Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Xuyên Nhanh: Ánh Trăng Sáng Vằng Vặc Trong Đôi Mắt Người

Chap.1: Tg - (l) Bạch nguyệt quang hắn vĩnh viễn không trụy lạc.

﹝Tít ~﹞

﹝Linh hồn xác nhận du nhập —— hoàn thành!﹞

﹝Mục tiêu thế giới cung cấp:

Khí vận chi tử —— Nam chính.﹞

﹝Nhiệm vụ yêu cầu: Hoàn thành cốt truyện, công lược nhân vật được chỉ định, nghiêm cấm hành vi thay đổi cốt truyện và OOC, thu thập mảnh hồn tan vỡ của thủ tịch đại nhân﹞

﹝Cốt truyện: Tạm khóa.﹞

﹝Bối cảnh: Hiện đại, hào môn, trọng sinh, sảng văn, vả mặt, công sở, gia thế hắc đạo, ngược luyến tàn tâm, ngược thân ngược tâm, thế thân, hôn nhân, truy thê hỏa táng tràng....﹞

﹝Thời gian cốt truyện chính khởi động ——﹞

﹝Đã xác thực: 4 tháng sau﹞

﹝Thời gian thả xuống: 4 tháng trước cốt truyện khởi động﹞

﹝Thông tin cơ bản:

Nguyên chủ: Dư Yến Tranh.

Người sắm vai: Thẩm Dịch.

Mục tiêu nhiệm vụ - Nam chính: Tô Giang Khởi. ﹞

﹝Các thông tin khác tạm thời không thể cập nhật, không quyền hạn﹞

﹝Không quyền hạn ﹞

﹝Không quyền hạn truy cập﹞

﹝.....﹞Tiếng nói tạm dừng một khắc, nó phát giác có điểm gì đó không thích hợp.

Không có lời nào hoài nghi về nhiệm vụ, đáp lại hay nghi hoặc hỏi của ký chủ, yên lặng đến mức bất thường.

Hệ thống trung gian lúc bấy giờ mới chú ý đến những con số biểu hiện cho giá trị sinh mệnh của người sắm vai đang dần rơi xuống với tốc độ nhanh đến chóng mặt.

Giống như chỉ muộn một chút nữa thôi nếu ký chủ Thẩm Dịch không tỉnh lại thì nhiệm vụ còn chưa trông thấy như thế nào, bản thân hắn đã bị đá trở về điểm xuất phát.

Một khởi đầu gian nan đến làm hệ thống trung gian cũng hoảng loạn.

﹝Các thông số duy trì cơ thể đang suy giảm﹞

﹝Cảnh báo! Cảnh báo!﹞

Một chuỗi dài những âm thanh máy móc đinh tai nhức óc, liên hồi đưa ra các cảnh báo và âm thanh dữ dội hòng đánh thức linh hồn vẫn còn đang trong khoảng lặng.

Cảm giác của Thẩm Dịch khốn đốn cực kỳ, tựa như cơ thể bị nhấn chìm trong biển đen vô tận, ý thức xuôi lạc về dòng, chênh vênh giữa việc đi, và ở.

 ‘ Ồn.... ’ Âm thanh đáp lại lúc bấy giờ mới được cất lên, Thẩm Dịch mê man mà đáp lại tiếng gào thất thanh kia của hệ thống, nhưng tiếng nói quá bé, vô lực, chẳng chen được vào thanh âm của hệ thống trung gian.

Không những không cản ngăn được thứ tạp âm không phân biệt rõ sống mái kia, càng là khiến nó ồn ào đến muốn tức chết cậu.

Xẹt ~

Tiếng điện nhiễu tạp thẳng vào đại não.

 ‘ Im lặng! ’ Thẩm Dịch quát ầm lên, âm thanh yếu ớt, nhẹ, nhưng không thiếu đe dọa và tức giận, uy nghiêm.

Lập tức, thứ tạp âm kia mới ngừng kêu gào.

 ‘ Ask! Đau quá! ’ Thẩm Dịch than thở, di chứng mỗi khi cậu xuyên qua một cơ thể có khác nhau, tùy thuộc vào điều kiện thể chất nguyên thân vốn có, khỏe mạnh thì mức độ tổn hại linh hồn là không lớn, và ngược lại.

Trường hợp lúc này của cậu thuộc về vế sau.

Đen đủi.

Thẩm Dịch bực bội chửi thầm.

Choáng váng là điều đầu tiên Thẩm Dịch cảm nhận được, sau đó, là cảm giác quay cuồng cùng buồn nôn khi bị nhét vào cơ thể chật chội.

Linh hồn cường đại chen chúc vào cái khuôn rách nát, chật hẹp. Là một cái cơ thể so với tiêu chuẩn bình thường còn kém.

Thẩm Dịch tự tin có tiền vốn mang theo, nhưng sau khi xuyên đến thế giới này, ổn định một hồi, tự mình án chừng, dường như lượng khí vận hấp thu được đã tự động điền vào chỗ trống mà không cần sự cho phép, dần dà rơi xuống bằng 0, hoặc có thể đã trừ vào phần âm.

Thân thế cậu có phần đặc biệt, cũng có thể xem là dị loại, tự mình mang thể chất thuần âm. Không dẫn dụ ma quỷ cũng không sợ hãi đạo gia, nhưng dễ dàng ngất xỉu hoặc chìm vào giấc ngủ sâu nếu không thể kiếm đủ dương khí.

Bản thân Thẩm Dịch vẫn chưa thể tìm ra nguyên nhân chủ chốt sinh ra thể trạng kỳ lạ như thế, có thể xem bản thân cậu như là 1 oán linh vậy, mặc dù giải pháp tạm thời tìm ra được rồi. Nhưng thẹn ở chỗ là nếu muốn bù vào, cần dán dán người mang khí vận nghịch thiên, ví dụ, khí vận chi tử, chi nữ chẳng hạn.

Dương khí \= Khí vận!

Khí vận \= Nam chính, nữ chính.

 ‘ ..... ’ Trong lúc tiêu hóa lại thông tin được cung cấp, Thẩm Dịch gắng gượng nhịn, lại không kiềm được có chút lửa giận và không mừng khi bị hệ thống trung gian đánh thức.

Cậu biết nó chỉ muốn tốt cho cậu.

Nhưng đầu Thẩm Dịch lúc này rất đau, âm thanh của hệ thống đâu có dễ nghe bao giờ, cộng thêm việc nó cố ý muốn đánh thức cậu, sóng âm tạo ra từ nó là một dạng tra tấn vô hình. Thẩm Dịch lúc này hận không thể dùng móng vuốt nhỏ cào nát hệ thống trung gian.

Cậu cắn răng chịu đựng đau nhức khó chịu, đang chờ đợi trong vô vọng để có thể cử động lại được. Thì bất ngờ thay, hệ thống trung gian đưa đến một món quà cho cậu,

Thẩm Dịch nghe âm thanh lạnh lẽo kia vang lên. Hoài nghi ‘ Còn sao? ’

Màn hình hệ thống không xa không gần, dù trạng thái nhìn được bối cảnh xung quanh, nhưng Thẩm Dịch thấy được chữ số và nội dung bảng xanh biểu thị.

﹝Hệ thống thu thập điểm khí vận

Khí vận còn lại: 2

Đã thu thập: 10

Thời gian sử dụng còn lại: 42 giây﹞

 ‘ ..... ’ Thẩm Dịch sững sờ vài giây, chợt nhớ ra rằng bản thân vừa mới thay đổi hệ thống, vui vẻ chưa quá hai giây vì lần này không cần phải án chừng nữa, nhưng nhìn thời gian còn lại trước khi bất tỉnh.

Thẩm Dịch im bặt, có chút tức điên mà gào thét ‘ C**? Dcmm! Điểm khí vận của ông đây đâu!! Điểm khí vận trẫm cực cực khổ khổ kiếm được đâu? Aaaaa!! ’

 ‘ Nó đi đâu rồi QAQ?! Đi đâu rồi! Đi nơi nào rồi!! ’

﹝.....﹞Bị ăn mất rồi.

Hệ thống trung gian lẳng lặng xem kí chủ quằn quại.

Thẩm Dịch bản nhân có chứng thất lạc thất tình lục dục, không dễ dàng lộ cảm xúc thật luôn là trạng thái dửng dưng, dù có điên cuồng hay yếu ớt cỡ nào đi chăng nữa cũng chỉ là diễn cho người ta xem, còn ở trong lòng luôn là một mảnh gợn sóng bất kinh.

Duy chỉ có vảy ngược của cậu.... khí vận.

Ở mỗi lần kết thúc nhiệm vụ, Thẩm Dịch luôn thu hoạch được lượng lớn khí vận làm dự trữ, phòng cho nhiệm vụ kế tiếp, ngừa việc vừa mới xuyên qua đã làm lỗi.

Đây vừa là để duy trì sự sống cũng vừa giúp Thẩm Dịch tồn tại, điểm khí vận là một lá chắn vĩnh cửu bảo vệ cậu. Nhưng đánh đổi quá lớn.

Không tính đến cái này, quan trọng là Thẩm Dịch luôn luôn dự trữ dư a!!

Đặc biệt là trước khi thay đổi hệ thống vài tiếng trước, Thẩm Dịch không màng nguy hiểm trêu chọc cấp trên của mình, còn rút được trên người tổ trưởng kha khá khí vận. Đổi trả thiếu chút nữa bị đánh chết mới trộm được tí tiền trinh. Không nghĩ đến khởi đầu nhiệm vụ lần này trắc trở, khí vận toàn bộ đều tự động chuyển dời để chữa trị cho cơ thể rách nát của nguyên chủ.

Thẩm Dịch rõ ràng nó đi nơi nào, nhưng cậu đau ví a!

Hic hic.

Thời gian còn không chờ đợi Thẩm Dịch làm gì hơn, ý thức cậu còn đang chìm nổi, chưa hoàn toàn nắm lấy quyền vận hành cơ thể. Thông báo lại đến, thúc giục Thẩm Dịch mau chóng quyết định.

〖 Có hay không lựa chọn quy đổi thời gian?

     ﹝Yes﹞ or ﹝No﹞ 〛

Ôn Trường Trạch do dự ‘ Đây.... ’

〚 Thời gian còn lại: 00.00.25 giây 〛

Vài giây do dự đang đếm ngược này, lần đầu tiên trong đời Thẩm Dịch do dự. Cậu đắn đo có nên tin tưởng quy đổi hay không, hoặc chịu đựng việc mất ý thức, hên hên thì ai đó phát hiện cơ thể cậu, sau đó tiếp xúc như cầm, nắm, ôm, cậu tin tưởng cơ thể sẽ phản ứng có điều kiện tự động hấp thu chút ít khí vận, muỗi vẫn là thịt, dù ít còn hơn.

Vài giây cuối cùng, Thẩm Dịch bừng tỉnh, ích kỷ hay luyến tiếc chút ít số điểm khí vận còn lại chỉ khiến bản thân bị động hơn, cậu nhưng không nghĩ giao thế chủ động vào tay kẻ khác.

Thẩm Dịch cắn răng, sắp mất đi ý thức vào những giây cuối, cậu hít vào một hơi thật sâu, rống giận ‘ Có! Đổi mau lên! Quy đổi toàn bộ! Mau! ’

﹝Tít....﹞

Hệ thống tự quyền lựa chọn thay Thẩm Dịch, thông qua âm thanh đồng ý của cậu, quyết định mà nhấp vào 〚﹝Yes﹞〛.

Thẩm Dịch thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Sau khi quy đổi được điểm khí vận còn lại thành thời gian, lúc bấy giờ có thể nói Thẩm Dịch đã sạch cháy túi, vét cũng chỉ còn cái vỏ rỗng, cậu gần như đã chết lặng đi.

﹝Thời gian đổi được: 12 phút﹞

﹝Hệ thống thu thập điểm khí vận

Khí vận còn lại: 0

Đã thu thập: 0

Thời gian còn lại: 00.11.59 giây﹞

﹝Đang tìm kiếm khí vận chi tử﹞

Thẩm Dịch hài lòng với sự phục vụ tận tâm tận tình này của hệ thống trung gian, mặc dù vẫn còn đau xót vì khí vận đã không còn dù chỉ một chút để dự phòng, nhưng Thẩm Dịch hiểu cậu vẫn được lợi, hệ thống trung gian thuộc quyền cậu và trợ giúp cậu. Nó không yêu cầu thêm cho cuộc giao dịch, giống một cổ máy giải đáp và trợ giúp không công.

Thẩm Dịch chờ đợi nó tìm kiếm mục tiêu khí vận vài giây, trong lúc đó cậu tự mình tính toán.

 ‘ Khí vận còn lại là 2, quy đổi thành phút được 12, tức là 1 khí vận bằng 6 phút, 10 khí vận bị tiêu hao trước đó để chữa trị cơ thể gần như để mình sử dụng được 1 tiếng.... ’

Thẩm Dịch nhẩm tính, khẽ sửng sốt ‘ Sao lại ít như vậy? ’

 ‘ Không nên a. ’

 ‘ Chẳng lẽ cách tính không giống nhau, cũng không phải, 10 điểm, quá ít, nếu nó nói 10 điểm là từ người tổ trưởng mình còn phục, còn này.... Mình có quên gì hay không nhỉ, cái này còn có quy tắc ngầm gì không? ’

Thẩm Dịch hoang mang, nếu như trước kia cậu mơ hồ sờ soạng để tìm ra nguyên tắc hoạt động của việc hấp thu khí vận, luôn cảm giác dùng không đủ để sài, càng về sau càng tiêu hao đến mức phút trước vừa ôm nam chính xong, không đến bao lâu tách ra đã ngất xỉu.

Bởi thế vì bất chấp, Thẩm Dịch đã phá hủy biết bao nhiêu thế giới, cốt truyện, đếm không thể xuể nổi.

 ‘ Hazzz.... thôi bỏ đi, bây giờ có bảng biểu, dễ dàng tính toán hơn rồi. Mong rằng đây là chuyện tốt ’ Thẩm Dịch tuyệt vọng mà nghĩ, tự mình an ủi một rồi lâu rồi mới thoát khỏi trạng thái tự kỉ, cậu chán nản nhìn lướt qua bảng điều khiển, lắng nghe âm thanh của hệ thống trung gian.

Đó không phải thứ tiếng dễ nghe mềm mại của hệ thống nhà cậu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, chức năng hữu dụng của hệ thống coi bộ cũng nhiều hơn, giúp Thẩm Dịch tìm ra được quy tắc tiêu hao khí vận, như vậy, chỉ còn cách đếm được lượng khí vận thu vào đến từ mục tiêu nhiệm vụ, về sau chắc chắc sẽ dễ thở hơn rồi.

Cậu gấp đến chờ không nổi muốn gặp đối tượng của mình, Thẩm Dịch chờ đợi vài giây.

Trong khoảng thời gian chờ, cơ thể Thẩm Dịch dần cử động lại được, nhớ đến 10 điểm khí vận đã tiêu phí, Thẩm Dịch vẫn nhớ thương nói, luyến tiếc cùng thống khổ, Thẩm Dịch nước mắt lưng tròng trước ‘ Hic ’

﹝Đinh! ﹞

Tới!

Thẩm Dịch vui mừng.

﹝Đã phát hiện vị trí khí vận chi tử gần nhất! Kí chủ, có hay không định vị? ﹞

Thay thế âm thanh lạnh lẽo kia, làm nũng thanh âm lập tức nhảy nhót đến báo cho Thẩm Dịch, cậu chú ý đến sự thay đổi đó, ngữ khí sống không luyến tiếc hỏi nó ‘ Ở đâu? ’

﹝Ở﹞Hệ thống dừng chút﹝Ngay bên cạnh anh, kí chủ﹞

 ‘ ..... ’ Thẩm Dịch ‘ Hả? ’

Bên cạnh?

Nói lại coi?

Thẩm Dịch không chắc chắn hỏi lại ‘ Không có sai sót? ’

﹝Không có sai sót!﹞Hệ thống đáp một cách chắc chắn, trong trẻo thanh âm bắt đầu gấp gáp, nó huyễn hóa cưỡng chế đi vào thế giới, đôi mắt nhìn đến bên cạnh Thẩm Dịch, lại chuyển lên trên người cậu, cảm xúc nó chợt khủng hoảng.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn kia lôi kéo lấy Thẩm Dịch, chỉ là giây sau liền buông bỏ, nguồn năng lượng thứ ba cưỡng chế muốn tống hệ thống ra khỏi nơi này, nó không thể kiềm được mà khóc lóc ﹝Kí chủ! Kí chủ! Anh tùy cơ ứng biến trong chốc lát, em sẽ tỉnh lại ngay!﹞

﹝Còn.... còn cốt truyện, em.... em.... em tỉnh lại sẽ kể anh nghe sau!﹞

﹝Thật đấy, tin tưởng em, đừng giận em! Ô ~ OAQ!!! ﹞

Luminol ủy khuất nói xong, chưa kịp thấy được phản ứng sau đó của kí chủ, nó bị cưỡng chế offline, đá văng ra khỏi thế giới. Thanh âm tiếng khóc đứt đoạn bất ngờ, thay thế vào đó là tiếng dữ liệu loạn mã báo lại.

Thẩm Dịch ‘ ..... ’

Weo.

Một món quà bất ngờ mà thế giới chuẩn bị cho sự gặp mặt?

Cảm giác bất an dâng lên, Thẩm Dịch có chút muốn chùn bước không muốn đối mặt, nhưng rất mau đã bị cậu gạt ra sau đầu, nơm nớp lo sợ?

Ah, sao có thể, càng khó khăn, lại càng kích thích hơn rồi!

Thẩm Dịch bây giờ một thân một mình cũng chẳng có ý có ý kiến gì nhiều, trước kia khi mà còn chưa chuyển hệ thống, Thẩm Dịch nhiều lần đều làm việc đơn độc, cùng lắm nhiệm vụ nào cũng thất bại, đại đi, hệ thống có cũng được, không có cũng chẳng sao.

Huống chi, bên tai lải nhải âm thanh chi phối bản thân, Thẩm Dịch càng ghét.

Nhưng điều quan trọng nhất lúc này đây là, Thẩm Dịch chưa biết cốt truyện là dạng gì, và nguyên chủ có thân phận như thế nào.

Nhiệm vụ của Luminol cần làm là giám sát Thẩm Dịch đi theo cốt truyện, báo cáo cốt truyện đã và đang diễn ra là tình tiết gì để cậu tuân theo.

Và tuyệt nhiên, nhất định không được quyền OOC.

Nói giảm nói tránh là đồng hành, nếu nghĩ kỹ lại thì không giống, bản thân đang trong thời gian nhận phạt, làm sao có thể đơn giản. Sắm vai đôi khi không riêng gì diễn, mà còn phải ứng phó những cảm xúc, quán xuyến cực kỳ nhiều tràng cuộc.

Nhiệm vụ chưa bao giờ là dễ cả.

Nhìn hiện tại, không nắm bất cứ thông tin nào, còn mất mẹ liên lạc với hệ thống chủ chốt, hệ thống trung gian còn đó nhưng không thể giao tiếp. Nó chỉ báo cho cậu thời gian mà khí vận đang bị tiêu hao.

Lại nghĩ về nhiệm vụ, bên trong chắc chắn có bẫy rập, nói nhẹ như lời Luminol là tùy cơ ứng phó, nhưng nếu OOC thì thế nào. Một chút đi lệch nguyên tác, rất có thể cậu phải đối mặt với một thứ còn nghiêm trọng hơn.

Thẩm Dịch, không quá tin tưởng vào Luminol.

 ‘ Thôi, đến đâu hay đến đó đi, biết đâu lại kiếm được một bất ngờ khác thì sao ’ Thẩm Dịch tự an ủi bản thân mình, cậu lúc này không hề biết nguyên thân tính cách gì, bây giờ đang trong thế nào, quả thật, khó nhằn.

Sau đó, còn chưa nói đến việc thân thể này yêu cầu khí vận.

Thẩm Dịch suy nghĩ rối như tơ vò, ý thức đã yên ổn, không thể miêu tả rõ khi cơ thể dung hợp hoàn toàn với linh hồn. Cậu bắt đầu có thể điều hành được tứ chi, từ cơn đau đầu mà bừng tỉnh.

“ Ư! ” Thẩm Dịch than nhẹ một tiếng, cậu thử mở mắt muốn trước tiên đánh giá xung quanh, thế nhưng đón chờ Thẩm Dịch không phải ánh sáng của nắng, hoặc đêm tối tịch mịch, cũng chẳng phải cái chói chang bất thường chiếu rọi.

Mà là một màu xám đen hư không, kỳ quái.

“ ? ” Thẩm Dịch không cấm có một dấu chấm hỏi nho nhỏ, nghi hoặc, ý nghĩ đầu tiên toát lên là ‘ Người mù? Nguyên chủ? ’

 ‘ Không, này không giống ’ Cậu phủ nhận suy đoán này rất mau.

Đã từng, Thẩm Dịch không kém những lần trở thành người mù thật sự, đảm đương quá những tháng ngày ' xem ' những bóng đêm nhưng cũng không hẳn là đêm tối. Nó là một mảnh hư vô không điểm dừng.

Giống như hiện tại khi Thẩm Dịch nhìn, cùng với lúc cậu nhắm mắt, hai cái hoàn toàn là khác nhau.

Vậy nên cậu dễ dàng phân biệt được và chắc chắn rằng ý nghĩ nguyên chủ mù lòa này là vô căn vô cớ.

Chap.2: Âm thanh của xiềng xích giam cầm em.

Phản ứng lại đây, Thẩm Dịch không có dùng suy đoán để định hình nữa, cậu không rảnh dùng nhiều suy nghĩ vào những thứ vô nghĩa, khi đã hoàn toàn thích ứng được với cơ thể của nguyên chủ. Thẩm Dịch vội gõ qua kí ức, một số ít bản năng còn sót lại của cơ thể.

Càng chứng thực hơn với suy đoán, nguyên chủ không phải bẩm sinh mù lòa, cũng không bị mù.

Cậu nghi hoặc bản thân hiện tại đang là làm sao, khẽ nâng lên mặt, chóp mũi, cọ đến dị vật mềm rắn, Thẩm Dịch có chút quen thuộc với hình dạng của vật này, dường như đã ngờ ngợ ra thứ gì đó.

Thẩm Dịch thử động đậy mạnh hơn đôi chút, nhưng vẫn chậm rì rì làm sao, tựa như mèo con đang dò ra móng vuốt với thế giới bên ngoài trong chiếc ổ ấm an toàn. Chậm rãi mà từ tốn, cảnh giác cùng sợ sệt nhưng cố gắng kiên cường trấn định.

Chỉ sợ khi có âm thanh dọa đến, sẽ co rúm đầy run rẩy.

Thẩm Dịch miễn cưỡng ngăn chặn bản năng phát run của cơ thể, cậu dò ra được, là một mảnh vải che phủ đi đôi mắt.

Tinh tế, cẩn thận, lại chu đáo.

Khe khẽ tạp âm đong đưa.

Cơ bắp tê liệt bất thường, Thẩm Dịch ngăn không được mất kiên nhẫn, cậu giật mạnh hành động của cánh tay, thứ âm thanh trầm đục * lách cách bất thường truyền đến bên tai, trùng khớp theo từng cử động của cổ tay cậu.

 ‘ Cái này là.... bị bắt cóc sao? ’ Cậu tự hỏi.

 ‘ Ha? ’ Nhưng Thẩm Dịch cảm nhận tư thế bất thường của chính mình hiện tại, tinh tế miêu tả sau, cậu càng thêm bất ngờ, thử cử động hai tay đang bị trói buộc ở trên đầu.

 ‘ ..... ưm ’ Thẩm Dịch cấm không được cảm thán ‘ Cảm giác lành lạnh này quen thuộc này.... ’

Ngón tay của cậu gõ nhẹ, đầu móng là thịt mềm không có chút sát thương, mềm mụp thon dài, gân cốt căn chặt khi, cùng với việc máu không lưu thông khiến sắc màu trắng bệch bệnh trạng, đường máu màu xanh kia càng chói mắt đến cực điểm, trên nền tuyết trắng xuất hiện thứ xấu xí phá hủy kiệt tác, biết rõ nguyên nhân là gì, lại gây đến thương sót cho sự yếu ớt đó.

Nếu như dính đến ướt át chất lỏng, hồng nhuận thủy mật, thật hận không thể liếm một chút, lại cắn nhẹ.

Thẩm Dịch vô tri vô giác trước mỹ cảm bản thân kiến tạo, cậu vẫn nỗ lực miệt mài dò xét không gian.

Khi ngón tay hoạt động nhỏ từng ti chạm vào mặt cứng được trói buộc cùng với còng tay, Thẩm Dịch thông qua vòng sắt được kiềm hãm mà đoán ra được đồ vật, sau đó, cậu nâng lên tay, chỉnh chỉnh vị trí phù hợp rồi dậm thật mạnh nó vào đầu giường.

* Cạch! *

Xong xuôi, Thẩm Dịch buông lỏng tay, lách cách tiếng xiềng xích của còng tay vô tư lự va vào nhau, một hồi âm thanh lưu sướng, nhưng lại là hòn đá rơi xuống mặt hồ, khoáy động sự bình tĩnh của Thẩm Dịch.

 ‘ ..... ’

Mặt già của Thẩm Dịch khẽ giật, không phải thẹn thùng, mà là nhẫn nhịn muốn cười một trận cho thỏa đáng.

Chỉ vừa mới nhận nhiệm vụ mới, đi vào thế giới mới, thời gian còn không cho thích ứng đã bị còng tay áp chế, hơn nữa cái kiểu này, quen lắm.....

Thẩm Dịch cắn môi ‘ Trói kiểu này cũng tình thú quá ha, haha.... ’

Thẩm Dịch nhưng cười cũng không dám cười, lúc này nói cười không nổi cũng đúng, lặng vài giây giả chết, chợt cậu nhớ đến lời nhắc nhở của hệ thống trước khi biến mất, nói nói gì nhỉ. Thẩm Dịch nhớ lại, đầu óc cậu trì độn chậm chạp một lúc, rồi thoáng khựng lại, khí vận chi tử, đang ở bên cạnh.....?

Hừm hưm ~.

Thẩm Dịch tạm thời thôi miên bản thân, giây lát đã nhập diễn, cậu xem như là kẻ không hay biết nơi này, bên cạnh bản thân còn tồn tại mộ kẻ khác.

Phạm vi đôi tay đã bị phong bế, hoạt động nhỏ hẹp không đáng nhắc tới, Thẩm Dịch chỉ đành đánh chủ ý sang chân, tư thế có vẻ thoải mái hơn cậu tưởng.

Thẩm Dịch hơi dịch một chút ngón chân, dò xét, ở trên chiếc giường mềm mại tựa bông....

Ân?

Thẩm Dịch ‘ ..... ’

 ‘ Mất dạy.... ’ Cậu mắng.

Cũng thật thất sách làm sao, từ nãy đến giờ chỉ mân mê chơi đùa còng tay khóa trên đầu, vậy mà Thẩm Dịch lại chẳng phát hiện trên thân còn một thứ đồ vật khác.

“ Ư ” Cổ chân bị bao lấy, dán sát đến muốn hòa thành một thể trên người Thẩm Dịch, chân này chạm đến cái kia, thứ bọc cổ chân cậu được làm bằng chất liệu da mềm, cứng rắn, nối buộc cùng sợi dây xích, khi đá động chân, âm thanh của xiềng xích vui tai.

Cái loại bị trói buộc này, khơi gợi nhiều thứ, nhiều hơn, là dục vọng.

Lực chân yếu ớt của cơ thể ảnh hưởng đến Thẩm Dịch vẫn không nhẹ, cậu vận động một hồi, toàn thân đã nặng nề vô cùng, gông xiềng buộc chặt, nặng nề không chỉ là cơ thể cậu, sâu hơn, trái tim theo đó nặng trĩu khủng hoảng, sợ hãi, giác quan nâng cao hơn, da thịt mềm yếu bị xô xát, cọ đến đau nhứt, lòng bàn chân dẫm đạp trên chăn đệm.

Còn khá êm.

Có điểm cộng đó ^^.

Thẩm Dịch cắn môi, răng nhòn nhọn như nanh của chú mèo nhỏ chưa cai sữa, đè nghiến lên môi dưới, nhói đau làm cậu giật mình, khẽ nhả ra thịt mềm ở môi.

Thẩm Dịch rụt rè nhấp nhẹ miệng, chuẩn bị tâm lý rất lâu sau cậu mới cất lời “ Có.... ai không? ”

Âm thanh mềm mại, mềm đến ngọt nị bất ngờ, trong không gian 4 bức tường u ám, âm thanh vang đi, vọng lại càng thêm thanh thúy, như tiếng kêu của thiên sứ, trong trẻo lại làm người nghe được si mê.

Như đã bất tỉnh rất lâu, khi nói, Thẩm Dịch ngập ngừng nuốt ực một ngụm nước bọt, cổ họng khô khốc ran rát, nó làm tiếng nói của Thẩm Dịch tô điểm thêm sự yếu ớt, như là phác họa nên tâm trạng của cậu, khi đang trải qua sự sợ hãi tột đỉnh.

Rất lâu sau, vẫn không có lời đáp lại, Thẩm Dịch càng không phát hiện cảm giác có người tồn tại ở bên cạnh, dỏng tai lên mà lắng nghe, tiếng hít thở, cũng rất nhỏ.

Cơ thể cậu ở tư thế kỳ quái quá lâu đã truyền đến thứ khó chịu không tên.

Thẩm Dịch âm giọng ẩn chứa một chút nức nở sắp khóc, lại lên tiếng hỏi “ Có.... có ai không? ”

Hoàn toàn im lặng.

Nếu không phải Thẩm Dịch biết trước ở đâu còn người, và có sự khẳng định, hệ thống chắc chắn sẽ không báo cáo sai lầm, giống như trước khi Luminol biến mất, nó cũng đã thấy điều gì đó....

May rằng Thẩm Dịch từ trước đến nay luôn cẩn thận, ở trong không gian hệ thống tại cục thời không có tùy ý đến bao nhiêu, tiến vào thế giới là nơi chốn đều nguy hiểm cả, vậy nên từng hành vi sau khi xuyên đến của cậu luôn chưa từng sai lầm, nếu không chỉ sợ là đã lộ tẩy từ lâu.

Đáng nhẽ nhiệm vụ giả tinh thần lực rất mạnh, năng lực Thẩm Dịch cũng không kém, thuộc hàng trung sắp lên cao cấp, đáng tiếc còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khi làm nhiệm vụ, ví dụ điển hình như cơ thể nguyên chủ đi, nó quá yếu, tất cả giác quan đều hỗn loạn, ảnh hưởng đến năng lực phản ứng của cậu.

Và cấp bậc của thế giới dồn thêm, chèn ép Thẩm Dịch, cậu bó tay bó chân rồi, bản thân là thật yếu nhược không thể tùy tiện đối kháng quyền cao.

Mất hết khí vận để chữa trị cơ thể bệnh tật, vì duy trì thanh tỉnh mà vét túi đến sạch sẽ để đổi lấy thời gian tiếp cận khí vận chi tử, thế không thể đỡ này, cộng dồn thêm vấn đề cơ thể đem lại, thật làm người bực bội vô cớ.

Thẩm Dịch nhịn không được cắn môi ‘ Giờ mà không nghĩ ra cách làm cho mục tiêu nhiệm vụ chú ý đến, chủ động đi ra từ bóng tối và chạm vào mình, có mà chết ngất, chậc chậc, chả nhẽ cần phải dùng đến cách đó, không nên a, cơ thể này có thể hay không.... ’

Thẩm Dịch do dự lên, cậu chẳng biết cách này có hay không thành công, giảo hoạt ý nghĩ quyết đoán lướt qua.

Thẩm Dịch vẫn tiếp tục phát huy phản ứng của một người bình thường khi bị bắt cóc. Sợ hãi, chật vật, rụt rè và cố gắng trấn tĩnh, Thẩm Dịch sử dụng đến thuần thục và nhuần nhuyễn.

Nhưng cảm xúc phóng đại rất lớn, mẫn cảm tuyến lệ cùng khủng hoảng lập tức bùng nổ mà không thể kiềm giữ lại được.

 ‘ ..... hic ’ Thẩm Dịch thút thít khóc, ngoài lề kế hoạch xảy ra bất chợt, cậu thẹn thùng, đè nén vài lần mới ổn định lại cảm xúc, nuốt nhẹ một ngụm nước, thích ứng đã xong. Thẩm Dịch gan to lớn mật hơn một chút, cậu thử nghiệm mặt qua một bên, nhẹ nhàng cọ xát gương mặt với bắp tay.

Không phải nghĩ cách gỡ đi mảnh vải.... mà là, lau nước mắt.

Ngoài lề kế hoạch chút thôi....

Mà dù có nghĩ muốn dùng cách cọ xát này để gỡ ra dị vật trên mặt, nhưng thật sự không thể, tưởng chừng dễ dàng, tuy nhiên từ trực giác và phán đoán chính xác của bản thân, nó rất khó.

Trói buộc kín kẽ lại tỉ mỉ.

Đủ để biết công sức và tấm lòng người tạo ra đã cẩn thận cỡ nào ha.

 ‘ Đau.... ’ Thẩm Dịch ngậm nước mắt, lại dụi một lần ‘ Ức.... ah.... rát quá ’

Chap.3: Âm thanh của xiềng xích giam cầm em.

 ‘ Mẹ nó! Đau chết trẫm! ’ Thẩm Dịch cố nén nước mắt không thể khống chế mà kêu gào ở trong lòng, dù cho trải qua bao lâu, bao nhiêu cay đắng khốn khổ từ các thế giới khác nhau.

Tâm tính cậu vẫn tưng tửng không thể hiểu được nổi, tiếng lòng của Thẩm Dịch tự mình thả bay tứ phương tám hướng, tương xung tương khắc, khác đến mức chính cậu cũng hoang tưởng ra việc cậu tâm thần phân liệt.

Cùng lúc, không quên nhiệm vụ của mình, thời gian lâu dài hơn, bất trung bất giác túng quẫn. Thẩm Dịch thẹn thùng với việc tự biên tự diễn này vài giây, cậu lại khẽ cắn lên môi, buồn bực không tiếng động mà biểu hiện lên hành vi, cậu bất mãn vô cùng tận vì sự chậm chạp không xuất hiện của mục tiêu nhiệm vụ.

Thẩm Dịch muốn cắn loạn, cậu đổ lỗi cho hệ thống vì biến mất, rồi đánh chủ ý lên cơ thể nguyên chủ, yếu yếu ớt ớt, lấy đó làm nguyên do chủ chốt, cậu nghĩ đến cảm giác ban đầu khi bị nhét vào vật chứa rách nát này, nó cực kỳ nát. Vừa mới xuyên đến Thẩm Dịch đã cảm nhận được, nếu không thì cậu cũng đâu có mất oan khí vận nhiều đến như vậy.

 ‘ Tô Giang Khởi đúng không? Trẫm nhớ kỹ mối thù này!! Cho trẫm chờ lấy! ’ Thẩm Dịch đem oan ức này dẫm dẫm vào mục tiêu nhiệm vụ, cậu hít sâu một hơi ‘ Chừng đó khí vận đổi đi tính lại cũng hoạt động được nửa ngày! QAQ, khí vận hic hic.... ngó xuống mà coi nè ông trời ơi, sao trẫm khổ vậy nè trời, lại còn gì chó giam, huhu!! ’

Thẩm Dịch khóc không thành tiếng rồi.

Nói trắng ra, nguyên chủ là một con ma ốm, chẳng chờ bao lâu nữa là go die, và nếu Thẩm Dịch không kịp lúc xuyên qua, cơ thể này định sẵn sẽ chết. Liên kết sâu chuỗi đến nhiệm vụ, là một âm mưu rõ rành rành.

Thẩm Dịch ở ý nghĩ này bừng lên, cậu chẳng những không bất ngờ, mà theo đó đi sâu vào phân tích, chợt cơ thể bị co giựt bất thường, từ cổ tay truyền đến cánh tay, Thẩm Dịch buộc miệng than nhẹ.

“ Hức.... tay, đau quá, ai đến.... cứu.... cứu em với ”

“ ???? ”

“ ..... ”

Hoảng loạn tiếng nói lúc này càng pha lẫn nhiều tiếng nghẹn ngào hơn, Thẩm Dịch cứ cọ tới cọ lui, cứ bạ đâu đánh đó để trang đáng thương, cơ thể không chút nào yên tĩnh bởi vì hoảng, từng cái di dịch cẩn thận nhưng đổi lại là cơn nhói lên.

Thẩm Dịch “ ..... QAQ ”

Cứu cứu trẫm!!

Tự mình đau tự mình đáng thương, Thẩm Dịch còn kịp nghĩ được thêm gì nữa đâu, cậu chờ đợi từng giây từng phút, dù cho còng tay chỉ nhẹ cọ xát mỗi khi Thẩm Dịchcử động. Nhưng cậu chắc chắn rằng da thịt đã bị cạ cho trầy trật, tạo thành mảng lớn ửng đỏ bắt mắt nhìn.

Cậu thấp giọng khóc, không quên chửi rủa ‘ Dm nam chính, mày làm đ*o gì đấy! Đâu rồi a! Không thấy tao khóc rồi hả, còn mau đến ôm ông đây đi, lẹ lên!! ’

:).

Tất nhiên cũng chỉ dám rủa thầm mà thôi.

Đôn thúc, và giằng co.

Thẩm Dịch cố gắng để bản thân trông đáng thương hết mức có thể để dụ dỗ mục tiêu nhiệm vụ tự dâng mình đến đây. Và không thể quá tỏ ra đến mức bị xem thành lẳng lơ. Nói đi nói lại thì, cái cơ thể này dùng cũng có chỗ tốt, nhưng hình như hiệu quả không mấy khả thi lắm.

Đáng thương thì không từ nào để miêu tả được, ấy vậy mà người bên cạnh vẫn không như tưởng tượng mà thương tiếc lấy cậu. Cho đến bây giờ, vẫn không hề đáp lại hay hành động cho thấy sự hiện diện.

Thẩm Dịch nhướng mày, cậu dừng lại tất cả hành vi của mình, bắt đầu hoài nghi có phải hay không nơi nào đó cậu phán đoán sai.

 ‘ Hưm, không lẽ mục tiêu lần này là thẳng nam, không phải đi? Cũng không ngoại trừ khả năng này, vậy chẳng lẽ là đối thủ của Dư gia, là kẻ thù muốn dùng mình làm uy hiếp? ’ Thẩm Dịch tự mình vận dụng tất cả đầu óc để nghĩ phương pháp có thể hợp thức hóa cho nguyên do câu dẫn.... phi, hấp dẫn sự chú ý thất bại.

 ‘ Hoặc hắn điếc ’ Thẩm Dịch chốt hạ ý nghĩ, rồi cười ngờ nghệch ‘ Hahaha, cũng không phải không thể, mình quả nhiên là thiên tài ’

Thẩm Dịch thở dài, thất vọng đôi chút, cậu có vẻ yên lặng có vẻ đã lâu, như lắng nghe xem xung quanh một lần nữa, khi chắc chắn rằng bên cạnh không có người, cậu ngừng hẳn việc khóc, dù gương mặt đẫm lệ này thoạt nhìn đáng thương.

Tương phản, Thẩm Dịch lại toát lên vẻ quật cường đến đáng yêu, cậu dò dẫm, muốn tìm xem có cách gì khác ngoại trừ chờ chết.

Thì bất chợt.

Thẩm Dịch như ý nguyện đạt được ước muốn, cậu đã nghe thấy tiếng cười khẽ.

“ ?! ” Cậu ' chột dạ ' mà nghiêng nhẹ đầu, cơ thể cứng đờ ra trông thấy.

Hơi hướng gương mặt mình về phía âm thanh đó phát ra, ánh mắt Thẩm Dịch dù bị bịt kín, vẫn theo niềm tin không tồn tại muốn thấy được người mà ngó nghiêng, xem xem âm thanh đó là gì.

Một khoảng lặng thinh thang, Thẩm Dịch môi run run “ Ai đó? ” Cậu gọi, vẫn không có lời đáp lại, tựa như đang trêu đùa với kẻ bị kìm giữ là cậu, ngơ ngác trong phút chốc, thiếu niên ' tưởng ' chừng mình nghe lầm.

Người đó giống như đứng dậy.

Bên tai rõ ràng hơn là tiếng ghế bị xê dịch, quả nhiên là ở rất gần. Thẩm Dịch u ám mắng thầm mục tiêu nhiệm vụ ác thú vị, nhưng không dám lộ biểu hiện gì nhiều trên gương mặt.

Cậu lùi mình về bên cánh phải, ' hoảng sợ ' như thỏ nhỏ bẫy sắt kẹp được, mất đi tự do, vùng vẫy khi thợ săn tiến đến gần, muốn trốn thoát cũng chẳng thể thoát được thứ dây xích cứng cáp.

 ‘ Cá cắn câu rồi! ’ Thẩm Dịch nhạc đến nở hoa, rốt cuộc sau vài lần tự mình hại mình, cuối cùng thì!

Hic hic, khí vận bảo bối, mừng em về với đội QvQ.

“ Yến Tranh ” Khàn khàn âm thanh vang lên, dường như vương vấn, vờn quanh một cỗ dục vòng dày đặt truyền đến.

“ Vâng? ” Thân thể này đáp lại tiếng gọi của đối phương.

“ Ah? ” Không tưởng được sự bất ngờ đến nhanh chóng, Thẩm Dịch thị lực không rõ ràng, nguồn nhiệt bỗng tiếp cận, là gã đàn ông đó đột ngột vươn tay, chạm lên má của cậu.

Thẩm Dịch cứng còng chừng vài giây nhỏ sau tiếng nói của gã đàn ông, cơ thể cậu thiếu niên co rụt lại.

Không chỉ bởi việc bên cạnh vốn dĩ ngay từ lúc ban đầu đã có người, mà còn là thất kinh sau cái tên gã đã gọi, là tên của cậu, còn.... còn tùy ý động chạm....

Thẩm Dịch nhập sâu vào diễn, cậu luyến tiếc hơi ấm và sự mời chào của khí vận, dứt khoát quyết tâm, né tránh bàn tay kia.

Thiếu niên khi nghe được thanh âm, từ cái tên đã cơ trí mà chắc chắn rằng điều đó chứng minh rằng gã đàn ông nọ quen biết cậu, hoặc nên nói, có liên quan đến nhà cậu, nhưng sẽ là ai?

Trong kí ức ít ỏi, đây là lần đầu tiên Dư Yến Tranh nghe thấy giọng nói này. Trí nhớ cậu xuất hiện rất ít người, đều là kẻ quen thuộc gặp mỗi ngày, số ít đối tác quan trọng với nhà họ Dư cậu cũng có gặp qua mặt và chào hỏi, vậy nên cậu nhớ rất rõ, cho đến thanh âm và khẩu ngữ, hơn hết, trí nhớ cậu rất tốt, là thiên tài gặp qua sẽ không quên.

Rốt cuộc.... là ai?

Kẻ này muốn thứ gì từ cậu?

Thẩm Dịch môi cắn chặt, lại ngăn không được ý muốn cười tự giễu, một tên mà ốm như cậu có cái gì để bị cướp đoạt lấy, chắc chắn cậu và gã là không quen biết.

Nước mắt ẩm ướt dính nhớp nháp làm cậu khó chịu vô cùng, rảnh rỗi sinh nông nổi, Thẩm Dịch thầm ở trong lòng trộm làm một bài đánh giá chấm điểm cho mục tiêu nhiệm vụ.

Giọng nói trầm trầm, đặc biệt dễ nghe làm sao.

Là nam, tất nhiên, bỏ qua dục vọng khát khao đến khản đặc kia, thì đâu đó chính là khí chất toát lên, thanh thanh lãnh lãnh, cảm giác đầu tiên mang lại cho Thẩm Dịch sau khi gọi tên nguyên chủ, cũng chính là gọi cậu, nó mang đến cảm giác nguy cơ cực kỳ cao, là cường đại khí tức trấn áp.

Bàn tay hắn cũng có vết chai thô cứng, xương bàn tay thon dài, Thẩm Dịch đều là từ phán đoán mà tự mình hưng phấn, cậu tạm thời chưa biết thuộc tính chính xác của mục tiêu nhiệm vụ sẽ là gì, nhưng càng mơ hồ, lại càng kích thích đến lạ.

Đưa bản thân vào thế bị động, trước mắt Thẩm Dịch lại là tên biến thái, chứ chẳng có cái ngữ nào bình thường lại trói người bằng xích chân với còng tay, khảm lên đầu giường cả.

Đ*o bao giờ! Biến thái nha!

Thẩm Dịch vui vẻ gập lại sổ tay, tạm thời cho mục tiêu nhiệm vụ được 7 điểm, chấm bài xong, thấy được nam chính không phải kẻ bạo ngược, cũng không gấp muốn ra tay đoạt lấy mạng bản thân, Thẩm Dịch chọt chọt lấy ' Dư Yến Tranh ', kêu gọi để thuận thế mà lên sân khấu.

Thiếu niên co quắp cử động tay, khóe môi càng lúc càng trắng, cắn xuống một cái như do dự, lấy hết dũng khí, Thẩm Dịch khẽ mấp máy môi, thử hỏi “ Anh.... Là, ai? ”

“ Anh.... anh quen biết tôi, sao? ”

Gã ta không hề trả lời câu hỏi của Thẩm Dịch, mà dùng hành động để thực hiện.

Hắn dĩ nhiên quen biết thiếu niên rồi, yêu nữa là. Nhưng đáng tiếc, thiếu niên lại không quen biết hắn, từng điểm thói quen, hơi thở hắn xuất hiện trên người thiếu niên đến dày đặt, mà thiếu niên như thỏ nhỏ vô tri vô giác chẳng phát hiện bàn thân bị sói đói thèm khát, mơ ước đã lâu.

Không sao, lại không có việc gì.

Hiện tại quen biết, là được không phải sao?

Hắn mê mẩn với gương mặt được thần minh ưu ái này, kể cả bộ dạng nhỏ bé mảnh mai khi biểu hiện sự khiếp nhường, run rẩy sợ hắn của tiểu thiếu gia.

Bị tránh đi cũng không làm hắn thất vọng, mà đã ở trong dự liệu rồi, hắn hạnh phúc đến không thể kiềm được khóe môi mình khi cong lên. Lướt nhẹ ở gò má nọ mịn, rồi tự nhiên rụt tay về, cái cảm giác với đến vị thần trên cao, quả thực....

Trầm đục hơi thở kia chứa đựng nồng đậm dịch vọng, lại là tiếng cười khẽ.

Thẩm Dịch vốn mẫn cảm, nhận thấy sự thay đổi của kẻ này, cậu càng sợ “ Anh mau nói gì đi.... đừng.... đừng im lặng, anh.... anh đang, làm tôi.... sợ.... ”

Lung tung nói được một nửa, thiếu niên há miệng thở dốc, lời tiếp theo nghẹn ngào ở cổ họng, bởi vì khi gã đàn ông này xuất hiện, Thẩm Dịch giống như đã lầm tưởng rằng có thể là người này sẽ cứu, và buông tha cậu, nhưng mà, ý nghĩ đó có phải quá ngây thơ hay không?

Ngơ ngẩn một lúc, ý nghĩ bỗng đứt đoạn, thiếu niên đứng khựng, đến nổi không kịp giẫy giụa kịp thời, từng viên cúc áo của sơ mi trên cơ thể đã bị hắn ta, cởi bỏ.

“ ..... ”

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play