Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Boylove] Bầu Trời Vẫn Có Mây

Chương 1 - Gu Tôi Không Phải Hồng Hài Nhi

Hôm nay thèm trà sữa quá ta! Ê hay là tao với mày ra quán gần trường mình mua đi Hoa.

Phan Khánh Vân là một học sinh lớp 8.Câu nói vừa rồi là cậu rủ bạn của mình.

Sau giờ học,Phan Khánh Vân rủ Thanh Hoa ra quán nước ruột thịt của mình để giải toả áp lực sau một ngày dài đi học .

Thanh Hoa khi nghe bảo rằng mình sẽ được bao nước thì đôi mắt của cô sáng bừng lên và liền chạy ra quán nước trước mà chẳng hề bận tâm gì đến Phan Khánh Vân gì ở đằng sau cả.

Phan Khánh Vân vẫn cứ mãi đi chậm rãi từ từ đến quán nước. Cậu nhìn quán nước thân thuộc của mình lúc nào học xong các tiết tiếng Anh là y như rằng buộc phải ra đây để thư giãn một chút mới được. Tại vì ở nơi đây có phong cảnh rất là đẹp vào thời gian này.

Phong cảnh ở đây mà vào buổi chiều là như một thế giới trong mơ luôn. Bầu trời thì có ánh nắng hoàng hôn được chiếu sáng một khoảng trường của cậu,mỗi ngày là một hình thù khác nhau mà chỉ có ở đây mới có thể thấy.

Đã vậy ở đây mà vừa uống nước vừa nói chuyện thì cũng thoả mái hơn so với ở trước cổng trường đông ngoắc những người phụ huynh đang chờ con của mình học xong.

Thanh Hoa vẫn nhanh nhảu đến quán nước và kêu cô bán nước:

- Cô ơi! Ly milo dầm với ly thái xanh nha cô.

Cô liền vui vẻ đáp:

- Lại là mày với Khánh Vân đẹp trai kia đúng không?

- Dạ!- Thanh Hoa đáp-

Vì Khánh Vân và Thanh Hoa là khách quen của quán nên là lúc nào cô cũng chào đón nhiệt tình mỗi khi thấy gương mặt của một trong hai đứa. Đôi khi thấy chỉ có một đứa là biết hai đứa này đang giận nhau hay gì rồi.

Bình thường người khác nhìn vào là họ sẽ tưởng rằng Phan Khánh Vân và Thanh Hoa là một cặp nhưng chỉ có cô bán nước là nhìn ra Phan Khánh Vân là thích con trai. Cô cũng không tỏ vẻ khó chịu lắm với những chuyện nhạy cảm như vậy. Khi hỏi ra thì mới biết cô cảm thấy những người như vậy cũng có rất nhiều nét dễ thương nên là cô cũng rất quý Phan Khánh Vân.

Nên đó cũng là lí do mà Phan Khánh Vân đặc biệt có tình cảm với nơi này là như vậy đấy.

Phan Khánh Vân sau khi nhận ly thái xanh thì cậu nhìn sang quầy bánh đồ ăn vặt của cô thì thấy có món mới. Cậu hỏi:

- Đây là món mới hả cô?

Cô liền vui vẻ đáp:

- Đúng rồi đó!

Chà... Món ăn mới. "Ăn là có điều ước" của cô Tiên đang nổi khắp mạng xã hội hiện nay. Nó là loại thức ăn nhẹ hay còn gọi là đồ ăn vặt. Đây là một loại bim bim mà có dạng hình con cá. Được phủ một lớp phô mai đang rất là hoạnh thành vào thời gian gần đây.

- Cô đúng là chạy theo xu hướng thật đó! Lấy con một bịch ăn thử đi cô. Về trường trước đi Hoa! Tao mua đồ cái!

Cậu kêu Thanh Hoa về lớp trước để mình mua đồ ăn rồi mang đến cùng ăn chứ đừng đứng chờ cậu.

- Cô ơi! - Một vị khách khác - Lấy con một ly trà sữa truyền thống.

Cô đáp người bạn kia:

- Đợi cô chút! Để cô làm cho.

Cô chủ quán kêu một bạn học sinh đang đứng cạnh cô ra lấy bim bim cho Phan Khánh Vân. Chàng trai đó hình như là con của cô chủ quán thì phải. Chàng trai đó liền đi đến và hỏi rằng:

- Em lấy cái nào?

Phan Khánh Vân liền đáp:

- Em lấy cái bịch Ăn Là Có Điều Ước nha!

Em sao? Phan Khánh Vân cứ tưởng người này là lớp 8 cùng chung khối chứ. Ai ngờ đâu là tận lớp 9 cơ à. Mà chàng trai này nhìn cao ráo, không phải là có nhan sắc quá hoàn hảo gì. Nhưng mà có nét gì đó cuốn hút ヽ⁠(⁠。⁠◕⁠o⁠◕⁠。⁠)⁠ノ⁠.

Sau đó anh chàng đó lấy cho cậu gói bim bim Ăn Là Có Điều Ước theo yêu cầu. Sau đó Phan Khánh Vân liền đưa tiền cho chàng trai đó. Trong khoảnh khắc đưa tiền thì chẳng hiểu sao mắt của cậu cứ cố liếc liếc lên chàng trai đó.

Sau đó miệng của Phan Khánh Vân lại cứ cười tủm tỉm. Cậu sợ bị phát hiện nên là cậu nhanh chóng cuối gầm mặt xuống.Khi cậu vừa cầm gói bánh là vụt qua chàng trai mà chạy về trường với Thanh Hoa. Sau khi cậu vừa về thì Thanh Hoa liền chạy đến và nôn nao bảo rằng xé gói bánh ra để ăn thử đồ ăn đang thịnh hành mấy ngày nay trông như thế nào.

Bình thường khi gặp ai đó thấy đẹp trai là Phan Khánh Vân sẽ khoe với Thanh Hoa liền ngay và luôn. Thậm chí là còn sẽ xoay vòng vòng vài cái để Thanh Hoa liền biết được cậu đang vừa mới gặp trai đẹp. Nhưng lần này thì mọi thứ nó lạ lắm, cậu lại không nói,thể hiện ra nhưng mà trong tim cậu đang đập thình thịch vì chàng trai lúc nãy.

Thanh Hoa liền lên tiếng:

- Ê! Ngon điên! Ăn thử đi mày!

- Ngon lắm sao?

Phan Khánh Vân liền ăn thử một miếng và đúng là nó ngon xuất sắc thật. Từ lớp bánh bên trong cùng với lớp phô mai bên ngoài đúng là sự kết hợp hoàn hảo. Độ giòn vừa phải khiến nó không bị rơi vụn mà lại còn đậm đà giàu mùi vị tinh tế nữa. Sau đó Thanh Hoa mới nói:

- Nãy cô ra lấy cho mày hả!? Ngon điên!

- À không! Có anh kia ảnh đi lấy cho tao.

- Anh nào?

- Tao không chắc... Hình như là con của bà bán nước.

- Nhìn thằng đó giống lớp 7 mà nhỉ!?

Anh chàng lúc nãy nhìn có nét cũng giống lớp 7 nhưng mà nếu đã xưng anh thì chắc phải lớp 9 chứ. Phan Khánh Vân nhìn rất giống những anh trai đang học lớp 8 mà. Sao mà nhầm lẫn cho được. Cậu đáp:

- Lớp 9. Nãy xưng hô anh em đàng hoàng.

- Ờ! Chắc vậy... Ê mà lại có Ngưu Ma Vương để săn rồi kìa.

- Thôi đi má!

- Ủa!? Bình thường gặp Ngưu Ma Vương là nhảy dựng lên mà. Sao giờ lại chê!? Chuyển qua Hồng Hài Nhi rồi à!?

- Gu tao không phải Hồng Hài Nhi! Đang ngỡ là lớn tuổi hơn mà biết được là Hồng Hài Nhi cái ha! Tao bỏ cái rẹt

Chương 2 - Thích Em Rồi Sao?

Sau ngày hôm đó, mỗi khi Phan Khánh Vân đi ngang qua quán nước đó là cậu cứ vô thức mãi đi tìm một bóng hình ai đó. Phan Khánh Vân bình thường sẽ khẳng định là mình thích người này người kia nhưng đều là kiểu cảm nắng hay nhận vơ để đùa giỡn thôi. Chứ không thật sự thích một chàng trai nào cả.

Nhưng mà chàng trai này thì lại có một bầu không khí rất là lạ lùng, dù chỉ mới gặp nhau một lần thôi mà tim của cậu lại rung rinh khi tìm được anh ở quán. Phan Khánh Vân cứ mãi nghĩ rằng chàng trai này là lớp 9. Đúng gu Ngưu Ma Vương của cậu, có lẽ là cậu thích anh ta thật rồi. Nên là Phan Khánh Vân chắc sẽ phải hành động gì đó thôi.

Suốt những ngày còn lại ở trên trường cậu đều tìm bóng dáng của người đó mặc dù cậu còn không biết được người đó tên gì học lớp nào mới được. Phan Khánh Vân chỉ biết dòm ngó xung quanh vào giờ ra chơi chỉ để tìm bóng hình mãi quen thuộc đấy.

Khi yêu vào thì người ta sẽ vô thức từ chối nhưng mà con tim và ánh mắt sẽ truy tìm người mà mình muốn thấy. Khi thấy rồi thì con tim như được xoa nhẹ một cách thật ngọt ngào.

Nhưng mà Phan Khánh Vân phải giả vờ như mình cũng không đang tìm người khác trong lúc đang nói chuyện với bạn bè của mình vào giờ ra chơi. Mà lũ bạn của cậu hay tổ chức các trò chơi boardgame để chơi vào giờ ra chơi như: ma sói, uno,... Mà mâm nào Phan Khánh Vân cũng phải chơi cho hết mình nên là cậu không có thời gian để đi tìm anh chàng bí ẩn đó là ai?

Phan Khánh Vân không biết làm sao để có thể tìm được thông tin của chàng trai đó bằng cách nào nữa. Bây giờ tìm lớp của anh ta để hỏi thông tin thì cũng chẳng thể vì cậu chẳng biết anh ấy ở lớp nào?

Mãi đến ngày chủ nhật thì cậu mới nghĩ ra một kế hoạch. Nó đơn giản như vậy mà cậu lại nghĩ không ra ta. Nó rất là đơn giản thôi, bởi vì anh chàng ấy là con của cô bán nước nên là chỉ cần lựa ngày nào có anh ấy thì cậu sẽ toạc vào quán và mua ủng hộ cô. Sau đó là phụ thuộc vào vận may ma thuật thôi.

Hên thì anh ấy sẽ đi ra và đưa ly nước cho cậu còn không thì chính tay của cô sẽ vươn tới đưa cho cậu. Lúc trước thì Phan Khánh Vân được anh chàng đó đưa ly nước và lấy tiền nhưng mà những lúc đó không có đứng gần như hôm qua nên là cậu không có cảm giác gì hết.

Hôm qua vì anh chàng ấy đứng hơi gần cậu,thậm chí là vùng eo bị va chạm vào đầu gối của Phan Khánh Vân. Nên là lúc này cậu đã vô tình tương tư anh chàng ấy chỉ vì một gói bánh? Thật là... Nghe có vẻ rất buồn cười nhỉ?

Phan Khánh Vân suốt cả hôm Chủ Nhật đó chỉ toàn suy nghĩ về những viễn cảnh mà cậu sẽ biết được tên của anh chàng đó, anh đó sẽ lớp nào và mình sẽ tìm cách tán đổ anh ta. Phan Khánh Vân suy nghĩ những cảnh tưởng ấy thôi cũng khiến cậu đang lướt điện thoại thì cũng ngủ quên mất trên chính chiếc giường của mình.

Và hôm nay chính là thứ hai, ngày đầu tuần để chuẩn bị cặp sách đến trường. Phan Khánh Vân rất vui vẻ và chào đón việc đến trường. Vì để cậu có thể gặp crush của mình đó, Phan Khánh Vân đã dành dụm tiền của mình thì mới đủ tiền ra quán mua nước.

Bình thường cậu dùng tiền mẹ cho mỗi ngày để mua đồ ăn sáng nhưng dạo này cậu cố nhịn ăn hai ngày để dành dụm được số tiền lớn như vậy để có vô tình hôm nay thất bại thì ngày mai sẽ tiếp tục. Chứ lỡ chỉ chuẩn bị hôm nay thôi là nhiều khi mình sẽ mãi không biết anh chàng đó tên gì luôn ấy chứ!

Khi tiếng chuông mà Phan Khánh Vân chờ đợI mãi suốt cả bảy tiếng học tập thì khoảnh khắc này cũng đã xuất hiện. Những lớp nào đã học xong thì ai nấy đều ùa ra như một đám xác sống. May mà thiết kế sân ở cổng trường rất rộng nên là mọi người nhanh chóng phân tán ra,không đứng tụ tập để không khí vừa hầm nóng vừa đầy mùi cơ thể của người khác.

Bình thường thì Phan Khánh Vân không chen vào đâu mà đợi nhỏ bạn thân của mình là Thanh Hoa đến để cùng nhau ra quán mua nước để uống.

Hôm nay là một ngày khác thường nên là Phan Khánh Vân liền nhanh chóng chạy ra ngoài để nhanh chóng đến quán của cô, nhờ việc ra ngoài sớm như vậy thì cậu cũng tránh tình trạng bị kẹt xe của phụ huynh.

Bước đầu tiên của hôm nay là nếu thấy anh chàng đó thì sẽ mới triển khai bước kế tiếp.

Và ngay sự khởi đầu thì mọi thứ có vẻ ổn thoả. Cậu thấy anh chàng ấy vẫn đang giúp mẹ của mình bưng nước ra cho khách. Phan Khánh Vân liền vui vẻ và cậu định đi đến mua nước thì tim cậu lúc này đập liên hồi nhiều đến mức mà tự dưng cậu nghĩ đến cảnh tưởng lãng mạn mà đứng cười.

Những người xung quanh đó nhìn cậu thì Phan Khánh Vân lúc này mới ý thức được mình đang bị cái quái gì. Phan Khánh Vân liền muốn chui xuống lỗ để trốn tránh mọi thứ vì cậu quá xấu hổ rồi.

Sau đó cậu mới lấy bình tĩnh lại và tiếp tục kế hoạch. Phan Khánh Vân liền đi đến và bảo với cô rằng:

- Cô oiiii! Lấy con ly thái xanh.

Cô liền bảo:

- Hoa đâu? Lại giận nhau à!?

Thôi chết, bình thường nếu mà hai đứa tách nhau ra thì cô sẽ nghĩ rằng hai đứa cãi nhau... Phan Khánh Vân chưa chuẩn bị cho trường hợp này nên là cậu chỉ cười trừ cho qua. Cô thấy vậy nên cũng chỉ biết bĩu môi và tiếp tục làm ly trà sữa thái xanh cho cậu. Sau đó cô đưa cho con trai cô và nói:

- Ra đưa cho người ta đi kìa!

Lúc này chàng trai kia bước ra và trên tay đang cầm ly thái xanh. Nhưng Phan Khánh Vân không để ý ly thái xanh mà cậu để ý bảng tên của anh ấy. Cậu cố nhìn và nghĩ trong đầu:

" Nhìn ra được họ Lê rồi... Lê gì vậy ta?"

Sau đó cậu cố nhìn thì cũng ra tên của người ta. Lê Mai Thiên, nhưng mà điều quan trọng là cậu bé đó là lớp 7C...

Chương 3 - Lê Mai Thiên Lớp 7C Hả!?

"Cái gì? Mới lớp 7 thôi á. Ôi trời, Hồng Hài Nhi á hả!?"

Những suy nghĩ bắt đầu muốn từ bỏ cậu bé cứ ngỡ là lớp 9 nhưng hoá ra là lớp 7 mà Phan Khánh Vân đã nhầm tưởng đó giờ. Cậu nhanh chóng đưa tiền ra cho cậu bé đó nhưng mà khi vô tình chạm mắt với cậu bé thì...

Cậu bé Lê Mai Thiên đó ánh mắt thì có vô tình nhìn vào mắt của cậu nhưng mà cậu bé nhanh chóng cầm số tiền và nhanh chóng đi vào quán. Về phía của Phan Khánh Vân dù cậu cố phủ nhận mình muốn quên đi đứa bé này nhưng mà khoảnh khắc đó ánh mắt của cậu nhìn bé nó khác lạ với những chàng trai trước đây lắm. Cảm giác lúc đó nó rất bình yên,cứ như ngay từ đầu dù bé nó ra sao thì cậu đã thích bé nó rồi.

Phan Khánh Vân không chấp nhận được việc mình lại đi thích Hồng Hài Nhi. Mặt của cậu nhanh chóng ngại ngùng và đỏ mặt hết cả lên, cậu nhanh chóng chạy về trường để gặp Thanh Hoa mới được. Khi về trường thì cậu lại vô thức nhìn lén cậu bé đó. Đến một khoảng thời gian ngắn ngủi sau đó thì cậu mới nhận ra hành động của mình. Phan Khánh Vân liền ngại ngùng mà cứ cuối gầm mặt xuống và chạy một mạch đến trường mà không để ý đến những chiếc xe gắn máy xung quanh mình.

Khi về đến trường thì cậu nhìn quanh mà mãi không thấy bạn thân Thanh Hoa của mình đâu. Khi hỏi thì mới biết là cô bạn đó về rồi, Phan Khánh Vân cũng không muốn cho mấy đứa mà mình không thân thiết như thế này. Nên là cậu quyết định đi về rồi uống ly trà sữa này một mình.

Mà ly trà sữa này cũng nên đáng để cậu uống vì người tận tay đưa cho cậu là cậu bé Lê Mai Thiên mà ^^

Phan Khánh Vân cứ mãi cố phủ nhận bằng những ngôn từ trong suy nghĩ của mình như:

" Không phải Hồng Hài Nhi! Bỏ đi! Tìm Ngưu Ma Vương đi..."

Nhưng mà cứ càng suy nghĩ như vậy thì trong tâm trí của cậu vẫn cứ mãi xuất hiện hình bóng của cậu bé Mai Thiên đó vậy... Cứ vô tình xuất hiện mãi thôi.

Phan Khánh Vân sau đó liền lên xe đạp điện của mình và vặn tay ga để đi về, khi đi ngang qua quán nước của cô và cậu bé thì cậu lại liếc nhìn xem có Lê Mai Thiên ở đó hay không?

Khi nhìn thấy em ấy vẫn bưng trà sữa ra cho khách thì miệng cậu bỗng nhếch lên một chút và sau đó vụt ngang qua quán. Trong đầu vẫn cứ mãi hiện lên chữ " Lê Mai Thiên... Lê Mai Thiên lớp 7C."

Phan Khánh Vân đã quên mất những ý nghĩ từ bỏ lúc nãy mà cứ luôn thốt lên tên của cậu bé ấy như đúng rồi. Khi đang trên đường về cậu mới chợt nhận ra bản thân mình đã suy nghĩ quá nhiều về cái tên ấy, lúc này cậu mới không phủ nhận nữa nhưng cũng không vội vàng kết luận mình đã có thật sự thích cậu bé đó hay không.

Phan Khánh Vân chỉ thầm nghĩ rằng: " Cứ từ từ xác định tình cảm của mình cái đã. Nhiều khi thấy bé nó cuốn hút vậy thôi chứ nhiều khi ngày mai là chán liền."

Khi về đến nhà của mình thì cậu mới nhìn đồng hồ là sắp đến giờ ăn cơm rồi nhưng mà ly trà sữa thì lại sắp tan hết đá. Lúc này cậu mới nhanh chóng lấy ly nước ra và thôi đành uống luôn vậy. Chứ để tan đá ra là mất hết ngon luôn.

Trước khi uống thì cậu phải lấy điện thoại của mình mà lên Locket để chụp ly nước rồi đăng lên mới được. Ban đầu cậu tính ghi tựa đề của tấm ảnh là " Bé Mai Thiên" nhưng mà nếu mà đặt như vậy thì nhiều khi cái Hoa nó thấy thì mai nó lên sẽ kiểu như là.

" Ủa Mai Thiên là ai? Thích Mai Thiên hả!?"

Mà tính của Phan Khánh Vân là khi thật sự thích ai đó thì sẽ bị cứng đờ người ra nếu như có ai đó đoán đúng tên crush hoặc hỏi cậu thích crush của mình. Nên là nếu để tựa đề như thế này thì chắc chắn nhỏ bạn của mình sẽ hỏi và cậu không thể giấu được. Đành phải đổi thành cái tên nào đó để vừa thật vừa tránh bị hỏi câu chí mạng. Có thể hỏi "Mai Thiên" là ai hay "Sao được Mai Thiên tặng?" thì Phan Khánh Vân còn có thể tự ứng biến được.

Sau khi suy nghĩ một hồi thì cậu đã quyết định tựa đề của tấm ảnh là " Mai Thiên tặng" tại vì đối với cậu thì đồ uống là do cậu mua nhưng mà cái Mai Thiên tặng ở đây là em ấy đã cho cậu biết được tên của em ấy. Đó là suy nghĩ của Phan Khánh Vân nên là cậu sẽ chốt cái tên này.

Sau đó cậu liền cắm chiếc ống hút của mình vào ly trà sữa và uống một ngụm lớn. Sau đó còn cầm vào chỗ mà Mai Thiên đã từng cầm và liền khen nó là đồ uống tuyệt vời. Vừa uống vừa suy nghĩ:

" Ê ý là giờ nếu mà quen Mai Thiên mà bé nó là con của bà bán nước thì sau này mình sẽ được uống miễn phí hả!? Hahaha"

Phan Khánh Vân chưa gì đã nghĩ đến chuyện của tương lai rồi, cậu nhanh chóng bừng tỉnh lại và nhéo vào chân của mình:

" Ê ý là chưa là gì luôn mà nghĩ đến người ta hoài dị? Mà cái giọng của bé lúc mình mua bánh... Nó ấm điên. Má ơi... Bé nó giọng ấm vãi! Lê Mai Thiên... <3 Haha"

Sau đó cậu lại tự tát bản thân mình thêm một cái nữa vì nghĩ toàn chuyện nhảm nhí. Mẹ của cậu cũng nói:

- Mày bị khùng hả con!? Ngồi đó cười một mình hoài! Dọn chén bát chuẩn bị ăn cơm nè!

Cậu nhanh chóng đáp:

- Dạ!

Khi Phan Khánh Vân muốn tìm hiểu thêm thông tin của bé nó thì cậu mới chợt nghĩ ra một sáng kiến:

- Ờ ha! Có cách rồi!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play