/Kiệt Thụy/ Em Là Bản Hòa Ca Trong Biệt Thự Trắng
Nợ
Mẹ em
Đừng làm vậy, con trai tôi mới được đẻ ra chưa đầy 3 tháng
Wang LuJie
Tôi không quan tâm, số nợ của 2 người có đổi bằng tính mạng của con trai 2 người cũng không đủ đâu
Bố em
Đừng mà, tôi chắc chắn sang tháng sẽ trả đủ, xin đừng lấy con trai tôi đi
Hắn không quan tâm, cứ thế bế đứa bé quay lưng lên xe, 2 người kia cố chạy theo, đập cửa xe cũng không làm được gì
2 người bật khóc trong tuyệt vọng
Ngay hôm sau, hắn lại đến, lần này không đòi tiền, 1 người con gái lớn hơn tuổi, cầm 1 hộp để trước mặt bố mẹ em
?
Cô lấy sữa đi ạ, đứa bé không có sữa mẹ không ngủ yên được
Mẹ em
Tôi van xin mấy người trả lại con cho tôi, đứa bé là do tôi sinh ra, đừng mang nó đi
?
2 người vào nhà..lấy sữa rồi mang ra đi ạ, bọn con không có thời gian
Cô gái kia nhẹ giọng nói, cô không độc ác, nhưng mà cũng không hiền lành
Bố mẹ em cũng chỉ biết ngập ngùi làm theo
Trong 1 năm đầu, cô gái kia liên tục đến để lấy sữa, sau dần thì cũng không đến nữa
2 người sống cực khổ để trả nốt số nợ còn lại, vẫn giữ 1 chút tiền để ngày ngày tìm con
Em bên kia sống ổn, ngay từ khi được lấy về thì sống trong nhung lụa, quần áo, đồ ăn đắt tiền
Hắn thuê nhiều người về chăm từng thứ 1 cho em, nhiều lúc không biết nhận em về để trả nợ hay là nuôi thêm nợ
Người giúp việc cố gắng cho em ăn, kết quả là bị đổ cả bát cơm vào người
Em cứ đẩy ra, đến cuối là hất hẳn ra nên cả bát cơm đổ
Hắn biết cũng không trách em, chỉ hỏi xem em muốn ăn gì để lần sau biết không lặp lại việc này
Con t/g lười nhm cứ thích đào ms =))
Bộ này là từ bộ cũ xóa chap đi sửa sang lại =)()(()()
Chú Về Muộn
Vt tiếp 2 bộ này, còn bộ này cùng tất cả những bộ kia chuyển thành Kiệt Thụy
Toi hok bít tại sao nx, nhm thấy Kiệt Thụy cute hơn
Biệt thự trắng không bao giờ ồn ào vào buổi sáng. Ngoại trừ lúc em chưa chịu rời giường.
Zhang HanRui
Chú ơiiiiiiiiii
Giọng em kéo dài, mềm nhũn như mứt tan trên bánh nướng. Bên ngoài cánh cửa, người hầu ai nấy đều thở nhẹ. Chỉ một người có thể xử lý “cậu nhóc sáng chảnh” này – và người đó vừa về.
Cạch - Cửa mở.
Em đang cuộn mình giữa đống gối, một chân thò ra khỏi chăn lụa, tay cầm gấu bông đã cũ.
Zhang HanRui
Em mỏi… Mà em nhớ chú
Giọng em rền rĩ, rồi mắt em mở hé ra, ươn ướt như mèo con.
Zhang HanRui
Chú về mà không vào phòng em gì hết trơn á.
Zhang HanRui
Em giả vờ ngủ đó. Chú vô là em tỉnh liền.
Chú bước lại gần, kéo nhẹ chăn ra khỏi người em. Nhưng em lập tức níu tay áo chú, kéo mạnh, bắt chú ngồi xuống.
Zhang HanRui
Một lát thôi mà.
Em dụi đầu vào vai chú, vòng tay siết lấy eo người kia như con bạch tuộc nhỏ. Tóc em còn thơm mùi sữa tắm vanilla, da em lạnh lạnh vì điều hòa.
Zhang HanRui
Hôm qua em mơ thấy chú bỏ em đi.
Zhang HanRui
Nhưng chú bỏ em thiệt rồi còn gì… Suốt đêm không về, không nói gì hết.
Giọng em nhỏ lại, ẩn chút dỗi.
Zhang HanRui
Hay là… chú hết thương em rồi?
Hắn không đáp. Hắn chưa từng nói là thương, nên không thể phủ nhận là hết.
Em ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh nhưng rất tỉnh táo
Zhang HanRui
Chú chỉ nuôi em vì máu mủ… đúng không?
Wang LuJie
Vì máu mủ thì mới giữ em bên cạnh. Chứ không thì… chú đâu có để em bám riết vậy, đúng không?
Vẫn không có câu trả lời. Nhưng hắn không đứng dậy, cũng không gỡ tay em ra. Với em, như thế là đủ.
Em khẽ cười, nụ cười nhỏ mà tinh quái, như thể vừa kéo được hắn về đúng vị trí của mình.
Zhang HanRui
Chiều nay chú đi họp nữa không?
Zhang HanRui
Cho em theo đi. Em ngoan mà. Em ngồi yên một góc, không làm phiền chú đâu.
Zhang HanRui
Em sắp bị chú bỏ rơi thiệt rồi…
Hắn đưa tay kéo lại cổ áo ngủ của em, động tác chậm và nhẹ như thể sợ làm em tỉnh mộng.
Em vùi mặt vào ngực hắn, giọng nhỏ như thở.
Bên ngoài nắng đã lên.
Trong căn phòng phủ toàn sắc trắng, hai người lặng lẽ tựa vào nhau.
Nhưng chẳng ai thực sự thuộc về ai cả.
Vị Bơ Hôm Nay
Hắn đi rồi. Dặn một câu ngắn:
Wang LuJie
Ăn sáng đàng hoàng.
Em không nói gì, chỉ gật. Nhẹ. Nhưng cái gật ấy, ai nhìn cũng thấy là miễn cưỡng.
Khi quản gia bưng khay thức ăn lên, em đã ngồi sẵn bên bàn ăn. Không ai nhắc, nhưng mọi người đều biết: nếu để em đói quá lâu, căn nhà này sẽ không còn yên ắng.
Quản Gia
Cậu chủ, hôm nay có bánh bơ dâu như cậu thích.
Em chống cằm, ánh mắt lười biếng lướt qua mặt ông ta.
Zhang HanRui
Chú ấy ăn chưa?
Quản Gia
Ông chủ đã dùng bữa ở phòng làm việc.
Zhang HanRui
Lúc nào cũng làm việc. Sáng, trưa, tối. Ngủ cũng mơ công việc.
Quản Gia
Ông chủ bận thật mà.
Zhang HanRui
Bận đến mức không có 5 phút ôm em một cái à?
Quản gia lặng người.
Em không giận. Nhưng cái kiểu em nói, cái cách em rót mật vào câu chữ để đâm thẳng vào ai đó – đáng sợ hơn cả một đứa trẻ biết giận thật sự.
Zhang HanRui
Nếu một ngày chú không về nữa, bác tính giấu em bao lâu?
Quản Gia
Cậu chủ, chuyện đó...
Zhang HanRui
Em hỏi vậy thôi. Chứ nếu chú bỏ em đi thật, em điên luôn á.
Em cười. Nhưng là nụ cười méo mó.
Zhang HanRui
Có khi nào chú thấy em phiền không?
Zhang HanRui
Không sao. Em đẹp mà.
Em nhón tay, bẻ nhẹ góc bánh dâu, cho vào miệng. Cắn một miếng nhỏ, rồi nhả lại vào khăn.
Zhang HanRui
Mùi bơ khác hôm qua. Bếp đổi người à?
Quản Gia
Vẫn là đầu bếp chính, thưa cậu.
Zhang HanRui
Vậy là tại em. Em đổi vị rồi.
Em đứng dậy. Không ăn thêm.
Zhang HanRui
Nói với chú, nếu chú về trễ, em sẽ khoá cửa phòng, không cho vào đâu.
Quản gia gật đầu, nhưng em biết ông sẽ không nói gì hết. Hắn đã quen với kiểu dọa dẫm nhõng nhẽo của em.
Nhưng lần này em không nói chơi.
Bởi vì trong giấc mơ đêm qua – hắn đã đi thật. Và khi em chạy theo, gọi hắn quay lại, hắn không ngoái đầu…như thể em chẳng là gì cả.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play