bàn giữa hai cái ghế so-fa một kia sao? Tên kia dùng nó ném vào đầu Dương Linh á? Hắn hỏi ngay:”Cậu ta ném vào đầu em?”

Dương Linh lắc đầu, cậu nói:”Cậu ta đập thẳng vào đầu em, em ngất đi một chút, lúc tỉnh lại đã thấy cả nhà bị đập đến mức đó rồi”

Cố Khúc ôm chặt cậu vào lòng rồi nói:”Anh xin lỗi, để anh giải quyết chuyện này”

Dương Linh khóc nháo một trận, cậu nói:”Em đau, anh ơi, em đau”

Cố Khúc siết chặt cái ôm, nghiến răng tức giận không thôi.

Chương 3.

Cố Khúc lúc này không còn nhớ đến chuyện cấp ba của cả hai.

Dương Linh năm đó hùng bá một phương, một đánh năm alpha nhập viện.

Những alpha đó sau đó tung tin bảo Dương Linh không phải alpha.

Với tư cách là hôn phu, Cố Khúc bị Dương Linh lôi đến.

Hắn không những không tức giận, còn đứng đó giải thích:”Dương Linh trên người có hôn ước với tôi, mỗi tháng một lần, em ấy sẽ đến tìm tôi để lấy một đánh dấu tạm thời. Lúc đánh nhau với các người, là ba ngày sau khi tôi đánh dấu tạm thời em ấy. Dương Linh là omega, đây là chuyện không thể làm giả”

Bắt hắn làm xong, Dương Linh liền một cái liếc cũng không cho hắn.

Trước mặt hắn hiện tại chỉ là một omega mềm yếu dễ khóc.

Dương Linh được hắn dỗ dành liền không khóc nữa, môi khẽ nhếch lên, trong đầu loé lên một suy nghĩ:”Yên tâm, cậu động vào tôi, tôi liền khiến cậu trả cái giá đắt gấp trăm lần”

Sau khi xuất viện, Dương Linh luôn nói bản thân đau đầu, nằm lì trên giường. Cố Khúc không đành lòng bỏ cậu lại một mình liền ôm việc về nhà làm, chỉ cần Dương Linh cần thì gọi hắn.

Sáng sớm ngày hôm sau, Cố Khúc dậy trước, đang ngồi làm việc bên cạnh cửa sổ kéo rèm che nắng.

Dương Linh từ từ mở mở ngồi dậy. Cố Khúc nghe tiếng “sột soạt” liền ngẩng đầu, tháo kính đặt xuống rồi bước tới bên cạnh cậu, hắn còn chưa kịp hỏi, Dương Linh đã lên tiếng hỏi:”Điện thoại em đâu rồi?”

Cố Khúc đưa điện thoại cho cậu, Dương Linh mở máy, lướt danh bạ điện thoại và gọi đi.

Bên kia lập tức bắt máy. Cố Khúc nghe thấy giọng của bố Dương Linh vang lên:”Ta nghe”

Dương Linh lên tiếng:”Con có chuyện cần nói”

Đối phương liền bảo:”Nói đi”

Dương Linh hỏi trước:”Mẹ con có ở đó không?”

Đối phương trả lời:”Không, bố đang ở nước ngoài”

Từ bên trong điện thoại vang lên tiếng súng nổ. Dương Linh nói:”Vậy thì tốt”

Sau đó nói:”Con cần bố điều tra giúp con vài thứ, sẵn tiện xử lí giùm con một người”

Đối phương chỉ “Ừ” một tiếng.

Dương Linh nói với ông:”Con sẽ gửi vài thông tin con biết, người giúp con làm nhé”

Đối phương đáp:”Gửi đi, ta sẽ xem”

Điện thoại cúp máy. Cố Khúc lên tiếng hỏi:”Em....nhớ ra tất cả rồi sao?”

Dương Linh buông điện thoại xuống giường, vươn tay đòi bế, cậu nói:”Mau bế em đi”

Cố Khúc sững người, nhưng vội vàng bế cậu lên ngay tức thì.

Dương Linh nói:”Xin lỗi nhé, em không nên khiến anh nghĩ em không yêu anh”

Cố Khúc bị lời này làm cho bất ngờ. Dương Linh sau đó bồi thêm một câu:”Nhưng em nghĩ, hôn ước nên huỷ bỏ, vì em vốn dĩ không phải người định mệnh chọn trở thành vợ anh”

Nghe xong lời này, Cố Khúc triệt để sợ hãi, hắn nói:”Em là vợ anh, chỉ có em thôi, một mình em, không thể là ai khác cả, anh sẽ chỉ kết hôn cùng em thôi”

Hắn hỏi cậu:”Có phải em gặp ác mộng không?”

Hắn ôm cậu thật chặt trong lòng và nói:”Đừng sợ, anh ở đây, anh sẽ không để em xảy ra chuyện gì đâu”

Dương Linh hỏi hắn:”Anh thật sự rất yêu em sao?”

Cố Khúc điên cuồng gật đầu, hắn vừa khóc vừa nói:”Anh yêu em mà, em đừng để anh lại, em có thể đánh anh, có thể mắng anh, nhưng em đừng có bỏ anh đi mà, anh không muốn chuyện đó xảy ra đâu, anh thật sự không muốn”

Dương Linh nói:”Đặt em xuống”

Cố Khúc lập tức đặt cậu xuống giường, hắn đang định quỳ xuống thì đã bị cậu kéo ngã lên giường.

Dương Linh sau đó lật người đè lên hắn rồi nói:”Ngày mai kì phát tình của em bắt đầu”

Cố Khúc nói ngay:”Anh....anh sẽ đi mua thuốc ức chế cho em, tuyệt đối không động vào em khi em không cho phép”

Dương Linh nói với hắn:”Em cho phép”

Nói xong liền cúi người, cưỡng hôn hắn. Cố Khúc kinh sợ, nhưng hắn không từ chối cậu, ôm trọn cậu trong lòng, siết chặt không buông.

Lúc tách ra, Cố Khúc nói với cậu:”Hiện tại chưa được, anh....anh đi mua đồ, kì phát tình của omega trội diễn ra trong một tuần liền, anh chuẩn bị đồ ăn và nước....cả bao cao su nữa”

Dương Linh nói ngay:”Không được mua bao cao su”

Cố Khúc kinh ngạc nhìn cậu. Dương Linh nói với hắn:”Không được mua, thắt nút em đi, cho em pheromone của anh”

Cố Khúc do dự đáp:”Được....được”

Dương Linh vươn tay chạm lên mặt hắn rồi nói:”Không được mua thuốc tránh thai cho bản thân uống, anh dám mua, em dám đánh chết anh”

Cố Khúc nắm lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình của cậu rồi nói:”Tuân lệnh”

Hắn rời đi, Dương Linh cầm điện thoại lên, gửi cho bố một số thông tin ít ỏi của hai việc cần làm sau đó gửi thêm một tin cho trợ lí:”Chị, em nghỉ hai tuần, những việc cần làm phiền chị sắp xếp lại giúp em nhé”

Trợ lí hốt hoảng hỏi:”Em xảy ra chuyện gì sao?”

Dương Linh trả lời:”Gần đây em bị thương hơn nữa ngày mai kì phát tình của em bắt đầu rồi”

Ra cửa, Cố Khúc vừa xuống lầu vừa gọi điện thoại, hắn nói:”Omega của tôi phát tình, trong một tuần mọi việc thay tôi xử lí, có việc thì gọi em trai tôi đến giúp một tay, chú cũng được, sau một tuần tôi sẽ quay lại”

Hắn đi một tiếng rồi quay lại với mấy túi đồ. Vừa đặt lên bếp liền sắn tay áo, đeo tạp dề bắt đầu nấu ăn cho một tuần liền, toàn bộ sau đó được để nguội bỏ vào tủ lạnh.

Buổi tối, sau khi dùng bữa tối, hắn dọn dẹp tất cả rồi lên phòng.

Dương Linh đang đợi hắn.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play