1 giờ sáng.
Nghĩa trang một xã vùng ven thành phố.
Hồ Như Điệp ngồi ủ rũ trước tấm bia mộ. Cô đọc đi đọc lại mấy lần dòng tên người khắc trên bia đá vẫn không thể nào tin người được lập bia chính là cô.
Cô đưa tay lần chạm vào di ảnh, người trong ảnh có mái tóc dài, nụ cười an nhiên đầy hạnh phúc. Bức ảnh này là Phúc Nguyên chụp cho cô, lúc cô báo tin vui đã có thai với anh. Phúc Nguyên bảo: Anh muốn lưu giữ giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời anh.
Anh là con một của nhà họ Đỗ, nhà anh nổi tiếng giàu có nhất làng. Của ăn mấy đời không hết nhưng lại hiếm con. Bố mẹ đã già, họ rất muốn có đứa cháu mũm mĩm để nối dỗi tông đường. Biết con dâu có thai, bố mẹ anh mừng lắm.
"Con xin nghỉ việc, từ giờ ở nhà dưỡng thai! Nhà ta không thiếu tiền chỉ thiếu đứa cháu. Sinh con trai, mẹ cho con 2 tỷ, con gái 1 tỷ. Sinh càng nhiều thì càng tốt."
Nghe mẹ chồng nói vậy, Như Điệp thương bà ham cháu. Cô ngoan ngoãn nghỉ việc ở nhà chờ sinh.
9 tháng mang nặng, đẻ đau, Như Điệp còn chưa kịp mừng, chưa kịp nhìn mặt đứa con trai bé bỏng, chưa kịp ôm con, chưa kịp cho con bú dòng sữa non đầu...cô đã nằm sâu dưới ba thước đất.
Vì sao cô nằm đây?
Như Diệp không biết!
Cô nhớ giây phút sinh con thành công, cô vẫn còn rất tỉnh táo nghe rõ tiếng khóc chào đời của con...
Ấy vậy mà...giờ cô đã thành người thiên cổ.
"Con của mẹ. Con trai bé bỏng của mẹ!" Như Điệp bay vút lên từ ngôi mộ mới. Lần theo mớ vàng mã, cô đi về làng.
Qua hết con đường rợp đầy bóng tre. Con đường này trước kia mỗi lần có dịp đi ngang qua đây, cô đều rất sợ. Sợ tiếng kẽo kẹt của nó, sợ từ trong bóng đen một con ma trắng nào đó nhảy ra hù cô.
Cổng làng hiện ra trước mặt. Bước qua cổng, cô rẽ trái về nhà.
Sân nhà vẫn còn rạp, vẫn còn dư âm một đám ma buồn. Xuyên qua cửa cô đi vào trong.
Bỏ qua bàn thờ phảng phất khói hương, Như Điệp đi về hướng có tiếng khóc ư ử của trẻ nhỏ. Tiếng khóc phát ra từ phòng dành cho trẻ, phòng này chính tay vợ chồng cô trang trí chào đón con trai đầu lòng.
Cô lại gần chiếc nôi đang lắc lư. Trong nôi đứa bé mũm mĩm thật đáng yêu giống như vợ chồng cô và ông bà nội ước ao. Con trai bé bỏng của cô đang trở mình tìm sữa. Như Điệp đưa tay áp lên bầu ngực căng sữa, cô vén vạt áo, khom người bế con...nhưng cô không tài nào bế con được. Cô chỉ có thể chạm bàn tay vô hình vào má con mân mê, tay kia đung đưa chiếc nôi, cất tiếng hát ru khe khẽ...mà nước mắt không ngừng rơi. Tiếng hát lần đầu ru con...
"Gió mùa thu...mẹ ru mà con ngủ...
Năm canh chày...năm canh chày...thức đủ vừa năm
Hỡi chàng chàng ơi...hỡi người người ơi
Em nhớ tới chàng...em nhớ tới chàng..."
"Hãy nín nín đi con
Hãy ngủ ngủ đi con
Con hời mà con hỡi...con hỡi con hời
Con hỡi con hời..con hỡi con..."
Đứa con bé bỏng tội nghiệp của cô đã ngủ say nhưng Như Điệp vẫn chưa ngưng hát ru. Bên chiếc nôi, cô ngồi ngắm con. Càng ngắm càng xót xa đau thương tiếc nuối. Cô hận ông trời nỡ để mẹ con cô sinh ly tử biệt.
Tiếng gà eo óc gáy tàn canh.
Như Điệp vội đứng lên. Cô khom người hôn vào má con, bịn rịn vẫy tay tạm biệt.
"Con trai ngoan của mẹ, mẹ đi nha, tối mai mẹ lại về! Ngủ ngon con nhé!"
Thằng bé chợt khóc ré lên. Như Điệp không nỡ rời đi nhưng trời đã sáng, một hồn ma bóng quế như cô không thể nấn ná thêm. Cô quay lại hôn con, đung đưa chiếc nôi, ráng hát ru con thêm bài.
"Ầu ơ...
Em tôi khát sữa bú tay
Ai cho bú thép ngày rày mang ơn
Ầu ơ..."
Con trai thôi quấy khóc, lim dim đôi mắt ướt nhèm mi. Có tiếng cựa mình của thím Ba, tiếng gà gáy tàn canh càng rộ. Như Điệp dứt khoát quay lưng rời đi.
Lần theo lối cũ, cô trở về nghĩa địa, chiếc bóng trắng tàn trong ngôi mộ mới xây.
Nhà họ Đỗ.
Thím Ba đang thay tã cho cậu chủ nhỏ thì mợ chủ xộc thẳng vào, quát lớn: "Thím Ba, không phải tôi đã nhắc thím rồi sao? Tôi khó ngủ nên thím đừng hát ru thằng bé vào ban đêm!"
Thím Ba chưng hửng: "Tôi có biết hát ru đâu mà hát mợ?"
Bang!
"Thím còn cãi chày cãi cối? Rõ ràng lúc 1 giờ sáng tôi nghe thím hát ru cả đêm."
Thím Ba tay bế cậu chủ nhỏ, vẻ mặt oan ức nhìn mợ chủ: "Tôi nói thật mà mợ!"
"Còn chối? Có phải tôi vắng xa nhà này một năm nên bà nhờn tôi không? Người phụ nữ lại giơ cao tay.
"Giảng Bình! Đủ rồi! Cô có để yên cho cả nhà ngủ không? Mới tản sáng đã làm gà bay chó sủa!" Phúc Nguyên mệt mỏi muốn nằm thêm chút cũng nằm không yên.
Giảng Bình quay lại chĩa miệng, chĩa tay vào Phúc Nguyên: "Hay lắm Phúc Nguyên, có phải anh luyến tiếc ả đàn bà đã sinh con cho anh nên chán ghét tôi không?" Cô ta ôm mặt khóc bù lu bù loa: "Chẳng phải anh nói với tôi, anh chỉ cần thằng bé thôi sao?
Tôi đã để anh toại nguyện rồi, giờ anh quay sang trách mắng tôi!"
Ông bà Đỗ bị đánh thức vì tiếng khóc la của con dâu.
"Giảng Bình, bố mẹ rất biết ơn con. Nhờ sự rộng lượng của con mà chúng ta có được đứa cháu nối dõi tông đường.
Nhưng con đừng làm mọi việc quá lên như thế!"
Giảng Bình thật không biết mình đã làm quá lên ở chỗ nào? Khi vốn dĩ cô ta là vợ của Phúc Nguyên.
Hai người cưới nhau đã mười năm, vì không sinh nổi cho chồng đứa con mà cô ta phải chấp nhận cho chồng cưới thêm vợ để đứa bé được sinh ra danh chính ngôn thuận làm cháu đích tôn nhà họ Đỗ.
Theo thỏa thuận từ đầu: Chồng và nhà chồng chỉ cần đứa nhỏ còn vị trí con dâu mãi mãi thuộc về cô ta.
Nay đã toại nguyện rồi. Cô ta trở về nơi vốn dĩ thuộc về cô ta thì có gì mà quá?
"Bố mẹ nói xem, con quá ở chỗ nào?" Giảng Bình quay sang chất vấn cha mẹ chồng: "Từ ngày thuận theo ý nguyện của bố mẹ, con bị chứng mất ngủ, sau một năm mới về lại đây, con càng ngủ không được. Khi mới vừa lim dim đã nghe tiếng hát ru, giữa đêm nó vang và ồn lắm mẹ biết không?"
Ông bà Đỗ quay sang dặn thím Ba: "Đêm khuya thím ru nho nhỏ thôi để mợ Bình ngủ!"
"Nhưng đêm qua tôi có hát ru câu nào đâu?" Thím Ba thấy mình thật oan ức: "Rõ ràng đêm qua cậu chủ nhỏ ngủ rất ngon đến tờ mờ sáng mới thức nên tôi ru làm gì?"
Ông Bà Đỗ nhìn Giảng Bình. Trong mắt họ đầy tia nghi ngờ. Giảng Bình đúng là có chín cái miệng cũng không thanh minh được.
Cô ta gắn chờ đến đêm.
12 giờ đêm.
Bóng trắng khóc than trên nấm mồ mới bay vút theo giấy vàng mã trở về làng. Đi qua hàng tre, tới cổng làng, rẽ về nhà theo lối cũ.
Đang canh me thím Ba hát ru, Giảng Bình nghe tiếng chó sủa vang đầu xóm. Tiếng sủa ấy càng lúc càng gần và biến mất tại nhà cô ta.
Nhà họ Đỗ kị nuôi chó nên có kẻ trộm nào lẻn vào nhà không thì cô ta không biết. Mà chuyện bắt trộm cũng không phải là nhiệm vụ của cô ta nên Giảng Bình nằm im.
Lướt qua bàn thờ, Như Điệp vào phòng con.
Cô ngồi bên chiếc nôi lặng lẽ ngắm nhìn con trai bé bỏng. Thằng bé đang ngủ say chợt cựa mình rồi khóc. Như Điệp tay đưa nôi, cất tiếng hát ru con.
"Cái cò là cái cò ca
Bắt về làm thịt lấy ra ba phần
Miếng lạc thời để phần chồng
Miếng xương mẹ gặm, miếng lòng phần con."
"Nhớ ai, em những khóc thầm
Hai hàng nước mắt đầm đìa như mưa
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai, ai nhớ bây giờ nhớ ai."
Ngay từ giai điệu bài hát ru đầu, Giảng Bình đã ngồi bật dậy.
"Cô lại sao thế? Mộng du nữa à?" Phúc Nguyên bị vợ kéo mạnh chiếc chăn giật mình bực bội.
"Suỵt!" Giảng Bình đưa tay chặn miệng chồng, lắng tai nghe tiếng ru khe khẽ từ phòng trẻ, rồi nghiêng người nói nhỏ vào tai Phúc Nguyên: "Đó anh nghe chưa? Tiếng thím Ba hát ru cu Bom!"
Phúc Nguyên chả nghe gì ngoài mấy lười xàm xí của vợ. Anh ta gạt bàn tay cô ta, kéo chăn nằm xuống, trước khi nhắm mắt ngủ lần 2, anh không quên nhắc vợ: "Ảo giác vừa thôi! Ngủ đi! Để người ta còn ngủ!"
Giảng Bình tập trung vào tiếng ru, cô ta không nghe chồng nói. Quá năm phút, tiếng trẻ con khóc đòi mẹ, đòi sữa đã im bặt nhưng tiếng hát ru vẫn còn vẳng vẳng bên tai. Giảng Bình lại đập Phúc Nguyên: "Anh mau dậy mà nghe để làm chứng cho tôi nè!"
"Nghe cái đầu cô! Thần kinh cô có vấn đề à?" Phúc Nguyên mới lim dim ngủ bị vợ phá đám lần hai, anh ta quát vợ.
Tiếng quát to từ phòng hai vợ chồng trước đây làm Như Điệp giật mình. Cô thôi không hát ru nữa, chỉ lắc lư chiếc nôi đưa con ngủ trong đêm trường.
Giảng Bình giận Phúc Nguyên, cô ta xuống giường quyết đi trút giận thím Ba.
Trong đêm khuya thanh tĩnh, Như Điệp nghe rất rõ tiếng bước chân đi về phòng con. Cô vội trốn sau bức rèm mà quên rằng bản thân đã là ma không cần phải trốn.
Giảng Bình nhẹ nhàng bước vào phòng. Nhẹ nhàng lại gần chiếc nôi đang đung đưa nhè nhẹ. Thằng bé đang ngủ ngon. Cô ta đi về phía giường. Thím Ba cũng ngủ ngon.
Nếu chiếc nôi không đung đưa, Giảng Bình đã nghĩ mình mắc chứng ảo giác thật.
Cô ta quay lại chiếc nôi. Không biết nghĩ gì mà đưa tay nhéo mạnh vào đùi non thằng bé.
Đứa nhỏ khóc thét lên.
Cô ta lật đật chạy trốn vào bức rèm chờ bắt thím Ba tại trận.
Những việc cô ta làm Như Điệp thấy hết.
Cô đang bụm miệng khóc vì thương con trai bé bỏng. Nó có tội gì đâu mà người phụ nữ này đêm hôm khuya khoắt vào nhéo không cho con ngủ.
Cô ta là ai? Có quan hệ gì trong nhà này mà một năm qua cô không thấy?
Như Điệp nhích lại nhìn sát mặt người đàn bà. Một khuôn mặt hoàn mĩ, sắc sảo. Vóc dáng đúng chuẩn ba vòng bắt mắt. Nhưng tâm địa không đẹp như hình thức bên ngoài!
Cô muốn biết người phụ nữ này là ai?
Thím Ba nghe cậu chủ nhỏ khóc, bà lồm cồm ngồi dậy pha sữa, rồi dỗ thằng bé: "Sữa đây! Sữa đây! Bé con bú no ngủ ngon bà thương nha! Ầu ơ...ầu ơ..."
Dù không phải giọng hát ru mình đã nghe trước đó nhưng Giảng Bình vẫn vén rèm bước ra: "Thím Ba, thím hết chối rồi nhé!"
Thình lình có người xuất hiện trong phòng, thím Ba giật mình hét toáng lên: "Á...aaa! Mợ chủ! Đêm hôm khuya khoắt mợ không ngủ vào đây chi vậy?"
Hai tiếng 'mợ chủ' vang thẳng vào tim Như Điệp.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Cô mới mất ba ngày, Phúc Nguyên đã cưới vợ mới? Như Điệp thật không dám tin người đàn ông đã khóc than trước mộ cô đến ngất lịm, người đòi chôn cùng mồ với cô lại nhanh nhạt tình đến thế?
Ba ngày trước.
"Phúc Nguyên à, Như Điệp đã mất rồi! Con hãy cố gắng gượng sống để nuôi con!" Mẹ anh đã ôm anh, ngăn đầu anh đập vào bia mộ.
Phúc Nguyên ôm khư khư di ảnh cô, thân xác vật vã đau thương: "Không, mẹ ơi! Như Điệp mất rồi, con không thiết gì nữa. Vợ con đi đột ngột như vậy chắc là sợ lắm, hãy để con đi cùng vợ con!" Phúc Nguyên thình lình đứng bật lên, ôm di ảnh lao theo chiếc quan tài vừa hạ xuống ba thước đất.
Mẹ anh và mọi người ôm giữ anh, ngăn anh.
Nhìn mớ đất cát phủ dần lên nắp quan, Phúc Nguyên đau thương đến ngất lịm.
Hồn cô đứng bên cạnh anh đau thương muốn vỡ nát. Cô muốn ôm anh, nói với anh rằng: Em đi rồi, anh hãy sống thật tốt thay em nuôi nấng con lớn khôn. Ở suối vàng em sẽ phù hộ độ trì hai cha con luôn khỏe mạnh.
Nhưng cô nói không ra tiếng, cũng không thể chạm vào anh. Cô chỉ có thể lặng lẽ khóc tiếc thương, tiếc nuối một mái ấm gia đình đã vội sớm âm dương cách biệt.
Vậy mà, khi mồ cô còn chưa lên cỏ, nắm cát vun mồ còn mới nguyên...anh đã cưới vợ!
Thói đời thật mau đổi thay, người cứ ngỡ nặng tình lại dễ dàng xem tình như mây bay, gió thổi không chút nhớ thương?
Người còn thì tình còn, người mất tình cũng chớm tan.
Hồn cô lạnh lẽo chỉ còn nỗi niềm xót thương con vô hạn. Rồi đây, con trai bé bỏng của cô sẽ sống sao trong cảnh mẹ ghẻ con chồng? Mới ba ngày tuổi đã ăn nhéo của mẹ ghẻ. Tương lai sau này biết có tránh được đòn roi?
Cô muốn biết ả đàn bà mẹ ghẻ kia là ai? Vì cớ gì con cô nhỏ nhoi lại nỡ nhéo đau như vậy?
Cô buông nôi con, lặng lẽ theo người phụ nữ về phòng.
Phòng này là phòng vợ chồng cô nhưng mới ba ngày đã thay đổi. Không còn bức ảnh cưới hai vợ chồng ở đầu giường hạnh phúc. Trên giường cũng không còn cặp gối thêu hoa. Ở chỗ khiếm khuyết đó đã thay vật mới.
Cô bước lên giường nhìn kĩ bức ảnh vừa mới thế thay. Chú rể vẫn là Phúc Nguyên nhưng cô dâu đã là người phụ nữ kia.
Nhìn kĩ bức ảnh. Màu có hơi cũ, nụ cười hạnh phúc viên mãn của cả hai có vẻ hơi nhạt nhòa. Nếu so với ảnh cưới của cô, bức hình này không có gì gọi là mới chụp trong khoảng ba ngày gần đây.
Nó có từ khi nào? Hay nói rõ hơn, vị trí cô dâu đứng cạnh Phúc Nguyên, ai mới là người đến trước? Danh xưng 'mợ chủ' này, vốn dĩ thuộc về cô hay là người phụ nữ kia?
Cô quá tò mò.
Như Điệp ngồi xuống mép giường lặng lẽ ngắm đôi vợ chồng. Phúc Nguyên đã ngủ say. Người phụ nữ mới lên giường kia vẫn còn trằn trọc. Có lẽ, cô ta khó ngủ khi đã quá giờ. Cô ta nằm cách Phúc Nguyên một khoảng trống, không có ý nhích sơ vào anh, lặng lẽ kéo nhẹ phần chăn phủ lên người. Bây giờ, Như Điệp mới thấy rõ: Cô ta già dặn hơn cô rất nhiều.
"Chị là ai? Chị tên gì? Chị đến đây từ khi nào?"
Người phụ nữ đang lim dim mắt. cố gắng ru giấc ngủ chợt ngóc đầu dậy mở to mắt trừng trừng vào cô.
Như Điệp không biết chị ta có thấy cô không. Nhưng cô vẫn mỉm cười. Cô cười để trấn an chị ta rằng: Tôi không làm gì hại chị! Tôi chỉ hỏi để biết thôi!
Có lẽ, chị ta thấy được thiện chí của cô nên lại nằm xuống, nhắm đi ánh mắt sợ hãi, bất an.
Ò ó o.o...
Tiếng gà gáy tàn canh. Đâu đây lại vang tiếng chó sủa.
Như Điệp đứng lên về phòng con. Cô đến bên chiếc nôi, xem lại phần đùi non nơi có dấu đỏ bị ả đàn bà kia nhéo. Cô lấy nước mắt xoa xoa cho con, rồi khẽ hát ru con bài ru tạm biệt.
"À ơi...
Má ơi đừng gả con xa
Chim kêu vượn hú biết nhà má đâu
À ơi...
Chiều chiều ra đứng ngõ sau
Ngó về quê mẹ ruột đau chín chiều."
Như Điệp tự hỏi lòng: Ở miền quê xa xôi kia không biết ba mẹ cô có hay tin cô mất chưa mà từ bữa hạ quan đến giờ cô chưa thấy ai vào mộ viếng?
Quê cô ở một tỉnh miền Trung, theo mai mối của người dì ở miền Tây mà cưới Phúc Nguyên. Cưới anh, ba mẹ cô được anh cho tiền trả nợ, còn cô có ngay danh xưng 'mợ chủ'. Tuy xa nhà đi về có chút khó khăn. Nhưng nói như Phúc Nguyên ngay ngày ra dạm ngõ: "Thời buổi có máy bay, em muốn về thăm nhà dễ dàng như trở bàn tay."
Cô an tâm lên xe theo chồng, về làm dâu ở tận miền sông nước. Ngày đi là một tháng cuối đông, cô hẹn ba mẹ ngày lập xuân sẽ về.
Thế rồi cô mang thai sớm. Lời hẹn ấy đành tạm gác vì cô phải nghe lời nhà chồng an dưỡng cái thai.
Biết tin cô mất chắc ba mẹ cô buồn lắm.
Như Điệp lau nước mắt. Nghẹn ngào nhìn con, vẫy tay tạm biệt.
"Mẹ đi nha! Mai mẹ lại về với con!Bye con bé bỏng của mẹ...Byeeeeee....!!!" Tiếng bye tan theo nắng sớm...trở về nơi khu mộ lạnh lùng.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play