Những Điều Không Thể Nói (Boylove)
1. Gặp gỡ
Bao cơn mưa bom bão đạn không ngừng từ rơi xuống từ không chung
Khoảng trời ấy giờ đây giống như bị nuốt trọn, chỉ còn những cái xác đã thiệt mạng mãi mãi rải rác trên nền đất, chỉ còn lại tàn dư là những tiếng hét đau đớn đến xé lòng.
Trận chiến này chẳng lẽ sẽ dừng tại đây sao nhưng vẫn chưa phân thắng bại cơ mà ?
Liệu có thể bình yên trở về sau khi đến đây không?
Bỗng quân đội phía bên kia có người lên tiếng
nhân vật phụ
Không được rồi nếu cứ thế này tất cả sẽ thiệt mạng khi không có ai thắng mất
nhân vật phụ
Toàn quân tất cả rút lui!
Sau lời nói của người ấy cất lên cả chiến trường như chìm trong khoảng lặng, nhưng không kịp nghĩ ngợi nhiều quân đội Pháp đã rút lui hết rồi.
Nhục nhã thật đấy. Chiến trường mà lại không có phe nào thắng
Nhưng còn hơn là thiệt mạng nơi đây
Vậy trận này đã kết thúc hay chưa? dĩ nhiên là chưa đâu bởi nó sẽ trở lại sớm thôi.
Tất cả trở lại nơi họ cho là yên bình nhất thời dù gì vẫn còn người sống là may mắn lắm rồi
nhân vật phụ
1: Trận này may là tôi còn sống
nhân vật phụ
2: cứ thế này sống cũng k bằng chết
nhân vật phụ
3: lạc quan lên nào anh bạn khi chúng ta trở về đất nước sẽ chiến thắng, chẳng phải nơi quê nhà chúng ta còn bao người vì ta mà đêm không ăn ngày không ngủ hay sao?
Võ Liên Hỏa
Đúng đấy, chúng ta ra chiến trường để dành độc lập chứ k phải sợ hãi
Bỗng anh nhìn thấy một bóng hình xa lạ thấp thỏm ngồi 1 góc .
Võ Liên Hỏa
Này cậu kia , sao tôi chưa thấy cậu bao giờ vậy?
2. Quá khứ
Võ Liên Hỏa
Cậu là ai vậy? Sao lại có vẻ giống ăn trộm thế hả?
Võ Liên Hỏa
Nói trc nếu cậu ăn trộm thì đi đi t k nói vs ai đâu, hay cậu là nội gián?
Võ Liên Hỏa
mà hình như lúc hồi chiều tối tôi thấy cậu đi từ đâu đến rồi bước vào hàng ngũ
Hồ Lạc Trinh
cho tôi giải thích
Hồ Lạc Trinh
thật ra tôi là ng Pháp gốc Việt tôi vốn chạy từ đội quân kia sang đây
Hồ Lạc Trinh
Bởi tôi khát khao hòa bình, sự bình yên, sự hòa hợp giữa các quốc gia
Hồ Lạc Trinh
Vì vậy tôi chạy từ đội Pháp sang đây
Hồ Lạc Trinh
Cùng lòng trung thành vs tổ quốc
Hồ Lạc Trinh
Tôi lớn lên bởi bàn tay của mẹ
Hồ Lạc Trinh
Gia đình tôi trc kia trọn vẹn đầy đủ
Hồ Lạc Trinh
Nhưng rồi 1 sự cố đã mang ông ấy đi
Hồ Lạc Trinh
Bởi quân đội Pháp phát hiện ra rằng bố và mẹ tôi cách biệt 2 quốc gia
Hồ Lạc Trinh
mà thời đấy chỉ cần có cảm tình vs ng nc khác đã là phản quốc rồi
Hồ Lạc Trinh
Còn nhớ khi ấy mẹ bịt mắt tôi lại
Hồ Lạc Trinh
Giấu tôi đi để tránh vc họ giết tôi
Hồ Lạc Trinh
Lúc đó tôi sợ chứ, sợ lắm...nhưng k đc phép phát ra bất kì tiếng động nào cả.
Hồ Lạc Trinh
tôi chỉ nghe đc tiếng đe dọa từ đám ng kia
Hồ Lạc Trinh
tiếng khóc đau đớn của mẹ
Hồ Lạc Trinh
Còn nhớ bố có nói điều j đó vs mẹ nhưng tôi chỉ nghe mang máng: "Đợi anh, anh sẽ không chết đâu, anh sẽ trở về khi đất nước của 2 ta bình yên"
Hồ Lạc Trinh
Nhưng rồi vẫn có người phát hiện ra tôi
Hồ Lạc Trinh
Rồi ng ấy nói j đó vs mẹ tôi
Hồ Lạc Trinh
mẹ tôi đồng ý cho họ mang tôi đi
Hồ Lạc Trinh
Mẹ nói" mẹ chờ ngày con trở về, cho dù có bao lâu đi nữa"
Hồ Lạc Trinh
Lúc đấy tôi buồn lắm
Hồ Lạc Trinh
Buồn vì sao mẹ k giữ tôi lại
Hồ Lạc Trinh
Nhưng h đây tôi nhận ra tất cả là vì đổi lấy mạng sống cho gia đình tôi
Hồ Lạc Trinh
May mắn đó là ng tốt
Hồ Lạc Trinh
Ng ấy huấn luyện tôi nghiêm ngặt chỉ bảo tôi từng chút một
Hồ Lạc Trinh
Người ấy nói đôi mắt tôi rất sáng, tôi khác biệt hoàn toàn vs nhx đứa trẻ khác bởi khi ấy tôi k khóc mà chỉ còn sót lại sự sợ hãi nhưng toát ra vẻ kiên định đến kì lạ trog mắt tôi.
Hồ Lạc Trinh
Tôi biết ơn chú ấy
Võ Liên Hỏa
1 câu chuyện cảm động đấy
Võ Liên Hỏa
Vậy cậu nghĩ bố cậu còn sống không?
Hồ Lạc Trinh
Tất nhiên là có rồi bởi tôi tin ông ấy
Võ Liên Hỏa
Cậu không buồn sao
Hồ Lạc Trinh
Có chứ nhưng buồn rồi làm đc gì, chỉ càng thể hiện ra mình yếu đuối thôi//cười mỉm//
Võ Liên Hỏa
Tôi định an ủi cậu vì cậu có 1 quá khứ đau thương nhưng cậu lạc quan lắm luôn
Võ Liên Hỏa
Chắc k cần lời an ủi đó đâu nhỉ // trêu chọc//
Võ Liên Hỏa
Nhmà tôi cx k hẳn là có quá khứ trọn vẹn mà thay vì đó tôi lại có khoảng thời gian trc đau thương giống cậu.
Võ Liên Hỏa
Nhưng xin lỗi vì tôi k thể kể vs cậu đc.
Hồ Lạc Trinh
Không sao đằng nào cta ms chỉ là ng lạ thôi mà
Hồ Lạc Trinh
Chỉ là tôi quá mở lòng rồi
Hồ Lạc Trinh
Đừng nói vs ai nhé
Hồ Lạc Trinh
Hãy xem tôi là ng của quân đội Việt
Võ Liên Hỏa
Muộn rồi đấy cậu k quay về sao?
Hồ Lạc Trinh
Xa lắm á anh cho tôi ngủ vs anh đi //ánh mắt đáng thương//
Võ Liên Hỏa
Nể cậu vì cậu có ước mơ giống tôi
Hồ Lạc Trinh
Mà cho tôi bt anh tên j đc k?
Võ Liên Hỏa
Tôi tên Võ Liên Hỏa cậu gọi tôi là đại ca Hỏa là đc rồi
Hồ Lạc Trinh
Trời ơi chưa j đã bắt ngt lm đồ đệ òi
Hồ Lạc Trinh
Nhmà mà hoi tôi chấp nhận hì hì
Hồ Lạc Trinh
à tôi tên Hồ lạc trinh gọi tôi là trinh
Hồ Lạc Trinh
Chúng ta về trại thôi nhỉ muộn rồi tôi đói quá!
Võ Liên Hỏa
Mà có vẻ cậu rất quen thuộc nơi này chắc đây k phải lần đầu cậu tới đây
Hồ Lạc Trinh
Đúng vậy tôi chạy sang đc vài lần rồi nhưng là đơn vị khác
Cứ thế họ cùng nhau về trại rồi ăn cơm, tuy thời đó đói nghèo nhưng có thêm một người bạn à không một ng đồng đội cx vui .
Võ Liên Hỏa
Mà cậu bao tuổi rồi
Võ Liên Hỏa
Vậy sao ,trẻ thật đấy còn tôi 19 hơn cậu 2 tuổi.
Võ Liên Hỏa
Chúng ta đều ra chiến trường sớm thật
Võ Liên Hỏa
Thôi đc rồi cta ngủ thôi
Ngoại truyện:Đời...
Khi mặt trời chiếu những tia nắng lưa thưa len lỏi qua khe cửa sổ.
Đó là khi con ngt thức dậy khỏi giấc mộng dài
Võ Liên Hỏa
Trinh ơi, dậy đi
Hồ Lạc Trinh
Anh để em ngủ lúc nx đi
Hồ Lạc Trinh
Mới có 3h sáng mà anh...
Võ Liên Hỏa
Thế m có định dậy đi cùng anh k
Hồ Lạc Trinh
Nhm đi đâu ms đc ạ?
Võ Liên Hỏa
Đi lm vc nghĩa vs anh chẳng phải m thích điều đấy nhất còn j?
Hồ Lạc Trinh
Dạ anh đợi em tí //bật dậy//
Võ Liên Hỏa
*chỉ thế là nhanh thôi, nhm k sao ít ra ghệ mik còn thích giúp người, may mắn mik gặp đc ẻm *
Võ Liên Hỏa
*Chỉ cần nó k hành mình cả đêm là hoàn hảo liền *
Hồ Lạc Trinh
Anh ơi e xong òi
Võ Liên Hỏa
Ê tính ra ms đc 5p luôn á
Võ Liên Hỏa
m vscn kiểu j vậy hả?
Hồ Lạc Trinh
Như bth thôi anh nhưng hôm nay em lm theo kiểu tốc biến á
Võ Liên Hỏa
Đi vào tắm lại nhanh, đi lm thiện nguyện mà m k chỉn chu xíu nào cả
Hồ Lạc Trinh
Ahihi, tại em hóng quá
Hồ Lạc Trinh
Nhm anh ơi sao mình đi sớm vậy ạ?
Võ Liên Hỏa
Đi tầm này mà sớm j , bâyh mik đi ăn sáng này xong r còn phải ra phụ mn mang đồ lên xe nx
Hồ Lạc Trinh
Thế mn hẹn mấy giờ ạ?
Hồ Lạc Trinh
Thế bâyh 3h anh gọi em dậy, làm em tưởng vội , em ms kịp đánh răng rửa mặt đây này
Hồ Lạc Trinh
Còn chưa kịp gội đầu tắm rửa luôn
Võ Liên Hỏa
À thì mà hoi kệ đi dậy sớm có sao đâu
Võ Liên Hỏa
Thêm khỏe người thôi mà
Võ Liên Hỏa
anh chỉ muốn tốt cho m thôi
Võ Liên Hỏa
Thôi m đi tắm rửa đi , người hôi rình ra
Hồ Lạc Trinh
vâng, anh đợi 1 lúc nhó
Và kết quả là... đợi 1 tiếng
Võ Liên Hỏa
Thằng kia m ra đây, m tắm kiểu j cả tiếng đồng hồ k xong thế hả?????
Hồ Lạc Trinh
Đây em ra luôn
Võ Liên Hỏa
m ngủ 1 giấc trog đấy à
Võ Liên Hỏa
Biết thế anh gọi m dậy lúc 1h rồi
Hồ Lạc Trinh
Anh gọi h đấy để thức cùng cô hồn luôn hay j
Võ Liên Hỏa
Thôi đc r, lên xe đi cưng anh chở m đi ăn sáng
Hồ Lạc Trinh
Thế r h này có quán nào mở k mà ăn
Võ Liên Hỏa
Đầy thiếu j quán
Võ Liên Hỏa
Nếu mà là lúc nãy thì chắc là k có nhm bây h chắc mở hết rồi đấy
Và thế là 2 cậu thanh niên nhà ta đèo nhau trên con sh mới tậu rong ruổi trên khắp con đường Sài Gòn hoa lệ
Võ Liên Hỏa
À m muốn ăn j?
Hồ Lạc Trinh
Em ăn j cx đc ạ
Võ Liên Hỏa
Được rồi xuống xe đi đến nơi rồi
Trước mắt cậu là 1 nhà nghỉ có biển báo to tổ trảng với dòng chữ "NHÀ NGHỈ GÌ CŨNG ĐƯỢC"
Hồ Lạc Trinh
Chủ quán biết kinh doanh ghê ta...
Võ Liên Hỏa
Rồi m ăn j chốt hạ 1 câu, k anh cho m nhịn đấy
Võ Liên Hỏa
Đc ròi đi thoai
Nhưng rồi anh lại dừng lại lm cậu k kịp phản ứng
Hồ Lạc Trinh
Ủa có cả nhà nghỉ phở bò luôn à anh?
Võ Liên Hỏa
Nhà nghỉ nào??? giữa đường này lm j có cái quán nào đâu
Võ Liên Hỏa
Nhìn phía trc kìa
Trước mắt 2 ng là hình ảnh 2 ôg bà lão đang ngồi nơi góc xó với biển :rượu gạo/5 nghìn một phần
Cậu như chết lặng trc cảnh tượng kia
Vội vàng nhảy xuống xe chạy đến nơi họ ngồi, Hỏa cx xuống xe rồi bước theo sau
Hồ Lạc Trinh
Dạ con chào ông bà ạ!
Hồ Lạc Trinh
Ông cho con hỏi tại sao ông lại mở bán h này ạ?
Cụ ông
Sạp hàng này mở bán từ lúc 3h r
Cụ ông
Ông sợ ra muộn nên đi h này
Võ Liên Hỏa
2 ng bán món j vậy ạ?
Cụ bà
à ông bà bán rượu nếp ấy mà
Hồ Lạc Trinh
Dạ cho cháu 1 phần ăn thử
Võ Liên Hỏa
Mà ông bà cho cháu hỏi mik bán đc bao lâu rồi
Cụ ông
Ông bán từ năm 91 đến h chắc đc tầm 34 năm rồi cháu nhỉ//mỉm cười//
Hồ Lạc Trinh
lâu thật ông ha
Hồ Lạc Trinh
Thế ông bà ở đâu
Cụ ông
Ông ở trên đoạn khúc chợ trên kia
Võ Liên Hỏa
Vậy là tầm 10km nhỉ
Võ Liên Hỏa
Sao ôg bà k bán ở đấy ạ chỗ đấy bán đc đông khách hơn đấy ạ
Cụ bà
Ông bà cx bán trên đấy rồi nhm ngt đuổi vs cả h cx k có ai ăn món này nhiều, có khi còn có người k bt đây là món j luôn cháu ạ //dịu dàng//
Hồ Lạc Trinh
Con cháu của 2 người đâu mà lại để như thế này?
Cụ ông
Cháu ôg bận kiếm thêm thu nhập trang trải gia đình
Cụ ông
còn các con ôg có đứa đi mất tăm đc 2 năm r có đứa thì theo gái bỏ ông bà ở lại
Cụ ông
Có mỗi thằng út ở bên chăm lo , nhm nó vừa bị tai nạn
Võ Liên Hỏa
Vậy 2 ôg bà nương tựa nhau bán sạp hàng này ạ
Cụ ông
Đôi khi thì cháu ông bà cx về mang chút quà biếu nhưng ông k nhận
Cụ ông
Tại ôg hiểu mưu sinh ở nơi đất khách này là rất khó khăn
Hồ Lạc Trinh
1 ngày ông bà bán bao lâu thì hết hàng? được bao nhiêu phần ạ?
Cụ bà
1 ngày ôg bà bán được hơn 30 phần còn lại thì mang về ăn
Cụ ông
Bán từ sáng cho đến khi hết hàng thì về
Võ Liên Hỏa
Ông bà về muộn nhất là mấy giờ ạ
Cụ bà
Là như bâyh này cháu 4h
Cụ bà
có khi sớm hơn thì đc về
Hồ Lạc Trinh
Ông bà năm nay bao tuổi r
Cụ bà
Bà 76 còn ông thì 80
nhân vật phụ
Ông bà cho cháu hỏi rượu nếp này bao tiền 1 phần ạ?
nhân vật phụ
Vậy ông cho cháu 2 phần mang về
nhân vật phụ
Ông k cần trả tiền thừa đâu ạ // đưa 50k//
Cụ bà
Vậy sao được tầm đấy tiền mua đc 10p r đó
nhân vật phụ
K sao đâu ạ coi như cháu mời ôg bà bữa sáng
Võ Liên Hỏa
*Nhắc đến bữa sáng ms nhớ mình đag đi ăn sáng mà nhỉ*
Võ Liên Hỏa
Trinh ơi mình đag đi ăn sáng mà ta? //nói nhỏ//
Hồ Lạc Trinh
Em quên mất //nói nhỏ//
Hồ Lạc Trinh
Ông bà ăn j chưa ạ
Võ Liên Hỏa
Thế là bth k bán hết mọi ng lm sao
Hồ Lạc Trinh
Vậy hôm nay ông bà có muốn đổi món k ạ?
Hồ Lạc Trinh
Bọn cháu đi ăn sáng thì qua đây tiện đường ông bà muốn ăn luôn k ạ
Cụ ông
Đc thế thì tốt rồi, bao tiền ôg trả?
Võ Liên Hỏa
Dạ k cần đâu ạ bọn cháu mời ông bà bữa này
Hồ Lạc Trinh
Đây ông bà ăn đi ạ nhanh k nó nguội
Hồ Lạc Trinh
Bọn cháu đag có vc nên còn bao nhiêu phần bọn cháu mua hết
Cụ bà
//nắm tay Hỏa// 2 đứa đẹp đôi thật chúc 2 cháu hạnh phúc bên nhau //cười//
Hồ Lạc Trinh
Sao bà lại bt bọn cháu là 1 đôi ạ?
Cụ bà
Có j khó nhận ra đâu nhìn là đủ hiểu cháu thương cậu trai kia thế nào rồi
Cụ bà
Tiện đây cho bà hỏi 2 đứa tên j
Hồ Lạc Trinh
Cháu là Trinh , còn anh kia là Hỏa bà ạ
Hồ Lạc Trinh
Giờ bọn cháu có vc phải đi luôn đây
Hồ Lạc Trinh
Bao tiền cháu gửi
Cụ ông
còn 9p thôi lấy cháu 40k thôi
Võ Liên Hỏa
Dạ vâng cháu gửi tiền ạ
Võ Liên Hỏa
Tiện đây cháu có ít đồng bạc lẻ muốn biếu ôg bà ạ
Cụ bà
Sao cháu đưa nhiều tiền thế
Hồ Lạc Trinh
K sao đâu ạ bọn cháu kiếm tiền dễ hơn ôg bà mà ^^
Võ Liên Hỏa
Chúc ôg bà mạnh khỏe và ngày càng bán được nhiều
Hồ Lạc Trinh
Mở luôn công ty bán rượu nếp luôn cho ngầu ông ạ
Cụ ông
Haha mấy đứa này vui thật đấy
Võ Liên Hỏa
Bọn cháu đi đây ạ tạm biệt ôg bà
Võ Liên Hỏa
Đụ má thằng kia m ăn nhanh lên k để ôg bà đợi
Hồ Lạc Trinh
Anh cx thế đấy nhanh lên đê
Hồ Lạc Trinh
Trời đánh tránh miếng ăn
Hồ Lạc Trinh
Anh còn nhiều hơn em á nói như đr ếy nhể 🤡
Trên đường đến nơi tụ tập cậu trầm ngâm nhìn mãi con đường phía xa
Hồ Lạc Trinh
Mình may mắn thật anh nhỉ?
Hồ Lạc Trinh
Có cuộc sống nghèo khổ thế chắc mệt lắm anh ha
Võ Liên Hỏa
Mệt thì có mệt nhưng mình còn người kia cơ mà
Võ Liên Hỏa
Cuộc sống là để trao nhau những yêu thương
Võ Liên Hỏa
Và để người ấy mang lại những bông hoa rực rỡ mỗi ngày cho ta
Hồ Lạc Trinh
Vậy mong sau này mình vẫn bên nhau như vậy anh nhỉ ^^
Võ Liên Hỏa
Đương nhiên rồi
Nói rồi cậu lại nở nụ cười tươi rói trên môi, ôm trầm lấy anh
Võ Liên Hỏa
Me too, my love
Hồ Lạc Trinh
Bày đặt tiếng anh đồ he
nhân vật phụ
Ủa sếp, nay sếp đi sớm vậy?
Võ Liên Hỏa
Hẹn nhau h này k đi h này thì đi h nào cha
nhân vật phụ
2. thôi đc rồi các xe chuẩn bị hết rồi đk cta lên đường thoaiiiiii
nhân vật phụ
Các xe chuẩn bị xong hết rồi đk?
nhân vật phụ
Nhớ kiểm tra kĩ lại thiếu cái j là có lỗi vs các mạnh thường quân lắm đấy
nhân vật phụ
4. má này kĩ tính ghê, mà cx đúng
Mới bước chân xuống khỏi xe ai nấy đều ngạc nhiên vì k ngờ nơi đây lại lạnh đến vậy
nhân vật phụ
3. ở đây lạnh dữ vậy trời, thụt hết vòi vào trong r đây này
nhân vật phụ
2. lm j khó coi vậy cha nội //khinh bủy//
Khi phát lương thực ánh mắt anh vô tình dừng lại tại 1 ng
Người đó có dáng vẻ gầy gò ốm yếu, gương mặt hiền lành lộ rõ vẻ mong đợi khi thấy đoàn tình nguyện viên, nhưng rồi anh lại để ý rằng ng đó chỉ có 1 chân đag cố gắng đứng vững. Lòng anh như có 1 ai đó bóp nghẹt, sao lại đáng thương đến thế đến 1 cái nạng gỗ để chống đỡ cx chẳng có
Sau khi nhận đồ tiếp tế bà con lại tiếp tục lựa những bộ đồ từ trong bao tải do chính những người nơi phương xa cho
Chỉ là những bộ quần áo bth thôi mà sao lại đắng cay đến thế?
Nhìn cách họ nâng niu rồi nở những nụ cười khiến tất cả đoàn tình nguyện như chết lặng
Anh vội chạy theo ng đàn ôg xa lạ kia
Chạy vào xe lấy cho người ấy cái nạng để chống đỡ
Võ Liên Hỏa
Bây h anh có thể đi lại dễ hơn 1 chút đc rồi
Võ Liên Hỏa
Tuy tôi bt anh đã quen vs vc đi bằng 1 chân nhưng có thêm cái nạng này chắc anh sẽ dễ dàng hơn phần
Võ Liên Hỏa
Anh có phiền nếu tôi làm điều này k?
nhân vật phụ
???. không sao đâu cảm ơn anh
Khi ấy anh mới thấy rõ gương mặt kia nhưng lần này có vẻ ánh mắt đã khác rồi, nó chứa thêm những vì sao lấp lánh. Thật sự k ngờ luôn đấy... điều bất kể ai đều cho là bth nhưng sao lại...
Phát xong tất cả mn đều tản ra mỗi người 1 nơi. Người thì lên núi theo những ng dân, ng thì đi theo đám trẻ đến trường cho chúng thấy những câu chuyện mới lạ, người thì lên chợ,...
Bất kể ai cx đã có đc thứ họ muốn khi đến đây, đó là nụ cười trong sáng của đám trẻ, là nụ cười mãn nguyện, là nụ cười tươi rói
anh và cậu cx thế thôi, họ dừng chân tại chợ rồi ngồi xuống quán phở. Tuy khi nãy họ đã no rồi nhưng bây giờ chẳng phải đã tiêu hóa hết rồi sao? chi bằng càn quét cái chợ này. 2 ng mỗi ng 1 bát phở nóng hổi thì thấy chủ quán có vẻ tức giận vs ng trc mắt , có lẽ đó là cha của chủ quán
Người cha muốn đi vào để tránh lm phiền con nhưng vô tình lm rơi bát xuống đất khiến nó vỡ tan tành
nhân vật phụ
Chủ quán. ông chẳng đc tích sự j cả đi vào trong, để đấy cho tôi!
nhân vật phụ
cha. bố xin lỗi...
nhân vật phụ
Chủ quán. thôi bố đi vào đi
Bỗng cánh cửa quán mở ra rồi 2 cha con nọ bước vào
nhân vật phụ
Người con. chủ quán cho tôi 2 bát phở
Nói rồi anh ấy chạy vào thầm thì với chủ quán
nhân vật phụ
Người con. anh cho tôi 1 bát đầy đủ và 1 bát chỉ có nước lèo với phở thôi nha
Chủ quán chỉ im lặng k nói j rồi bưng ra 2 tô phở
nhân vật phụ
Người con: đây cha ăn đi phở quán này có tiếng trog vùng đấy ạ
nhân vật phụ
Cha 2: con cx ăn đi //gắp thịt vào bát cậu con trai//
nhân vật phụ
người con: k sao đâu bố ạ con ăn thịt quen rồi bố cứ ăn đi
Thế rồi 2cha con họ cùng thưởng thức tô phở ngon lành
Những điều đấy vô tình lọt vào mắt của 2 cậu trai trẻ vì ngồi vị trí nấu nướng của quán và gần phía trong gian bếp (nơi bố chủ quán ngồi)
Đang ăn thì cha lại gắp thịt vào bát cậu con trai, cậu lại gắp miếng thịt đó vào bát cha mik cứ thế khiến bát đựng chanh gần đó rơi xuống
Cậu con vội vàng hỏi cha có làm sao k , cho đến khi thấy cha nói k sao cậu mới yên lòng
nhân vật phụ
Người con: chủ quán ! tính tiền
nhân vật phụ
Chủ quán : hôm nay miễn phí cho cậu
Rồi ông chủ chạy vào gian bếp chật hẹp đứng lẳng lặng phía sau cha mik
Cha của chủ quán đang lật lại từng tấm ảnh thủa thơ bé của chủ quán
từng kí ức liên tục ùa về trog tâm trí của chủ quán
-------------------------------
Cha chủ quán đắp chăn cho anh nhưng vô tình đánh rơi 1 vật gần đó khiến anh chủ thức dậy rồi chửi mắng bố
--------------------------
Còn bao kí ức khác liên tục ùa về
Nước mắt chủ quán liên tục tuôn rơi, anh ôm trầm lấy thân hình gầy gò trc mắt
nhân vật phụ
Chủ quán: con xin lỗi bố vì k nhận ra đc điều này, bố cho con 1 cơ hội sửa sai nhé...
nhân vật phụ
Cha : k sao đâu mà
Tiếng nói 2 cha con khách hàng phát ra
nhân vật phụ
Bố khách hàng: bố có mang cho con cái chăn bông ấm, con dùng cho đỡ lạnh nhé
nhân vật phụ
Ng con: vậy bố dùng j ạ
nhân vật phụ
Bố khách hàng : bố k sao
Cứ thế quán ăn vẫn tiếp tục, ng khách hàng lại rời đi nhưng lần này lại có thêm đc 1 thứ tình cảm cha con bền vững
Hồ Lạc Trinh
Chủ quán thanh toán cho tôi bàn này tiện thể hộ bàn lúc nãy luôn
nhân vật phụ
Chủ quán: tới ngay tới ngay
Cứ thế họ đi hết nơi này đến nơi khác cho đến khi trời xuất hiện ánh hoàng hôn tuyệt đẹp báo hiện đã đến giờ trở về rồi...
Hồ Lạc Trinh
*Thật ra hôm nay tôi chẳng bt mik sẽ còn giúp ích đc cho những ai nhưng tôi ngộ ra 1 điều đó là cuộc sống này để tiếp diễn , thời gian chắc chắn vẫn sẽ k bao giờ ngừng lại chỉ cần cta bt yêu thương ng kia khi có thể, bt ôm lấy mình, bt thương lấy người*
/trên chuyến xe chở họ về/
Hồ Lạc Trinh
Hôm nay vui thật anh nhỉ ^^
Download MangaToon APP on App Store and Google Play