Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap] Mùi Hương Dẫn Lối

Chương 1: Quán bar Rhycap

Trời mưa lất phất, quán bar Rhycap đông nghịt người.
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Duy, uống không?
Kiều dúi ly rượu vào tay Đức Duy, ánh mắt cười cợt.
Đức Duy
Đức Duy
Thôi, tao không hợp đâu.
Duy nhăn mũi, đẩy nhẹ ly rượu. Mùi cồn quá nồng làm cậu hơi khó chịu. Cậu vốn là omega mùi sữa, những thứ như rượu mạnh luôn khiến cậu có chút bài xích.
Gem cười cười
Hùng Huỳnh
Hùng Huỳnh
Chán thế, đi bar mà không uống thì khác gì đi chùa?
Duy không đáp, chỉ cầm lon soda nhấp môi.
Bên kia, ba người đàn ông bước vào quán. Quang Anh nhướn mày nhìn một lượt, thấy mấy omega xung quanh đều bị pheromone của hắn làm đỏ mặt, cười nhạt:
Quang Anh
Quang Anh
Mùi rượu của tao mạnh đến thế à?
Doo cười khẩy:
Hải Đăng Doo
Hải Đăng Doo
Mày có là alpha mạnh nhất cái thành phố này cũng không cần khoe mẽ như thế đâu.
Hùng vỗ vai bạn:
Quang Hùng
Quang Hùng
Kệ nó đi. Uống đã, tối nay không say không về!
Họ chọn một bàn gần đó, vô tình lọt vào tầm mắt nhóm của Duy.
Kiều nháy mắt với Duy:
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Góc ba giờ, alpha cực phẩm.
Duy theo phản xạ nhìn qua, ánh mắt vô tình chạm phải Quang Anh. Trong tích tắc, hơi thở cậu nghẹn lại. Pheromone rượu nồng đậm quấn lấy Duy, làm cậu bất giác run lên. Cảm giác nóng rực từ cổ lan dần xuống, dấu ấn omega như bị kích thích.
Quang Anh cũng khựng lại khi ngửi thấy mùi sữa ngọt ngào len lỏi vào khứu giác. Cổ họng hắn khô khốc.
Hùng Huỳnh
Hùng Huỳnh
Alpha bên kia nhìn mày kìa.
Gem bật cười.
Duy cúi thấp đầu, tim đập nhanh.
Quang Anh bật cười nhẹ, cầm ly rượu, bước đến.
Quang Anh
Quang Anh
Làm quen chút chứ?
Duy nhìn hắn, lắp bắp:
Đức Duy
Đức Duy
Tôi... tôi không quen anh.
Quang Anh
Quang Anh
Giờ quen cũng chưa muộn.
Quang Anh cúi xuống gần hơn, hơi thở phả nhẹ bên tai Duy.
Quang Anh
Quang Anh
Omega có mùi sữa, lần đầu gặp đấy.
Tim Duy như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chương 2: Cảm giác lạ

Quang Anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Duy, ánh mắt chăm chú như thể đã chọn được con mồi. Duy vội vàng dịch người, cố gắng tránh xa một chút nhưng mùi rượu nồng nàn bao trùm lấy cậu, làm cổ họng cậu khô rát.
Quang Anh
Quang Anh
Làm gì mà sợ thế? Tôi đâu có ăn cậu.
Quang Anh nhếch mép cười, đưa ly rượu lên nhấp môi, ánh mắt không rời khỏi Duy.
Đức Duy
Đức Duy
Anh... giữ khoảng cách một chút đi.
Duy xoay mặt đi, bàn tay siết chặt lon soda trong tay.
Quang Anh
Quang Anh
Khoảng cách?
Quang Anh nghiêng đầu, nhếch môi.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu bị ảnh hưởng rồi đúng không?
Duy cắn môi, hơi thở dồn dập. Cậu không thể phủ nhận pheromone alpha mạnh mẽ này đang tác động đến cậu theo cách không thể kiểm soát.
Kiều và Gem nhìn nhau rồi nhún vai. Kiều cười khẽ:
Pháp Kiều
Pháp Kiều
Bọn tao đi nhảy đây, có gì cứ gọi.
Duy mở miệng muốn giữ bạn mình lại nhưng đã muộn. Cậu quay lại, bắt gặp ánh mắt của Quang Anh, tim lập tức loạn nhịp.
Quang Anh
Quang Anh
Ậu đúng kiểu omega tôi thích.
Quang Anh nói thẳng, giọng điệu trầm thấp.
Quang Anh
Quang Anh
Ngọt, ngoan, dễ chịu.
Duy trừng mắt:
Đức Duy
Đức Duy
Anh nói linh tinh gì vậy?
Quang Anh
Quang Anh
Thế tôi nói sai à?
Quang Anh chống cằm, ngón tay thon dài xoay xoay ly rượu.
Quang Anh
Quang Anh
Nhìn cách cậu phản ứng là biết pheromone của tôi có tác dụng. Tôi cá là cổ cậu bây giờ đang nóng lên rồi.
Duy mím môi, hận không thể đứng dậy bỏ đi nhưng chân lại mềm nhũn, mùi rượu bao vây khiến cậu khó thở.
Quang Anh
Quang Anh
Muốn tôi giúp không?
Quang Anh nghiêng người, áp sát hơn.
Quang Anh
Quang Anh
Chỉ cần tôi dán pheromone lên gáy cậu một chút, cơn bồn chồn này sẽ dịu lại ngay.
Duy lập tức quay ngoắt sang, mặt đỏ bừng:
Đức Duy
Đức Duy
Anh... đừng có quá đáng!
Quang Anh cười khẽ, ngón tay thon dài bất ngờ chạm nhẹ vào gáy Duy, cảm nhận được làn da nóng rực dưới đầu ngón tay.
Duy giật mình lùi lại, nhưng chưa kịp phản ứng thì cơ thể cậu run lên một cái. Cảm giác kỳ lạ lan ra, pheromone alpha bao trùm, khiến cậu gần như mất đi khả năng chống cự.
Quang Anh
Quang Anh
Nhìn cậu kìa...
Quang Anh chép miệng.
Quang Anh
Quang Anh
Sắp không chịu nổi rồi đúng không?
Duy nghiến răng, nắm chặt lon soda, lòng bàn tay siết đến mức lạnh buốt.
Quang Anh cúi xuống, ghé sát tai cậu, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên cổ:
Quang Anh
Quang Anh
Nếu không chịu nổi, cứ gọi tôi một tiếng.
Duy cắn chặt môi, tuyệt đối không để bản thân phát ra âm thanh nào. Nhưng cơ thể cậu lại dần mất kiểm soát.

Chương 3: Ranh giới mong manh

Duy cố gắng điều hòa hơi thở, nhưng pheromone alpha quá mạnh khiến cậu gần như không thể kiểm soát bản thân. Tim đập thình thịch, cơ thể mềm nhũn, đôi mắt cậu mơ hồ nhìn Quang Anh.
Quang Anh
Quang Anh
Không sao đâu.
Quang Anh thì thầm, bàn tay trượt xuống eo Duy, kéo nhẹ cậu lại gần.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi sẽ giúp cậu.
Đức Duy
Đức Duy
Không... không cần!
Duy cố gắng đẩy hắn ra, nhưng lại bị Quang Anh giữ chặt.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu đang trong kỳ hứng tình đúng không?
Quang Anh cười nhẹ, bàn tay siết chặt eo Duy hơn.
Quang Anh
Quang Anh
Nhiệt độ cơ thể cao thế này, pheromone khuếch tán mạnh thế này... không lừa được tôi đâu.
Duy run lên, ánh mắt mơ hồ.
Đức Duy
Đức Duy
Anh... tránh ra...
Quang Anh không đáp, chỉ cúi xuống gần hơn, mùi rượu nồng nàn bao trùm lấy cậu.
Quang Anh
Quang Anh
Duy, chỉ cần một chút thôi... cậu sẽ thấy dễ chịu hơn.
Bàn tay hắn chậm rãi lướt nhẹ trên làn da cậu, hơi thở nóng rực.
Duy cắn chặt môi, nhưng lý trí ngày càng mờ nhạt. Cảm giác lạ lẫm lan tỏa, cậu không biết mình còn chống cự được bao lâu nữa.
Duy cắn chặt môi, nhưng lý trí ngày càng mờ nhạt. Cảm giác lạ lẫm lan tỏa, cậu không biết mình còn chống cự được bao lâu nữa.
Đức Duy
Đức Duy
Anh... thật quá đáng!
Quang Anh cười khẽ, cúi xuống áp trán vào trán cậu.
Quang Anh
Quang Anh
Cậu nói thử xem, cái này là do tôi quá đáng, hay do cậu không tự kiểm soát được mình?
Duy cắn môi, cảm giác mềm yếu lan tràn. Cậu không thể thở nổi, pheromone alpha quá nồng đậm, như một cơn say tràn vào huyết quản.
Quang Anh cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi mình lên cổ Duy. Hơi thở nóng rực tràn vào làn da non mềm. Duy rùng mình, cơ thể không tự chủ mà run lên.
Đức Duy
Đức Duy
Anh... đừng...
Quang Anh chậm rãi liếm nhẹ lên đường nét nơi gáy cậu, hơi thở ấm áp xen lẫn mùi rượu khiến Duy gần như gục ngã.
Quang Anh
Quang Anh
"Nếu cậu thực sự muốn tôi dừng lại... chỉ cần đẩy tôi ra.
Quang Anh ghé môi sát tai Duy, giọng nói trầm thấp khiến cả người cậu như tê dại.
Duy run rẩy, đôi tay đặt lên ngực hắn, nhưng lực đạo không đủ để đẩy ra. Một phần lý trí muốn thoát khỏi tình huống này, nhưng phần còn lại lại khát khao nhiều hơn.
Quang Anh nở nụ cười nhếch mép, khẽ thì thầm:
Quang Anh
Quang Anh
Duy, cậu thực sự không muốn sao?
Cậu mím môi, không trả lời. Nhưng đôi mắt đỏ hoe, cơ thể run rẩy đã phản bội lại ý chí cậu.
Quang Anh cúi xuống, đặt môi lên xương quai xanh của Duy, khẽ mút nhẹ. Duy thở hắt ra một tiếng, đôi tay siết chặt áo hắn.
Quang Anh
Quang Anh
Tôi sẽ không làm quá đâu.
Quang Anh thì thầm, nhưng giọng nói trầm ấm của hắn lại khiến Duy cảm thấy như bị nhấn chìm trong một cơn sóng lớn.
Duy biết, cậu đang ở bờ vực nguy hiểm. Nhưng cơ thể lại không thể kháng cự.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play