Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[ RHYCAP ] Gió Núi Thì Thầm.

chap 1: rơi ví, rơi cả con tim

Trưa hè, nắng chang chang phủ khắp con dốc đất đỏ lên bản. Quang Anh – áo sơ mi trắng vừa bụi vừa nhăn – đang cúi xuống nhặt lại cái ví đánh rơi thì có một bàn tay khác chộp lấy trước.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ cái ví này của tao nha!
Quang Anh ngẩng lên. Trước mặt là một đứa nhỏ hơn cỡ một, hai tuổi, ôm bó rau rừng, mặt nhễ nhại mồ hôi mà vẫn trợn mắt quát anh như thể anh vừa lấy trộm trâu nhà nó.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
…Của tôi.
Quang Anh bình thản nói.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chứ ai rơi? Tao nhặt được đầu tiên đấy nhé. Cơ mà thấy mày đẹp trai, tao trả, được chưa?
Quang Anh im lặng. Đứa nhóc trước mặt đang cầm ví giơ ra… rồi rụt lại, nhe răng cười:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Mày định đi đâu đấy? Lạc rồi đúng không?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
...
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ kìa. Câm à? Người thành phố lạnh thế, gió thổi tí là bay mất tiêu à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đưa ví đây.
Giọng anh bắt đầu trầm hơn.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Bình tĩnh. Muốn lấy thì nói câu ‘Cảm ơn Duy đẹp trai’ đi đã~
Quang Anh thở dài. Lần đầu tiên trong đời, một tổng tài như anh lại bị trẻ con dân bản trêu như con.
Nhưng lạ thật… không thấy bực.
Thậm chí… thấy vui.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cảm ơn Duy đẹp trai.
Anh nói, giọng cứng đơ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thế mới đáng yêu. Mai tao dắt mày đi suối bắt cá nha. Nhưng mà nhớ đừng mặc đồ xịn. Trượt chân tao không cứu đâu đấy~
Quang Anh cầm lại cái ví, quay đi được hai bước thì quay đầu lại hỏi:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Uầy. Sao em biết nói giọng Bắc tròn vành rõ chữ thế
Duy đang hí hoáy buộc lại bó rau, nghe vậy thì ngẩng lên, nheo mắt:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ hay. Chứ mày tưởng dân bản thì nói tiếng khỉ à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không… ý tôi là… giọng em giống kiểu học sinh Hà Nội ấy.
Duy khoanh tay, nhìn anh từ đầu tới chân rồi nhếch mép:
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tao học online với cái thằng ở Hà Nội suốt. Dạy tao từ ‘ủa’ tới ‘mày có bị làm sao không đấy’. Giờ mày nói gì tao hiểu hết, còn bắt bẻ lại được cơ.
Quang Anh bật cười khẽ:
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Giỏi nhờ.
Duy lườm.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tất nhiên. Mày tưởng tao chỉ biết chăn trâu hái rau à? Ở bản cũng có Wi-Fi đấy bố ạ.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Gọi tôi là anh đi.
Quang Anh chỉnh lại tay áo, mắt vẫn không rời khuôn mặt Duy.
Duy chống nạnh.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ơ thế mày không thấy tao gọi ‘mày’ là thân thiết lắm rồi à?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thân thiết kiểu gì mà trêu tôi suốt.
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Thì tại mày đẹp trai, tao không trêu thì trêu ai~
Duy cười toe, rồi quay đi – nhưng tai đỏ bừng.
ThLinhh🐧
ThLinhh🐧
🥰💩🥵

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play