[Tận Thế]"Cho Dù Là Tận Thế Em Sẽ Không Bỏ Lại Anh!"
Chương 1: Cơn bão đầu tiên
Căn nhà gỗ nằm lọt thỏm giữa rừng cây chết. ...
Từ xa, nó trông như một điểm tối nhỏ bé giữa nền tuyết trắng xóa, bao quanh bởi những thân cây trơ trọi, bị gió quật nghiêng ngả. ...
Trời lạnh cắt da cắt thịt, nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất.. ..
Lục Dịch kéo chặt áo khoác, đôi mắt thâm quầng nhìn ra ngoài cửa sổ. ...
Gió rít lên từng cơn, lùa qua những kẽ hở trên tường, mang theo hơi lạnh của cái chết. ...
Hắn đưa tay chạm nhẹ lên bệ cửa, lớp kính dày phủ đầy băng giá. . ..
Đã bao lâu rồi kể từ khi mọi thứ sụp đổ?
Lâm Nhiên
“Anh nghĩ bão tuyết sẽ kéo dài bao lâu?”
Nàng hỏi, giọng khàn khàn vì lạnh.
Lục Dịch không đáp ngay. ...
Hắn khẽ nghiêng người, dõi theo những đốm sáng le lói trên bầu trời xa. ...
Chúng không phải là những vì sao, mà là những cơn sấm sét kỳ lạ, nhấp nháy giữa tầng mây dày đặc. ...
Lục Dịch
“Hai ngày, hoặc lâu hơn. ...”
Hắn đáp, khẽ siết tay lại. ...
Nếu bão không ngừng, nguồn thức ăn của họ sẽ cạn kiệt. ...
Họ đã thu gom đủ lương thực để cầm cự, nhưng trong thời tiết như thế này, ngay cả việc nhóm lửa cũng là một cuộc chiến. ...
Ngoài kia, thế giới đang mục ruỗng.. ...
Nấm mọc trên xác động vật, trên da thịt của những kẻ đã chết. ...
Có lần, nàng từng thấy một con nai bị biến dị, thân thể bị những búi nấm ký sinh xâm chiếm, những chiếc xúc tu nhỏ mọc ra từ mắt và miệng nó. . ..
Nấm không chỉ ăn mòn vật chủ, mà còn điều khiển chúng di chuyển. ...
Càng nghĩ, nàng càng thấy lạnh. ...
Lục Dịch bước đến, nhẹ nhàng kéo tấm chăn dày khoác lên vai nàng.. ..
Lục Dịch
“Ngủ đi, anh sẽ canh gác. ...”
Lâm Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn. ...
Tròng mắt hắn đen láy, trong đó không có ánh sáng, chỉ có sự mệt mỏi kéo dài. ...
Hắn đã không ngủ đủ giấc trong nhiều ngày... ..
Lâm Nhiên
“Anh cũng cần nghỉ ngơi. ..."
Nàng thấp giọng gọi tên hắn.. ..
Sau đó, đôi mắt hắn rời khỏi nàng, quay lại nhìn cánh cửa gỗ cũ kỹ.. ..
Bên ngoài, tiếng gió gào thét như tiếng kêu than của những linh hồn bị lãng quên. .. .
Nhưng sâu trong cơn bão, có thứ gì đó đang di chuyển. ..
Một tiếng gõ nhẹ vang lên. ...
Không phải tiếng gió. ...
Không phải tiếng cành cây gãy. ...
Ai đó—hoặc thứ gì đó—đang đứng bên ngoài. ..
Chương 2: Thứ ở bên ngoài
Tiếng gõ cửa vang lên ba lần, đều đặn.. ..
Không mạnh bạo, không gấp gáp, mà nhẹ nhàng đến rợn người.. ..
Lục Dịch lập tức đứng dậy, đưa tay ra hiệu cho Lâm Nhiên giữ im lặng.. ...
Hắn nín thở, tai căng lên nghe ngóng.. ..
Ngoài tiếng gió rít, tiếng tuyết bị thổi tung, không có bất kỳ âm thanh nào khác. ...
Nhưng… .hắn biết có thứ gì đó ở ngoài đó.. ..
Lâm Nhiên cũng căng thẳng không kém.. ..
Nàng lùi lại một chút, tay siết chặt con dao găm nhỏ bên hông.. ..
Lần này, tiếng gõ mạnh hơn. ...
Lục Dịch liếc nhìn khẩu súng săn đặt trên bàn.. ...
Hắn bước tới, cẩn thận cầm lấy nó, đồng thời hạ thấp người, di chuyển đến cửa sổ.. ...
Hắn kéo nhẹ một góc rèm, chỉ đủ để nhìn ra bên ngoài mà không để lộ bản thân.. ...
Dưới ánh trăng mờ ảo, bóng tối giăng kín khu rừng.. ...
Tuyết vẫn rơi lả tả, phủ lên mặt đất một lớp dày trắng xóa. . ...
Không có dấu chân, không có bất kỳ ai đứng trước cửa.. ..
Hắn chắc chắn vừa nghe thấy tiếng gõ cửa.. ..
Hắn cất giọng trầm thấp, đủ để xuyên qua gió.. ..
Không có tiếng đáp lại.. ..
Chỉ có gió thổi qua những cành cây chết chóc, mang theo tiếng rít kéo dài.. ..
Hắn siết chặt súng, nắm tay đặt lên chốt cửa.. ..
Lâm Nhiên mở to mắt, vội vàng giữ lấy cánh tay hắn. ...
Nàng thì thào, ánh mắt đầy cảnh giác. ...
Lâm Nhiên
“Nếu đó không phải là người thì sao?”
Phải, nếu đó không phải là người thì sao?
Từ khi tận thế bắt đầu, con người không còn là sinh vật đáng sợ nhất.. ..
Động vật biến dị có thể xé xác một người trong chớp mắt, những kẻ sống sót điên loạn sẵn sàng giết đồng loại để tranh giành một miếng bánh mì. ...
Nhưng thứ đáng sợ nhất, là những kẻ không còn là người nữa. ...
Chúng không biết đau, không biết sợ, chỉ có một bản năng—săn mồi.. ...
Bên ngoài yên lặng một lúc lâu.. .
Nhưng rồi, một âm thanh khác vang lên. ...
Tiếng nắm cửa xoay nhẹ. ...
Lâm Nhiên siết chặt tay, máu như đông lại trong huyết quản ...
Lục Dịch lập tức nâng súng, nhắm thẳng vào cửa. ...
Nhưng lần này, mạnh hơn.. ...
Nhưng nếu thứ kia đủ mạnh… .
Cánh cửa gỗ rung lên dữ dội. ...
Lâm Nhiên lùi lại, hít vào một hơi run rẩy.. ...
Lục Dịch
“Chết tiệt… .nó muốn vào!”
Lục Dịch không nói gì.. ...
Hắn đặt ngón tay lên cò súng, sẵn sàng bóp cò ngay khi cửa bật mở.. ..
Không gian căng thẳng đến mức có thể nghe được nhịp tim đang đập loạn trong lồng ngực. ...
Bụi rơi xuống từ khung cửa, gỗ kêu răng rắc.. ..
Thứ bên ngoài không tiếp tục nữa.. ..
Chỉ còn tiếng gió hú dài. ...
Hai người vẫn đứng yên tại chỗ, không ai dám di chuyển. ...
Lục Dịch nghiến răng, vẫn không dám hạ súng.. ..
Hắn ra hiệu cho Lâm Nhiên đứng lùi về phía sau, còn mình thì bước chậm đến cửa sổ, kéo rèm lên một chút. ...
Chỉ có tuyết trắng phủ dày đặc trên mặt đất. ...
Chúng kéo dài từ rìa rừng cây đến cửa nhà... .
Nhưng kỳ lạ ở chỗ—không có dấu chân rời đi. ...
Nghĩa là, bất kể thứ gì đã đến đây… .nó vẫn còn ở đâu đó gần đây... ..
Hơi lạnh chạy dọc sống lưng hắn.. ..
Nàng lập tức bước tới, dù tay vẫn không rời con dao găm.. ..
Lục Dịch chậm rãi chỉ ra ngoài cửa sổ. ...
Nàng nhìn theo. ...Và rồi, sắc mặt lập tức trắng bệch. ...
Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn những dấu chân kỳ lạ đó.. ...
Không giống dấu chân của người bình thường.. ..
Ngón chân dài, móng vuốt in sâu vào tuyết.. ...
Không phải con người.. ..
Bên ngoài, bão tuyết vẫn tiếp tục gào thét. . ..
Nhưng trong tiếng gió, có một âm thanh rất khẽ vang lên.. ..
Chương 3: Bóng đêm vờn quanh
Lục Dịch kéo rèm cửa lại ngay lập tức. ..
Hắn siết chặt khẩu súng, bàn tay lạnh đến tê dại... ..
Lâm Nhiên không nói gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được hơi thở nàng đang gấp gáp bên cạnh... .
Nó không rõ ràng, chỉ là một âm thanh mơ hồ lẫn trong gió. ..
Cổ họng hắn khô khốc.. ..
Từ trước đến nay, tang thi không biết cười.. ..
Chúng không có cảm xúc, không có ý thức.. ..
Chỉ có một loại sinh vật sẽ cười trong thời điểm này.. ..
Thứ vẫn còn đang suy nghĩ.. .
Hắn không biết nên cảm thấy may mắn hay tuyệt vọng.. ..
Nếu sinh vật ngoài kia vẫn còn trí thông minh, điều đó có nghĩa là họ đang đối mặt với một kẻ săn mồi thực thụ—một con quái vật có khả năng suy nghĩ, có thể lập kế hoạch, và quan trọng nhất là… .nó biết họ ở đây. ...
Lâm Nhiên
“Chúng ta làm gì bây giờ?”
Lục Dịch im lặng một lúc lâu.. ..
Lục Dịch
“Không làm gì cả.. .."
Lục Dịch
"Cứ giữ im lặng. ...”
Hắn bước lùi lại, ra hiệu cho nàng rời xa cánh cửa. ..
Cả hai di chuyển về phía bếp lửa nhỏ, nơi ánh sáng yếu ớt của ngọn lửa vẫn còn nhảy nhót trên nền đất lạnh.. .
Lâm Nhiên
“Nó có thể đột nhập vào đây không?”
Cánh cửa gỗ không đủ chắc chắn để ngăn cản một thứ có đủ sức mạnh.. ..
Bức tường xung quanh cũng chỉ là gỗ mục, qua thời gian đã yếu đi rất nhiều.. ..
Nếu nó muốn vào, sớm hay muộn nó cũng sẽ làm được.. ..
Cả hai đều hiểu điều đó.. ..
Lâm Nhiên
“Chúng ta chờ chết sao?”
Lục Dịch nhìn nàng một lúc.. ..
Trong ánh mắt nàng có sự sợ hãi, nhưng cũng có cả sự quyết tâm.. ..
Hắn thở ra một hơi dài.. ..
Hắn bước đến góc phòng, kéo một cái rương gỗ ra.. ..
Bên trong là một vài hộp tiếp tế, hai khẩu súng ngắn và một ít đạn dược.. ..
Lục Dịch
“Tối nay, chúng ta sẽ giữ im lặng.. .."
Lục Dịch
"...Nếu nó không làm gì, sáng mai chúng ta sẽ rời khỏi đây. ..”
Lâm Nhiên
".. .Trong thời tiết này?”
Lục Dịch
“Ở lại đây còn nguy hiểm hơn. ...”
Nàng mím môi, nhưng không phản đối nữa.. ...
Nếu thứ ngoài kia không phải một con tang thi đơn thuần, mà là một sinh vật khác, vậy thì nó biết họ đang ở đây.. ..
Nó không gõ cửa chỉ vì tò mò—nó đang chơi đùa.. ..
Đêm nay, nó chưa tấn công.. ..
Nhưng ai dám đảm bảo nó sẽ không làm vậy vào đêm mai?
Bên ngoài, tiếng gió vẫn rít từng cơn.. ...
Lâm Nhiên ngồi dựa vào góc tường, ôm chặt dao găm trong tay. ...
Lục Dịch ngồi đối diện nàng, khẩu súng săn đặt ngang đùi.. ...
Thời gian chậm chạp trôi qua.. ..
Họ cứ ngồi đó, chờ đợi—hoặc là bình minh, hoặc là cái chết.. ..
Tiếng gõ cửa lại vang lên. ...
Nhưng lần này, nó ở ngay bên cạnh tai họ. ...
Cả hai giật mình, đồng loạt quay đầu. ...
Không phải cửa chính.. ...
Mà là… .bức tường ngay sau lưng họ. ...
Lâm Nhiên nín thở, ngón tay run rẩy siết chặt chuôi dao.. ..
Cái gì ở bên kia bức tường?
Bên ngoài, bóng tối dày đặc.. ..
Một cái bóng mơ hồ đứng bên ngoài căn nhà, đầu nghiêng nhẹ, như đang lắng nghe. ...
Nó chỉ kiên nhẫn đợi chờ.. .
Download MangaToon APP on App Store and Google Play