Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Cực Hàng]Chồng Nhỏ Tôi Là Kẻ Câm!

chap 1

Tả Hàng đứng lặng lẽ trước cánh cổng lớn của Trương Gia, đôi mắt to tròn lặng lẽ quan sát tòa biệt thự nguy nga trước mặt. Bên cạnh cậu, quản gia nhẹ nhàng vỗ vai, thúc giục cậu bước vào. Nhưng cậu chỉ nắm chặt vạt áo, không nói gì
cậu không nói được
Kể từ khi có ký ức, cậu đã không phát ra bất kỳ âm thanh nào. Những người trong cô nhi viện bảo cậu bị câm, nhưng Tả Hàng không bận tâm. Cậu không cần phải nói, vì ngay từ đầu, chẳng ai muốn lắng nghe
Hôm nay là một ngày đặc biệt, bởi vì cậu không còn là đứa trẻ không nơi nương tựa nữa. Cậu đã trở thành con nuôi của Trương Gia. Và cùng với điều đó, cậu có thêm bốn người anh trai từ trên trời rớt xuống
Cánh cửa biệt thự bật mở, cậu lập tức chạm mặt với bốn ánh mắt khác nhau.
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
/nhìn 4 người con trai trước mặt/
Anh cả – Chu Chí Hâm, một thiếu niên với đôi mắt lạnh băng, mái tóc đen gọn gàng, khí chất lạnh lùng và xa cách. Hắn nhìn cậu một lát, không nói gì, chỉ gật nhẹ rồi quay người bước lên lầu
Anh ba – Dư Vũ Hàm, trên môi luôn treo một nụ cười nhếch mép đầy tính toán. Anh ta nhìn cậu chằm chằm, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu cậu. Nhưng cậu không sợ. Vì ánh mắt đó không có địch ý, chỉ đơn thuần là đang đánh giá một món đồ chơi mới
Anh tư– Trương Cực, gương mặt hằn rõ sự khó chịu. Anh ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt tràn đầy sự chán ghét, giọng điệu chẳng hề che giấu sự phản đối
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
/khoanh tay trước ngực mặt hầm hầm/Nuôi nó làm gì chứ!?Nó đâu phải người của Trương Gia!?
Không ai đáp lại lời anh ta, nhưng cũng không ai trách mắng. Cả căn nhà dường như ngầm chấp nhận thái độ của Trương Cực đối với cậu
Anh năm – Trương Tuấn Hào, đứa trẻ nhỏ tuổi nhất, đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa với một quyển sách tâm lý học dày cộm. Nghe thấy giọng Trương Cực, anh ta chỉ ngẩng lên một chút rồi lại cúi xuống tiếp tục đọc, chẳng buồn bận tâm đến cậu
Bốn người anh trai. Bốn thái độ khác nhau
Tả Hàng không phản ứng. Cậu biết rõ vị trí của mình. Cậu chỉ là một kẻ ngoại lai trong gia đình này
Nhưng cậu không ngờ rằng, chính từ khoảnh khắc ấy, cuộc sống của cậu đã rẽ sang một hướng không thể đoán trước.

chap 2

Hai tuần trôi qua, Tả Hàng vẫn là một cái bóng trong Trương Gia
Chu Chí Hâm, Dư Vũ Hàm và Trương Tuấn Hào không hề để ý đến cậu. Nếu có tình cờ chạm mặt, họ cũng chẳng buồn nhìn lấy một cái, cứ như thể cậu không tồn tại
Còn Trương Cực, cậu ta lại không như vậy
Mỗi lần thấy Tả Hàng, Trương Cực đều cau mày, ánh mắt đầy khó chịu. Cậu ta không ngại thể hiện sự ghét bỏ của mình, thậm chí có lúc còn cố tình chắn đường, ép cậu phải lùi lại
Nhưng Tả Hàng chưa từng phản kháng
Cậu không thể nói, chỉ có thể dùng cử chỉ tay để giao tiếp. Quản gia và người làm trong nhà đã quen dần với cách giao tiếp này, họ không thấy phiền khi phải dùng cử chỉ để nói chuyện với cậu
Ba mẹ Trương sau 2 tuần đã trở về
Họ đã học cử chỉ tay trong hai tuần qua và lập tức dùng nó để giao tiếp với Tả Hàng. Điều này khiến cậu bất ngờ, bởi vì chưa ai từng làm vậy vì cậu trước đây
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
🙌Chào con Tả Hàng
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
/ngạc nhiên/
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
🙌Ta là mẹ của con rất vui khi được làm mẹ của con
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
🙌Con cũng rất vui khi làm con của mẹ ạ/cười/
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
/cười/
Trương Hưng•Ba các anh•
Trương Hưng•Ba các anh•
🙌Còn ta là ba của con
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
🙌Vâng!
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
🙌Con chào ba
Trương Hưng•Ba các anh•
Trương Hưng•Ba các anh•
🙌Từ nay Trương Gia là nhà của con nên con hãy tự nhiên nhé/cười/
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
/cười/
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
🙌Vâng
Trương Cực nhìn 1 màn này lập tức khó chịu ra mặt
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
Ba mẹ cũng dùng cái này để nói chuyện với nó à?
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
/nhíu mày, giọng đầy khinh miệt/ Sao lại phải cố gắng vì một kẻ chẳng có chút quan hệ máu mủ nào với mình?
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
/nhíu mày/
Ba người anh trai còn lại chẳng nói gì, nhưng hành động của họ đã đủ chứng minh rằng họ đồng tình với Trương Cực
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
/nhìn 4 đứa con trai của mình/
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
/nhếch môi/
Bà có một kế hoạch
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Từ bây giờ, cả nhà sẽ chỉ dùng cử chỉ tay để nói chuyện. Nếu ai không hiểu, thì buộc phải học!
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
/ngạc nhiên/
Câu nói này khiến bốn anh em đều sửng sốt.
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
Mẹ nói gì cơ!?/bất ngờ với câu nói của mẹ/
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
/không quan tâm đến Trương Cực mà nói tiếp/Ai không biết cử chỉ tay sẽ không giao tiếp được với mọi người trong nhà nữa
Trương Cực mở miệng định phản bác, nhưng thấy ánh mắt kiên định của mẹ, cậu ta đành im lặng
Ba người còn lại thì không phản đối, chỉ lặng lẽ nhìn mẹ rồi tiếp tục đọc sách
Tả Hàng đứng một góc, nhìn mẹ Trương, lần đầu tiên trong đời cảm thấy có người đang đứng về phía mình
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
/ánh mắt to tròn nhìn mẹ mình/
Trương Hưng•Ba các anh•
Trương Hưng•Ba các anh•
/đứng kế bên xoa đầu cậu/

chap 3

Bưa cơm hôm đó diễn ra trong im lặng
Không ai nói gì, chỉ có tiếng đũa va vào bát vang lên lạch cạch. Không khí yên ắng đến mức khiến người ta có chút khó chịu
Sau bữa cơm, mẹ Trương phát cho mỗi người một cuốn sách dày về cử chỉ tay, ánh mắt kiên định như muốn nói rằng: Nếu muốn sống trong nhà này, thì phải học!
Ba người anh trai còn lại không nói gì, nhận sách rồi lẳng lặng lên phòng
Nhưng Trương Cực thì không như vậy
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
Mẹ nghiêm túc à?/nhăn mày nhìn cuốn sách trong tay/
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
Chu Mẫn Như•mẹ các anh•
/không trả lời, chỉ cười đầy ẩn ý/
Trương Cực tức giận. Hắn không ngờ mẹ mình lại làm thật! Học cử chỉ tay? Vì một đứa không phải người nhà họ Trương?
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
/nhìn về phía Tả Hàng, ánh mắt càng thêm khó chịu/
Tả Hàng•lúc nhỏ•
Tả Hàng•lúc nhỏ•
/cuối đầu/
Tả Hàng cúi đầu.Cậu không muốn gây rắc rối, nhưng lần đầu tiên, cậu cảm thấy có người đang cố gắng vì cậu
Và thế là, chuỗi ngày kịch câm của Trương Gia bắt đầu
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
/bực bội bước lên lầu/
Trương Cực bước vào phòng, thấy Trương Tuấn Hào đang ngồi dựa vào đầu giường, ánh sáng từ chiếc đèn bàn chiếu xuống trang sách trên tay hắn
Hắn không ngạc nhiên khi thấy đứa em trai út của mình vẫn đang đọc sách. Nhưng khi nhìn kỹ, hắn nhíu mày
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
*Không phải sách tâm lý học như mọi khi?*
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
Mày đọc cái gì vậy?/cau mày hỏi/
Trương Tuấn Hào•lúc nhỏ•
Trương Tuấn Hào•lúc nhỏ•
Cử chỉ tay!/lật sách/
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
Mày cũng học à?
Trương Tuấn Hào•lúc nhỏ•
Trương Tuấn Hào•lúc nhỏ•
/vẫn không dừng lại, tiếp tục đọc/
Trương Tuấn Hào•lúc nhỏ•
Trương Tuấn Hào•lúc nhỏ•
Nếu anh muốn sống trong nhà này, phải học cách chấp nhận. Tâm lý của mẹ đang rất kiên quyết, nếu anh muốn sống yên với mẹ thì em nghĩ anh nên cầm cuốn sách đó lên và học đi
Giọng nói điềm tĩnh của hắn càng khiến Trương Cực khó chịu.
Trương Cực•lúc nhỏ•
Trương Cực•lúc nhỏ•
Anh không thích cậu ta! Anh không học!
Trương Tuấn Hào không nói gì, tiếp tục đọc sách, chẳng thèm quan tâm đến người anh trai đang bực bội bên cạnh
Trương Cực nghiến răng, liếc nhìn cuốn sách trên tay em trai mình. Hắn không thể tin nổi—đứa em trai luôn chỉ quan tâm đến tâm lý học nay lại nghiêm túc học cử chỉ tay.
Hắn tức giận ném mạnh cuốn sách của mình lên bàn, nằm xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu.
Thái độ của hắn đây là Hắn không muốn học! Hắn không chấp nhận!

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play