[Hieuthuhai X Negav] [Hieugav] Bạn Thân
1. Mở đầu
Trần Minh Hiếu
Đặng Thành An có dậy không?
Âm thanh phát ra từ cậu con trai đang đeo chiếc ba lô một bên vai với bộ đồng phục có tone màu chủ đạo là trắng đỏ của trường.
Giọng nói nghe qua thì có vẻ như là mất kiên nhẫn lắm. Nhưng thực chất thì hiện tại cậu ta đang ngồi trên mép giường vừa xoa má bạn thân của mình vừa hỏi.
Tính xem... ba...bốn... à sáu năm rồi. Em và hắn chơi với nhau được sáu năm rồi. Kể từ khi em mới chỉ mười bốn tuổi đã chuyển đến khu này sống cùng với ba mẹ. Hồi đó em làm gì quen ai? Chỉ có buổi sáng thức dậy đi theo con đường quen thuộc mà đến trường rồi chiều lại ung dung đi về. Chả phiền ai cả.
Nhưng mà cái bạn này nè, bạn cách em năm căn nhà, học lớp kế bên, bạn cứ làm phiền em hoài à.
Thật ra cũng không phiền lắm nhưng trước đây em đã quen một mình rồi. Có bạn mới cũng không quen...
Chẳng hạn như Thành An đang trên đường đến trường như mọi khi. Đột nhiên ở đâu ra Minh Hiếu xuất hiện bên cạnh. Tên đó nói chuyện cứ như em và hắn đã thân thiết với nhau lắm vậy đó.
Trần Minh Hiếu
Ơ trùng hợp quá, mình cùng đi học nhé
Trần Minh Hiếu
Bạn uống sữa không, mình mua dư nè
Có Chúa mới biết Minh Hiếu cố tình mua cho em một hộp thì có.
Trần Minh Hiếu
Bạn ăn kẹo đi cho ngọt miệng
Ừm, thấy bạn cũng tốt nên em đồng ý cho bạn chơi chung đó. Thành An phải mất hơn hai ngày để có thể nói câu đầu tiên với hắn.
Chẳng sao hết, để được chơi với bạn dễ thương thì hắn chờ được hết.
Em đang ngủ bị hắn cắn một cái vào má thì giật mình mà la lên.
Hắn kéo em dậy bế vào nhà vệ sinh mặc cho Thành An la hét không muốn thức dậy sớm chút nào. Mọi người yên tâm, hắn bế vào rồi đi ra chứ có ở trong đó cũng không có ra ngô ra khoai gì hết.
Em lúc sau bước ra đã mặc đồng phục đầy đủ rồi, tóc tai xinh xắn, môi hồng hồng, Hiếu cho em xinh mười một điểm luôn nha.
Em theo thói quen đi vào bếp tìm đồ ăn của mẹ. À ừ mẹ không có ở nhà, đã nói với em từ hôm qua rồi mà. Em quay ra nhìn hắn, bày vẻ mặt còn chưa tỉnh hẳn ra định nói thì bị chặn miệng.
Trần Minh Hiếu
Biết rồi khỏi nói, anh dẫn bạn đi ăn
Cũng tốt nên không từ chối được.
Sau khi ăn xong, em cùng hắn đến trường. Đưa em đến tận lớp, để cảm ơn bữa ăn sáng, Thành An quay sang nháy mắt với hắn một cái.
Đặng Thành An
Đồ ăn sáng hôm nay ngon lắm ạ
Trần Minh Hiếu
Sữa dâu đã để sẵn bên trái của cặp nhé, ra về mà còn thì biết tay
Thật ra cũng chẳng cần nhắc vì Thành An sớm đã quen với chuyện này rồi. Minh Hiếu không nhớ thì còn ai nhớ nữa chứ.
2. Bình thường
hieuthuhai
bạn mở cửa cho anh
ne9av
đin hả? 9h rùi còn qua chi z?
hieuthuhai
gà sốt cay tokbokki, trà đào full size
Em lấp ló thò đầu ra khỏi cửa nhìn hắn, xác nhận đúng là bạn thân siêu dễ thương mới mở cửa rộng ra.
Minh Hiếu lúc nào cũng hiểu ý em nhất nhưng làm ơn đừng suốt ngày cho em ăn đêm được không? Em không muốn lên cân đâu huhu.
Hắn thong dong đi vào nhà, bày đồ ăn ra trên bàn cho em ăn rồi tựa vào vai em lướt điện thoại. Thành An ngồi ăn trông ngon miệng đến nổi môi cứ chu chu ra, thấy ghét!
Trần Minh Hiếu
Quán mới đấy, thế nào?
Đặng Thành An
Ngon lắm ạ, cảm ơn Hiếu ạ
Trần Minh Hiếu
Không nhận mỗi lời cảm ơn như vậy được đâu.
Đặng Thành An
Vậy em chia cho bạn một miếng bánh gạo nha?
Trần Minh Hiếu
Anh không dành đồ ăn với con nít, bạn cứ ăn đi, chỉ là tối nay anh ngủ lại ở đây với bạn nhé.
Hắn dùng tay vòng ra sau vừa xoa má, xoa đầu, sờ tai của em vừa nói. Tình lắm ạ! Chuyện này đối với Thành An cũng quen rồi, em cũng khá sợ mỗi khi ở nhà một mình thế này đó.
Cơ mà bạn Hiếu ăn nói gì thiếu từ tùm lum vậy? Để em sửa cho bạn.
Đặng Thành An
Bạn nói rõ ra xem, nói thêm một từ thì bạn mất cái gì hả?
Đặng Thành An
Là đêm nay anh ở đây ngủ và chơi với bạn, nói như vậy kì quá à!
Trần Minh Hiếu
Trước sau như một
Mặc kệ hắn. Thành An tiếp tục ăn nốt phần còn lại.
Đặng Thành An
Bạn ơi em xong rồi
Thành An đúng là em bé của Minh Hiếu rồi, chứ người lớn ăn xong ít ai để bạn thân giúp mình dọn dẹp với lau miệng thế này lắm.
Chẳng trách An càng ngày càng hư, Hiếu cứ chiều em mãi như vậy mà.
Trần Minh Hiếu
Nào, bạn lên phòng đánh răng nhé. Anh lên sau với bạn
Em bé ngoan ngoãn tung tăng lên lầu lấy bàn chải đánh răng kết hợp với các bước chăm sóc da buổi tối, sau cùng là thoa sữa dưỡng thể lên da cho thơm tho hơn nè.
Hiếu từng nói là hắn thích mùi này lắm, mỗi khi Thành An thoa xong thì cứ tìm cớ dụi vào người em mãi.
Lúc em ra thì hắn cũng vừa bước vào phòng, thuận tay cầm điều khiển bật điều hoà rồi tự nhiên leo lên giường em như giường của mình.
Cơ mà đã quen rồi, vì dù gì trước sau cũng là của hắn mà.
Đặng Thành An
Bạn! Bạn nằm nhích qua kia đi, em không có chỗ nằm
Em vờ cau mày chu môi ra nhắc nhở hắn.
Minh Hiếu không muốn chọc em nữa nên cũng chiều theo ý em nhích sang bên cạnh. Em vừa nằm xuống thì ai kia đã nhanh chóng đớp lấy cơ hội chui vào cổ của em úp mặt xuống hít hương thơm nhè nhẹ.
Em bé của hắn tuyệt vời lắm, em có mùi hương khiến hắn mê chết đi được, thích lắm luôn.
Đặng Thành An
Nè bạn làm gì dạ, nằm nhích ra coi bên kia rộng mà
Hả gì vậy? Sao lại gọi em bằng cái giọng trầm trầm của hắn vậy, đúng kịch bản mỗi ngày phải là "Nằm im đi em, ôm một chút" cơ.
Trần Minh Hiếu
Bạn ôm anh một chút nhé, hôm nay anh không vui lắm. Được không?
GÌ ĐÂY? Trước giờ Hiếu làm nũng thì cũng có nhưng mà hôm nay lạ quá.
Nhưng cún bự của em cũng đang trong trạng thái yếu đuối cần được vỗ về lắm ấy.
Em xoay qua ôm hắn, để mặt hắn vùi sâu hơm vào trong hõm cổ em hơn. Tay em sờ mấy lọn tóc của hắn rồi vuốt vuốt nhẹ nhẹ. Em cảm nhận được lúc đó tay hắn bấu vào áo em mạnh hơn, siết chặt hơn.
Em có chạy khỏi hắn đâu mà sợ hãi thế?
Đặng Thành An
Hôm nay bạn có gì không vui hả? Kể em nghe với...
Đặng Thành An
Bạn giận em sao? Mới nãy còn mua đồ ăn cho em mà?
Em khó hiểu hỏi hắn, nhưng với giọng nhỏ, nhỏ như đang thì thầm vào tai hắn vậy. Vì hắn nói hắn không vui mà, tốt nhất không nên hối thúc hắn làm gì.
Trần Minh Hiếu
Bạn á, sao hôm nay bạn không chờ anh về?
Trần Minh Hiếu
Lúc chiều còn thấy bạn đi cùng Hùng vào tiệm mì. Ban đầu anh nghĩ bạn ăn rồi nên anh chẳng thèm qua nhà bạn đâu
Trần Minh Hiếu
Nhưng mà nghĩ lại thì dĩa mỳ đó cũng chẳng làm bạn no được nên anh mới không giận nữa mà đem đồ ăn qua cho bạn
Trần Minh Hiếu
Rồi sao bạn không giải thích gì với anh hết vậy?
Trần Minh Hiếu
Thấy anh không khó chịu là bạn không biết hả?
Hắn nói một tràng làm em phải ngơ ra vì không kịp hiểu hết. Sau một hồi ngẫm kĩ lại thì mới chợt bật cười.
Đặng Thành An
À...em xin lỗi bạn nhé, điện thoại hết pin nên chẳng nhắn tin cho bạn được
Đặng Thành An
Anh Hùng chỉ muốn đi ăn mừng vì bài thuyết trình được điểm tốt thôi.
Đặng Thành An
Trong quán còn hẳn ba người kia mà, sao bạn chỉ thấy mỗi em với anh ấy thôi vậy?
Hắn im lặng không nói. Rồi xong, trách lầm người ta rồi nhé.
Thì sao? Ý anh là anh giận bạn rồi. Dù gì cũng dỗ anh một chút đi, Minh Hiếu thầm nghĩ.
Em hiểu cún bự của em quá mà. Thành An thở dài kéo hắn lại ôm vào lòng, đôi tay trắng trẻo vuốt lưng lấy lòng hắn.
Đặng Thành An
Bạn không giận nữa nhé, em ôm bạn ngủ
Trần Minh Hiếu
Anh xin lỗi...
Đặng Thành An
Haha không sao. Người gì mà hay dỗi quá à!
Thành An hong được chọc quê hắn! Nếu không hắn sẽ phạt em làm người yêu hắn đấy nhé!
Đúng là phải hôn má nữa cơ. Nhưng thôi bỏ qua cũng được.
3. Bạn làm em sợ
Em trở mình dậy trong vòng tay của hắn. Đôi tay khẽ đưa lên dụi mắt, nghĩ lại mới nhớ đêm qua chính em là người ôm hắn cơ mà. Bây giờ lại thay đổi thành như thế.
Em lấy tay chọt chọt vào má hắn, Minh Hiếu lúc ngủ cũng đẹp trai như lúc thức thôi. Nhìn kiểu gì cũng rất đẹp.
Trần Minh Hiếu
Bạn bỏ tay ra không là anh cắn má bạn đó
Gì? Tưởng còn ngủ. Giật cả mình nên em rút tay lại. Bật dậy định đi vào nhà vệ sinh thì hắn kéo em lại, lực kéo không mạnh nhưng đủ để Thành An ngã lưng vào ngực hắn.
Trần Minh Hiếu
Bạn hôn má anh một cái đi
Là bạn thôi đó, mọi người phải tin em, là bạn thôi. Bạn mà đòi hỏi cỡ đó, không biết sau này tăng cấp bậc rồi thì đòi hỏi kiểu gì.
Đặt một cái hôn lên má Minh Hiếu, sau đó Thành An liền nhảy khỏi tay hắn, lon ton chạy vào nhà vệ sinh trước, ai kia thì vẫn cứ nằm đấy thôi.
Hôn một cái mà muốn dậy thì cũng dậy không nổi ạ.
Những tiết học đầu trôi qua như mọi ngày. Đến giờ ra về theo cảm tính em thò tay ra sau lấy hộp sữa dâu mà hắn vẫn chuẩn bị.
Đặng Thành An
Ủa? Đâu rồi?
Ý là sữa dâu của em đâu rồi. Minh Hiếu quên bỏ cho em hả? Thiệt tình á nha! Hôm trước mới khen chu đáo.
Thế là em đeo ba lô vào đứng dậy đi qua lớp hắn. Nay em chủ động qua đón bạn về luôn nè!
Em băng băng qua lớp hắn đòi sữa.
Vừa đến cửa lớp em nghe tiếng hét của hắn, kèm thêm những câu chửi tục mà mọi ngày Minh Hiếu hiếm khi nói như thế trước mặt em.
Em thấy hắn đấm tên kia một cái vào bên má, đau! Nó loạng choạng ngã ra sau cú đấm đó. Nhìn được mỗi một cảnh đó thôi là em sợ lắm rồi. Chưa bao giờ em thấy hắn như vậy cả.
Biết là Minh Hiếu của em nóng tính lắm nhưng Minh Hiếu chưa bao giờ như vậy với em nên hầu như em quên luôn là bạn nổi giận rất đáng sợ.
Đặng Thành An
Hiếu! Làm cái gì vậy?
Em kéo tay hắn ra trong khi hắn vẫn tiếp tục cầm cổ áo của tên đó. Không kéo là bạn lớn của em gặp vấn đề đó.
Thế mà bạn lớn hất tay làm em ngã ra sau một cái.
Nghe tiếng "rầm" do va đập với bàn từ người vừa kéo tay mình. Hắn hoảng hồn bỏ cổ áo tên kia ra rồi quay ra sau thì đã thấy bạn nhỏ của mình đập tay vào góc bàn té xuống đất, cái đau từ tay và mông truyền đến làm mặt em nhăn hết cả lại.
Trần Minh Hiếu
Ngậm cái miệng chó của mày lại, những gì tao dám nói thì chắc chắn tao sẽ dám làm
Ngậm ngậm cái gì chứ? Em bé của hắn bị đập tay vào góc bàn kia kìa.
Minh Hiếu bước tới đỡ em bé lên. Mắt cứ dán chầm chầm vào tay đang có một vết bầm đỏ tím.
Hắn mà dùng đôi mắt đó nhìn em nữa là em vẫn tiếp tục run luôn ấy.
Trần Minh Hiếu
Có sao không? Bữa sau tôi như vậy thì em đừng có chen vào
Bạn nói gì vậy? Từ "tôi" em nghe không quen, bạn có tức tên đó thì bạn đánh chứ em có làm gì bạn hả?
Em chỉ muốn tìm sữa dâu và bạn Minh Hiếu thường ngày của em thôi mà!
Đặng Thành An
Em không sao
Nghe vậy hắn đứng dậy lấy ba lô rồi đỡ em đứng lên nắm chặt tay dẫn em đi ra khỏi lớp.
Trần Minh Hiếu
Tìm làm gì?
Đặng Thành An
Hôm nay bạn không để sữa dâu cho em
Ừ nhỉ, sữa của em đâu? Hắn ngơ ra rồi đưa tay kéo ngăn cuối.
Minh Hiếu lấy sữa ra rồi giúp em cắm ống hút vào sau đó bỏ lên tay Thành An mà không thèm nói một tiếng nào.
Em nhận lấy hộp sữa từ hắn rồi đưa lên miệng hút.
Em không dám đòi hỏi bạn cái gì nữa đâu. Em biết bạn đang giận mà, không phải là giận em nhưng em không muốn bạn khó chịu thêm nữa.
Thế là một tay em cầm sữa một tay em được dắt đi.
An An 1,8 tuổi vừa cầm sữa hút vừa được bạn hàng xóm đang giận dắt đi về nhà.
Hôm nay bạn cứ nắm tay dắt em đi về nhà ấy. Bình thường hắn vẫn nắm tay em mỗi lúc cần thôi, chứ không phải là nắm tay dắt em về như thế này. Em không ngại chỉ là em thấy lạ thôi.
Nhưng mà đường này là về nhà hắn mà? Biết là vậy nhưng Thành An không có dấu hiệu sẽ phản kháng, vẫn im cho hắn kéo đi thôi.
Tới nhà hắn mở cửa rồi nép sang một bên cho em vô trước.
Em nên làm cái gì bây giờ? Tới ghế ngồi xem điện thoại hả? Hay mở TV xem hoạt hình? Hay hỏi hắn việc hồi nãy? Lỡ hắn còn tức giận rồi sao? Em vẫn sợ hắn lắm.
Hắn vứt ba lô xuống ghế rồi đi vào trong, ba lô tạo tiếng kêu nhỏ vậy thôi mà cũng làm em giật mình.
Em thề luôn, bây giờ mà cái lá nó rơi cũng có thể làm em hoảng lên đấy.
Em đang ngồi yên trên ghế, 2 chân không đung đưa như thường ngày nữa. Tay xinh ôm cặp ở trước như sợ bị mắng vậy...
Trần Minh Hiếu
Còn đau không?
Hắn cầm lấy cặp của em bỏ qua bên ghế rồi nâng tay em bỏ lên tay mình.
Xem kìa, tím hết cả một mảng da tay của em rồi còn rỉ ra chút máu nữa.
Hắn đẩy em té mạnh vậy à? Hắn đau chết.
Cho ít thuốc ra tay rồi xoa lên chỗ tím của em. Thuốc lạnh lạnh chạm vào da tay em cảm giác dễ chịu hơn trước.
Đặng Thành An
Bạn có thể nói em nghe có chuyện gì hong ạ? Bạn hong nói cũng được... À thôi em đặt đồ ăn nhé..
Em lúng túng nên đành đánh trống lãng cho qua chuyện.
Trần Minh Hiếu
Bạn sao vậy? Anh làm bạn sợ à?
Hả? Má nó mày đã làm cái gì vậy?
Hắn cuối xuống kiểm điểm bản thân mình liệu đã hành động thế nào khiến em thấy sợ hắn vậy chứ? Chết thiệt mà!
Kéo em bé xích lại hôn lên tóc em. Hắn làm em sợ lắm sao? Hắn đã bơ em nhiều vậy sao?
Tay hắn cứ vuốt vuốt nhẹ tấm lưng. Cái tay bị thương của em đã được đặt lên đùi hắn rồi.
Quái thiệt sự, mình đánh lộn mình không đau nhưng em bé của mình lại vừa sợ vừa đau thế này.
Trần Minh Hiếu
Chỉ là chút chuyện vặt khiến anh cảm thấy khó chịu thôi, bạn đừng lo. Anh xin lỗi bạn nhé. Bạn đừng sợ nữa
Em nghe vậy thì bấu vào áo anh chặt hơn.
Sau một hồi lo cho bụng xinh và vệ sinh sạch sẽ em leo lên giường lôi điện thoại ra nhắn cho ai đó trong lúc Minh Hiếu đang tắm.
masonnguyen
rồi biết khỏi hỏi
masonnguyen
thằng đó ngồi nói nhảm cùng tụi bạn là mày dùng tiền bẩn mua điểm mua sự ưu ái của các thầy cô
masonnguyen
ai kia vừa nghe chữ “an" kèm lời lẽ vu khống như vậy thì nổi máu điên lên vậy đó.
ne9av
vậy cũng nói được? tụi nó leo lên bằng đồng tiền dơ bẩn nên nghĩ ai cũng như nó à?
masonnguyen
hiếu đánh được nó 2 cái chứ nó không đánh được hiếu cái nào đâu đừng lo quá
ne9av: ngu đến vậy là cùng
❤ Có masonnguyen và những người khác thích.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play