Vào một ngày không đẹp của tháng 9 năm 20XZ của thành phố Xoài của nước Quýt, tại một khu vực nọ có một gia đình giàu nức tiếng, nhắc thôi cũng biết là gia đình nhà họ Quách, và với tài sản kếch xù của mình thì làm gì cũng được. Tuy nhiên, chỉ có trừ một việc - thằng con trai đã 34 tuổi vẫn chưa có người yêu và lấy vợ, mặc dù gái theo hàng dài, khiến bố mẹ cứ trông ngóng và thúc giục từng ngày, ngay cả dòng họ cũng hỏi vài lần: "Khi nào con lấy vợ?".
- Quách Diệp Khải! Mày có chịu kiếm bạn gái không hả?
Anh chàng vừa bị gọi tên là Quách Diệp Khải đó đang gọi cho đối tác ở trong phòng làm việc thì giật bắn mình khi nghe tiếng kêu vang vọng đất trời của mẹ mình. Anh hít thở thật sâu mà nói cho bên kia:
- Chút nữa tôi gọi lại bàn sau!
Dứt câu, anh tắt máy rồi đứng dậy đi ra khỏi phòng, mặt mày đầy bất lực mà nhìn mẹ mình. Còn ông bố thì nhàn nhã uống trà như đã quen cái cảnh này hồi lâu. Mà chắc gì ông đã bênh thằng con trai mình đâu chứ.
Anh nhìn mẹ chẹp miệng mà nói:
- Mẹ, con bận lắm. Làm gì mà thời gian yêu đương.
Mẹ anh nghe xong lập tức chống nạnh ngay, định cất giọng cằn nhằn tiếp thì ông bố nhảy vào nói:
- Bà nói nhiều làm gì? Giờ bắt nó ra ngoài tìm bạn gái liền. Gái theo hàng dài mà lo kiếm.
Diệp Khải quay sang nhìn bố mình một cách sững sờ. Anh lắp bắp thốt lên:
- Ủa... ủa bố ơi?
Bố anh nhàn nhã giở một tờ báo ra và bảo:
- Có gì hả con? Bố nói đúng mà.
Anh bèn giải thích:
- Con bận thật mà.
Ông ấy khẽ gật đầu, hạ tờ báo xuống rồi điềm nhìn đáp:
- Thì bố cho mày nghỉ ngày hôm nay để kiếm bạn gái đấy.
". . .", vẻ mặt Diệp Khải lúc này không biết phải miêu tả kiểu gì cho hợp, nhưng chắc chắn có sự bất mãn ở trong đó. Rồi anh lại giật mình thêm một lần nữa vì mẹ quát:
- Còn đứng đó. Đi kiếm nhanh, không kiếm được là chết với mẹ. Du di nhiều rồi.
Nói rồi bà ấy lấy áo khoác đưa cho anh mà đẩy anh đi ra khỏi nhà. Anh đứng chững hửng ở ngoài cổng luôn. Nếu biết Diệp Khải - vị phó chủ tịch cao cao tại thượng bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà vì không chịu có bạn gái và lấy vợ, chắc người ngoài cười cho nhục mặt.
Trong lòng anh rối bời suy nghĩ thì chợt thấy một cô gái làm shipper đang ngồi ăn bánh bao đã nguội ở ghế đá gần đó, không phải là quá gần nhưng cách tầm mười mét. Tự dưng anh loá lên một ý nghĩ độc đáo, anh nhếch mép rồi đi tới gần chỗ cô gái đó. Cũng nhanh thôi, anh đã đứng trước mặt cô gái đó nhưng chưa lên tiếng vào lúc này.
Cô gái bộ dáng mặc đồng phục của shipper và vừa nhai bánh bao vừa lẩm nhẩm:
- Làm sao để trả nợ hết được bây giờ?
Cô thở dài một hơi, cảm nhận ai đó đang đứng đối diện mình đã ngước lên nhìn, cô ngơ ngác hỏi:
- Anh là ai?
Diệp Khải nhướng mày, đúng là cái gì cũng có thể xảy ra. Không phải ai cũng biết mình. Anh mới đáp lại câu hỏi của cô:
- Tôi tên Quách Diệp Khải. Tên cô là gì?
Cô mở tròn mắt ra, cố nuốt bánh bao vừa khô vừa nguội xuống, đáp lại:
- Tôi tên Vũ Nhạc Yên. Mà có chuyện gì hả?
Anh liền nói:
- Ừ. Tôi muốn có chuyện nhờ cô, à không, hãy làm với tôi một chuyện.
Cô có chút cảnh giác. Đang yên đang lành tự dưng có người đàn ông ăn mặc lịch lãm như tổng tài bước từ trong tiểu thuyết ra muốn có chuyện đề nghị với mình.
- Là gì vậy?
Anh chẹp miệng, ngồi bên cạnh cô mà trả lời:
- Chả là thế này, tôi cần một cô bạn gái.
Nghe xong cô sặc miếng bánh bao cuối cùng trong miệng đang nhai dở. Không biết tai cô có vấn đề không nhỉ? Tai cô vừa nghe gì vậy? Nhưng rồi lý do là gì? Sao lại nói với cô? Cô nhíu mày lại mà thắc mắc hỏi:
- Nhưng nói với tôi làm gì?
Anh nhếch môi, nói:
- Tại giờ tôi đang rất cần và đúng lúc cô xuất hiện.
". . .", cô quay mặt định chỗ khác để tịnh tâm lại. Bộ như vơ đại một người để làm bạn gái hay sao ấy? Lỡ vơ đại con trai thì giải quyết như nào ta? Rồi cô quay qua nhìn lại anh với ánh mắt dò xét mà hỏi tiếp:
- Này, tôi thấy anh cũng đẹp trai, ăn mặc đúng nghĩa tổng tài mà sao lại làm cách này vậy? Bị ép à?
Diệp Khải gật đầu mà thở dài, ánh mắt hướng lên trời mà bảo:
- Cô đoán đúng đấy. Giờ bị đuổi đây, không kiếm được thì đừng hòng về nhà. Đường đường là một phó chủ tịch của tập đoàn lớn, vậy mà giờ thế này đây.
Cô vừa nghe vừa mở chai nước suối ra uống cho đỡ khát, ít giây sau cô cũng đáp lại:
- À, ra vậy. Nhưng với anh thì kiếm bạn gái trong tích tắc thôi mà, mắc gì phải làm cách này cho tốn công?
Anh trả lời:
- Cô nói đúng, nhưng cô nghĩ họ thích tôi thích thật lòng hả? Vì tiền cả đấy.
Cô mới phản bác lại:
- Đâu, cũng có người này người kia. Anh đừng có đánh đồng.
Anh nhếch môi cười nói:
- Rồi, cái này tôi nghĩ sai. Nhưng cô có muốn trả nợ không? Tôi sẽ đưa tiền cho cô trả nợ, nãy tôi nghe cô lẩm bẩm, tôi đoán cô rất cần nó.
Cô ngỡ ngàng ngơ ngác trước câu nói vừa rồi. Không phải thế chứ, tai dơi hả? Sao thính thế?Có điều thực sự chỉ đóng giả thôi mà cũng có tiền để trả hết nợ không? Không phải lừa người đâu nhỉ? Trong đầu cô đã nghĩ như vậy.
Thấy biểu cảm của cô như vậy nên anh mới bảo:
- Không tin tôi à?
Nhạc Yên nghe vậy, cô mới nhìn anh chằm chằm tại đáng ngờ lắm. Nhưng lúc sau nghĩ lại, đúng là cô đang rất cần tiền, dù chạy ngược chạy xuôi làm việc thì vẫn không đủ để trả. Số tiền đang nợ đã lên con số quá lớn, đã hơn ba trăm triệu đồng rồi vì vay mượn trả tiền chữa bệnh cho mẹ, cô cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Thấy cô ngẫm nghĩ khá lâu nên anh đã hỏi:
- Sao? Ý cô như nào?
Cô gật đầu đồng ý, bảo:
- Được, nhưng tôi cần hợp đồng rõ ràng.
Anh nhếch môi, đưa ra tờ danh thiếp cực kỳ sang trọng cho cô mà đáp:
- Được, tôi sẽ đưa cô trong hôm nay. Cô đưa số hoặc mạng xã hội của cô cho tôi, tôi sẽ gửi qua. Đây là thông tin của tôi.
Cô cầm lấy mà trố mắt nhìn, tưởng đáng ngờ, ai dè uy tín, phó chủ tịch tập đoàn chính hiệu. Chính vì thế, cô cũng đã đưa số mình cho anh, vì cô nhìn màn hình điện thoại thấy đã tới giờ đi giao đơn lại rồi.
- Thôi, tôi đi giao nốt đơn đã.
Anh khẽ gật đầu. Cô nói lời tạm biệt rồi quay người lại, bước tới chỗ xe đang đậu mà leo lên chạy đi.
Diệp Khải thấy bóng dáng đã khuất dần mà có chút thở phào. Nhưng chỉ có được vài phút, anh lại chống cằm suy nghĩ chỗ để trú ẩn ngày hôm nay.
Còn cô thì vừa đi vừa suy nghĩ cái tình huống hoang đường hồi nãy, nhưng với điều kiện có thể giúp cô trả nợ thì cô không dễ dàng để mà tự chối được.
Rồi trời cũng chuyển sang buổi trưa, cô đã về nhà và chế một tô mỳ tôm để ăn. Giờ nhà còn gì ngoài mỳ tôm đâu, cô cũng không dám tiêu tiền vì để dành mua đồ bổ và thuốc cho mẹ ở bệnh viện. Đang húp rột rẹt tô mỳ thì điện thoại tự động phát sáng. Có một tin nhắn được gửi từ một số lạ.
"Tôi, Quách Diệp Khải đây, người khi sáng vừa đề nghị với cô. Tôi gửi cho cô hợp đồng, nhớ xem kỹ".
À, thì ra là anh nhắn. Cô vội mở file hợp đồng ra xem, rất nhiều điều khoản trong đó như không được tiết lộ thỏa thuận này cho bất kỳ ai, phải có mặt tại các sự kiện xã giao cùng anh ta, không được tự ý chấm dứt hợp đồng mà không có lý do chính đáng,... đang đọc vậy đó thì cô suýt sặc mỳ với một điều khoản rất gì và này nọ. Đó là "Không được yêu ai trong thời gian đang còn hiệu lực".
Cô nhăn mày suy nghĩ: "Ủa là...?", cô vội gọi anh ngay lập tức:
- Ê, là tôi không được quen ai trong khi đóng giả bạn gái anh á hả?
Diệp Khải đáp lại:
- Thế cô muốn gặp phiền phức không?
Nhạc Yên bảo:
- Không.
Diệp Khải nhàn nhã nói tiếp:
- Quyết định vậy đi ha. Mà giờ chiều nghỉ làm đi, tôi dẫn cô đi mua vài thứ.
Nhạc Yên lập tức nói lời phản đối:
- Ấy, không được. Tôi còn phải đi làm nữa chứ, chiều nay làm chỗ khác, sợ không nghỉ được. Với cả, tôi đâu có giàu như anh.
Diệp Khải bảo:
- Nghỉ hẳn đi. Giờ đã là "bạn gái" của tôi rồi thì tôi cũng phải chăm chút gì đó cho cô chứ. Đúng không?
Cô vừa húp mỳ vừa nói:
- Cũng đúng.
Bên kia anh nghe tiếng rột rột như tiếng húp mỳ nên hỏi:
- Sao ăn mỳ tôm?
Nhạc Yên giật mình, suýt chút nữa cắn trúng lưỡi. Cô liếc nhìn cái tô mỳ tôm gần cạn trước mặt, không khỏi cảm thấy mất mặt.
- Ờ thì...
Anh tặc lưỡi, hỏi:
- Gửi địa chỉ nhà đi, tôi dẫn cô đi ăn rồi mua sắm luôn.
Nghe vậy, cô xua tay mặc dù biết anh không thấy gì vì đang gọi điện mà, bởi theo phản xạ tự nhiên thôi. Cô nói:
- Thôi, tôi ăn rồi.
Diệp Khải lập tức cất giọng nửa trêu nửa thật:
- Ồ, ăn vậy cũng gọi là ăn ấy hả?
". . .", cô nghe vậy, có chút ngập ngừng. Anh bên kia chẹp miệng, gằn giọng bảo:
- Quyết định nhanh.
- Rồi. Tôi gửi.
Thở dài một hơi, cô mở vào mục tin nhắn mà gửi địa chỉ nhà cho anh. Tầm mười phút sau, anh đã tới nơi. Anh phát hiện ra ngôi nhà của cô đang sống rất cũ kỹ, khác xa với vẻ ngoài lộng lẫy của nhà anh. Thật không ngờ hoàn cảnh của cô lại khó khăn đến thế.
Rồi Nhạc Yên bước ra ngoài với bộ váy khá đơn giản, anh ra hiệu cho cô ngồi lên xe. Lát sau, anh nhìn cô mà hỏi:
- Muốn ăn gì?
Cô đáp lại:
- Thịt.
Diệp Khải gật đầu, bảo:
- Thế đi ăn lẩu.
Dứt câu, anh lập tức lấy xe đi, chiếc xe dần chuyển bánh. Tầm 15 phút sau, xe dừng lại ở một nhà hàng lớn, cô mở to tròn đầy ngạc nhiên.
- Xuống xe thôi.
Nghe anh nói vậy, cô cũng bước xuống xe. Cô nhìn quanh, hình như chưa bao giờ cô đặt chân tới đây.
- Đứng đơ ra đó làm gì, vào thôi.
Anh nhíu mày bảo rồi đi tiếp, cô vội chạy lại theo anh ở phía sau. Ngồi vào bàn, món được gọi ra, rất ít khi cô được ăn ngon đến thế nhưng rồi cô trầm mặc xuống, nhớ đến người mẹ đang ở bệnh viện, cô cũng muốn cho mẹ ăn những món ngon thế này, nhưng tiền bạc lại chẳng cho phép.
Diệp Khải tinh ý nhận ra sự thay đổi ấy nên liền hỏi:
- Sao thế?
Cô giật mình, lắc đầu:
- Không có gì. Chỉ là... thực ra mẹ tôi đang ở bệnh viện, tôi muốn bà cũng được ăn ngon như thế này.
Diệp Khải nghe đến đây, có lẽ anh hiểu ra vì sao cô lại nợ nhiều đến vậy nên có chút quan tâm, hỏi han:
- Thế bệnh viện mẹ ở tên gì?
Cô vừa ăn vừa đáp:
- Bệnh viện đa khoa Mí Nồ.
Diệp Khải gật đầu, không nói gì, chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho cô. Tự nhiên nhìn kỹ lại, thấy "bạn gái giả" này của anh cũng rất đáng yêu. Mà mới nửa ngày gặp thôi, mà anh đã bắt đầu có chút quan tâm đến cô hơn dự định ban đầu rồi. Hay do hoàn cảnh của cô nên anh có chút thương cảm?
Ăn uống một lúc lâu, cô lại được anh dẫn đi mua sắm đủ thứ, điển hình là quần áo váy vóc, kiểu mẫu tóc, mỹ phẩm,... Lần đầu tiên cô mua sắm với hàng hiệu đắt đỏ, còn là số lượng nhiều nên có hơi lúng túng nhẹ. Cứ thế cho hết buổi chiều, rồi anh chở cô về lại nhà. Trên đường đi, cô ngó ra ngoài cửa sổ để ngắm cảnh quang khi đã về đêm.
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Cô ngơ ngác nhìn, mò trong túi, lấy ra điện thoại từ thuở nào xem thử. Không phải của cô, mà là của anh. Anh liếc nhìn màn hình điện thoại được đặt trên giá đỡ, nó hiện ra một dòng chữ "Mẫu hậu đại nhân".
Chù choà cái tên thật thân thương biết bao! Cô ngó vào mà phì cười, anh lườm nhìn cô và bảo:
- Cô cười cái gì đấy?
Nghe thế, Nhạc Yên cố gắng nhịn cười nhưng không thể. Lát sau, cô cũng đã quay trở về trạng thái bình thường ban đầu, thấy tiếng chuông vẫn reo như vậy nên hỏi:
- Không nghe à? Nghe đi chứ.
Diệp Khải thở hắt một hơi rồi bấm vào nút xanh được hiện lên và nói:
- Alo, con nghe!
Mẹ anh bên kia mới cất giọng đầy uy lực của "nóc nhà".
- Cho cả ngày nay rồi, kiếm được ai không vậy? Nếu chưa kiếm được thì đừng có về nhà nghe con.
Diệp Khải mới khẽ nhìn qua Nhạc Yên rồi bình tĩnh đáp lại:
- Mẹ yên tâm. Có rồi.
Mẹ anh nghe mà nửa tin nửa ngờ, bảo:
- Hửm, có thật không? Hay nói vậy để qua mặt mẹ đấy?
Anh nhếch mép trả lời:
- Làm sao mà chống lại ý chỉ mẹ ban được chứ. Nếu mẹ không tin thì con sẽ chọn ngày ra mắt cô ấy.
Mẹ ấy bên kia cười tít cả mắt, có vẻ hài lòng lắm, bà ấy mới cất lời phản hồi:
- Nhớ nghe chưa? Nhưng nay ở ngoài đi con, giờ mẹ phải đi báo cả dòng họ mới được.
- Mẹ, từ từ...
". . .", mẹ bá đạo quá, con không chơi lại mẹ. Diệp Khải chưa nói hết câu đã bị tắt máy ngang rồi. Còn Nhạc Yên thì há hốc mồm hồi nãy giờ luôn. Cô chưa kịp tiêu hóa hết mọi chuyện thì đã thấy Diệp Khải tắt đen màn hình đi. Cô vội hỏi:
- Ê, có bạn gái thôi mà báo cả dòng họ luôn á? Anh ế bằng thực lực đến vậy à?
Diệp Khải nhướng mày, bình thản đáp:
- Ừ, tôi 34 tuổi rồi, không bị giục mới lạ. À, quên hỏi tuổi của cô nhỉ?
34... 34 tuổi. Nhạc Yên đơ người mất mấy giây, cảm giác như não vừa bị tắt nguồn rồi bật lại. Cô bừng tỉnh mà thốt lên:
- Thật hả? Anh 34 tuổi thật luôn?
Anh chỉ gật đầu, không nói. Nhạc Yên căng tròn căng mắt ra rồi nhìn lại bản thân có 24 tuổi, chênh lệch hơi lớn rồi. Cô cứ cảm giác không ổn thế nào ý nhỉ? Vì cách nhau đến mười tuổi, liệu gia đình anh có phản đối không?
Rồi đột dưng Diệp Khải lên tiếng:
- Sao thế? Sốc quá hả?
Cô ngập ngừng một lúc, mím môi trả lời:
- Ừ. Tôi mới có 24. Chả lẽ anh bị lão hoá ngược hả? Thấy anh không giống 34 tuổi ấy, anh có luyện đại pháp nào hả?
Anh phì cười rồi đáp lại:
- Cô làm như phim huyền huyễn giả tưởng ấy nhỉ?
Cô nghe vậy liền bất giác đưa tay bẹo má một cái, đúng thật là da thật, mặt thật. Anh không những không né tránh mà còn buông lời trêu chọc:
- Sao? Sờ rồi cảm thấy thế nào?
Cô vô tư đáp:
- Thấy nó... đã.
". . .", anh bất lực nhìn cô, không ngờ cô lại rất mạnh dạn đến vậy, mới một ngày mà như quen biết lâu lắm rồi.
- Cô đúng thật là... Cô không nghĩ đến hậu quả của việc động tay động chân với đàn ông à?
Cô nghe vậy nhanh chóng thu tay lại. Tại anh nói đúng mà. Lỡ người ta làm gì thì sao? Nhưng chắc anh không phải kiểu người xấu đâu ha, cô suy nghĩ lung tung rồi.
- Đến nhà cô rồi đấy.
Ủa? Nhanh đến vậy à? Nói chuyện mới có mấy câu thôi mà. Cô nhìn ra ngoài cửa, đúng là đang ở trước mặt nhà cô thật. Cả hai bước xuống xe, anh xách đồ giúp cô vào nhà, chứ chả lẽ để con gái tự thân vận động, tính phải ga lăng, giúp đỡ người khác.
Vào bên trong căn nhà, đồ đạc thì không có nhiều, thiếu thốn đủ thứ. Anh đặt những món đồ mới mua và trầm lặng suy nghĩ, liệu trước đây cô gái này có cuộc sống tốt hay không? Hay là cảnh này đã có sẵn rồi?
Thấy anh im lặng và không chê bai gì nên cô cảm thấy trong lòng có chút nhẹ nhõm. Rồi một dòng ý nghĩ lại hiện lên đầu óc của cô, có khi sự im lặng này là một sự thương hại hay không?
Thấy không khí trầm lặng quá nên cô bối rối phá vỡ nó đi.
- Cảm ơn anh vì ngày hôm nay. Tối nay tôi còn phải đến bệnh viện chăm mẹ nữa.
Diệp Khải sực nhớ ra, khi trưa cô ấy có bảo với anh là mẹ đang ở bệnh viện. Anh mới lấy ví của mình ra mà đưa cho cô một tờ năm trăm ngàn đồng mà bảo:
- Đừng từ chối. Dù sao cô là bạn gái trên danh nghĩa của tôi, tôi cũng phải có trách nhiệm một chút. Buổi tối, nhớ đi đường cẩn thận.
Dứt câu, anh tạm biệt cô mà quay người rời đi. Còn cô nhìn tờ tiền trong tay mình mà có chút dao động. Không ngớ người lâu, cô nhanh chóng tắm rửa, thay đồ mà xách xe máy ra để đến bệnh viện. Ban ngày cô sẽ nhờ người trong bệnh viện chăm để cô đi làm, rồi ban đêm cô mới có thể tới được.
Nhưng... Diệp Khải đã về chưa nhỉ?
Đương nhiên là chưa. Anh còn ở ngồi trong xe quan sát. Vừa hút một điếu thuốc, vừa cầm bức ảnh của cô khi nãy anh lén lút lấy được mà nhìn. Rồi anh lại thấy chiếc xe máy và bóng dáng ấy đang dần khuất đi.
- Mới gặp nhau mà cô làm tôi để tâm rồi nhỉ, cô gái đầy mạnh mẽ?
Vừa lẩm bẩm, vừa phà khói thuốc. Sau đó anh lại dập tắt điếu thuốc đi mà lái xe về... về nhà thằng bạn, tại anh có được vào nhà đâu.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play