[SanRin/Haruchiyo Sanzu X Rindou Haitani] Mưa
1. "Ồ...Có vẻ tao bắt được ma này."
"Hm, con nhà ai đây? Mưa rồi, không mang ô à?"
"Nếu mày không chê...thì đi cùng tao không? Chắc đủ che cho hai người đấy."
Gã ngẩn ngơ trước nụ cười tựa nắng mai của chàng trai lạ mặt đứng ngay bên mình. Còn chưa kịp đáp lại, loại chất lỏng mang màu đỏ tươi, cái mùi tanh tưởi độ thẳng vào mũi gã. Mở to mắt, gã sững sờ...Là máu.
Haruchiyo bật dậy, mồ hôi nhễ nhại trên trán gã. Nước mắt gã lăn dài trên má, khóc đến ướt đẫm chiếc gối mềm sau đầu. Nhịp thở của gã tóc hồng hơi loạn, dồn dập, đứt quãng. Tay Haruchiyo nắm chặt ngực mình, vị trí của tim, cảm nhận từng cái đập mạnh cà nhanh đến bất thường.
Haruchiyo Sanzu
"Lại là nó..." /dần ổn định lại/
Haruchiyo Sanzu
"Nếu hôm đó anh không đến bắt chuyện, che ô cho tôi...Thì giờ tôi đã chẳng phải đau thế này."
Khẽ cất một tiếng thở dài thườn thượt, gã rời khỏi giường, đi rửa mặt, vệ sinh cá nhân. Giấc mơ vừa rồi không biết đã lặp đi lặp lại bao nhiêu lần, mà cái người đó – người trong giấc mơ của gã nào phải người xa lạ? Là người gã nhớ, là người...đã bỏ mạng vì gã. Gã thương người ta điên lên được, vậy mà thời điểm gã thương nhất, thế gian lại cướp người ấy đi. Xem đi, có khốn nạn không cơ chứ?
Haruchiyo nghĩ mình là một thằng tồi. Vì sao á? Vì thương, nhưng sau tầm chục năm qua thì gã lỡ quên tên người ta mấy rồi. Chỉ có nụ cười dịu dàng kia là gã nhớ mãi, gần như là khắc sâu trong tâm can, trong trái tim lắm trầy xước.
Xong xuôi hết cả rồi, Haruchiyo ra khỏi nhà để đến căn cứ, hình như Kakuchou nói với gã là hôm nay tổ chức có một buổi họp?
Ran Haitani
Đến sớm ghê ha? /nhìn gã/
Haruchiyo Sanzu
Liên quan đến mày chắc? /cau có/
Hajime Kokonoi
"Lại cãi nhau, mệt hai đứa này ghê." /xoa thái dương/
Hajime Kokonoi
Hai đứa bọn mày nín được rồi đấy! Mới sáng ra mà cứ sồn sồn cả lên.
Ran Haitani
Tch...Quan tâm hỏi han tí mà thằng này như cắn đá ấy, tự dưng gông cổ lên cãi chứ bộ.
Hitto Kakuchou
Ran này...Thằng đấy chơi đá thật.
Ran Haitani
Bỏ qua đi. Mấy giờ họp, tao quên rồi?
Hajime Kokonoi
30 phút nữa.
Ran Haitani
Ờ.../dựa lưng vào ghế/ "Phải chi là khi trước, em ấy sẽ là người nhắc mình mấy thứ này..."
Em trai Ran mất cách đây khá lâu, cũng khoảng mười mấy năm rồi. Từ đó đến giờ hắn vẫn duy trì việc đi thăm mộ cậu mỗi năm.
Haruchiyo và Ran thường cãi nhau về những chuyện nhỏ nhặt, nhưng cả hai lại chơi với nhau ổn nhất. Một phần là do cả hai đều mất người mình thương vào cùng một ngày. Hắn mất em trai, gã mất tình yêu.
Chỉ là họ không biết, người họ cùng đánh mất là một.
Không biết cũng đúng, tại Ran có kể cho ai nghe về em trai hắn quái đâu? Trừ gã đầu hồng kia ra. Còn Haruchiyo thường nói nhớ ai đó trong khi cơn hưng cảm đến. Mà cũng vì mấy lần lên cơn như thế nên gã với Ran mới hiểu mình chung hoàn cảnh.
Ran Haitani
"Hôm nay là giỗ của em ấy nhỉ?..."
Haruchiyo Sanzu
Nghĩ đ*o gì mà cà lơ phất phơ thế?
Ran Haitani
Biết chỗ nào bán bánh kem ngon không?
Haruchiyo Sanzu
Biết, làm l*n gì?
Ran Haitani
/nói nhỏ với gã/ Nay giỗ em tao...
Haruchiyo Sanzu
À, ờ hiểu rồi.
Hitto Kakuchou
Boss tới rồi kìa, về chỗ ngồi hết đi. Lạng quạng hồi mất đầu, tao cứu không được đâu.
Haruchiyo Sanzu
Biết rồi biết rồi, nói lắm thế?
Manjiro Sano (Mikey)
Tình hình gần đây khá tốt, cũng không có gì đáng nói...Nhưng vài thông tin của Bonten đang bị tuồn ra ngoài, có vẻ là chó làm phản...
Manjiro Sano (Mikey)
Thông tin không quan trọng, toàn mấy cái tào lao chả giúp ích được gì thôi...
Manjiro Sano (Mikey)
Nhưng tao không thích bất kì thông tin nào rò rỉ. Thế nên liệu mà xử lý đi...Cái này giao cho Sanzu.
Haruchiyo Sanzu
Vâng thưa Boss.~
Manjiro Sano (Mikey)
Còn nữa, có một vài món hàng quan trọng cần lấy vào tối nay. Dĩ nhiên nhiệm vụ lấy hàng sẽ giao cho Kokonoi...Còn một người nữa sẽ đi cùng bảo vệ nó.
Ran Haitani
/giật mình/ Xin lỗi, Boss- Nhưng hôm nay tao không làm được...Lí do là gì chắc mày cũng hiểu, hôm nay ngày 19 tháng 10 ấy...
Manjiro Sano (Mikey)
...Được rồi, vậy Kakuchou.
Manjiro Sano (Mikey)
Giải tán, đi đâu thì đi đi.
Những thành viên cấp cao dần ra khỏi phòng họp, về giải quyết mớ deadline cao như núi của mình. Haruchiyo và Ran vẫn ngồi đó, giờ chỉ còn hai người họ thôi.
Ran Haitani
Đặt hộ tao cái bánh được không? Vị gì cũng được, ít ngọt thôi.
Haruchiyo Sanzu
Ờ, giờ tao bảo từ chối thì mày cũng tự đặt thôi. /cầm điện thoại/
Haruchiyo Sanzu
Cần trang trí không, hay đặt đại một mẫu?
Ran Haitani
Màu tím đen là được.
Haruchiyo Sanzu
Nghe giống màu lông đầu mày vậy? /nhướn mày/
Ran Haitani
Em ấy nhuộm cùng màu với tao mà.
Ran Haitani
À, ghi tên "Rindou" giúp tao.
Haruchiyo Sanzu
Sao cũng được..."Dù gì cũng không liên quan đến mình." /đặt bánh/ Khi nào giao?
Ran Haitani
18 giờ hôm nay, ở nhà tao.
Haruchiyo Sanzu
/gật đầu/ Đặt rồi đấy, đợi nhận thôi. Tạm biệt, tao đi xử bọn chó đây.
Ran Haitani
Đừng có đem cái thân đầy máu về đấy nhá.~
Gã tặc lưỡi khó chịu, liếc xéo kẻ đang ngồi trên ghế mới nãy còn nhờ vã mình giờ lại trưng ra cái mặt thiếu đòn kia. Nếu bây giờ không có việc thì chắc chắn Haruchiyo sẽ lao vào đấm con cá ngựa kia, hoặc đập đầu hắn vào cạnh bàn.
Haruchiyo rời đi, Ran chỉ còn một mình.
Ngồi trên chiếc xe hơi sang trọng của mình, trong cốp xe gã trang bị đầy đủ vũ khí cả rồi. Ai dám phản bội "Vua" của gã thì phải chết không toàn thây. Dù chỉ là thông tin nhỏ cũng thể hiện sự sơ suất trong quản lí. Giờ tuồn tin ít, sau chắc chắn có thể tìm cách tuồn tin quan trọng. Cần phải diệt tận gốc.
Đến một cái nhà kho, gã để ý nó khá gần với khu mộ. Cũng vì thế mà chỗ này vắng vẻ hẳn. Nghe nói mộ của em trai tên Ran cũng ở đây...
Bên trong nhà kho bám đầy bụi bặm, mạng nhện giăng khắp nơi, hít một hơi thôi mà gã ho sặc sụa. Bấy nhiêu cũng đủ thấy chỗ này cũ kĩ bao nhiêu. Haruchiyo để ý thấy một góc có vẻ sạch sẽ hơn thường, cẩn thận nấp sau bức tường gần đó, gã bật ghi âm lên. Sau đó là vài người quen mặt bước vào...ồ, mấy tên cấp dưới của gã đây mà.
???
1: Này...tao thấy đống tin này chả đủ để đánh gục bọn nó đâu.
???
2: Thì sao? Dù gì cũng cho bên ngoài biết vài thứ rồi.
???
3: Hừm...!! Cái thằng No.2 đúng là khó nhằn, tao không tìm ra sơ hở để lấy tin quan trọng từ nó.
???
2: Thì bởi, nguy hiểm vậy mới được làm No.2.
???
4: Èo ôi đâu phải chỉ riêng nó...Cả đám cốt cán có đứa nào dễ xơi đâu? /chán chường/
Lúc cả bọn đấy còn đang bàn luận, bỗng một viên đạn phóng đến ngay thái dương của một tên, máu túa ra, nó tắt thở ngay sau đó. Cảnh tượng kinh hoàng khiến ba tên còn lại bắt đầu hoảng loạn.
Haruchiyo Sanzu
Nãy giờ nghe tụi mày nói cũng hơi lâu rồi...
Haruchiyo Sanzu
/giơ máy ghi âm lên/ Không chối được đâu.~ /cười/
Cả bọn giật mình sợ hãi, ai mà chẳng biết No.2 Bonten tàn nhẫn đến mức nào? Gã mân mê cây súng, giơ lên, bắn một phát vào vai tên đen đủi bất kì. Sau phát súng đó, Haruchiyo cất tiếng cười điên dại ghê rợn. Tay cầm kiếm, gã chém giết bọn nó điên cuống. Một tên trong số đó nhân lúc gã lơ là mà định nhắm vào cái đầu hồng lòe loẹt kia.
???
4: Hah...Chết đi- /thì thầm/
Haruchiyo nghe tiếng động, chưa kịp phản ứng. Ngón tay tên kia dần co lại, đạn sắp đi thì bỗng một cái bóng lướt qua làm cây súng của nó rơi xuống đất.
Haruchiyo Sanzu
/mở to mắt/ "Vừa rồi-!?"
Tên đó ngã xuống, chết tươi.
Vậy là gã xử xong cả đám phản bội rồi. Nhưng điều Haruchiyo quan tâm bây giờ...Cái bóng lướt qua cứu mạng gã ban này, rốt cuộc là thứ gì?
Haruchiyo Sanzu
/ngó ngang ngó dọc/ "Không thể là con người...Con người chả ai có tốc độ như thế cả."
Haruchiyo bắt đầu đi quanh nhà kho để tìm hiểu. Ở một góc nào đó, có người (?) đứng dựa vào tường, khẽ thở dài.
???
???: Phù...~ Mình cũng điên thật mà, tự dưng lao ra. Hên lướt nhanh chứ không là bị bắt rồi.../ôm ngực/
???
???: Aisss, cả năm mới được hiện thân đi vòng vòng có vài lần mà năm nào cũng gã gì đâu không- /quay lại/
Haruchiyo Sanzu
Hi cưng.~ /đứng đằng sau/
Môi Haruchiyo giữ nụ cười tươi như hoa nhưng lại làm kẻ kia giật mình lùi lại. Cậu dự định chạy đi nhưng quên mất hiện tại con người có thể chạm vào mình. Gã đưa tay ra, nắm chặt lấy cổ tay người kia, không cho chạy trốn. Nhìn kĩ một lúc, gã nhận ra kẻ này có vẻ...hơi trong suốt?
Haruchiyo Sanzu
Ồ.../ép cậu vào tường/ Có vẻ tao bắt được ma này.~
2. Thỏa thuận
Haruchiyo Sanzu
Huh? Không chối sao?
Gã nhướng mày, nghiêng người lại gần cậu thêm một chút, khoảng cách giữa cả hai không còn bao nhiêu.
???
???: Nói đúng rồi thì chối làm sao được...
Haruchiyo Sanzu
Thế à...Lần đầu gặp ma đấy...~ /nâng cằm cậu lên/
Haruchiyo Sanzu
"Nhìn...quen mắt?"
Haruchiyo Sanzu
Tao hỏi tên mày.
Rindou Haitani
Rindou Haitani...
Haruchiyo mở to mắt sau khi nghe cái tên đó, đặc biệt là nhìn kĩ lại gương mặt cậu và mái tóc tím đen kia. Vậy là do hôm nay ngày giỗ nên lên hiện hồn à? Cũng đúng, chỗ này gần khu mộ nơi chôn cậu mà.
Haruchiyo Sanzu
Em thằng Ran à?
Rindou Haitani
Eh? Mày biết anh ấy hả?
Haruchiyo Sanzu
/buông tay khỏi cằm Rindou/ Ừ, đồng nghiệp tao.
Rindou Haitani
Nè nè, anh ấy sống tốt không? Tao chỉ được lảng vảng quanh đây thôi nên không đi theo được.
Haruchiyo Sanzu
Tốt, vẫn khỏe như trâu, sủa ăng ẳng bên tai tao miết.
Haruchiyo Sanzu
Mà...Tao nghe nó nói mày mất cách đây mười mấy năm trước rồi mà, sao chưa siêu thoát?
Rindou nghe gã nói đến đây, biểu cảm bỗng dưng nặng nề, mi mắt cậu khẽ rũ xuống. Nếu có thể siêu thoát thì cậu đã siêu thoát ngay rồi. Cậu cũng muốn đầu thai chứ bộ? Nhưng khổ nỗi Rindou không thể.
Rindou Haitani
Họ nói chấp niệm với dương thế còn quá lớn. Chưa được siêu thoát.
Haruchiyo Sanzu
Làm linh hồn phiền vậy à?
Rindou Haitani
Ừ- Nhưng mà đừng có ép tao vô tường nữa, né né ra xíu đi!!
Haruchiyo Sanzu
Nhìn xinh mà kiêu căng cọc tính giữ vậy? /chán nản lùi ra khỏi Rindou/
Rindou Haitani
Từ đó đếch dành để miêu tả con trai!??
Haruchiyo Sanzu
"Nhìn mày cũng có giống con trai đéo?"
Rindou Haitani
Ê, tao nói tên tao cho mày rồi. Mày không định nói tên mày cho tao hả?
Haruchiyo Sanzu
Chắc vậy, mày biết tên tao làm gì?
Rindou Haitani
Để báo mộng về với nii-chan là mày bắt nạt tao-
Haruchiyo Sanzu
Thế thì tao đéo nói luôn.
Rindou Haitani
.../nhìn gã chằm chằm/
Haruchiyo Sanzu
...Nhìn l*n gì?
Trong mắt Rindou bây giờ, nguồn năng lượng từ Haruchiyo đang lan tỏa, nó là loại năng lượng mạnh hơn so với tất cả những người cậu từng gặp. Sinh khí từ gã đúng là dồi dào ghê. Làm tội phạm, giết người không ghê tay mà năng lượng đạt tới mức này.
Ban đầu cứu chơi chơi, mà giờ thấy gã sẽ khá có lợi cho mình làm Rindou muốn kéo gã theo. Hay dụ gã kí thỏa thuận với mình nhỉ?
Nếu như vậy, Rindou có thể ra khỏi vùng giới hạn này, cũng có thể hoàn thành chấp niệm của bản thân mà đi đầu thai. Chỉ là bây giờ cậu phải tìm cách dụ gã này thôi. Nhìn mặt là biết không phải dạng nhẹ dạ cả tin rồi, khó nhằn đây...
Haruchiyo ngơ ngác không hiểu sao Rindou lại nhìn mình chằm chằm như thế. Nhưng nhìn lại cậu, gã thấy có cái gì đó quen thuộc mà hình như gã đã đưa chúng vào dĩ vãng, chôn sâu trong miền kí ức bất tận. Sâu đến mức gã không còn biết nó đang ở đâu, nơi nào, và cũng như không biết cách đào lên.
Haruchiyo Sanzu
...Tao tên Haruchiyo Sanzu.
Rindou Haitani
Sanzu?...Vãi, nghe nữ tính quá vậy.
Haruchiyo Sanzu
??? Đấm cho bây giờ???
Rindou Haitani
Cọc tính khác gì tao đâu mà ý kiến...
Rồi bỗng cuộc trò chuyện đi vào ngõ cụt. Người thì ngồi nghĩ cách lôi kéo người kia giúp đỡ mình, hay nói theo cách tiêu cực chút thì là muốn lợi dụng người kia ấy? Người còn lại cố lục lọi trong đầu xem bản thân đã quên mất thứ gì.
Rindou Haitani
Khoan- Mấy giờ rồi-??
Haruchiyo Sanzu
17 giờ 48 phút, làm gì?
Rindou Haitani
Oaaa!! Tao đi đây!!
Rindou vội rời đi, ra khỏi nhà kho cũ kĩ. Cậu lướt nhanh trên con đường chẳng còn ánh chiều tà. Màn đêm vẫn chưa hoàn toàn phủ lấy bầu trời. Màu xanh nhàn nhạt vẫn vương vấn một góc thành phố. Anh trai cậu thường sẽ đến thăm lúc 18 giờ, Rindou sẽ chạy ra đó, nghe hắn tâm sự và ăn chiếc bánh kem hắn đặt trước mộ như mọi năm.
Gã tóc hồng kia thấy thế cũng đâu chịu ở yên, Rindou có gì đó đặc biệt lắm, giờ mà để lạc mất cậu có khi gã ân hận cả đời – thứ gì đó trong gã đã mách bảo như vậy. Thế là Haruchiyo cũng chạy theo mà quên mất mình có đi ô tô.
Haruchiyo thấy "con sứa tím" kia lao đến khu mộ nơi bản thân được chôn cất. Và khi đến nơi cũng vừa đúng 18 giờ. Ran ngồi ở đó, đặt chiếc bánh kem trước mộ Rindou. Nghe tiếng bước chân, hắn chầm chậm nhìn sang.
Ran Haitani
Sanzu? Sao mày ở đây?
Haruchiyo Sanzu
À thì...Chỗ tao truy ra bọn chó kia ở gần đây. /chỉ tay về phía nhà kho/
Haruchiyo Sanzu
Tao biết mộ em mày ở gần đây nên tới xem thử.
Vừa nói, Haruchiyo vừa nhìn vào linh hồn tím tím đang vây quanh anh trai. Có vẻ chỉ gã thấy được cậu thôi.
Rindou Haitani
Nii-chan sao càng ngày càng ốm thế nàyyy? Em có còn sống để anh phải nhường đồ ăn cho đâu?!
Rindou Haitani
Anh vừa khóc đó hảaaaa?...
Rindou Haitani
Chẳng nhớ lời em dặn gì hết, đã bảo phải tự chăm sóc cho mình rồi.
Gã cứ nhìn cậu mãi, cái giọng điệu đó, cách cậu lo lắng cho Ran. Đầu Haruchiyo đột nhiên đau lên, nhức nhối kinh khủng. Như thể có thứ gì đang đập vào hộp sọ gã bôm bốp. Vội ôm đầu, gã khuỵu gối.
Ran Haitani
Cái- Sanzu, mày sao đấy!??
Haruchiyo Sanzu
Urghhhhh- Đầu tao-
Ran Haitani
Tch, cái quái gì vậy...? /chạy đến/
Rindou cũng bay lại chỗ gã. Tầm mắt Haruchiyo nhòe đi, cứ như gặp ảo giác.
"Haru, ăn uống đầy đủ vào đi chứ!!"
"Em còn định để anh nhắc nhở bao nhiêu lần đây, Haruchiyo? Phải tự chăm sóc cho bản thân chứ."
"Hôm nay Haru tự giác ăn đủ bữa luôn ha? Giỏi lắm."
Haruchiyo Sanzu
AGHHHHH!!!
Ran Haitani
/đánh ngất gã/
Ran Haitani
Ầy...Xin lỗi nhé, Rindou. Ngày mai anh sẽ đến thăm em sau vậy. Tự dưng thằng này lại lên cơn à...v/nhìn qua bia mộ của cậu, thở dài/
Rindou Haitani
Ah.../nhìn Haruchiyo đang bị Ran lôi đi/
Rindou Haitani
"Gần đây có bệnh viện nhỉ...? Mình ra tới không ta..." /bay theo hắn/
Cứ vậy, một người vác các thân hồng mộng mer đi đến bệnh viện, một "người" bay bay theo sau. Haruchiyo được đưa vào phòng để nghỉ ngơi, xem xét tình hình. Rindou may mắn khi vẫn có thể vào tới bệnh viện. Cậu ngồi trên giường bệnh của gã, đung đưa chân chờ đối phương tỉnh dậy rồi nói chuyện.
Rindou Haitani
"...Mình đã quên đi những gì lúc còn sống? Có liên quan đến tên này không?" /nhìn Haruchiyo/
Rindou Haitani
"Cứ có cảm giác quen thuộc..."
Rindou đưa tay lên, định chạm vào mái tóc hồng kia thì lại thấy mi mắt gã khẽ động. Vội rụt tay lại, cậu nhìn Haruchiyo từ từ mở mắt, để lộ đồng tử màu xanh ngọc tựa viên đá quý kia. Chỉ là hơi đục màu hơn một chút.
Haruchiyo Sanzu
"Urghhh...Đau đầu quá..." /lia mắt sang/ "Rindou?"
Vừa hé môi, định nói chuyện, bất chợt vị bác sĩ đi vào, theo sau là Ran. Hắn cũng không muốn vào thăm gì đâu, chỉ là muốn hóng hớt tình trạng gã "cấp trên đáng kính" thôi.
???
Bác sĩ: Cậu bị mất trí nhớ tạm thời...Cũng một thời gian rồi nhưng lại không có ai gợi nhớ. Có vẻ hôm nay gặp gì đó khiến cậu đột nhiên nhớ ra nên mới gặp tình trạng đau nhức đầu như vậy.
Haruchiyo Sanzu
"Mất trí nhớ...Vậy đây là lí do mình không nhớ tên, mặt, hay bất cứ thứ gì về anh ấy..."
Haruchiyo Sanzu
"Vậy thứ giúp mình nhớ ra...- Rindou!?"
Rindou Haitani
"...Thời gian trùng khớp với thời gian mình chết??" /mở to mắt/
Rindou Haitani
"Mẹ nó...Hèn gì chỉ có nó nhìn thấy mình..." /nhìn sang gã/
Rindou Haitani
"Khoan...Vậy xem ra vụ này dễ hơn rồi, có cái để dụ nó đồng ý..."
Bác sĩ đã ra ngoài, Ran cũng rời đi do bị gọi về trụ sở Bonten. Haruchiyo được nghỉ một ngày vì họ cho rằng gã cần thời gian để bình phục. Đáng ra không cần đâu, gã bị đau đầu thôi. Nhưng nãy lúc đánh ngất gã, Ran có "hơi" mạnh tay nên giờ thêm quả đau nhức vai gáy- Haruchiyo còn tưởng mình sắp già đến nơi dù mới qua được nửa đời người.
Giờ trong phòng, một người một ma nhìn nhau đắm đuối mà không biết nói chuyện như nào. Haruchiyo cũng đếch biết Rindou ngồi đây làm gì, sao không về chỗ của mình đi? Hơn mười một giờ đêm rồi chứ sớm gì đâu?
Mà cái gã để tâm hơn nữa...Là đâu ra bánh kem để Rindou ngồi ăn ngon lành vậy?
Rindou Haitani
Đồ nãy Ran đặt trước mộ tao.
Haruchiyo Sanzu
Điên hay sao mà kêu tao ăn đồ cúng?
Rindou Haitani
Ờ nhể?- /tiếp tục ăn/
Rindou Haitani
Tại mày hết đấy, không có mày là tao được ngồi ngoài đấy nghe anh Ran tâm sự như mọi năm rồi.
Haruchiyo Sanzu
Liên quan gì tao???
Rindou Haitani
Mày mà không tự nhiên lên cơn điên thì đâu cần vác mày tới đây.
Haruchiyo Sanzu
Chứ chả phải mày là nguyên nhân gián tiếp à? Từ khi gặp mày mới thế.
Rindou Haitani
Rồi, tại tao hết, được chưa? Đúng là cãi với lũ con nít khó chịu ghê.
Haruchiyo Sanzu
Mẹ mày, lớn hơn ai mà kêu tao con nít?
Rindou Haitani
Tao nhỏ hơn Ran một tuổi, nhìn mày là biết nhỏ hơn tao rồi.
Haruchiyo Sanzu
"...Nó lớn hơn mình thật, đcm."
Cuộc trò chuyện bỗng đi đến hồi kết, sự im lặng lại bao phủ căn phòng.
Chỉ còn hơn hai mươi phút nữa là hết ngày.
Rindou Haitani
Haruchiyo Sanzu.
Haruchiyo Sanzu
Tự nhiên gọi cả họ tên tao ra vậy?...
Rindou nhìn gã, lần này là khuôn mặt nghiêm túc. Không phải cái dáng vẻ vô cảm thờ ơ, cũng không phải sắc thái hời hợt, đùa bỡn. Cậu hít một hơi sâu, chuẩn bị sẵn sàng văn bản dài thòng trong đầu, vận dụng đủ thứ kĩ năng đàm phán được học từ đó đến giờ.
Rindou Haitani
Mày muốn biết người mày đã quên là ai không?
Gã bất giác sượng cứng cả người. Nửa muốn...nửa không? Haruchiyo không chắc, nhưng có một điều gã biết, người đó rất quan trọng với gã, và chỉ Rindou mới có thể giúp gã khơi dậy phần kí ức đã bị chôn vùi từ lâu.
Rindou Haitani
Trả lời đi, nếu không xong trong hôm nay, mày sẽ phải đợi thêm một năm nữa để bắt đầu lại từ đầu.
Rindou Haitani
Sắp hết giờ rồi. /chỉ lên đồng hồ/ 15 phút nữa.
Rindou cố tình chọn giờ này, để áp lực về thời gian cho gã.
Rindou Haitani
Thỏa thuận chứ?
Haruchiyo Sanzu
...Mày muốn gì?
Rindou Haitani
Đơn giản thôi, tao sẽ giúp mày nhớ lại người đó, mày giúp tao hoàn thành chấp niệm để có thể siêu thoát.
Haruchiyo Sanzu
... /do dự/
Rindou Haitani
Người đó quan trọng với mày lắm, đúng không?
Haruchiyo Sanzu
/bị nói trúng tim đen/ ...Phải.
Rindou Haitani
Không muốn nhớ lại sao? Không muốn nhớ người đó là ai, muốn sống với ác mộng và mãi mãi không nhớ ra khuôn mặt người ấy nữa?
Haruchiyo Sanzu
Tao muốn nhớ lại, nhưng-
Rindou Haitani
Vẫn còn do dự?
Haruchiyo Sanzu
...Chấp niệm của mày là gì? Lỡ tao chết trong lúc giúp mày?
Rindou Haitani
Chấp niệm của tao...Đơn giản thôi. /cong môi/
Rindou Haitani
Có nợ thì phải trả...Nợ máu, trả máu.
"Mà nợ tao cũng hơi lâu rồi...Phải trả cả lãi chứ, đúng không?"
Haruchiyo Sanzu
"Tao đã sai khi tưởng nhà Haitani vẫn còn một đứa bình thường..."
Lần đầu Haruchiyo thấy rùng mình trước ai đó thế này. Gã không chắc Rindou có còn là ma không nữa, hay thành quỷ luôn rồi.
Rindou Haitani
Vậy là đồng ý, đúng chứ?
Rindou kéo tay Haruchiyo, rạch nhẹ một đường bằng cây dao trên bàn. Máu gã nhỏ xuống, cậu cũng làm tương tự với bản thân. Chạm vào tay hắn, máu cả hai hòa vào nhau. Người tóc tím lẩm bẩm gì đó, rồi dưới chân cả hai đột nhiên xuất hiện một vòng tròn lớn màu đỏ tươi.
Khi cái vòng ấy biến mất, Rindou buông tay gã ra.
Haruchiyo Sanzu
"Tự nhiên thấy tiếc tiếc..."
Rindou Haitani
Rồi!! /giơ tay mình lên/
Gã nhìn tay cậu, nhận thấy có một sợi chỉ đỏ quấn quanh cổ tay, nhìn sang phía mình cũng tương tự. Chúng liên kết với nhau, tự dưng đầu gã lại nghĩ đến một thứ khác...mà chắc ai cũng biết là gì.
Rindou Haitani
Từ giờ, mày có thể nhìn thấy tao. Tao có thể bám theo mày mà không giới hạn phạm vi nữa.~ /cười khúc khích/
Haruchiyo Sanzu
Ồ...Thế cái này? /chỉ sợi chỉ đỏ/
Rindou Haitani
Cho lũ âm binh khác biết mày có liên kết với tao rồi. Năng lượng của mày dễ bị nhắm tới lắm đó, nên coi chừng.
Rindou Haitani
/nhìn lên đồng hồ/ Vừa kịp qua ngày mới luôn nè.
Haruchiyo Sanzu
Ừ...Xém nữa thì phải đợi thêm một năm. /mân mê sợi chỉ đỏ ở cổ tay mình/
Rindou Haitani
Hì...Hợp tác vui vẻ, Haruchiyo Sanzu!! /cười/
Haruchiyo Sanzu
Hợp tác vui vẻ...
Sakira (Tác giả)
Lâu không viết, trình tụt dốc không phanh rồi mấy bác ơi-
3. Một buổi sáng...không được bình thường cho lắm.
Sakira (Tác giả)
À quên nói, bộ này ngọt, ít ngược lắm. Chủ yếu ngược ở đoạn gần cuối truyện. Kết thì tui chốt là OE rồi nhe.🐧
Haruchiyo tự ý xuất viện, về nhà mình vào khoảng hai giờ sáng. Rindou đang ngủ cũng bị gã xách theo. Thế là ta có hình ảnh một người ngồi lái xe và cái gối ôm lơ lửng ở ghế phụ. Dĩ nhiên, cậu là ma thì có ai thấy ngoài gã đâu? Cũng may giờ này không ai ra đường.
Haruchiyo Sanzu
Mày con nít hay gì mà ngủ còn phải ôm gối?
Rindou Haitani
Ughhh...Kệ tao... /dụi vào gối, cố gắng ngủ tiếp/
Haruchiyo Sanzu
"Cái nết mê ngủ y như nhau."
Haruchiyo Sanzu
Mà này, sao từ đầu chỉ tao thấy mày vậy?
Rindou Haitani
Có lẽ cái chết của tao liên quan đến mày...?
Haruchiyo Sanzu
Ờ, chắc đó cũng là lí do mày gợi nhớ cho tao về người kia.
Rindou Haitani
Còn gì nữa không...?
Haruchiyo Sanzu
Hết rồi, ngủ tiếp đi.
Vậy là Rindou ngủ tiếp, còn gã cứ thế lái xe về nhà mình. Ma có cần phòng riêng không nhỉ...?
Chắc có, lỡ mốt ai vào nhà gã, lên phòng thấy cái chăn đang lơ lửng thì toi. Mà chả biết có nên kể cho Ran nghe không nhỉ? Hắn mà biết Haruchiyo nhìn thấy được đứa em đã về với suối vàng của mình chắc sốc lắm.
Nhưng mà tự nhiên gã lại thắc mắc...Sao nhìn Ran xấu xấu, gian xảo, thấy là mắc ghét mà hắn lại có đứa em trai trông xinh xắn thế nhỉ? Giờ nếu Rindou còn sống thì cả khối người theo đuổi ấy. Chắc là trong đó sẽ có cả nam lẫn nữ. Dù sao thì cái nét đẹp phi giới tính này thu hút ong bướm nhiều lắm.
Nghĩ lan man một lúc, cuối cùng Haruchiyo cũng về tới nhà mình. Giờ cũng gần ba giờ sáng, có ngủ cũng không được bao lâu nữa. Gã xách con ma đang ngủ say sưa trên ghế phụ vào nhà. Thà làm vậy đi chứ gọi dậy xong bị cằn nhằn nữa thì điếc tai gã lắm.
Được cái khá may mắn, vì con sứa tím này chết rồi nên nhẹ hều. Chứ nhìn tướng thì cũng xêm xêm Haruchiyo, còn sống thì xách vào tốn sức lắm. Gã đặt Rindou lên giường ở phòng mình do phòng khác chưa dọn dẹp, bản thân cũng không cần ngủ nữa.
Haruchiyo Sanzu
Ê, dậy đê. Sáng rồi thằng lười ạ.
Rindou Haitani
Biết rồiiii...~ /nhíu mày/
Haruchiyo Sanzu
Nửa tiếng sau phải ở dưới nhà đấy. Tao chỉ mày mấy chỗ trong nhà.
Rindou Haitani
Ờ ờ... /uể oải ngồi dậy/
Haruchiyo xuống nhà đợi, còn Rindou ở trên làm mình làm mẩy hết nửa tiếng rồi bay xuống, vẫn còn lơ mơ ngáp ngắn ngáp dài.
Rindou Haitani
Ê, tao đói.
Haruchiyo Sanzu
Vong cũng cần ăn nữa hả?
Rindou Haitani
Cần chứ sao không?? Ơ hỏi gì mất dạy vậy???
Haruchiyo Sanzu
Rồi cho mày ăn như nào?
Rindou Haitani
Cắm ba cây nhang lên á-
Haruchiyo Sanzu
/đứng dậy định đi tìm nhang/
Rindou Haitani
Ê ê giỡn thôi cha ơi!! Gió lùa qua hộp sọ mày hay gì mà đi làm thật vậy??
Haruchiyo Sanzu
Ờ...Thế nghiêm túc lại coi, rốt cuộc mày ăn như nào?
Rindou Haitani
Ăn bình thường, miễn không để người ta thấy chén đũa, thức ăn lơ lửng là được.
Haruchiyo Sanzu
Vậy ăn đi, đồ ăn trên bàn đấy. Khi nào ăn xong thì kêu tao.
Cậu lười biếng lê thân lên bàn ăn, ăn chút ít cho có rồi đi ra. Đói thì đói chứ cái nết ăn nửa mùa này bỏ không được. Nhớ hồi còn sống cậu nhịn ăn sáng cả tuần liền cơ. Nhưng Rindou lại không rõ lí do khiến mình bỏ thói quen đó là gì? Dù vẫn nhớ những chuyện khi còn sống, thế mà có vài đoạn kí ức lại bị xáo trộn.
Rindou Haitani
Tao ăn xong rồi. /đi lại chạm lên vai gã/
Haruchiyo Sanzu
/giật mình/ Đ*t- Đéo gì lạnh thế??
Rindou Haitani
Tao quên tao là vong nên có "hơi" lạnh tí.
Haruchiyo Sanzu
Hôm qua nắm tay nắm chân vẫn thấy bình thường mà?
Rindou Haitani
Hôm qua giỗ nên về, ông nào đấy bảo tao khác người quá, không hiểu sao lần nào về là cũng trở lại vẻ gần như là người bình thường.
Rindou Haitani
Nhưng chỉ có người liên quan đến cái chết của tao mới nhìn thấy.
Rindou Haitani
Xin lỗi được chưa?
Haruchiyo Sanzu
Ý mày là tao có liên quan à?
Rindou Haitani
Chứ khi không lại chọn mày làm gì? Còn tá người thấy cưng hơn mày để hợp tác mà.
Haruchiyo Sanzu
Mả cha mày.
Rindou Haitani
Rồi mày có định dẫn tao đi không?
Haruchiyo Sanzu
Rồi rồi...Nói với mày tốn hơi vãi l*n.
Rindou Haitani
??? Mày có để vãi luôn hả-
Haruchiyo Sanzu
/bịt mồm Rindou lại/ Thôi ngậm mồm lại hộ bố.
Chí chóe với nhau một lúc, gã chán chường kéo tay Rindou đi theo mình. Haruchiyo chỉ cậu đủ chỗ trong nhà để tránh Rindou lạc trong nhà gã, đi tìm khắp nhà mệt chết mẹ. Người Rindou còn trong trong mơ mờ ảo ảo nữa chứ. Gã lười đi tìm lắm. Tìm người đã khó chịu nói chi là tìm vong.
Haruchiyo Sanzu
Này là phòng tao, cần gì thì qua gõ cửa. Không nghe tao trả lời mà thấy cửa không khóa thì tự vào cũng được. Nhưng đừng động vào đồ tao, mất cái gì là tao cho mày tàn canh luôn, khỏi cần siêu thoát. /vẫn đang cầm tay cậu/
Rindou Haitani
Ò ò... /gật đầu, vẫn để yên tay cho gã cầm/
Haruchiyo Sanzu
"Hiểu thiệt không vậy trời?" /dắt Rindou đi tiếp/
Rindou Haitani
"..." /nghe một hồi ngáo luôn/
Gã cứ dắt Rindou đi vòng vòng. Cậu cứ ngơ ngác nghe gã nói, nhưng hiểu gì không thì cũng hên xui lắm. Mấy cái được nạp vào tai bên này thì chạy hết ra từ tai bên kia. Thằng đầu hồng kia mà biết chắc tức chết luôn quá. Thôi cũng được, có bạn xuống chơi cùng.
Haruchiyo Sanzu
Rồi cuối cùng, đây là phòng mày, sau này ở đây.
Tay Haruchiyo chỉ vào một căn phòng ở cuối hành lang. Gã dẫn Rindou vào, nói chung thì cũng như mấy căn phòng bình thường thôi, có điều là hơi bụi với bẩn một chút do không có người ở. Đầu cậu gật gật tỏ ý đã hiểu. Riêng phòng mình thì phải nhớ, không nhớ chắc ngủ ngoài hành lang. Chứ Haruchiyo thì đời nào cho cậu ngủ cùng.
Haruchiyo Sanzu
Biết dọn dẹp không?
Haruchiyo Sanzu
Thế tự dọn phòng đi.
Rindou Haitani
Tự nhiên tao bị thiểu năng rồi, làm dùm đi.
Haruchiyo Sanzu
Giỡn mặt hả???
Rindou Haitani
Đúng rồi á.
Haruchiyo Sanzu
Aisss...!! Được rồi, chiều tao dọn cho.
Haruchiyo Sanzu
"Quá mệt mỏi..."
Ngoài lề: Lí do Rindou sửa thói bỏ bữa.
Gần đây tôi gặp một thằng nhóc cấp hai. Tôi gặp nó bên lề đường gần trường học. Lúc đó trời mưa lớn điên luôn, cầm ô mà cứ có cảm giác như mưa sắp đục lủng ô tôi ấy. Thấy thằng nhóc kia cũng tội, nó quên mang ô, mà hình như cũng không có người đón. Nó cứ đứng bơ vơ ở đấy một mình.
Tôi lại chào hỏi chút rồi đưa nó về. Nhìn nó y chang con gái, tôi còn tưởng sắp được làm quen mĩ nhân, ai mà có ngờ...Bọn tôi làm quen, có trao đổi số điện thoại các thứ. Tính nó trầm trầm, không trẻ trâu như mấy đứa cùng tuổi nên tôi cũng ưng. Thôi thì coi như giúp đúng người đi.
Cơ mà thằng nhóc này ốm tong teo, trông không khác gì khúc củi khô di động được đội thêm quả tóc giả hồng lè với bộ đồ học sinh ấy. Vài buổi đi chơi chung, nói chuyện thì tôi mới biết nó cũng có cái thói hay bỏ bữa. Mà thói quen này có tốt lành đéo? Tôi còn định khuyên nó thì nhận ra mình cũng có cái thói y chang.
Giờ mà khuyên thể nào nó cũng bẻ ngược lại "Anh có khác đéo gì tôi đâu?". Quê chết mẹ.
Thế là tôi cũng cố cải thiện bản thân. Chủ yếu là ăn uống đầy đủ lại với bớt bỏ bữa. Thời gian đầu nó khó chịu kinh khủng ấy. Do lâu không nạp nhiều đồ ăn nên cứ ăn nhiều bất thường là bụng tôi lại đau. Nhưng nghĩ mình phải giúp thằng nhóc kia nên cũng ráng thêm chút.
Mà sau này bỏ được thói quen đó thật mới hay chứ. Rồi tôi bắt đầu khuyên nhủ nó ăn uống đầy đủ. Cũng không biết vì lí do gì mà nó nghe lời tôi ghê á. Nói chuyện với anh trai nó thì ổng bảo thường có ép thế nào cũng không chịu, tôi là vị cứu tinh của ổng rồi, chứ thằng đầu hồng kia khó dạy bảo chết mẹ ra.
Nói chung là nhờ muốn giúp thằng nhóc đấy cả. Tự nhiên thấy cũng biết ơn nó ghê.
Sakira (Tác giả)
Ủa ê mắc gì chê người ta lạnh ngắt mà suốt buổi nắm tay thắm thiết không chịu buông vậy??
Haruchiyo Sanzu
Tao thích.
Haruchiyo Sanzu
Ghệ tao chả lẽ tao không được nắm à?
Haruchiyo Sanzu
Chê nhưng vẫn là của tao.
Rindou Haitani
"Coi cái nết nó kìa trời..."
Download MangaToon APP on App Store and Google Play