RhyCap | Cà Phê
1. Cà Phê Và Em
Thiếu gia nhà giàu, đẹp trai, lái siêu xe – nhưng lại không biết pha nổi một ly cà phê.
Đó là cách Hùng miêu tả về Quang Anh khi nghe cậu bạn thân của mình quyết định đi làm thêm ở một quán cà phê sách nhỏ trong góc phố.
Một quyết định khiến ai cũng phải há hốc.
Nhưng với Quang Anh, đây không chỉ là một vụ cá cược đơn giản với ba mình.
Cậu không ngờ rằng, đằng sau quầy pha chế của quán cà phê ấy, có một người sẽ thay đổi cả cuộc đời mình.
Nguyễn Quang Anh
Tao vừa lỡ đặt cược nguyên cái xe với ba tao.
Lê Quang Hùng
//suýt té khỏi ghế// CÁI GÌ!?
Lê Quang Hùng
Cái xe hơi của mày á?
Lê Quang Hùng
Mày khùng hả Quang Anh??
Quang Anh nhún vai, ung dung khuấy ly nước trái cây trước mặt.
Nguyễn Quang Anh
Ba tao bảo nếu tao có thể tự kiếm tiền mà không dựa vào gia đình trong ba tháng.
Nguyễn Quang Anh
Ổng sẽ tăng tiền tiêu vặt cho tao gấp đôi.
Nguyễn Quang Anh
Nhưng nếu tao thất bại…
Nguyễn Quang Anh
//nhấp một ngụm nước//
Nguyễn Quang Anh
Thì cái xe yêu quý của tao sẽ bay màu.
Hùng nhìn cậu như thể đang nhìn một sinh vật ngoài hành tinh.
Lê Quang Hùng
Thế quán cà phê sách thì liên quan gì?
Nguyễn Quang Anh
//chớp mắt//
Nguyễn Quang Anh
Tao vừa xin làm nhân viên ở đấy
Lê Quang Hùng
Mày đang đùa tao đấy à…
Nguyễn Quang Anh
//lắc đầu//
Lê Quang Hùng
Thế mày biết pha cà phê không?
Nguyễn Quang Anh
Chưa từng.
Lê Quang Hùng
Biết cách cầm khay phục vụ?
Nguyễn Quang Anh
Cũng chưa luôn
Lê Quang Hùng
Thế mày có biết bất cứ gì liên quan đến cà phê không?
Nguyễn Quang Anh
//thả muỗng xuống ly nước//
Nguyễn Quang Anh
//nhìn Hùng với ánh mắt vô tội//
Nguyễn Quang Anh
Tao biết uống.
Lê Quang Hùng
Rồi đi làm hay phá quán người ta?
Nguyễn Quang Anh
Chính vì không biết gì nên mới phải đi làm để học hỏi chứ.
Lê Quang Hùng
Được rồi, làm gì thì làm
Lê Quang Hùng
Nhưng đừng có chạy về khóc lóc với tao khi bị người ta đuổi đi đấy.
Nguyễn Quang Anh
//đứng dậy//
Nguyễn Quang Anh
Tao đi tìm chỗ xin việc đây.
Nguyễn Quang Anh
Biết đâu có người chịu nhận một thực tập sinh chưa biết gì như tao?
Hùng lắc đầu, nhìn theo bóng lưng bạn mình rời khỏi quán.
Cậu không chắc chuyện này sẽ đi về đâu, nhưng dù gì thì… đây cũng là lần đầu tiên Quang Anh hứng thú với một thứ gì đó lâu đến vậy.
Quang Anh tìm đến một quán cà phê nhỏ nằm trong góc phố.
Tiệm không quá lớn, nhưng bày trí rất ấm cúng.
Ánh đèn vàng dịu nhẹ, kệ sách xếp ngay ngắn ở một góc, tiếng nhạc jazz khe khẽ vang lên.
Ngay khi bước vào, Quang Anh lập tức để ý đến một chàng trai đang đứng sau quầy pha chế.
Nguyễn Quang Anh
//đi lại//
Anh gõ nhẹ vào bàn của quầy phục vụ.
Hoàng Đức Duy
Chào, anh dùng gì?
Nguyễn Quang Anh
Anh muốn một suất làm thêm ở đây.
Duy thoáng khựng tay, ngẩng lên. Và rồi cậu hơi nheo mắt, như thể nhìn nhầm.
Duy mặc một chiếc áo sơ mi màu be nhạt, tay áo xắn lên đến khuỷu, để lộ đôi cổ tay gầy gầy.
Dáng người cậu mảnh mai, vừa đủ để tạo cảm giác nhẹ nhàng nhưng không hề yếu ớt.
Mái tóc bạch kim mềm rũ nhẹ trước trán, từng lọn tóc khẽ lay động mỗi khi cậu cúi xuống lau quầy hay di chuyển ly tách.
Ánh đèn vàng trong quán hắt lên làn da trắng mịn của cậu, càng làm nổi bật đôi mắt long lanh, như có một tầng sương mỏng phủ lên.
Hoàng Đức Duy
//nhíu mày// anh đến đây làm gì?
Quang Anh nghiêng đầu, kéo ghế ngồi xuống đối diện quầy, chống cằm nhìn cậu.
Nguyễn Quang Anh
Anh nộp đơn rồi, nên ghé xem thử không khí quán.
Hoàng Đức Duy
//thở hắt - đặt ly nước pha dở xuống//
Hoàng Đức Duy
Cũng ổn mà, vậy xem xong rồi thì anh về đi.
Nguyễn Quang Anh
Duy à, em không thích anh lắm nhỉ?
Hoàng Đức Duy
Không phải không thích, chỉ là em không muốn tuyển thêm phiền phức
Nguyễn Quang Anh
Vậy anh sẽ cố gắng làm một nhân viên không phiền phức
Hoàng Đức Duy
Chuyện anh có được nhận hay không, em không quyết định được đâu
Hoàng Đức Duy
Mai quay lại gặp quản lý nhé
Nguyễn Quang Anh
//gật gù//
Nguyễn Quang Anh
//chống cằm//
Nguyễn Quang Anh
Em dịu dàng hơn anh nghĩ đấy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ sao cũng được
Nguyễn Quang Anh
//ra khỏi quán//
Đặng Thành An
TRỜI ƠI DUY ƠIIII!
Đặng Thành An
MÀY VỪA NHẬN AI VÀO QUÁN VẬY?!
Đặng Thành An
//ném điện thoại lên bàn//
Đặng Thành An
MÀY NHẬN THIẾU GIA QUANG ANH VÀO LÀM ĐÓ HẢ?!
Duy nhìn xuống, thấy trên màn hình hiện lên một bài báo chói lọi:
“Thiếu gia nhà họ Nguyễn lâm vào bước đường cùng, tự mình đi tìm việc làm?”
Hoàng Đức Duy
//tròn mắt// Hả???
An túm lấy vai Duy, lắc như muốn rơi đầu cậu.
Đặng Thành An
MÀY NHẬN ĐÚNG ÔNG HOÀNG ĂN CHƠI VÀO TIỆM RỒI!!
Đặng Thành An
ĐỜI TỤI MÌNH TOANG RỒI DUY ƠI!!!
Duy gỡ tay An ra, đầu óc quay cuồng.
Cậu còn chưa kịp nghĩ gì thì chợt nhớ đến đôi mắt đầy tự tin của Quang Anh khi nãy.
Hoàng Đức Duy
“Cái tên này… rốt cuộc là đang nghĩ gì vậy chứ?”
Chè Đậu
bản này au để làm nháp thôi nhe, viết xong bộ kia sẽ xoá ngay=))))
Chè Đậu
tui remake lại bộ này qua cp Geminifourth ná🫵🏻🫵🏻 nếu thíc thì ủng hộ Chè nha
2. Thiếu Gia Pha Lỗi
Hôm sau, trời vẫn trong xanh, quán cà phê nhỏ mở cửa như thường lệ.
Duy vừa dọn xong quầy thì cánh cửa bật mở, tiếng chuông gió leng keng vang lên báo hiệu có khách.
Nhưng đó không phải khách.
Quang Anh đứng trước cửa, khoác trên mình một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tay đút túi quần, nụ cười nhàn nhạt trên môi.
Nguyễn Quang Anh
Chào buổi sáng, đồng nghiệp tương lai
Duy nhìn anh từ trên xuống dưới, gật đầu một cái, giọng đều đều:
Nguyễn Quang Anh
Hào hứng mà
Hoàng Đức Duy
Tốt nhất là vậy
Cậu đáp, sau đó ra hiệu cho anh vào gặp quản lý.
Quang Anh nhún vai, thong thả bước theo.
Nhưng chưa kịp đi xa thì An từ phía trong ló đầu ra, vừa thấy anh đã hất cằm, giọng nghi hoặc:
Đặng Thành An
Hê, anh thiệt sự nghiêm túc hả?
Đặng Thành An
Không phải chỉ đến đây chơi thôi đó chứ?
Nguyễn Quang Anh
Em nghĩ anh giống kiểu người thích chơi không công hả?
Đặng Thành An
Ờ thì, thiếu gia như anh làm thêm nghe lạ lắm.
Đặng Thành An
//khoanh tay//
Nguyễn Quang Anh
Lạ thì lạ, nhưng biết đâu tớ làm tốt hơn cả em thì sao?
Nguyễn Quang Anh
//nháy mắt//
Thành An cạn lời, liếc mắt sang Duy
Đặng Thành An
Tao cá là nó trụ không nổi một tuần
Hoàng Đức Duy
Lo mà cá cược với mình làm gì, mau đi gọi anh chủ ra phỏng vấn đi
Phía sau quầy, quản lý quán cà phê đang ngồi đọc hồ sơ của Quang Anh.
Anh chủ quán trông khá điềm tĩnh, nhưng khi nhìn cái tên trên giấy, khóe môi hơi giật giật.
Quản lý
Cậu là… con trai út nhà họ Nguyễn?
Nguyễn Quang Anh
//mỉm cười// Đúng vậy
Quản lý im lặng vài giây, rồi ngẩng lên nhìn Duy với ánh mắt
Quản lý
Cậu đùa tôi đấy à?
Hoàng Đức Duy
Anh cứ phỏng vấn đi ạ.
Anh chủ quán đặt hồ sơ xuống, chậm rãi khoanh tay, giọng mang theo chút thử thách:
Quản lý
Thiếu gia như cậu đã từng làm công việc gì giống thế này chưa?
Nguyễn Quang Anh
//cuời nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
Chưa, nhưng có lần tớ từng pha cà phê ở nhà.
Quản lý
Cậu pha như thế nào?
Nguyễn Quang Anh
Ờm… //nghiêng đầu suy nghĩ//
Nguyễn Quang Anh
Tôi bỏ cà phê vào ly, đổ nước nóng vào, khuấy đều, rồi…
Nguyễn Quang Anh
Rồi… không uống nổi nên đổ đi.
Duy đứng kế bên suýt sặc nước, còn An thì vỗ trán thở dài.
Quản lý nhìn Quang Anh, ánh mắt như thể đang tự hỏi:
Quản lý
“Thằng nhóc này nghiêm túc thật hả trời?”
Quản lý
//gật gù - nở nụ cười//
Quản lý
Được, vậy tôi sẽ cho cậu làm một bài kiểm tra nhỏ
Nguyễn Quang Anh
Kiểm tra?
Quản lý
Nếu cậu làm tốt, tôi sẽ cân nhắc cho cậu làm thử việc.
Nguyễn Quang Anh
Kiểm tra gì vậy?
Quản lý
//chỉ vào phía quầy//
Quản lý
Cậu hãy pha cho tôi một ly cà phê sữa đá.
Quang Anh nhún vai, tự tin bước lại quầy, xắn tay áo lên.
Nguyễn Quang Anh
Được thôi, dễ ợt
Quản lý
Khoan, sao lại có bọt thế này?
Đặng Thành An
Ủa, sao cà phê lại trắng như sữa luôn vậy?
Nguyễn Quang Anh
Hình như… lỡ tay bỏ muối thay vì đường rồi.
Cả quán cà phê lặng thinh.
An che miệng, Duy thở dài trong tuyệt vọng, còn quản lý thì nhìn ly cà phê trước mặt mà không biết nên nói gì.
Quang Anh, người vừa tự tin lúc nãy, giờ đang gãi đầu cười trừ.
Nguyễn Quang Anh
Haha… có vẻ hơi sai sót nhỉ?
Quản lý
//im lặng - chống cằm//
Quản lý
Vậy tại sao cậu lại muốn làm ở đây?
Nguyễn Quang Anh
Vì tôi muốn thử sức với điều gì đó mới mẻ
Nguyễn Quang Anh
Tôi không muốn chỉ là một thiếu gia suốt đời
Anh liếc sang Duy, khóe môi khẽ cong.
Nguyễn Quang Anh
Tôi nghĩ mình sẽ học được nhiều thứ ở đây
Không hiểu sao, Duy có cảm giác như câu cuối cùng đó nói cho cậu nghe nhiều hơn.
Quản lý
Tôi sẽ cho cậu một cơ hội.
Nguyễn Quang Anh
Thật sao?
Quản lý
Nhưng chỉ là thử việc.
Quản lý
Nếu trong một tuần cậu không làm hỏng quá nhiều thứ, tôi sẽ chính thức nhận cậu
Anh rười rạng rỡ, đưa tay giơ OK
Nguyễn Quang Anh
Anh sẽ không hối hận đâu!
Đặng Thành An
//nhếch môi//
Đặng Thành An
Tôi đặt cược là cậu ta sẽ làm đổ ít nhất ba khay nước trong hai ngày.
Sau khi nhận được cái gật đầu từ quản lý, Quang Anh hí hửng mặc chiếc tạp dề màu nâu nhạt của quán, trông có vẻ ra dáng nhân viên lắm.
Nhưng chỉ chưa đầy năm phút sau…
Tiếng khay rơi xuống đất vang lên khiến cả quán giật mình quay lại nhìn.
Đặng Thành An
//chống nạnh - bĩu môi//
Đặng Thành An
Thế là mất luôn ba khay nước trong hai ngày rồi nha, mới làm có năm phút đã phá hoại rồi
Nguyễn Quang Anh
//nhặt mấy cái ly vỡ/// anh không cố ý… sàn trơn quá mà…
Quản lý nhíu mày, nhưng thấy vẻ mặt vô tội của anh thì chỉ thở dài
Quản lý
Bây giờ đi lau bàn đi, đừng đụng vào cà phê vội.
Quang Anh gật đầu cái rụp, cầm khăn bước tới bàn khách…
NVP
Ủa, anh ơi? Sao khăn ướt vậy?
Một vị khách nhìn chằm chằm vào chiếc khăn nhỏ mà Quang Anh đang lau trên bàn.
Nguyễn Quang Anh
Thì lau bàn mà?
Nguyễn Quang Anh
Phải có nước thì mới sạch chứ?
NVP
Ừ nhưng mà… sao nó nhớp nhớp thế này?
Duy vô tình thấy, giọng khổ sở vang lên.
Hoàng Đức Duy
Đừng nói với em anh lấy nhầm nước lau sàn đấy.
Nguyễn Quang Anh
Ơ… anh tưởng nước gì cũng như nhau…
Quản lý
BẤT CỨ THỨ GÌ NỮA!!!
Quang Anh ngoan ngoãn gật đầu, nhưng hai phút sau lại hí hoáy đi rót nước cho khách.
Đến khi quay lại, Duy suýt thì bật cười khi thấy trên khay chỉ có đúng một ly nước, còn phần còn lại đã… biến mất không dấu vết.
Hoàng Đức Duy
Anh làm rớt nữa à?
Nguyễn Quang Anh
Không. Anh uống bớt
Duy cảm thấy cả thế giới như đang chao đảo.
Đặng Thành An
//bật cười lớn//
Quản lý
//ngơ người nhìn cậu thiếu gia trước mặt//
Quản lý
Mình vừa nhận cái giống gì vào quán thế này?
Quản lý
//khoanh tay đi lại//
Quản lý
Cậu không được bưng bê nước, không được lau bàn, không được pha cà phê.
Quản lý
Vậy cậu có làm được gì không?
Quang Anh im lặng một chút, rồi đột nhiên chỉ tay vào Duy.
Nguyễn Quang Anh
Tôi có thể học từ cậu ấy
Hoàng Đức Duy
//chớp mắt// Hả?
Quản lý
//liếc nhìn Duy - bật cười//
Quản lý
Vậy từ giờ, cậu sẽ là người hướng dẫn cậu ta
Quản lý
Cậu ta làm sai gì thì trách nhiệm cũng thuộc về cậu
Cậu cảm thấy số phận mình vừa rẽ sang một hướng đầy sóng gió.
Nguyễn Quang Anh
//khoác vai Duy//
Nguyễn Quang Anh
Từ giờ, làm phiền cậu nhiều rồi!
Hoàng Đức Duy
“Liệu bây giờ nghỉ việc có ổn không…”
3. Huấn Luyện Học Trò
Từ sáng sớm, Quang Anh đã hí hửng đến quán với tinh thần phấn chấn.
Trong khi đó, Duy lại trông như vừa trải qua một đêm mất ngủ
Cậu đứng tựa vào quầy, nhìn chằm chằm thiếu gia họ Nguyễn.
Hoàng Đức Duy
//ánh mắt cảnh giác//
Hoàng Đức Duy
Hôm nay, anh sẽ chỉ được làm những việc đơn giản nhất có thể
Hoàng Đức Duy
//giọng nghiêm túc//
Hoàng Đức Duy
Em không muốn có thêm vụ “lau bàn bằng nước lau sàn” hay “uống nước của khách” đâu
Nguyễn Quang Anh
//phì cười// Yên tâm, anh có học từ sai lầm rồi mà
Hoàng Đức Duy
“Đáng tin không đây..”
Bài học số 1: Rót nước không làm đổ
Duy đặt một bình nước và một cái ly trước mặt Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Nhiệm vụ đầu đơn giản thôi
Hoàng Đức Duy
Anh rót nước vào ly đi.
Nhưng thay vì nghiêng bình chậm rãi, anh dốc hẳn nó xuống…
Hoàng Đức Duy
Ê! Chậm thôi Gem
Nước cứ thế tràn ra bàn như một cơn lũ nhỏ.
Duy vội vàng chụp lấy khăn giấy, nhưng không kịp ngăn dòng nước tràn xuống sàn.
Nguyễn Quang Anh
//nhìn đống nước dưới sàn//
Nguyễn Quang Anh
À… có vẻ anh hơi mạnh tay.
Bài học số 2: Pha cà phê…
Duy vừa giải thích, vừa làm mẫu:
Hoàng Đức Duy
Anh chỉ cần nhấn nút này, đợi cà phê chảy ra, rồi thêm sữa hoặc đường theo công thức
Hoàng Đức Duy
Đơn giản đúng không?
Nguyễn Quang Anh
//gật gù//
Nguyễn Quang Anh
//nhấn nút//
Hoàng Đức Duy
Này, đừng nói là anh—
Nguyễn Quang Anh
Anh quên bỏ cà phê vào máy…
Bài học số 3: Cầm khay không để rơi
Sau hai bài học thất bại, Duy quyết định thử một bài tập có vẻ đơn giản hơn
Chỉ cần cầm khay mang bánh ra bàn khách.
Hoàng Đức Duy
Anh chỉ cần đi thẳng, đừng bước quá nhanh, giữ khay ngang ngực
Duy đặt một chiếc bánh nhỏ lên khay, nhìn Quang Anh với ánh mắt đầy hy vọng.
Nguyễn Quang Anh
//hít sâu - bước đi cẩn thận//
Một bước. Hai bước. Ba bước.
Đặng Thành An
Cố lên!! //vỗ tay từ xa//
Quang Anh mỉm cười tự tin, rồi vừa đi vừa quay sang Duy.
Nguyễn Quang Anh
Ê, mấy iem thấy anh làm tốt không—
Chiếc bánh rơi thẳng xuống đất, cả quán chợt im lặng.
Duy ngước nhìn trần nhà, tự hỏi cậu đã làm gì sai trong cuộc đời này để phải chịu cảnh này.
Nguyễn Quang Anh
//nhìn chiếc bánh lăn lộn//
Nguyễn Quang Anh
Ít ra anh không làm đổ nước //gãi đầu//
Hoàng Đức Duy
//chìa tay ra//
Hoàng Đức Duy
//không nói gì//
Hoàng Đức Duy
//cầm cổ tay anh kéo lại gần mình//
Cậu để tay anh lên khay, chỉnh lại tư thế đúng.
Hoàng Đức Duy
Đừng siết quá chặt, đừng lỏng quá, cứ thả lỏng tay
Hoàng Đức Duy
Cảm giác nó giống như khi anh…
Hoàng Đức Duy
//khựng lại//
Hoàng Đức Duy
…nắm tay ai đó ấy.
Nguyễn Quang Anh
//sững người//
Nguyễn Quang Anh
//nghiêng đầu hỏi//
Nguyễn Quang Anh
Em muốn nắm thử tay anh không?
Hoàng Đức Duy
//rút tay lại - mặt thoáng đỏ lên//
Hoàng Đức Duy
Anh đừng có đùa!!
Quang Anh cười nhẹ, nhưng không trêu tiếp nữa
Buổi huấn luyện chính thức kết thúc
Sau một ngày dài đầy sự kiện…
Quang Anh vẫn không biết rót nước chuẩn, không biết pha cà phê, cầm khay vẫn run tay… nhưng cuối cùng vẫn được nhận.
Quản lý
Cậu ta có năng lượng tốt!
Quản lý
Khách hàng thích những nhân viên có thể giao tiếp thoải mái
Hoàng Đức Duy
//bĩu môi// Nhưng cậu ta có biết làm gì đâu!
Quản lý
Chính vì thế nên mới có cậu ở đây để hướng dẫn
Quản lý
Hai cậu làm việc chung cũng hợp đấy.
Nguyễn Quang Anh
Vậy giờ chúng ta luôn bên nhau rồi, em thấy zui hông?
Cậu thở dài, nhưng khoé môi lại cong lên chút
Hoàng Đức Duy
Chỉ cần anh đừng làm đổ thứ gì thêm nữa
Download MangaToon APP on App Store and Google Play