[RhyCap] Bước Qua Mùa Nắng
“Mày có thấy chữ cũng biết chê người nghèo không?”
một thằng nhóc lom khom ngồi trước hiên, đôi bàn tay lấm tấm vì đang kiếm từng cái lon nhựa người ta bỏ đi
Ánh mắt nó trũng sâu như người lớn, nhưng dáng người thì nhỏ đến tội.
Mắt nó sưng vì thiếu ngủ, môi nó nứt vì khô.
Đầu tóc nó rối, áo thun cũ vắt ngang vai, đôi dép tổ ong bể đế phải cột lại bằng dây thun.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Được rồi… gần hai ký,
nó lẩm bẩm, tay run run đếm lon
Quang Anh ( lúc nhỏ )
“Chắc bán được hai mươi… trừ 15 ngàn mua thuốc cho ông, chắc còn dư…”
Bịch rác từ đâu bay tới, văng tung toé bên cạnh nó
Nvp
Lượm nhanh đi, đừng ngồi lì ở đó chiếm chỗ! Cái thứ nghèo mà lì!”
Quang Anh không ngước lên, tay vẫn lượm lon.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Chỗ này đâu phải của bà.”
Nvp
Ừ, đúng rồi, chỗ của tụi bây được chưa ?– mấy đứa rác rưởi.”
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Nếu tôi là rác… chắc cũng sạch hơn cái miệng của bà.
Nvp
Mày hỗn vừa thôi nha cái thứ mất dạy kia
Nó không thèm đôi co , cúi xuống lượm lại lon. Một miểng chai đâm vào tay – máu rịn ra, nhưng nó không kêu.
Tối hôm đó, nhà nó tối om
Ông nội nó nằm ho sù sụ trong chiếc giường tre ọp ẹp.
Ông nội Q A
Con… có ăn gì chưa?”
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Không đói.
Ông nội Q A
Sao lại không đói , nhịn quài không tốt đâu Quang Anh…
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Đã nói không đói là không đói! Tui nói dối ông hồi nào?!”
Nó (nhỏ giọng hơn, lưng quay đi):
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Tui còn dư hai ngàn, ông có thèm nước đá đậu đỏ không?”
Ông nội Q A
Thôi , để tiền mà mua gạo .
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Tui chỉ hỏi ông có thèm hay không thôi.
Nó từng đến xin học ở lớp tình thương gần chùa.
Tóc nó mới cắt, gương mặt sạch sẽ
Tay run run cầm cuốn tập cũ quăn mép, đứng trước bàn giáo viên.
Giáo viên
Em có giấy tờ gì không con ?
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Không có… ba mẹ bỏ con rồi…không có để lại giấy tờ ...
Giáo viên
thở dài): “cô không thể nhận học sinh không có hồ sơ.”
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Vậy… chữ cũng biết chê người nghèo hả cô ??
Nó đứng đó đến khi chuông reo, rồi lặng lẽ quay lưng về nhà
Lúc ấy mặt nó không khóc – nhưng vai của đứa trẻ 6 tuổi ấy đã run lên như muốn được dỗ dành
Nhưng mồi côi như nó , thì lấy đâu ra người dỗ dành .
Nó đi ngang qua một trường học tư thục
Hàng rào cao, sân trường rộng rãi.
Mấy đứa nhỏ mặc đồng phục, ăn bánh mì nóng, cười khúc khích dưới gốc cây.
Mắt không chớp. Tay ôm bao lon dơ nhem
Một bà mẹ (kéo con đi) ngang qua nó
Nvp
Đừng nhìn mấy đứa dơ dáy đó con. Dính cái nghèo .
Nó không phản ứng. Chỉ quay đầu, cắm cúi đi.
Nhưng tối đó, nó nằm mơ thấy được ngồi trong lớp học
Mơ thấy tên mình trên bảng.
Dù chữ viết trong mơ… là nét mực loang nhoè
Một lần khác. Quang Anh bị đánh
Một thằng nhóc con nhà giàu ném đá vô bao lon của nó rồi cười hả hê.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ê, sao mày làm vậy?”
Nvp
Rác với rác ở chung, có sao không? Hahaha!”
Nó bị ba mẹ thằng kia kéo tới nhà mắng xối xả.
Ông nội nó chỉ cúi đầu xin lỗi.
Quang Anh không nói gì suốt mấy ngày sau đó.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Người ta chửi mình, ông bảo đừng chấp.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Người ta đánh mình, ông bảo con nhịn đi
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Vậy… chừng nào con mới được sống như người ta hả ông?”
Trời mưa. Nó ngồi trước cửa nhà, đầu gối ôm sát ngực.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ước gì… chỉ là con chữ thôi, không cần hộ khẩu, không cần tiền, không cần ai dắt tay…”
Nó ngước lên, nhìn xuyên qua làn mưa về phía ngôi trường trên dốc.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ước gì… con cũng được sinh ra bên kia cánh cổng đó.”
Ổ bánh mì của người dưng”
Buổi sáng. Sài Gòn nắng gắt từ sớm.
Quang Anh tỉnh dậy trong căn phòng vách gỗ ọp ẹp, mái tôn thủng từng chỗ, ánh nắng len lỏi như mũi kim chích vào mặt.
Không có đồng hồ. Nhưng ánh nắng đó nghĩa là nó đã trễ giờ đi lượm.
Bên cạnh là ông nó – nằm nghiêng, thở đều nhưng gầy rộc.
Nó bật dậy, giũ áo, nhét bao bố vào túi xách.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Chẳng có gì ăn sáng. Chẳng có gì trong bụng cả từ chiều hôm qua.
Nhưng nó không dám đánh thức ông, chỉ liếc nhìn rồi lặng lẽ kéo cửa, rón rén bước ra ngoài.
Quang Anh rảo bước dọc theo các con hẻm quen thuộc, nơi rác thải đổ ra sớm nhất
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Nhưng hôm nay… rác ít. Người lượm lại đông.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Một buổi sáng trôi qua, mà mình chỉ lượm được vài lon bia, mấy vỏ chai nhựa, không đáng bao nhiêu.
Quang Anh ngồi bệt xuống một bậc thềm, mồ hôi thấm đẫm lưng áo.
Bụng đói meo. Nhưng điều làm nó nghẹn nhất là…
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Sáng giờ không đủ mua cái bánh mì… Vậy trưa nay… ông ăn gì?”
Nó bặm môi. Cổ họng nghèn nghẹn. Không khóc. Không bao giờ khóc. Nhưng tức. Đau. Và bất lực.
Gần đó, trước cổng một trường tiểu học quốc tế, học sinh tan học
Phụ huynh lái xe hơi xếp hàng dài
Bóng cây xanh mát rượi, gạch lát sạch sẽ, khác hẳn con hẻm nơi nó vừa đi qua.
Nó đang định quay đi thì… dừng lại.
Một bé con, trắng trẻo, mặc đồng phục chỉnh tề, balo đỏ hình thỏ đứng lơ ngơ sát cổng.
Bé cầm một ổ bánh mì – rõ là đồ ngon – nhưng chẳng ăn miếng nào, chỉ cầm đong đưa.
Bé nhăn mặt, chắc do ăn ngán.
Quang Anh nheo mắt lại, nhìn chăm chăm bé con
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ổ bánh đó… nhìn ngon vậy . Mà nó chắc không ăn. Hình như nó đang định vứt…”
Bé quay qua quay lại. Đưa ổ bánh lên rồi lại hạ xuống. Có vẻ đang suy nghĩ…
Duy ( 6 tuổi)
Nếu mẹ biết mình ăn hong hết lại mắng cho xem
bé nhẹ nhàng đặt bánh lên ghế đá, bên cạnh coi như hong phải của mình
Nó chồm tới, nhưng vẫn giữ khoảng cách với bé
Tay nó run run, mắt dán vào ổ bánh như sợ bé con sẽ lấy lại.
Đúng lúc đó — bé con quay đầu lại. Nhìn thấy nó
Một đứa nhỏ với gương mặt lấm lem, tóc rối, quần áo sờn rách nhưng ánh mắt sắt như dao.
Một bé con với gương mặt trắng hồng, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác.
Quang Anh giật mình. Lúng túng ấp úng:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Mày… mày vứt rồi thì… tao lấy, chứ không xin…tao không phải ăn xin đâu!”
Nó cầm bánh nhưng… không bước lại gần bé, mà đứng cách xa mấy bước — như thể sợ em bé thấy nó dơ, hoặc chê nó hôi
Nó cúi gằm mặt, giấu ổ bánh vào bao.
Nhưng bé con lại chu mỏ, lí nhí:
Duy ( 6 tuổi)
Tui… tui không ăn vì nó dỡ lắm á…
Duy ( 6 tuổi)
Chứ… không phải tui bỏ đâu nha…!”
Duy ( 6 tuổi)
Tui… ngán á, không phải chê đâu…”
Quang Anh ngẩn người. Nó ngước lên, nhìn khuôn mặt phúng phính đang lúng túng của bé
Cái miệng bé nhỏ nhắn cứ chu ra, cái giọng nhẹ xíu mà cố giải thích như thể… sợ bị mắng vì lãng phí đồ ăn
Nó bật cười khẽ, nhếch môi:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ờ… dỡ thì đừng có vứt. Để dành đi, mấy cái này tao thèm gần chết.”
Rồi nó xoay lưng, xé bánh ra, nhét phần lớn vào túi vải.
Còn phần nhỏ hơn — nó ăn ngay.
Cắn một miếng, đôi mắt Quang Anh sáng lên:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Trời… có pate với thịt luôn…!”
Nó ăn ngấu nghiến như thể lần đầu được ăn món ngon đến vậy.
bé con – đứng nhìn tròn mắt
Duy ( 6 tuổi)
Ngon… thiệt hả?”
Duy ( 6 tuổi)
Hồi nãy… tui tưởng nó không ngon á…”
Quang Anh vừa nhai vừa nhìn bé, nghẹn một chút.
Duy ( 6 tuổi)
Tui có nước nè! Nè!
bé lật cặp, lấy ra chai nước lọc nhỏ đưa ra phía nó
Lần đầu tiên trong đời… có người đưa nước cho nó
Nhưng rồi cầm lấy, uống một ngụm nhỏ, rồi lặng lẽ trả lại.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
..... Ơn.”
Nó nói khẽ, giọng lí nhí.
Rồi một tiếng gọi vang lên:
Mẹ Duy
Duy ơi, mẹ tới rồi nè con!”
Bé con giật mình, líu ríu chạy về phía chiếc xe ô tô sang trọng đang đợi.
Trước khi leo lên, bé quay đầu lại… nhìn nó một lần nữa.
Nó đứng đó – lấm lem, bụi bặm, tay cầm ổ bánh ăn dở, và ánh mắt đầy biết ơn.
Hai thế giới. Một ánh nhìn
Một thứ gì đó – rất nhỏ – đã bắt đầu rung lên trong lòng cả hai đứa trẻ…
Hai thế giới, một ánh nhìn”
Chiếc xe hơi màu trắng lướt nhẹ ra khỏi cổng trường,
điều hòa mát rượi phả ra mùi tinh dầu nhẹ nhàng.
Mẹ Duy
Nãy con đứng với ai đó hả? Mẹ thấy có người lạ tới gần con…”
Đức Duy chu môi, xụ mặt. Bé ngồi xếp chân, vòng tay ôm balo thỏ
Duy ( 6 tuổi)
Dạ… không phải lạ đâu, là bạn con…
Mẹ Duy
Bạn? Sao mẹ chưa từng thấy? Bạn con ở đâu?
Duy ( 6 tuổi)
.... Bạn… không học chung đâu… bạn đứng ngoài trường, nhìn con á…”
Mẹ Duy
Nhìn con? Nhìn gì?”
Đức Duy cắn môi dưới. Một lúc sau mới lí nhí:
Duy ( 6 tuổi)
Tại… tại con không ăn hết bánh… bạn nhìn ổ bánh á…”
Bé rụt cổ, như thể sợ bị mắng.
Duy ( 6 tuổi)
Con… con tính ăn á… nhưng mà bánh có chỗ dở thiệt!....
Duy ( 6 tuổi)
Nên con mới bỏ… con để trên ghế chứ không có quăng đâu…
Mẹ Duy
Lần sau không ăn hết thì nói mẹ, đừng bỏ. Biết bao nhiêu người thiếu ăn ngoài kia…”
Bé lí nhí, chu môi, mặt xụ xuống như sắp khóc:
Duy ( 6 tuổi)
Bạn kia… ăn ổ bánh ngon lắm luôn á…
Duy ( 6 tuổi)
Bạn còn nói con đừng vứt đồ nữa…
Duy ( 6 tuổi)
Bạn ăn như… lâu lắm rồi chưa được ăn vậy…”
Mẹ nhìn bé qua kính chiếu hậu
Duy ngồi đó, ôm balo, đôi mắt tròn xoe suy tư.
Một giây sau, bé ngước lên:
Duy ( 6 tuổi)
Mẹ ơi… mai mẹ mua thêm bánh giống vậy nha, con… con để lại ghế cho bạn…”
Cánh cửa gỗ ọp ẹp mở ra, Quang Anh bước vào, tay cầm ổ bánh đã gói lại một phần.
Ông nội ngồi co ro trên chiếc giường tre, đắp mền, mắt vẫn lờ đờ vì mệt.
Nó đến gần, đưa ổ bánh ra trước:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ông ăn đi. Hôm nay có bánh ngon lắm…”
Ông nội Q A
Mua hả? Ở đâu con có ?
Nó lúng túng, tránh ánh mắt ông.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Tui… lụm được. Người ta bỏ. Mà chưa ăn, còn sạch lắm.
Mắt ông nó nhăn nheo, run run vuốt nhẹ mớ tóc rối xù của nó, miệng lẩm bẩm:
Ông nội Q A
Quang Anh à… hay là… để ông xin cho con vào trại trẻ mồ côi đi, nghen con… Ở đó… có ăn, có học… có người lo…cho c...
Nhưng giây sau, giọng nó bật lên — khô khốc, cộc cằn:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Vô trại hả? Ờ,muốn đuổi tui đi chớ gì ?
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Muốn không phải nhìn mặt cái thứ chẳng ra gì như tui đúng k ?
Thằng nhỏ ngồi dậy, đôi mắt hoe đỏ, nhưng ánh nhìn lạnh ngắt như trốn sau một bức tường kiên cố:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ông sợ tui ăn hết gạo nhà chớ gì? Sợ tui làm ông nhục mặt hả?
Ông nội Q A
Không, ông không có…
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ông khỏi nói! Tui biết hết á!
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Mấy bữa nay ông hay thở dài, ông nói “giá mà nó nhỏ hơn chút, chắc có người nhận nuôi”
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Ông tính bỏ tui đúng không?
Nó gằn giọng, tay vò chặt góc áo rách nát, cằm hất lên như thể đang thách thức cả trời đất.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Tui đâu cần! Tui tự sống được! Tui không đói! Không mệt! Tui khỏe lắm! Tui còn biết đánh nhau! Tui nhặt ve chai giỏi! Tui còn… còn biết giặt đồ nữa kìa!
Nó bỗng cười khẩy, cái cười gượng gạo nhất trần đời.
Một giây sau, nó cúi gầm, rồi hét lên:
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Tui không cần ai hết!!! Không cần ai hết trơn!!!
Ông cụ nhìn nó, đôi mắt già nua rớm nước.
Tay ông run run như muốn kéo nó lại, ôm nó một cái, nhưng chỉ dừng giữa không trung.
Bất lực. Ông biết… nó đang sợ. Sợ bị bỏ rơi. Sợ bị quăng khỏi một nơi duy nhất còn sót lại chút hơi ấm.
Ông nội Q A
Quang Anh à… ông xin lỗi… ông chỉ sợ ông… không còn sống được bao lâu nữa…
Cái bóng nhỏ cứng đầu khựng lại.
Một tiếng nấc khẽ vang lên… rất khẽ.
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Vậy ông muốn làm gì thì làm
Tui quen rồi! Sống một mình cũng đâu có gì ghê gớm!
Ông nội Q A
Quang Anh à ...ông...
nó nghiến răng, siết chặt nắm tay có không khóc
Quang Anh ( lúc nhỏ )
Tui đi chơi đây. Nói chuyện với ông… tui nhức đầu quá .
Như thể nếu đứng thêm một giây nào nữa… nó sẽ òa khóc.
Vì nếu khóc… nó sợ ông sẽ nghĩ nó yếu đuối , không cần nó nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play