Caprhy | Nở Trên Cung Mệnh
ờm
✧ ˚.ᴘʟᴇ ᴄᴏɴ🔍ɴʜɪ🖇ʟᴏᴠᴇʟʏᴄᴏɴ✧ ˚.
Mấy bộ trước toàn là nháp ko à😍
✧ ˚.ᴘʟᴇ ᴄᴏɴ🔍ɴʜɪ🖇ʟᴏᴠᴇʟʏᴄᴏɴ✧ ˚.
Bộ này cũng nháp luôn😍
Lửa đêm bập bùng trong không gian tĩnh lặng, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn chiếu lên khuôn mặt Quang Anh, làm nổi bật sự mệt mỏi và lo lắng. Mọi thứ bỗng trở nên ngột ngạt, như thể có một lực lượng vô hình đang bóp nghẹt trái tim cậu. Cậu là một Omega, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt với những thứ như thế này.
Nhưng giờ đây, một Alpha mà cậu không hề mong đợi, Đức Duy , đã xuất hiện và khiến cuộc sống của cậu đảo lộn.
Đức Duy không giống bất kỳ Alpha nào mà Em từng nghe nói. Ánh mắt của hắn sắc lạnh như dao, đôi tay mạnh mẽ, lúc nào cũng đầy mùi hương Alpha nồng nặc khiến bất kỳ Omega nào cũng phải run sợ.
Nhưng điều khiến Em cảm thấy hoảng loạn không phải chỉ là sự hiện diện của hắn, mà là cách hắn đối xử với cậu.
Hắn không chỉ muốn chiếm lấy cậu bằng những lời nói ngọt ngào hay dịu dàng. Đức Duy, với sự cuồng bạo trong ánh mắt, không ngần ngại dùng sức mạnh để ép buộc cậu.
Một buổi tối, khi Quang Anh đang lùi về phía góc phòng
Hắn đã đến gần, tóm lấy cậu như một con mồi yếu ớt😈
Hoàng Đức Duy
Cậu nghĩ mình có thể trốn tránh được tôi mãi sao?
Nguyễn quang anh
H- *mẹ ơi thằng hâm😔*
Giọng hắn như một lưỡi dao sắc bén cắt vào tim cậu. Không đợi cậu kịp trả lời
Hắn đã vung tay mạnh mẽ, đẩy cậu vào tường. Cảm giác đau đớn lập tức lan tỏa khắp cơ thể cậu, nhưng điều làm Em đau đớn hơn cả chính là sự thật rằng hắn đang ép buộc cậu, khiến cậu không còn là chính mình.
Cậu muốn vùng vẫy, nhưng cơ thể lại không nghe theo sự kháng cự của lòng mình. Sự mạnh mẽ của Đức Duy áp đảo tất cả, và cậu không thể nào thoát khỏi vòng vây của hắn.
Khi bàn tay lạnh lùng của Đức Duy siết chặt cổ tay cậu, Quang anh nhận ra rằng cuộc sống của mình đã thay đổi mãi mãi.
Dù muốn hay không, cậu đã bị cuốn vào một thế giới đầy bạo lực, mà trong đó, hắn là kẻ thống trị.
✧ ˚.ᴘʟᴇ ᴄᴏɴ🔍ɴʜɪ🖇ʟᴏᴠᴇʟʏᴄᴏɴ✧ ˚.
😌
Ê
Quang Anh trượt dọc theo bức tường lạnh lẽo, hơi thở em bị đứt quãng.
Mắt cậu mở to,do hoảng loạn, cố gắng tìm kiếm một lối thoát dù em biết rõ rằng căn phòng này đã trở thành chiếc lồng giam kín không kẽ hở.
Đức Duy vẫn đứng đó, hắn như một bóng đen khổng lồ che phủ cả ánh sáng yếu ớt trong căn phòng.
Tiếng bước chân của Duy vang lên từng nhịp, chậm rãi nhưng nặng nề, như thể đang nghiền nát từng chút hy vọng mong manh trong lòng eim.
Hoàng Đức Duy
Cậu luôn nghĩ tôi là gì?
Hoàng Đức Duy
Là ác quỷ 😈?
Anh khẽ nói, giọng trầm thấp như gió rít qua rặng núi
Hoàng Đức Duy
Nhưng Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Cậu đâu có hiểu rằng cậu đã là của tôi của Đức Duy này từ khoảnh khắc đầu tiên rồi
Quang Anh siết chặt nắm tay, cố đứng dậy dù đôi chân run rẩy nhưng em vẫn không chịu vâng lời
Nguyễn quang anh
Tao không phải thứ để mày sở hữu //gan giọng//
Nhưng lời em vừa dứt, Hắn đã lao tới, tóm lấy cổ áo em, nhấc bổng lên như không chút nương tay.
Cú va chạm giữa lưng em và tường phát ra âm thanh nặng nề, đau buốt lan dọc cả sống lưng.
Đức Duy kề sát mặt cậu, hơi thở hắn nóng, đầy mùi Alpha khiến đầu óc Quang anh như chong chóng
Hoàng Đức Duy
Cậu không cần phải yêu tôi...
Hoàng Đức Duy
Cậu không rời đi là được//thì thầm//
Bàn tay hắn siết lấy cánh tay em, để lại những vết hằn đỏ thẫm
Trong mắt Quang Anh, hắn không còn là một con người mà là một con thú dữ bị tổn thương, bị ám ảnh bởi thứ gọi là chiếm hữu.
Một là buông xuôi chấp nhận tình yêu của hắn đối với mình
Hai là tìm cách phá vỡ vòng giam này kể cả việc phải đánh đổi bằng máu...
✧ ˚.ᴘʟᴇ ᴄᴏɴ🔍ɴʜɪ🖇ʟᴏᴠᴇʟʏᴄᴏɴ✧ ˚.
:)))
✧ ˚.ᴘʟᴇ ᴄᴏɴ🔍ɴʜɪ🖇ʟᴏᴠᴇʟʏᴄᴏɴ✧ ˚.
Như viết tiểu thuyết ấy nhể:)))
✧ ˚.ᴘʟᴇ ᴄᴏɴ🔍ɴʜɪ🖇ʟᴏᴠᴇʟʏᴄᴏɴ✧ ˚.
Ra 4-5 chap end luôn thì ngol🤗😉
:)))
Quang Anh nghiến răng, hơi thở gấp gáp như muốn xé toạc lồng ngực. Mắt cậu đỏ hoe, không rõ vì đau đớn hay giận dữ, nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng vẫn chưa tắt.
Nguyễn quang anh
Tôi thà chết…//em rít lên//
Nguyễn quang anh
…còn hơn sống như cái bóng của anh.
Một thoáng chấn động lướt qua đôi mắt của Đức Duy
như một gợn sóng trong đá. Nhưng rồi, hắn càng siết chặt hơn, như thể câu nói đó là lưỡi dao cứa sâu vào một nơi nào đó trong hắn. Cánh tay hắn run nhẹ, và giọng nói trầm tối lại, vang lên sát bên tai Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Vậy thì cậu không hiểu tôi đến mức nào
Bất ngờ, Quang Anh ngửa đầu, dồn toàn bộ sức còn lại húc mạnh vào cằm Hắn
Hắn lùi lại một bước vì bất ngờ, đủ để Em trượt khỏi tay hắn, lao về phía cánh cửa phía sau
Tay cậu run rẩy mò tìm chốt khoá – nhưng không có. Cánh cửa trơn nhẵn, lạnh như băng, như thể được tạo ra chỉ để không bao giờ mở
Hoàng Đức Duy
Cậu tưởng mình có thể chạy à?//bước tới//
từng bước mang theo tiếng vang như tiếng kim loại lạnh va vào nhau.
Nhưng lần này, Quang Anh không lùi lại. Cậu xoay người, chống lưng vào cánh cửa, tay nắm chặt một mảnh kim loại nhỏ vừa giật được từ chân bàn lúc ngã xuống .bén, gỉ sét, nhưng đủ để gây đau.
Nguyễn quang anh
Mày-mày thử chạm vào tôi lần nữa xem...
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng tuyệt vọng
Một con người khi không còn gì để mất sẽ trở thành sinh vật đáng sợ nhất.
Hắn dừng lại. Im lặng. Mắt hắn nhìn mảnh kim loại đó ,không phải vì sợ, mà vì hắn nhận ra một điều
“Em đã sẵn sàng hủy hoại cả bản thân… chỉ để không thuộc về hắn.”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play