* Ríu rít.
Tiếng chim hót rả rích vui tai ở mỗi sáng, đây là chủ nhật của một mùa hè vội vã, cái nóng gay gắt bên ngoài khiến cậu nhóc ở trong phòng cũng phải cảm ứng được. Ánh sáng gắt gao xuyên qua màng che, cái ổ chăn nhỏ dò ra một bàn tay, mò mẫn một lúc rồi chui người ra.
Cẩn Ngọc Trì mơ hồ nhắm rồi mở đôi mắt bị cơn buồn ngủ vây hãm, quá đột ngột trợn trừng khiến giác mạc bị sướt nhẹ, Cẩn Ngọc Trì im lặng xem khung cảnh bị nhòe đi bởi hơi nước.
Cậu không quá vội mà thẫn thờ ngắm nhìn nơi đây, tựa như đang trải qua một giấc mơ chân thật, Cẩn Ngọc Trì cười nhẹ, dần dần thanh tỉnh, cậu khẽ ngáp một hơi dài. Nhưng thời gian lâu dài cậu vẫn không có dấu hiểu tỉnh khỏi cơn mơ, hoài nghi nhìn đến căn phòng vừa xa lạ lại quen thuộc.
Nhận ra thứ gì đang diễn ra, Cẩn Ngọc Trì ngơ ngác một lúc lâu mới khẽ dụi mạnh đôi mắt.
Cố gắng lại nhìn một lượt xung quanh, tầm mắt cậu nhìn xuống bàn tay của chính mình.
‘Đây là....’ Cậu không chắc chắn mà tự hỏi, giơ tay sờ má, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu, vốn muốn chính tay giáng xuống một cái tát để xem đây là mơ hay thật.
Nhưng cậu luyến tiếc.
Kiếp trước trải qua bao nhiêu chuyện, Cẩn Ngọc Trì sớm đã không còn bất ngờ gì với những chuyện kỳ lạ thần bí cả.
Cậu lẳng lặng thêm một hồi nữa.
“Ha.” Cẩn Ngọc Trì cười lạnh, buông bàn tay ra khỏi má, chơi đùa những đầu ngón tay nhỏ nhắn thon dài. Chợt giống như lý trí đã về với buôn làng, Cẩn Ngọc Trì nhanh chóng giở chăn lên, cậu chạy nhanh như bay ra khỏi phòng của mình.
Chạy vội trên sàn nhà với đôi chân trần, người hầu trong nhà thấy thiếu gia chạy loạn, bay nhanh lướt qua người mình như sau lưng có thêm một đôi cánh.
“Cậu chủ! Ở trong nhà không được chạy loạn!!” Người hầu í ới dặn dò theo bản năng, nhưng trước tiên là không tin người vừa chạy vụt qua là Cẩn Ngọc Trì, bởi trong biệt thự ai ai cũng biết giờ này luôn là lúc thiếu gia say giấc.
Nhìn nhìn thời gian, mới có 7 giờ sáng.
‘Chuyện lạ trong đời, người vừa rồi là cậu chủ nhà mình hả? Mình có hay không hoa mắt rồi?’ Nữ hầu tự hỏi, vừa rồi Cẩn Ngọc Trì chạy ngang qua là khúc cua, biến mất nhanh đến mức bản thân còn không có nhìn rõ ràng, nhưng tiếng bước chân vẫn còn ở đó, hiển nhiên là không phải hoa mắt.
Cẩn Ngọc Trì chạy thục mạng đến trước cửa phòng trong biệt thự, trái tim thình thịch đập nhanh hơn bao giờ hết, cậu thở dốc vài hơi rồi khẽ ôm chặt vạt áo ở vị trí trái tim.
Thấp thỏm đẩy ra cửa phòng.
* Kẽo kẹt ---- !
Nặng nề cửa gỗ khi bị đẩy vào trong, âm thanh rợn người lại kẹt xỉ. Không giống trong trí nhớ đặt những đồ vật giản dị, u tối, mà là một phòng trống để đồ gia dụng.
“Không.... tại sao không có....” Cẩn Ngọc Trì ấp úng.
“Cậu chủ? Hôm nay là ngày gì đặc biệt hay gì mà sao cháu lại dậy sớm như vậy, đứng ở đây là có việc gì à?” Một tiếng nói bất ngờ vang lên, lôi tinh thần đang hoang mang bất ổn định của Cẩn Ngọc Trì về với thực tại.
Giọng nói ấy ồm ồm khàn nhẹ, riêng biệt của việc lão hóa ở trên người của kẻ nọ, Cẩn Ngọc Trì chậm rãi xoay người nhìn về phía bên cạnh. Giọng nói quen thuộc, dịu dàng khả nhân, từ ái, gương mặt Cẩn Ngọc Trì đã lâu không nhìn thấy.
Tiếng nói Cẩn Ngọc Trì mắc kẹt ở cổ họng vài giây, mới lắc đầu, xong, cậu vội hỏi “Ông quản gia, căn phòng này sao lại để trống?”
Non nớt âm thanh của Cẩn Ngọc Trì khi hỏi, có sự cẩn thận lại khá run rẩy.
Quản gia nghe vậy có chút khó hiểu, quan tâm nhìn gương mặt đầy mồ hôi của Cẩn Ngọc Trì, ông khẽ cúi người, ngồi xổm ở trên sàn, bởi đã có tuổi rồi, vậy nên một chân của ông gần như quỳ sụp trên đất.
Từ trong túi áo lấy ra chiếc khăn tay sạch sẽ, quản gia không nhanh không chậm mà lau đi mồ hôi trên trán và gương mặt của Cẩn Ngọc Trì, vừa đáp “Vâng, đây là căn phòng cất chứa đồ cũ trong nhà, cậu chủ có ý tưởng gì mới mẻ sao? Hay là muốn sử dụng nó để làm thành căn phòng nào à?”
“Không.” Cẩn Ngọc Trì đáp, khi cậu nghe đến vậy, trong đáy mắt khẽ lóe lên ánh sáng kỳ lạ, nhưng cậu che giấu rất mau, rồi khẽ lắc đầu, trong lơ đễnh, cậu tiếp tục hỏi quản gia “Hôm nay là ngày nào vậy, ba mẹ đi đâu rồi.”
Quản gia trả lời “Hôm nay là đầu tháng 6, gia chủ và phu nhân đã đi từ sáng sớm, đến cô nhi viện.”
“Cô nhi viện?” Cẩn Ngọc Trì theo bản năng lặp lại, cậu không đợi cho quản gia tiếp tục hỏi thêm gì, đã chạy vội đi rồi.
Không ai thấy được, khóe môi của cậu giương lên một nụ cười ác ý.
Cẩn Ngọc Trì thật sự muốn cười to một trận, vội vàng trở về phòng của chính mình, cậu vọt vào trong phòng tắm, nhảy đúp lên chiếc ghế được đặt ở gần bồn rửa tay, chiếc gương đang phản chiếu gương mặt của cậu. Da dẻ trắng mịn hồng hào, Cẩn Ngọc Trì lúc bấy giờ đã 10 tuổi, có nghĩa là Thời Niên Yến mới 7 tuổi.
Gương mặt Cẩn Ngọc Trì rất nhỏ, đường nét mềm mại thiên hướng nữ tính một chút, nhưng thay vào đó, hẹp dài đôi mắt cũng với sóng mũi cao cao khiến Cẩn Ngọc Trì tuấn tú hơn rất nhiều, giờ phút này còn biết kiểm soát biểu cảm, một đứa bé 10 tuổi lại đang trầm ngâm suy tư. Cái khí chất khác một trời một vực hoàn toàn với một đứa trẻ ở lứa tuổi như vậy.
Kiếp trước, Cẩn Ngọc Trì bị Thời Niên Yến hại chết một cách ngọt ngào lại không hề phát hiện ra âm mưu ở đằng sau. Chẳng thà một đời không hay biết gì, thế nhưng không, trong 49 ngày sau khi chết, Cẩn Ngọc Trì mới nhận ra rằng cái chết của cậu, ba mẹ và cả những thứ quá khứ đã xảy ra.
Tất cả đều do một tay Thời Niên Yến dàn xếp, và tính kế cậu.
Linh hồn Cẩn Ngọc Trì bị vây trong căn biệt thự Cẩn gia, về sau, nhờ có Cẩn Thận Hành, bản thân có được cơ hội mượn xác hoàn hồn, mà cái xác tên Thư Lễ ấy, đúng là một sự bất ngờ mà Thời Niên Yến đã để lại.
Cuối cùng anh tự sát, gia sản vậy mà lại được di chúc ghi lại, để cho Thư Lễ, Cẩn Ngọc Trì ánh mắt ám trầm đi. Cậu cúi đầu che giấu cảm xúc oán hận đang dần khống chế bản thân.
Thời Niên Yến tự sát, nhưng không chết, chỉ có điều vết thương vô cùng nặng, một vết cắt ở cổ, vĩnh viễn sẽ không có cơ hội tỉnh dậy, hóa thành một cái xác không hồn, Thời Niên Yến ơi là Thời Niên Yến, anh tốt nhất, đừng lại rơi vào tay tôi.
Em - trai!
Cẩn Ngọc Trì nghiến khẽ cái xưng hô này tại kẽ răng, cười gằng.
Bắt đầu, là từ lúc bao giờ?
__
Cẩn Ngọc Trì xả nước, luôn có một câu hỏi không có lời giải đáp, cậu hợp đôi tay lại để hứng lấy nước đang được chảy xuống từ vòi, âm thanh róc rách dễ nghe bên tai, vang vọng trong phòng tắm. Giọt nước tạo một vũng nhỏ ở lòng bàn tay, và tràn đầy.
Cẩn Ngọc Trì tạt lên mặt, * tóc tách.
Từng giọt nước nhiễu xuống bồn, theo hành động lắc nhẹ của Cẩn Ngọc Trì, giọt nước từ ngọn tóc nhanh chậm rơi xuống.
“Phù....” Cậu thở ra một hơi dài.
“Cơ hội lần 2.” Cẩn Ngọc Trì nhẩm nói, ánh mắt cậu chậm rãi di chuyển nhẹ nhàng, khẽ cụp xuống, lòng có muôn vàn câu hỏi, cậu khẽ ngước lên giơ bàn tay ướt át của mình lau sạch mặt kính, “Mượn xác hoàn hồn ở kiếp trước, đó đã là một kỳ tích rồi, bây giờ lại thêm sống lại.”
“Liệu, mình có phải con người nữa hay không?”
“Chậc.” Nói đến đây, Cẩn Ngọc Trì tặc lưỡi một tiếng, rửa mặt súc miệng nhanh chóng xong, bước khỏi chiếc ghế kê chân, cậu tiện tay rút lấy chiếc khăn lau mặt, mùi thơm thoang thoảng ập đến, thỏa mãn thoải mái đến lạ lẫm. So với vừa rồi còn mơ hồ ngái ngủ, thì lúc này Cẩn Ngọc Trì đã thanh tỉnh hoàn toàn, đủ bình tĩnh để suy nghĩ và sắp xếp lại những việc bản thân cần làm.
Cậu nhấp nhả lòng bàn tay mình, một tay lau mái tóc bị nước tạt ướt sũng, một tay huy nhẹ, đấm vào cửa tủ quần áo gần nhất với bản thân.
\* Rầm!
Ánh mắt Cẩn Ngọc Trì sắc bén ‘Thời Niên Yến ghét mình từ bao giờ nhỉ, âm thầm ghi hận lâu đến vậy, kể cả chính mình cũng không phát hiện ra bất thường.’
Đau nhói bất chợt từ tay truyền đến, Cẩn Ngọc Trì ve vẩy một cái, đưa mắt nhìn căn phòng ngủ lúc này đã tràn vào những tia nắng gắt gỏng của mùa hè, cơn gió vi vu thổi bay lên mành che.
Cẩn Ngọc Trì hít vào một hơi, không khí mát lạnh lại thông thoáng, hoàn toàn không hề có một chút ẩm thốc tối tắm, một hình ảnh ở kiếp trước bay lướt qua, khơi gợi lên cơn tức giận kiềm chế đã lâu của Cẩn Ngọc Trì, cậu tối sầm mặt, nhịn không được mà mắng ‘Địt mẹ, đây mới là nhà chứ, đâu ai như Niên Niên khốn nạn đấy. Là người mà đéo khác gì vong hồn, cặc!’
‘Về đây, tao cho mày chết!’
__
“Hắt xì!”
Tiếng sụt sịt khẽ. Thời Niên Yến cảm giác được mũi cực kỳ ngứa, anh đè nén tiếng động của bản năng cơ thể, dùng suy nghĩ cùng hệ thống của mình bàn luận ‘ Khó chịu quá.... Hình như là ai đang mắng anh. ’
﹝Em nghĩ là Cẩn Ngọc Trì, không hắn còn ai vào đây.﹞Hệ thống liệu sự chẳng cần suy đoán cũng biết ai mắng chửi Thời Niên Yến, nó trợn mắt, bỉu môi phán.
‘ Đáng để chờ mong đấy chứ. ’ Anh đáp, rũ xuống đầu, rồi nhìn lên xem phản ứng của người ngồi ở ghế lái.
Trên chiếc xe đang di chuyển trên đường núi về đến Cẩn gia, cậu nhóc sau khi vô thức khi nhịn không được khi cắt ngang phải tiếng người đang nói, lúc sau liền thấp thỏm che lại miệng của mình, nhìn vợ chồng nhà họ Cẩn, gia chủ lái xe và phu nhân của mình đang hỏi ý kiến của Thời Niên Yến.
Cẩn gia chủ thích tự mình ngồi vào ghế lái.
Cảm giác làm chủ tay lái cũng như tự mình nắm thế chủ động vận mệnh ở trong tay, ông rất ít khi sử dụng tài xế, dù cho có là có, cũng rất ít.
Phu nhân ngồi ở ghế phó lái, lời một nửa liền ngừng lại, bà không có ghét khi bị cắt lời, không khó để nhận thấy Thời Niên Yến không tự nhiên.
Phu nhân cực kỳ dịu dàng đưa cho Thời Niên Yến khăn giấy, hỏi “Niên Yến, con cảm giác không khỏe à?”
Thời Niên Yến nhận lấy khăn giấy từ tay của phu nhân, anh lắc khẽ đầu, trên mặt anh có vẻ không quá quen với việc được đối xử dịu dàng đến mức ôn nhu như vậy.
Nhưng vì không làm người khác ngượng ngùng hoặc đối với bản thân ấn tượng không tốt, huống chi đây là người nhận nuôi anh, Thời Niên Yến tự nhiên mà cười khẽ, rất nhẹ, đủ để cái sự thấp thỏm lo sợ của bản thân đủ để nhìn ra, và cũng là cho hai vợ chồng Cẩn gia vừa ý với sự khôn khéo mà anh có.
“Dạ.... không, con ổn, con.... chỉ có chút lo lắng thôi, không sao đâu ạ.”
“Là sợ Cẩn Ngọc Trì nhà cô, đúng không?” Phu nhân khẽ bật cười ngay sau khi anh trả lời, càng là vui vẻ cùng bất đắc dĩ hơn khi xem thấy biểu cảm trên gương mặt Thời Niên Yến.
Anh ngượng ngùng, không nghĩ phu nhân lại dễ dàng đoán ra được điều bản thân lo sợ, không còn cách nào, lời nói dối thiện ý bị sự dịu dàng ấy vạch trần, Thời Niên Yến đành thành thật gật đầu.
“Vâng....”
Bà tiếp tục trò chuyện với anh, hòng giảm bớt sự căng thẳng ấy “Cẩn Ngọc Trì nhà cô không xấu, hơn nữa tính tình còn rất dễ nói chuyện, về sau cháu cũng là thành viên trong gia đình của cô, và hơn hết, người muốn có một người em, là Ngọc Trì.”
Thời Niên Yến khẽ hít sâu một hơi, giống như đã có thêm động lực, anh mỉm cười, mi mắt khẽ cong lên vui sướng “Vâng ạ!”
“Con cũng mong.... anh ấy thích Niên Yến.”
“Tất nhiên rồi, cô và chú đều rất thích Niên Yến, và Ngọc Trì cũng sẽ cảm thấy như vậy, không tin.... cháu nghe chú xem!”
Sớm biết tính chồng ít nói, phu nhân họ Cẩn hỏi “Anh có thích Niên Yến hay không?”
“.....” Ông nhìn kính chiếu hậu, đứa bé mãn nhãn ánh mắt cực kỳ chờ mong cùng thấp thỏm mẫn cảm, Thời Niên Yến cẩn thận nhìn vẻ mặt của ông xem có phải thật hay giả, vài giây không thấy ông đáp, đã thoáng chút thất vọng. Giống như còn đang tự mình thuyết phục bản thân, khẽ cụp xuống ánh mắt.
Cẩn Thời Hành lòng mềm mại, cười khẽ rồi đáp “Thích.”
“Hì hì.” Một tiếng cười rất khẽ, Thời Niên Yến khẽ khàng nắm bàn tay đang đặt trên đùi, hạnh phúc đến nhịn cũng đã không nổi.
“Niên Yến cảm ơn ạ, con.... cũng rất thích cô chú.”
“Ừm ~.” Phu nhân vừa ý phụ họa, cảm giác dỗ dành một đứa trẻ hiểu chuyện, cũng là một thành tự không nhỏ, gia chủ thấy vợ mình vui vẻ, sự cưng chiều cũng thông qua từng cử chỉ nhỏ, theo vợ cũng cười. Bầu không khí trong xe hòa hoãn ấm áp vô cùng.
﹝Hừ. ‘ Ngọc Trì cũng sẽ thích ~. ’ Không có đâu, hận không thể giết anh được nữa là.﹞Engfa lên tiếng cười nhạo, cắt ngang và vô tình chen vào trạng thái nhập diễn của Thời Niên Yến.
Vẻ mặt Engfa đăm chiêu lắc lắc đầu, nó cắn lách tách hạt dưa trong tay, hoàn toàn không có loại cảm giác tội lỗi vì phá phách khí thế diễn kịch của Thời Niên Yến. Cũng may là lúc này đã diễn qua màn rồi.
“....” Anh sớm đã tập thành thói quen Engfa lảm nhảm, nhờ đó mà kỹ năng diễn xuất ở kịch bản trước cũng xem như xuất quỷ nhập thần, lừa được Cẩn Ngọc Trì, lừa gần như cả đời, cũng tự lừa rằng bản thân yêu Cẩn Ngọc Trì bằng cả sinh mạng, bằng một cách hối tiếc mà tìm đến cái chết.
Thời Niên Yến tiếng lòng có chút sống không còn gì luyến tiếc, nói ‘ Anh nghĩ mình cũng cần một bác sĩ để trị liệu tâm lý. ’
﹝Thật luôn? ﹞Engfa lập tức vứt đi đống hạt dưa, nó vòng quanh anh, đánh giá sơ lượt dữ liệu cơ thể và trạng thái, nó dụi dụi thân mình béo tròn ở mặt Thời Niên Yến ﹝Kí chủ lúc này giống người hơn rồi! ﹞
‘ Vớ vẩn, anh thuận miệng nói, nếu không phải em làm phiền thì anh không có mềm lòng như vậy rồi.... Em, bây giờ em biến đi ra chỗ khác chơi! ’
﹝Xí (`ε´)﹞Engfa phồng má, phụng phịu gặm Thời Niên Yến một ngụm, rồi chạy trốn. Trước khi đi còn không quên phủi sạch tội lỗi﹝Rõ ràng là anh thích người ta, đừng có đổ thừa, em không nhận cái tội trạng từ trời rơi xuống này!﹞
Bóng Engfa mất hút đi, Thời Niên Yến chậm rãi nhìn về hướng của nó ‘Thích.... ’
Phản ứng lại đây, anh trầm mặc, tự mình nắm chặt tay, phủ nhận ‘Không phải.... ’
Siêu xe đi vào trong biệt thự Cẩn gia, cổng lớn được tự động mở ra mời chào đôi vợ chồng đã về nhà.
Chiếc xe khi chậm rãi tiến lên sân trang viên, rộng rãi thoáng đãng bãi cỏ xanh mướt, gạch men lát bằng phẳng cùng đài phun nước trước nắng, rực lên sinh cơ đến lạ. Quan cảnh quen thuộc ở mười mấy năm sau vẫn giữ được như thuở ban đầu.
Cũng chính là nơi này, kiếp trước, kiếp này, về sau, đều sẽ cùng bản thân gắn bó tiếp một đoạn thời gian nữa.
Thời Niên Yến ánh mắt lướt qua một tia u sầu, nhanh đến nổi không ai nhận thấy kể cả Cẩn Thời Hành đang nhìn thoáng qua anh. Một lúc sau, ánh mắt Thời Niên Yến phù hợp với một đứa trẻ mới vừa tiến vào một môi trường mới nên có.
Tựa như tiểu ấu miêu, chú mèo nhỏ tràn đầy dè dặt và đề phòng, cùng với đó là tò mò về một ổ ấm mới vừa đặt chân, muốn tham quan, khảo sát địa điểm, lại sợ hãi không muốn bước tiếp.
Cẩn gia được xem là một danh gia vọng tộc lâu đời, thế hệ rải rác không kém gì Thời Trần Thời Lê cũ, vậy nên từ cuộc sống đến thói quen sinh hoạt dù mang nét giản dị, nhưng so những nhà giàu mới nổi phô trương vẻ hào hoa, sự thầm lặng này chỉ cần tinh ý, tinh mắt vẫn phát hiện ra nơi nới đều hơn gấp trăm gấp ngàn lần.
Giúp việc cùng quản gia đi ra đón vợ chồng Cẩn gia đã về, cùng đó là mở xe giúp Cẩn Thời Hành, Thời Niên Yến nhìn người hầu mở cửa sau, ngập ngừng vài giây rồi vội xuống xe, đi theo bước chân của phu nhân cùng vào trong nhà.
Thoáng chốc còn nhìn về phía sau.
“Nó là ai?” Khi bước vào nhà, Thời Niên Yến còn chưa có thay giày dép đã nghe thấy tiếng hét chói tai, dù thanh giọng cao cao khó nghe khi rống gào đã biến dạng, nhưng không thể nhầm lẫn vào đâu được.
Là Cẩn Ngọc Trì.
Thời Niên Yến thân mình khẽ run lên, anh không kìm được mà ngẩng đầu nhìn thoáng Cẩn Ngọc Trì.
Đứa bé đang khoanh tay nhìn Thời Niên Yến, cảm giác giống như đang ở trên cao nhìn xuống anh vậy, vẻ mặt tức giận đến mức đôi mắt to tròn kia như muốn lóe lên tia lửa phừng phựt, đáng yêu đến mức Thời Niên Yến suýt bật cười, theo bản năng muốn mỉm cười mà tiến lên dỗ dành.
‘Đáng chết thói quen.’ Anh thầm mắng chính mình không có tự chủ, suýt nữa làm theo bản năng của kiếp trước mà tiến lên, rốt cuộc thì so với thói quen, Thời Niên Yến vẫn lý trí hiểu được địa vị của bản thân ở đâu và đang ở tình thế gì.
Kiếp trước anh phụ Cẩn Ngọc Trì, mềm lòng nhất thời mà dùng những cách đơn giản lại vòng vo để Cẩn Ngọc Trì thất vọng với bản thân, kiếp này....
Anh với không tới Cẩn Ngọc Trì.
Thời Niên Yến biểu cảm bên ngoài sợ sệt mà lùi về trốn sau phu nhân, Cẩn Thời Hành thấy đứa con trai như thế rêu rao dọa sợ Thời Niên Yến, ho khan khẽ rồi biện giải “Ngọc Trì, nhỏ tiếng một chút, không được dọa sợ Niên Yến.”
“Con hỏi nó là ai cơ mà?!” Cẩn Ngọc Trì gào lên, cậu vốn đã là đứa con được cưng chiều nhất nhà, tính tình tiểu bá vương cũng là được chiều quá mức mà thành. So với kiếp trước khóc lóc phản kháng vô cớ, còn bị Thời Niên Yến mới 7 tuổi hãm hại đến uất nghẹn mất lòng ba mẹ, kiếp này Cẩn Ngọc Trì chẳng còn sợ cái đếch chó gì nữa. Cậu không sợ trời cũng chẳng sợ đất, hơn nữa trí khôn của cậu ở đây, làm sao lặp lại sự việc ở kiếp trước nữa.
Cậu lập tức chỉ về phía Thời Niên Yến, gào khóc “Ba đã bảo là đón em gái về! Vậy nó là ai?! Con không thích nó ở đây, con không muốn có em trai! Đưa nó về cô nhi viện hoặc con chết cho ba xem, con không thích có nó! Con không thích!”
Cẩn Thời Hành quát “Cẩn Ngọc Trì!”
Thời Niên Yến lặng lẽ kéo nhẹ váy phu nhân, thấy sự chú ý kia đã được đưa về đến trên người, Thời Niên Yến khẽ cười, nhưng khóe mắt đã đỏ hoe, muốn khóc nhưng lại không khóc, quật cường đến lạ. Tiếng anh nghẹn ngào “Con.... con về cô nhi viện.... cũng được, cô.... cô ơi.... con.... sợ.”
Thời Niên Yến nói xong, âm thanh sụt sùi càng lúc càng nặng nề hơn, tầm nhìn của anh theo đó cũng mờ nhòe, còn không có nghe được lời nào của phu nhân, chỉ nghe thấy bên tai truyền đến tiếng bước chân trầm đục ở trên sàn.
Càng lúc càng tiến gần hơn.
* Chát!!!
Một tiếng vang lớn.
* Rầm!!
* Khuỵch.
Cùng đó là một âm thanh bị va chạm, Thời Niên Yến đầu đập mạnh vào kệ tủ, ngã sầm trên mặt đất, nước mắt lách tách rơi xuống trên nền sàn nhà lạnh lẽo, Thời Niên Yến ngơ ngác ôm lấy một bên mặt bị tát đến sưng tấy lên. Đủ để hiểu được Cẩn Ngọc Trì đã dùng lấy bao nhiêu sức lực để dồn vào một cái tát này lên trên người Thời Niên Yến.
“Mày khóc làm cái chó gì, tao còn chưa đánh mày thì mày dám khóc hả! Bây giờ thì mày khóc, mày khóc đi! Đừng hòng vào được nhà của tao, thứ chó không có nhà về! Thứ sao chổi không ai cần!! Cút đi! Cút!!!” Cẩn Ngọc Trì gào thét lên, cuối cùng không biết là ai đánh ai, ai bắt nạt, ai quá đáng hơn ai. Người đánh là Cẩn Ngọc Trì vậy mà cũng nghẹn ngào mà khóc rống lên, thê lương tiếng thét gào của một đứa trẻ vang vảng lên trong biệt thự Cẩn gia.
Thời Niên Yến lại không lên tiếng nào cầu xin nữa, lẳng lặng nghe tiếng chửi rủa của Cẩn Ngọc Trì, không ai rõ hơn anh về lý do tại sao Cẩn Ngọc Trì lại quá khích đến mức như vậy cả. Cũng như là tiếng khóc hòa cùng uất hận của kiếp trước không được giải tỏa, cũng là....
Anh đáng phải chịu.
Kiếp này, anh trả lại cho em, trả đủ cả nhé.
﹝Chà ~ hệ thống về muộn mất tiêu rồi.﹞Một tiếng cười khẽ thân quen truyền đến bên tai của Thời Niên Yến, ánh mắt anh khẽ lóe lên ánh sáng rồi biến mất, Engfa trở về vừa kịp lúc mà ký chủ đã ăn đánh.
Còn không kịp xem trò vui thì đã kết thúc.
‘ Em ấy quá kích động. ’ Thời Niên Yến không nói điều vô nghĩa, anh giao lưu cùng với hệ thống. Xem thân hình Cẩn Ngọc Trì còn không có bao lớn, bị Cẩn Thời Hành giữ chặt lại và dỗ dành, cảm xúc kích động quá khích ấy lúc sau mới chịu dịu xuống.
Chỉ còn tiếng thở dốc hổn hển.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play