[ Hiếu Hùng ] Baby Của Trần Tổng
GTNV
Kemiu
Đây là đứa con đầu tay của mình.
Kemiu
Có j mọi người ủng hộ nha.
Kemiu
Và có sai sót j mong mọi người bỏ qua ạ.
Lê Quang Hùng
Tên là Lê Quang Hùng .
Tuổi : 22
Ca sĩ từ Thái trở về muốn có một chỗ đứng vững trãi trên làng giải trí Việt
Nghệ danh là Quang Hùng MasterD
Trần Minh Hiếu
Tên : Trần Minh Hiếu
Tuổi : 25
Hiện tại đang là chủ tịch cty giải trí HTH
Người đứng sau rất nhiều bản Hit
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương 25t
Anh trai sinh đôi của Hiếu
Vì chỉ thick con đường nghệ thuật nên hiện tại là nghệ sĩ hoạt động dưới công ty HTH
Đặng Thành An
Tên : Đặng Thành An
Tuổi : 22
Bạn thân đã xa nhau khi Hùng sang Thái
Là ca sĩ hđ dưới công ty HTH
Nghệ danh là Negav
Phạm Lưu Tuấn Tài
Phạm Lưu Tuấn Tài 28t
Bạn của Hiếu và Dương từ nhỏ
Nghệ sĩ hoạt động dưới công ty HTH
Nghệ danh là Issac
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy 22t
Bạn thân Hùng, An
Là nghệ sĩ hoạt động dưới công ty HTH
Nghệ danh là Captain
Đặc biệt là em trai của Hiếu và Dương
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
25 tuổi
Bạn Hiếu
Nghệ sĩ hoạt động dưới công ty HTH
Nghệ danh là Rhyder
Huỳnh Hoàng Hùng
Huỳnh Hoàng Hùng 22r
Bạn thân Hùng, An, Duy
Là nghệ sĩ hoạt động dưới công ty HTH
Nghệ danh là Hùng Huỳnh
Đỗ Hải Đăng
Đỗ Hải Đăng 25t
Bạn Hiếu
Là nghệ sĩ hoạt động dưới công ty HTH
Nghệ danh là Hải Đăng Doo
Những nhân vật sau mình sẽ giới thiệu từ từ
Kemiu
Nếu sau này đọc truyện ko thấy hay thì góp ý cho mình nhé.
Kemiu
Mình sẽ sửa lỗi vào những bộ sau
Kemiu
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.
Kemiu
Bye hẹn ở chap 1 nha.
Chap 1
Nắng Sài Gòn rót mật xuống đường phố, cái nóng hầm hập nhưng lại khiến Lê Quang Hùng cảm thấy thân thuộc đến lạ.
Vừa đáp chuyến bay từ Thái Lan về, cậu hít một hơi thật sâu, kéo chiếc kính râm xuống.
Mấy năm nay, cái danh xưng "con cưng quốc tế, con ghẻ quốc dân" cứ đeo bám cậu mãi.
Người ta bảo cậu hợp gu Thái, nhưng lòng cậu thì chỉ hướng về dải đất chữ S này thôi.
Tại căn chung cư cao cấp của Hoàng Đức Duy, tiếng cười "hô hố" vang lên tận hành lang.
Duy đang dán mắt vào cái TV, cười đến mức suýt ngã khỏi sofa thì tiếng chuông cửa cắt ngang.
Hoàng Đức Duy
"Ai đấy? Đang đoạn hay mà!"
Duy vùng vằng ra mở cửa.
Vừa nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng đó, Duy đứng hình mất 5 giây rồi gào lên
Hoàng Đức Duy
"Lê Quang Hùng! Thằng quỷ này! Mày về bao giờ đấy?"
Hùng cười xòa, chưa kịp buông vali đã bị Duy lao vào ôm cứng lấy
Lê Quang Hùng
"Bỏ ra coi, nghẹt thở tao!"
Lê Quang Hùng
"Mới 3 năm không gặp mà mày làm như 30 năm ấy."
Đến tối, Duy vỗ bụng bảo:
Hoàng Đức Duy
"Hết đồ ăn rồi, mày ở nhà đợi tí, tao ra siêu thị mua ít mồi về anh em mình nhậu nhẹt bù cho 3 năm qua."
Lê Quang Hùng
"Đi nhanh về nhanh, tao đói sắp xỉu rồi."
Duy đi được một lúc, Hùng ở trong nhà thấy bồn chồn.
Cậu tò mò bước ra ban công nhìn ngó xung quanh.
Ngay cạnh căn hộ của Duy là một căn biệt thự đơn lập cực kỳ sang trọng, kiến trúc tinh tế đến mức Hùng phải trầm trồ:
Lê Quang Hùng
"Chà, hàng xóm nhà thằng Duy giàu dữ thần vậy sao?"
Cậu xuống lầu, đi dạo quanh khu khuôn viên thì dừng lại trước cổng căn biệt thự đó.
Đang mải ngắm nghía kiến trúc, bỗng nhiên, một tiếng thở dốc nặng nề, đứt quãng từ bên trong vọng ra.
Hùng khựng lại, tim đập nhanh:
Lê Quang Hùng
"Có người gặp chuyện sao? Hay là bị đột quỵ?"
Nghĩ là làm, cậu tiến tới gõ mạnh vào cánh cửa gỗ lớn:
Lê Quang Hùng
"Xin hỏi có ai ở trong không ạ? "
Lê Quang Hùng
"Tôi nghe thấy tiếng động lạ, anh có sao không?"
Cánh cửa không khóa, bị lực gõ của cậu làm bật tung ra.
Một luồng hơi nóng phả vào mặt Hùng, kèm theo mùi hương nam tính pha chút nồng đậm của rượu.
Trước mặt cậu là một người đàn ông.
Anh ta mặc chiếc sơ mi trắng đã bị phanh mất ba, bốn chiếc cúc đầu, lộ ra khuôn ngực săn chắc.
Tóc tai anh rối bời, gương mặt đỏ bừng vì men rượu hoặc vì một thứ xúc cảm nào đó, đôi mắt lờ đờ nhìn thẳng vào Hùng.
Hùng sững sờ, đứng chôn chân tại chỗ.
Người đàn ông đó loạng choạng tiến lên một bước, hơi thở nóng rực phả sát bên tai cậu:
Trần Minh Hiếu
"Em là ai... Sao lại tự tiện vào đây?"
Hùng lắp bắp, lắp bắp mãi không thành câu.
Lê Quang Hùng
"Tôi... tôi là hàng xóm... tôi nghe tiếng anh... anh có vẻ không ổn..."
Trần Minh Hiếu
"Không ổn?"
Trần Minh Hiếu nhếch môi cười nhạt, đôi mắt đột nhiên xoáy sâu vào đồng tử của Hùng.
Trần Minh Hiếu
"Đúng là tôi không ổn chút nào"
Cái nhìn của Hiếu như muốn thiêu đốt đối phương, khiến Hùng cảm thấy sống lưng mình có một luồng điện chạy dọc.
Cậu muốn lùi lại, nhưng đôi chân như bị dính chặt xuống sàn nhà.
Lê Quang Hùng
"Này, anh... anh bình tĩnh lại đã!"
Chap 2
Không gian trong căn biệt thự yên tĩnh đến mức Hùng có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi.
Trần Minh Hiếu đứng đó, hơi thở nóng rực và nặng nề, đôi mắt anh dường như đang đấu tranh với một cơn mê man nào đó.
Trần Minh Hiếu
"Cậu... Cậu giúp tôi... có được không?"
Anh nhìn Hùng, giọng nói trầm khàn, đứt quãng:
Hùng bối rối, hai tai nóng bừng, cậu lắp bắp đáp lại.
Lê Quang Hùng
"Anh thấy trong người không khỏe sao?"
Lê Quang Hùng
"E-em... em giúp được gì cho anh ạ? "
Lê Quang Hùng
"Để em gọi cấp cứu nhé?"
Anh lặng lẽ tiến tới, bàn tay to lớn và hơi thô ráp nắm chặt lấy cổ tay Hùng, kéo cậu đi về phía phòng khách.
Trước khi Hùng kịp định thần, cậu đã thấy mình ngồi gọn trên chiếc sofa da sang trọng.
Hiếu đột ngột cúi xuống, vòng tay ôm trọn lấy cơ thể nhỏ bé của Hùng vào lòng.
Lê Quang Hùng
"Này, anh làm gì..."
Lời chưa dứt, đôi môi của Hiếu đã phủ xuống, khóa chặt môi cậu.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, Hùng cảm nhận được vị rượu nồng nàn và hơi ấm từ người đối diện.
Tim cậu đột ngột lỡ một nhịp.
Cậu muốn đẩy ra, muốn phản kháng, nhưng kỳ lạ thay, toàn thân cậu mềm nhũn, chỉ biết đứng hình đón nhận nụ hôn sâu ấy.
Nụ hôn kéo dài gần 5 phút, cho đến khi không khí trong lồng ngực cạn kiệt, Hiếu mới luyến tiếc rời môi.
Ngay khoảnh khắc đó, Hùng choàng tỉnh, mặt đỏ bừng như gấc chín.
Cậu luống cuống đẩy Hiếu ra rồi dùng hết sức bình sinh chạy thẳng ra khỏi căn biệt thự, không dám ngoảnh đầu lại.
Lê Quang Hùng
"Trời ơi! Lê Quang Hùng, mày vừa làm cái quái gì thế này!"
Về đến nhà Duy, Hùng lập tức lao vào phòng, úp mặt xuống sofa, hai chân đạp lung tung vì xấu hổ.
Cậu lẩm bẩm mắng nhiếc bản thân.
Lê Quang Hùng
"Mày bị điên rồi Hùng ạ! Người ta là người lạ"
Lê Quang Hùng
"lại còn đang say... sao mày không tẩn cho anh ta một trận mà lại đứng yên như thế hả?"
Cửa chính mở tung, tiếng cười nói ồn ào của Hoàng Đức Duy vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Hùng:
Hoàng Đức Duy
"Hùng ơi! Xem tao dắt ai về đây này! "
Hùng ngồi bật dậy, tóc tai còn hơi rối.
Đi sau Duy là một gương mặt cực kỳ quen thuộc với nụ cười không lẫn vào đâu được – Đặng Thành An.
An lao tới, nhảy bổ lên người Hùng, ôm ấp thắm thiết như hồi còn ở chung nhóm
Đặng Thành An
"Cái thằng quỷ này! Về nước mà không báo một tiếng!"
Đặng Thành An
"Tao mà không nghe thằng Duy nói thì chắc mày định trốn luôn đúng không?"
Lê Quang Hùng
"Thôi mà, tao định mai mới gọi cho mày..."
Hùng cười khổ, cảm giác ấm áp của tình bạn khiến chuyện chấn động ở căn biệt thự bên cạnh tạm thời bay biến.
Đặng Thành An
"3 năm rồi đấy nhé! Sang bển làm 'con cưng' xong quên luôn anh em hả?"
An buông Hùng ra, chống nạnh trách móc:
Đặng Thành An
"Đợt này về là không có đường sang lại đâu nghe chưa!"
Duy đặt túi đồ ăn lên bàn, hào hứng cắt lời:
Hoàng Đức Duy
"Thôi, chuyện cũ bỏ qua! "
Hoàng Đức Duy
"An, mày vào phụ tao nhặt rau mau lên!"
Đặng Thành An
"Biết rồi, khổ lắm! Hùng, mày ngồi đó nghỉ đi, lát nữa ba anh em mình đại chiến nghìn ly!"
Ba chàng trai vây quanh nồi lẩu bốc khói nghi ngút.
Tiếng bát đũa lạch cạch, tiếng cười đùa át cả không gian.
Hùng nhìn hai người bạn thân nhất của mình, lòng thấy bình yên lạ kỳ.
Cậu tự nhủ, có lẽ đây mới chính là cuộc sống mà cậu hằng mong ước khi quyết định rời bỏ ánh hào quang ở Thái Lan để trở về.
Nhưng, hơi ấm của nụ hôn lúc nãy vẫn như còn vương vấn trên môi, khiến cậu đôi lúc lại thẫn thờ mất vài giây giữa bữa tiệc.
Hoàng Đức Duy
"Này Hùng, mày sao thế? Lẩu cay quá à mà mặt đỏ thế kia?"
//huých vai cậu//
Lê Quang Hùng
"À... không có gì. Ăn đi, ăn thôi!"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play