[Negav Bot] Thế Giới Của Em Không Còn Sáng Nữa Rồi
1
cả đời này điều sai lầm nhất là khi tôi được sinh ra
nhưng chỉ có họ không ủng hộ lời tôi nói
chỉ có cậu Trần chưa từng ghét bỏ tôi
ừm cậu Trần không ghét tôi đâu
Đặng Thành An
nhưng bài tập còn nhiều... nhiều lắm
Đặng Thành An
... có thể đợi con xong nhanh được không
???
ngoan nào AnAn của chú
Đặng Thành An
chú Dương... con đau
Trần Đăng Dương
chú đánh là thương
Đặng Thành An
/ run lên / nh-nhưng
từng cái tát tay lớn của người đàn ông 18 tuổi như đánh thẳng vào mặt tôi
chỉ khi gương mặt tôi xưng tấy đỏ ửng, khóe miệng bị tát đến chảy máu
chỉ khi tôi im lặng co rúm người lại ngoan ngoãn để chú Dương ôm trong lòng chú mới ngừng việc đánh tôi
Trần Đăng Dương
An ngoan nhé ngoan thì chú mới thương được
Đặng Thành An
... An ngoan
Trần Đăng Dương
ừm / ôm em mân mê đôi môi em/ giống thật
chú luôn bảo rất giống nhưng tôi không biết tôi giống ai cả
nhưng những người chú khác bên tôi 13 năm cũng luôn bảo vậy
họ nói tôi giống ai đó nhiều lắm
tiếng gọi lạnh lùng quen thuộc khiến tôi bất giác lo lắng
Trần Đăng Dương
con dạo này rất lạ
Đặng Thành An
con không có
Trần Đăng Dương
/ bóp chặt gò má em khẽ nhíu mày/ con thích tóc dài sao?
khoản khắc âm cuối phát ra tôi ch.ết xững , tôi hình như quên mất chú không thích tôi để tóc dài
Đặng Thành An
... con ...con muốn thử kiểu tóc mới thôi...
Đặng Thành An
c-con ...con sẽ cắt... con không nuôi nữa chú ơi đừng-
Trần Đăng Dương
/ nhìn thấy vẻ cầu xin của cậu/
a-anh ... anh sẽ không sao... em ngoan ... em đừng khóc
Trần Đăng Dương
/ nhìn đôi mắt đầy nước của em / " sao anh ấy lại chết! đáng lẽ người chết không nên là anh ấy mới đúng"
Trần Đăng Dương
/ câm phẫn nhìn vào em /
Đặng Thành An
c-chú tha cho con! con xin chú
Đặng Thành An
hức ... con-con sai rồi
khoản khắc ánh mắt đó nhìn về phía tôi đều là một tình yêu thừa sống thiếu chết của chú
2
trải qua một đêm dày vò tôi chỉ có thể co rút mình lại trong sàn nhà tấm
chỉ có tôi cảm nhận sự lạnh lẽo của màng đêm
bình thường chỉ tầm 2 tiếng chú sẽ thả tôi ra , sẽ giúp tôi tắm nước nóng sẽ vì tôi run rẩy mà ôm tôi trong lòng
hôm nay chú vẫn làm vậy ... nhưng có lẽ chú không vui nhiều lắm , chú để tôi lạnh đến 3 tiếng
Trần Đăng Dương
An An ngoan
Trần Đăng Dương
con phải sống ... vì... vì con không có quyền được chết / thơm nhẹ lên má cậu/
Đặng Thành An
/ co rút trong lòng của chú/ chú ơi con lạnh
Trần Đăng Dương
ừm / ôm chặt hơn lấy mền đắp cho cậu xoa dịu/ ngoan
Đặng Thành An
chú... con con muốn ở kí túc xá
Trần Đăng Dương
không được
Đặng Thành An
/ hết hồn / thầy Hùng
Lê Quang Hùng
em nhìn mệt mỏi quả
Đặng Thành An
em ... em ổn
Lê Quang Hùng
/ mỉm cười đưa đồ cho em rồi rời đi/ " thật là nói dối tệ"
Đặng Thành An
Như này không hợp đâu
Đặng Thành An
hay thầy đưa cho bạn khác đi
Đặng Thành An
em không ăn được đâu
Lê Quang Hùng
ăn đi thầy lần sau không đưa nữa...
Đặng Thành An
vâng " lần nào thầy ấy cũng nói vậy
trong cuộc sống ngột ngạc chỉ có thầy Hùng là tia sáng
thầy trẻ tuổi tài giỏi có thể nói , thầy là đối tượng mà bất cứ ai cũng yêu trong trường
nvp nam
chao ôi học thần lại được thầy hùng mua đồ ăn à(1)
Đặng Thành An
hah các cậu ăn không?
tất cả bạn bè đều không kìm được mà ngưỡng mộ , nhưng họ biết làm sao
bé An quá giỏi đi còn trẻ đã thi vào với điểm thủ khoa khiến thầy Hùng hết sức. bồi dưỡng
Đặng Thành An
/ cọ hai chân vào nhau / " sao mình có cảm giác bất an thế nhỉ "
Download MangaToon APP on App Store and Google Play