Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Bé Con Của Anh Ấy Cũng Là Của Tôi

Chương 1: Vô tình trở thành đồng nghiệp

"Tác giả có đôi lời muốn nhắn nhủ tới độc giả trước khi các bạn bắt đầu đọc chuyện: Toàn bộ nội dung câu chuyện, địa điểm, chức danh, chức vụ hay gì đó hầu như đều là mình tự nghĩ ra nhé. Mình không có chuyên môn trong bất kì lĩnh vực nào, đặc biệt nội dung câu chuyện có liên quan đến một vài vấn đề công sở, mình nghĩ ra cái gì mình cảm thấy hợp lí thì mình viết vào thôi ạ. Mong các bạn hoan hỉ nha!"

...----------------...

- Vậy… điều gì khiến anh phải tới đây uống rượu một mình vậy?

Châu Tư Duệ đang say xỉn, nghe câu hỏi anh lại càng ấm ức hơn. Anh lại uống thêm một ly, sau đó mơ hồ đáp:

- Cậu không biết đâu. Tên trưởng phòng đáng ghét đó… hắn ta luôn chèn ép tôi một cách quá đáng. Chỉ vì tôi mua không đúng loại cà phê mà hắn thích, hắn liền bắt tôi ở lại tăng ca đến tận bây giờ. Cậu biết không… Mặc dù hắn ta luôn tỏ ra ghét bỏ tôi như vậy, nhưng hắn thực ra là một tên biến thái đó. Hắn đã tự ý sờ soạng tôi bao nhiêu lần chứ? Chết tiệt… Rõ ràng là hắn thích tôi thấy mồ. Tôi nói cậu nghe, nếu không phải công việc này là chén cơm suy nhất để tôi sống qua ngày, tôi đã đấm hắn một cái rồi xin nghỉ việc lâu rồi! Cậu xem như vậy có phải sẽ rất ngầu đúng không? Nhưng mà tôi không thể…

Thực ra, Châu Tư Duệ và người mà anh đang nói chuyện chẳng hề quen biết gì nhau. Tư Duệ sau khi tăng ca liền mang theo một đống áp lực trong lòng tới đây uống rượu. Người kia nhìn thấy anh uống rượu một mình thì lại ngồi cùng. Tư Duệ cũng chẳng ngại gì mà trút hết bầu tâm sự.

Tư Duệ tay cầm chai rượu định tu cả chai thì bị chàng trai ngồi bên ngăn lại.

- Đại ca, uống như vậy là đủ rồi. Anh say lắm rồi đấy. Ngày mai anh không phải đi làm sao?

Nghe đến đây, Tư Duệ khựng lại.

- Đúng rồi nhỉ? Ngày mai còn phải đi làm…

Chàng trai kia khẽ nhoẻn miệng cười.

- Nhưng mà bây giờ anh say rồi, để tôi đưa anh về nhé?

Tư Duệ không nhận ra sự nham hiểm trong nụ cười của chàng trai kia. Anh gật đầu đồng ý với chàng trai. Sau đó chỉ cho chàng trai địa chỉ nhà mình.

Chàng trai cõng Tư Duệ đến trước cửa nhà, cậu cứ nghĩ mình sắp “chén” được anh rồi, cho đến khi cậu nhập mã mở cửa theo lời anh xong, một giọng nói trong trẻo vang lên khiến cậu giật mình.

- Papa về rồi!

Một đứa trẻ khoảng chừng 5 tuổi đứng trước mặt cậu với vẻ mặt hớn hở. Cậu bất giác khựng lại, vẻ mặt có chút cứng đờ.

“Papa? Chẳng lẽ đây là con gái của anh ta sao? Anh ta kết hôn rồi?”

Ngay sau đó, giọng của một người phụ nữ vang lên, đồng thời cô ấy cũng chạy ra ngoài khiến chàng trai còn sững sờ hơn nữa.

- Châu Tư Duệ, bây giờ mới chịu vác mặt về nhà sao?

Nhìn thấy chàng trai, người phụ nữ kia liền tròn mắt.

- À, cậu là…

- Tôi là đồng nghiệp của anh ấy. Tôi là nhân viên mới trong bộ phận của anh ấy. Hôm nay chúng tôi cùng ở lại tăng ca nên đã cùng đi uống vài ly.

Chàng trai có chút ngại ngùng và căng thẳng. Người phụ nữ gật đầu rồi khẽ mỉm cười.

- Vậy, cậu tên gì?

- Tôi là Cao Hạo Nhiên.

- Cậu bao nhiêu tuổi?

- 26 tuổi.

- Vậy là nhỏ hơn chúng tôi 2 tuổi à…

Nghe đến đây, chàng trai có chút ngạc nhiên.

- Nhỏ hơn? Tôi sao?

- Đúng vậy. Chúng tôi 28 tuổi rồi.

Hạo Nhiên cười ngượng ngùng. Quả thực cậu thấy Tư Duệ trẻ hơn nhiều so với số tuổi đó. Sau khi giúp người phụ nữ mang Tư Duệ vào phòng, Hạo Nhiên vừa định ra về thì đứa bé kia bỗng nhiên nắm lấy vạt áo cậu.

- Sao vậy nhóc con?

- Chú đẹp trai có muốn ở lại đây không?

- Tại sao nhóc lại hỏi vậy?

- Con ngửi thấy trên người chú cũng có mùi rượu nhiều lắm mà. Chú không say sao?

Vì Hạo Nhiên đang rất thất vọng khi biết miếng mồi của mình đã có vợ con cả rồi nên cậu không quan tâm lời con bé cho lắm. Cậu bây giờ chỉ thấy thật tốn công vô ích vì đã đưa người ta về đến tận nhà rồi nhưng mà lại không được “xơi”. Quả thực đây chính là lần đầu tiên cậu gặp phải trường hợp như vậy.

Sáng hôm sau, Tư Duệ mơ màng tỉnh dậy với cơn đau đầu khủng khiếp. Anh đi ra phòng khách thì thấy cô con gái bé nhỏ đã đang ngồi ăn sáng rồi.

- Tỉnh rồi đấy à? - Một giọng nói vang vọng ra từ trong bếp - Hôm qua cậu nhờ tôi đón Tiểu Chi rồi trông con bé một lát thôi mà. Tại sao lại còn uống rượu đến tận 11 giờ mới về vậy chứ?

Tư Duệ tới bên ngồi cạnh con gái, tay chống lên đầu.

- Hôm qua tên trưởng phòng đáng ghét đó tự nhiên bắt tôi ở lại tăng ca, nên tôi muốn giải toả một chút thôi mà. Nhưng mà, Lâm Di à, tôi hôm qua đã về nhà bằng cách nào vậy?

Lâm Di mang ra bàn một bát canh giải rượu.

- Không phải hôm qua cậu đi uống cùng cái cậu đồng nghiệp mới gì đó rất đẹp trai sao? Cậu ấy đã đưa cậu về đó.

Tư Duệ có chút thắc mắc.

- Đồng nghiệp mới gì chứ? Lại còn rất đẹp trai sao?

Đến đây Tư Duệ mới sực nhớ ra. Ngay giây sau anh liền cảm thấy vô cùng xấu hổ.

- Làm gì có đồng nghiệp mới nào. Tôi không có quen cậu ta. Chỉ là hôm qua đi uống rượu vô tình ngồi cùng cậu ta nên… chắc là cậu ta thấy tội nghiệp tôi nên mới đưa tôi về.

Lâm Di cười hắt một hơi.

- Vậy chắc cậu ấy tưởng tôi là vợ cậu, sợ tôi sẽ mắng cậu nên nói dối giúp cậu đó mà. Nhưng cậu ta thực sự đẹp trai lắm đó. Tên là gì nhỉ? Cao Hạo Nhiên, 26 tuổi.

Chương 2: Trái đất thật tròn

Bỗng nhiên Tư Duệ cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc, nhưng sau cùng anh không quan tâm lắm mà chỉ nhanh chóng ăn sáng và chuẩn bị để đi làm.

- Lâm Di, giúp tôi đưa Tiểu Chi đi học nha. Chiều tôi sẽ đón.

Nói rồi, Tư Duệ hôn lên trán Tiểu Chi một cái rồi nhanh chóng rời đi. Anh đi xe bus tới công ty. Thật may là không bị muộn.

Ở phía Hạo Nhiên, trong lúc cậu đang làm việc thì một tiếng gõ cửa vang lên.

- Vào đi.

Thư kí Tô nghe xong liền mở cửa bước vào.

- Thưa giám đốc, khách hàng hôm nay của chúng ta muốn tới tham quan bộ phận tiếp thị, vậy nên lát nữa chúng ta gặp mặt ở bộ phận tiếp thị luôn được không ạ? Tôi sẽ cho người sắp xếp phòng.

Hạo Nhiên gật đầu.

- Khoảng bao lâu thì bọn họ tới?

- 30 phút nữa ạ.

- Được. Lát nữa tôi sẽ xuống kiểm tra tình hình trước. Cô pha trà chuẩn bị tiếp khách đi.

- Vâng.

Bộ phận tiếp thị là một bộ phận nhỏ trong công ty nên Hạo Nhiên không hay ghé qua cho lắm. Vì khách hàng lần này nổi tiếng khó tính, hay bắt lỗi nên cậu muốn trực tiếp kiểm tra trước để chắc chắn không có lỗi nào.

Hạo Nhiên thong thả đi hết một vòng, xác định là không có bất kì lỗi nào cả. Cậu định trở lại thang máy để lên lại văn phòng thì chợt nhìn thấy bên cạnh máy bán nước tự động có dáng người quen quen.

"Không phải anh ta là... người mình đã đưa về hôm qua sao?"

Hạo Nhiên cười hắt một hơi.

- Trái đất tròn thật đấy.

Cậu định tiến tới thì sự xuất hiện của một người khác khiến cậu khựng lại. Đến đây, cậu chợt nhớ tới câu chuyện mà Tư Duệ đac kể trong lúc say.

Lúc này, Tư Duệ buồn ngủ nên đứng đó uống cà phê. Vừa thấy trưởng phòng bước đến anh liền giấu lon cà phê đang uống dở ra sau lưng, ngập ngừng nói:

- Trưởng... trưởng phòng... tôi...

-  Đang giờ làm việc mà cậu ở đây uống cà phê sao?

Tư Duệ lúng túng lắc đầu.

- Không phải đâu. Tôi... tôi đang chờ tài liệu photo nên ghé qua đây một chút...

- Tôi không quan tâm cậu đang làm gì, nhưng cậu đã phạm lỗi là không tập trung trong giờ làm. Cậu bị trừ 100 tệ.

- Nhưng... thưa trưởng phòng...

Bất chợt, tên trưởng phòng tiến sát lại, bóp lấy hai má Tư Duệ, nâng mặt anh lên.

- Sao? Cậu có ý kiến gì?

Nói rồi, tay hắn lại đưa xuống, kéo sát eo anh lại khiến anh khó chịu vô cùng. Thế nhưng, vì công việc này, anh chẳng dám phản kháng gì cả. Thấy vậy, tên trưởng phòng lại càng quá đáng hơn. Hắn không chút dè chừng mà áp thẳng bàn tay vào mông anh, bóp một cái rất tự mãn.

- Hai người đang làm cái gì ở đây thế?

Giọng nói vang lên đột ngột khiến cả hai giật mình. Tên trưởng phòng vội vàng buông Tư Duệ ra, lúng túng nói:

- Giám... giám đốc... sao cậu lại ở đây?

- Đây là công ty tôi, tôi không được ở đây sao?

Hạo Nhiên nhướn một bên mày hỏi. Tên trưởng phòng lắc đầu lia lịa.

- Ý của tôi không phải như vậy. Chỉ... chỉ là... cậu ta tự mình câu dẫn tôi.

Nghe đến đây, Tư Duệ giật mình mở mắt tròn xoe.

- Tôi... tôi không...

Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm của tên trưởng phòng kia, anh lại không dám nói, chỉ biết ấm ức mà cúi đầu.

- Anh nói anh ta câu dẫn anh sao? - Hạo Nhiên hỏi.

- Đúng... đúng vây. Cậu ta đã câu dẫn tôi rất nhiều lần rồi.

Hạo Nhiên gật đầu.

- Vậy, người này, lên văn phòng với tôi.

Cậu vừa dứt câu, Tư Duệ bất chợt ngẩng đầu lên, nhìn cậu bằng ánh mắt sợ hãi. Dựa vào biểu hiện này của Tư Duệ, Hạo Nhiên cũng đoán được là anh không nhớ cậu là ai.

Lên đến văn phòng giám đốc, Tư Duệ căng thẳng ngồi trước mặt Hạo Nhiên. Ngược lại, Hạo Nhiên lại vô cùng thản nhiên. Cậu khẽ cau mày, tò mò hỏi:

- Này, anh thực sự... không nhớ tôi là ai sao?

- Cậu là giám đốc mà... không phải sao?

Hạo Nhiên bất lực cười hắt một hơi.

- Cái đó thì ai chả biết chứ?

Tư Duệ có chút sợ hãi. Anh ấp úng:

- Nhưng mà... giám đốc... tôi thực sự không có câu dẫn trưởng phòng. Xin cậu... đừng đuổi việc tôi.

Hạo Nhiên chống tay lên cằm, hỏi:

- Bởi vì đây là công việc duy nhất để anh có thể kiếm tiền nuôi vợ con sao?

- Vâng.

Tư Duệ trả lời trong vô thức. Nhưng khi trả lời xong anh mới sực nhận ra.

- Giám đốc, cậu làm sao biết tôi có con?

Hạo Nhiên nhoẻn miệng cười.

- Tôi còn biết con anh là con gái nữa kìa.

Bấy giờ Tư Duệ mới nhớ ra những chuyện hôm qua và lời Lâm Di kể. Anh vô thức hỏi:

- Cậu là Cao Hạo Nhiên sao?

- Có vẻ như sáng nay vợ anh đã kể lại hết cho anh nghe rồi nhỉ? Hôm qua cô ấy đã tra hỏi tôi khá gắt gao đấy. Tôi vì sợ anh bị vợ mắng nên đã nói dối chúng ta là đồng nghiệp của nhau. Không ngờ vậy mà lại là đồng nghiệp thật nhỉ?

Đến đây, Tư Duệ xấu hổ mặt đỏ tía tai. Anh không ngờ người đã cùng anh uống rượu và tâm sự đêm qua, thậm chí còn đưa anh về tận nhà vậy mà lại là giám đốc công ty anh. Anh có chút không tin rằng mọi chuyện lại trùng hộ đến như vậy. Tư Duệ cúi đầu.

- Giám đốc, tôi thực sự xin lỗi. Hôm qua đã nói chuyện không phải phép với cậu, còn làm phiền cậu đưa về tận nhà.

Thấy vậy, Hạo Nhiên lại càng nổi hứng trêu đùa.

- Vậy tôi có phải càng có thêm lí do để đuổi việc anh không?

Tư Duệ mím chặt môi, chỉ đành bất lực.

- Tôi sẽ xuống dọn đồ ạ. Tôi xin phép.

Chương 3: Ân huệ và trùng hợp

Nói rồi, Tư Duệ đứng lên. Anh vừa định rời đi thì nghe tiếng Hạo Nhiên nói:

- Chết tiệt, anh chẳng thú vị chút nào hết. Quay lại. Tôi đã cho anh đi chưa?

Nghe xong, Tư Duệ đã căng thẳng lại càng căng thẳng hơn. Anh ngậm ngùi quay lại chỗ ngồi, chẳng dám ho he câu gì cả. Hạo Nhiên lại hỏi:

- Anh tên gì vậy?

- Tôi là Châu Tư Duệ.

- Tư Duệ... cái tên nghe có vẻ thông minh mà sao anh lại ngốc vậy chứ? 28 tuổi rồi.

Tư Duệ vẫn im lặng.

- Thôi được rồi. Anh đi được rồi. Nhưng mà là xuống dưới làm việc chứ không phải dọn đồ đi về đâu. Vì anh đã nợ tôi một ân huệ hôm qua và một ân huệ hôm nay nên anh phải ở lại đây để báo đáp tôi chứ. - Hạo Nhiên mỉm cười.

Đến đây, cuối cùng Tư Duệ cũng có chút nhẹ nhõm trong lòng. Anh đứng lên, cúi người.

- Thực sự cảm ơn giám đốc.

Sau đó, Hạo Nhiên gọi thư kí vào. Hai người cùng nhau điều tra về trưởng phòng bộ phận tiếp thị. Quả thực, camera ghi lại được khá nhiều cảnh hắn cố ý sờ soạng Tư Duệ, bắt anh ở lại tăng ca vô cớ, tự ý trừ lương, không chỉ vậy còn lạm dụng chức quyền mà sai vặt nhân viên, nhúng tay vào những tài liệu, giấy tờ mang tính bảo mật của công ty để trục lợi riêng. Toàn bộ những điều này khiến Hạo Nhiên vô cùng khó chịu.

- Hạo Nhiên, bình tĩnh đã. Khách hàng sắp tới rồi. Chuyện này để giải quyết sau đi.

Thư kí Tô vừa dứt câu, Hạo Nhiên liền nhoẻn miệng cười.

- Tô Diệc Vân, cậu bây giờ chẳng thèm giữ phép tắc gì nữa rồi nhỉ?

Nghe vậy, Tô Diệc Vân thở dài.

- Tôi thực sự ngượng mồm khi phải nói chuyện như một cấp dưới với cậu đấy. Tôi chỉ sợ người khác biết tôi với cậu quen nhau từ nhỏ sẽ nghĩ tôi dựa vào cậu mới có thể leo lên được vị trí này thôi.

- Vậy bây giờ cậu không sợ sao?

- Ở đây làm gì có ai chứ?

- Cái đồ hai mặt này.

Thế rồi, hai người cùng nhau xuống bộ phận tiếp thị để gặp khách hàng. Tô Diệc Vân đã cho người sắp xếp một căn phòng kính cho họ. Vừa hay căn phòng lại đối diện ngay chỗ Tư Duệ làm việc. Anh không biết gì thì rất say sưa, chăm chỉ làm việc. Trong khi đó Hạo Nhiên ngồi trong phòng lại liên tục nhìn về phía anh.

Cuối cùng bọn họ cũng kí hợp đồng thành công. Sau khi tiễn khách về xong, Hạo Nhiên cho gọi tên trưởng phòng kia lên văn phòng gặp mình. Trong khi đứng trong thang máy cùng Tô Diệc Vân, cô bỗng nhiên hỏi:

- Hạo Nhiên, khi nãy ngồi nói chuyện cùng khách hàng, cậu tại sao cứ liên tục nhìn ra ngoài vậy?

Nhận ra việc bản thân lén nhìn Châu Tư Duệ suýt thì phát hiện, Hạo Nhiên chỉ đành nói dối cho qua:

- Không có gì đâu. Tại tôi thấy chán quá thôi.

Một lát sau, tên trưởng phòng từ trên văn phòng Hạo Nhiên trở về, vẻ mặt vô cùng tức giận. hắn về chỗ ngồi của mình, hậm hực dọn đồ khiến những người xung quanh không ngừng bàn tán. Tư Duệ cũng có chút ngơ ngác. Cho đến khi hắn mang đồ đi qua chỗ anh, âm thầm nói một câu khiến anh rùng mình.

- Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu.

Buổi chiều, vì tên trưởng phòng quái dị đã bị đuổi việc nên Tư Duệ không bị bắt ở lại tăng ca nữa. Anh bắt xe bus đến trường mẫu giáo để đón Tiểu Chi. Ngồi trên xe, anh nghĩ vu vơ. Có lẽ vì hôm qua anh đã tâm sự với Hạo Nhiên cùng với chuyện sáng hôm nay nên Hạo Nhiên đã điều tra về tên trưởng phòng kia rồi cho hắn nghỉ việc. Để mà nói thì đây chính là ân huệ thứ ba mà cậu cho anh. Tư Duệ trong lòng cũng có chút cảm kích.

Trên đường cùng Tiểu Chi trở về, con bé hớn hở xòe bàn tay ra trước mặt Tư Duệ, tươi cười nói:

- Papa, xem, hôm nay Tiểu Chi được 100 điểm!

Nhìn thấy số 100 mà cô giáo viết trong lòng bàn tay con bé, Tư Duệ tỏ vẻ bất ngờ.

- Woa, Tiểu Chi của ba giỏi thật đó! Lát nữa về nhớ khoe với dì Lâm Di nữa nha!

- Hôm nay dì Lâm Di sẽ không tới nhà chúng ta đâu. Sáng nay lúc đưa con đi học dì nói dì sẽ ở cùng bạn trai.

- Vậy sao? Vậy tối nay chúng ta lén dì Lâm Di đi ăn gà rán nhé?

Tiểu Chi tròn xoe mắt.

- Papa nói thật chứ?

- Đương nhiên rồi. Hôm nay Tiểu Chi của bà học giỏi vậy cơ mà.

Nghe vậy, Tiểu Chi hồn nhiên dang rộng hai tay.

- Vậy papa mua con gà to chừng này luôn nhé!

- To hơn nữa luôn.

Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Tư Duệ đưa Tiểu Chi tới một quán đồ ăn nhanh khá rộng rãi. Tư Duệ gọi hai phần gà rán cùng với coca cho con bé. Con bé tỏ ra thích thú vô cùng. Thế nhưng, có một điều còn khiến Tư Duệ ngạc nhiên hơn. Người mang đồ ăn ra bàn cho anh vậy mà lại là Hạo Nhiên - người mà cả công ty anh đều phải gọi là "giám đốc".

Tư Duệ mở mắt tròn xoe, ngơ ngác.

- Giám... giám đốc...

Hạo Nhiên đặt đồ ăn xuống rồi chống tay xuống bàn.

- Ồ, hôm nay papa thoát nạn liền đưa con gái đi ăn gà rán sao?

Tư Duệ lắc đầu.

- Không phải vậy đâu. Hôm nay Tiểu Chi được 100 điểm nên tôi đưa con bé đi ăn coi như phần thưởng thôi.

Hạo Nhiên ngồi xuống bên cạnh Tiểu Chi, ngắm nghía kĩ con bé.

- Hôm qua chưa kịp nhìn kĩ, con gái anh dễ thương thật đấy. Nhưng sao nhìn nó chẳng giống anh chút nào.

Tiểu Chi nhanh nhảu hỏi:

- Chú là chú đẹp trai hôm qua đưa papa về nhà phải không?

Hạo Nhiên có chút ngạc nhiên.

- Bé con, vẫn còn nhớ sao?

Tiểu Chi gật đầu. Hạo Nhiên liền cười nói:

- Đúng là con hơn cha là nhà có phúc nhỉ?

Nói rồi, Hạo Nhiên quay sang hỏi Tư Duệ:

- Tôi ngồi cùng được không?

-Vâng.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play