Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Kiếp Này Nợ Em Kiếp Sau Tôi Trả!!!

1. Kiếp này Chap 1. Cuộc gặp định mệnh

___________
Cơn mưa đầu hạ trút xuống thành phố.
Không quá lớn… nhưng đủ để khiến mọi thứ trở nên mờ ảo.
Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nước loang lổ, từng giọt mưa rơi xuống… như những ký ức chưa kịp phai.
Một chiếc xe đen dừng lại trước một con phố nhỏ.
Không nổi bật. Không xa hoa.
Chỉ là một góc phố bình thường… nhưng lại có một tiệm café nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp len qua lớp kính.
Biển hiệu đơn giản:
“Duy’s Coffee.”
Nguyễn Quang Anh bước xuống xe.
Áo vest đen. Khí chất lạnh lẽo.
Anh không thuộc về nơi này.
Thư ký
Thư ký
Nguyễn tổng, chúng ta còn cuộc họp—
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đợi.
Anh cắt ngang.
Không vì lý do gì cả.
Chỉ là… anh đột nhiên muốn bước vào.
Chuông cửa khẽ vang lên.
Một âm thanh rất nhỏ… nhưng lại mở ra một thứ gì đó không thể quay đầu.
Hương cà phê thoang thoảng.
Ấm. Nhẹ. Bình yên.
Trái ngược hoàn toàn với thế giới của anh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Quý khách dùng gì ạ?
Giọng nói vang lên. Trong trẻo. Dịu dàng.
Nguyễn Quang Anh ngẩng đầu.
Và…
Thời gian như ngừng lại.
Người đứng sau quầy.
Một cậu trai với mái tóc mềm, ánh mắt trong veo.
Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt ấy… khiến mọi thứ trở nên dịu dàng đến mức không thật.
Nhưng điều khiến anh chết lặng không phải là vẻ ngoài.
Mà là…
Gương mặt đó.
Giống.
Quá giống.
Một cái tên bật ra trong đầu anh.
Kiều Ngọc Duy.
Nhưng
Không phải.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh?
Cậu trai nghiêng đầu.
Ánh mắt có chút ngạc nhiên.
Nguyễn Quang Anh nhận ra mình đã nhìn quá lâu. Nhưng anh… không dời mắt được.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cho tôi.... Cà phê đen.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/giọng trầm xuống/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ /quay đi/
Động tác rất nhẹ.
Từng cử chỉ… đều mang một cảm giác quen thuộc đến đáng sợ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
/siết nhẹ tay/
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh dùng ở đây hay mang đi ạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Ở lại.
Anh không hiểu tại sao mình lại nói vậy. Chỉ biết… anh không muốn rời đi ngay lúc này.
Cậu đặt ly cà phê xuống trước mặt anh. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi đắng nhẹ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Của anh.
Nguyễn Quang Anh nhìn cậu. Lần này… anh hỏi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tên em là gì?
Cậu hơi khựng lại. Rồi mỉm cười. Một nụ cười… khiến tim người ta chùng xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy.
Ầm
Giống
Đến cả tên....cũng giống.
Nguyễn Quang Anh bật cười khẽ. Một nụ cười không rõ ý vị.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Trùng hợp thật.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì.
Anh nhấp một ngụm cà phê. Đắng. Rất đắng.
Nhưng không hiểu sao… lại khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi. Bên trong, ánh đèn vẫn ấm.
Và giữa hai thế giới đó… anh gặp em.
Không ai biết… cuộc gặp gỡ này…
Là bắt đầu của một câu chuyện tình.
Hay…
Là khởi đầu của một bi kịch.
Nguyễn Quang Anh đứng dậy. Để lại một tờ tiền lớn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không cần thối.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ, anh--
Anh quay lưng. Không ngoảnh lại.
Nhưng ngay khi bước ra khỏi cửa… anh dừng lại.
1s
2s
Rồi nói, rất khẽ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngày mai… tôi sẽ quay lại.
Không phải hỏi. Không phải đề nghị.
Mà là…
Một lời khẳng định.
Cánh cửa khép lại. Chuông gió lại vang lên.
Hoàng Đức Duy đứng đó. Nhìn theo bóng lưng anh.
Không hiểu sao… trong lòng lại có một cảm giác rất lạ.
Như thể… cuộc đời cậu… vừa rẽ sang một hướng khác.
Mà hướng đó… không thể quay đầu.
Ngoài trời, mưa nặng hạt hơn.
Giống như một điềm báo.
Cho một câu chuyện… mà kết thúc của nó… đã được định sẵn.
____________
Tg Thaor nè 🍀
Tg Thaor nè 🍀
Mn ơi, mn đừng bỏ qua lời dẫn lời kể nha nó quan trọng để đọc hiểu đó
Tg Thaor nè 🍀
Tg Thaor nè 🍀
Lúc trước văn tui toàn được 7-9đ không biết viết có ổn không

1. Kiếp này| Chap 2. Người không nên gần

_________
Ngày hôm sau.
Mưa đã tạnh.
Nhưng mặt đường vẫn còn ẩm ướt, như thể đêm qua… có điều gì đó chưa kịp khô đi.
Chuông cửa lại vang lên.
Leng keng.
Hoàng Đức Duy ngẩng đầu. Và tim cậu… khựng lại một nhịp.
Nguyễn Quang Anh.
Vẫn là bộ vest đen. Vẫn là ánh mắt lạnh lùng đó.
Nhưng hôm nay…
Anh đứng trong ánh sáng ban ngày.
Rõ ràng hơn. Thật hơn.
Và… cũng nguy hiểm hơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh… lại đến ạ?
Quang Anh khẽ nhếch môi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không được sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Không phải.
Duy vội lắc đầu.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chỉ là em không nghĩ anh sẽ quay lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giờ thì em thấy rồi.
Anh nói rất bình thản. Nhưng ánh mắt… lại không rời khỏi cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Như cũ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ.
Cậu quay đi pha cà phê. Nhưng lần này… tay cậu không còn vững như hôm qua.
Ánh nhìn đó. Cách anh nói chuyện. Tất cả đều khiến cậu… khó thở một cách kỳ lạ.
Ly cà phê đặt xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Của anh.
Quang Anh không uống ngay. Anh nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em luôn tự mình làm hết?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Dạ… tiệm nhỏ nên tụi em tự lo.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tụi em?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em với bạn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bạn trai?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Không phải.
Cậu đáp nhanh hơn bình thường. Rồi chợt nhận ra… mình không cần phải giải thích.
Quang Anh khẽ cười. Một nụ cười rất nhẹ. Nhưng đủ để khiến bầu không khí thay đổi.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn thuê em.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Hả?
Duy sững lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Pha cà phê cho tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nói đùa à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không.
Ánh mắt anh nghiêm túc. Đến mức khiến người ta không thể xem là trò đùa.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mỗi ngày.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ở chỗ tôi.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Em không phải nhân viên pha chế thuê.
Duy lắc đầu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giá bao nhiêu cũng được.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không phải vấn đề tiền—
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy là gì?
Anh tiến lại gần. Khoảng cách giữa hai người… rút ngắn.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Hay là…
Giọng anh trầm xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…em sợ tôi?
Duy im lặng.
Không phải sợ. Mà là… cảm giác này quá lạ. Quá nguy hiểm.
Cậu nói khẽ.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em có tiệm của mình.
Quang Anh nhìn cậu vài giây. Rồi lùi lại.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy thì…
Anh cầm ly cà phê lên. Nhấp một ngụm.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…tôi sẽ đến đây.
Đặt ly xuống.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Mỗi ngày.
Không cần sự đồng ý. Không cần lý do.
Anh rời đi.
Để lại phía sau… một trái tim vừa bị xáo trộn.
Hoàng Đức Duy đứng đó. Nhìn theo.
Không hiểu sao… lại có một dự cảm rất rõ ràng.
Người này… không nên đến gần.
Nhưng… cũng không thể tránh xa.

1. Kiếp này| Chap 3. Người khiến tim lệch nhịp

_____________
Một tuần.
Nguyễn Quang Anh đến tiệm mỗi ngày. Đúng giờ. Ngồi đúng chỗ. Gọi đúng một loại cà phê.
Không nhiều lời. Không thân mật.
Nhưng… ánh mắt anh… chưa từng thay đổi.
Luôn dừng lại ở Duy.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Lại là anh ấy à?
Đặng Thành An chống cằm, nhìn về phía bàn quen thuộc.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ừ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Khách quen ghê.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
.... Chắc vậy.
Duy cúi đầu. Tiếp tục pha cà phê.
An nheo mắt.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Không đơn giản đâu.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Người này nhìn là biết không phải dạng vừa.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
....Tao biết.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Biết mà vẫn để người ta tới mỗi ngày?
Duy im lặng.
Phải. Cậu biết.
Biết anh không thuộc về thế giới của mình. Biết khoảng cách giữa hai người là quá lớn.
Nhưng…
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
An.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Hửm?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh ấy… không giống người xấu.
An bật cười nhẹ.
Đặng Thành An
Đặng Thành An
Người xấu thường không viết lên mặt đâu.
Duy không trả lời.
Chỉ là… trong lòng cậu… có thứ gì đó đang thay đổi.
Một buổi chiều.
Tiệm vắng khách.
Quang Anh vẫn ngồi đó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Em rảnh không?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
... Một chút.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Ngồi xuống.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Để làm gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Uống cà phê.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
...?
Anh đẩy ly cà phê về phía cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thử xem.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Em uống cà phê mỗi ngày mà?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cái này khác.
Duy nhìn anh. Rồi cầm ly lên.
Nhấp một ngụm.
Đắng. Nhưng… lại có hậu ngọt rất nhẹ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế nào?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
....Ngon.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy là được.
Anh nói. Rồi nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giống em.
Duy khựng lại.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
…Gì cơ?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Bên ngoài thì bình thường. Nhưng càng ở lâu… càng khó bỏ.
Tim cậu lệch một nhịp.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh?
Anh đứng dậy .
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đừng nghĩ nhiều.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là nhận xét.
Nhưng… ánh mắt anh không giống như chỉ là nhận xét.
Cánh cửa đóng lại.
Duy đứng đó. Ly cà phê vẫn còn trên tay.
Hơi ấm vẫn còn. Vị ngọt vẫn còn.
Và cảm xúc… cũng vậy.
Đêm đó.
Duy không ngủ được.
Trong đầu cậu… chỉ có một người.
Một người… mà cậu biết rõ…
Không nên yêu.
Nhưng… trái tim lại không nghe lời.
_________

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play