| RhyCap | Thiên Thần Sa Ngã
#00. DEMO
Mưa phùn lặng lẽ trút xuống thành phố, thấm đẫm vào những vết nứt trên mặt đường. Đèn đường hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, kéo dài những cái bóng méo mó trên nền xi măng ẩm ướt. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, lẫn với một thứ gì đó khác—tanh nồng, gắt, bám riết vào từng hơi thở.
Hoàng Đức Duy bước vào con hẻm nhỏ, đôi giày giẫm lên vũng nước đọng, phát ra âm thanh lép nhép khó chịu. Cậu không phải người đầu tiên có mặt ở đây, nhưng chắc chắn là người quan sát kỹ lưỡng nhất.
Trước mặt cậu, một thi thể nằm bất động trên nền đất lạnh. Cơ thể nạn nhân bị vặn vẹo một cách kỳ dị—hai cánh tay gãy gập ra sau, ngón tay co quắp như đang cố bấu víu vào thứ gì đó trong vô vọng. Gương mặt tái nhợt, miệng há rộng nhưng không phát ra âm thanh nào. Đôi mắt mở to, tròng mắt đục ngầu phản chiếu ánh đèn đường leo lắt. Cổ có một vết cắt ngọt lịm, như thể hung thủ không muốn cho nạn nhân cơ hội kháng cự.
Nhưng thứ thu hút sự chú ý của Duy không phải cái xác.
Ngay bên cạnh thi thể, một dòng chữ ngoằn ngoèo được viết bằng máu, mép chữ đã khô lại, nứt ra như lớp sơn cũ trên tường:
Duy cúi xuống, mắt lướt qua từng nét chữ. Cậu không xa lạ gì với những vụ án kỳ lạ, nhưng thứ này... có gì đó rất sai.
Một tờ giấy gấp làm tư bị ấn chặt trong lòng bàn tay cứng đờ của nạn nhân. Cậu đeo găng tay, cẩn thận rút nó ra. Mép giấy nhăn nhúm, có dấu vết bị vò nát. Khi mở ra, chỉ có một con số được viết ngay ngắn giữa trang giấy:
Một cơn gió lạnh lùa qua cổ áo, mang theo hơi ẩm của cơn mưa phùn.
Nguyễn Quang Anh - Hắn
Anh đến muộn
Duy không cần quay lại cũng biết ai đang đứng đó.
Nguyễn Quang Anh tựa người vào bức tường gạch cũ kỹ, điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay cháy dở. Hắn không mặc áo khoác, nhưng không có vẻ gì là lạnh. Đôi mắt sâu thẳm phản chiếu ánh sáng lờ mờ của đèn đường, ẩn giấu một thứ gì đó mà Duy không tài nào đoán được.
Hoàng Đức Duy - Cậu
// đứng thẳng, nhét tờ giấy vào túi áo // Sao cậu ở đây?
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// nhếch môi cười nhạt, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc đưa lên môi // - Anh nghĩ gì về con số đó?
Hoàng Đức Duy - Cậu
// nhìn hắn // Một dấu hiệu?
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// gật gù, nhả ra một làn khói trắng // Đúng, nhưng không chỉ đơn giản như vậy. 9 là con số của sự kết thúc, nhưng cũng là khởi đầu của một chu kỳ mới. Anh có biết không, trong nhiều nền văn hóa, số 9 gắn liền với chết chóc và biến đổi?
Duy im lặng. Cậu không thích cách Quang Anh nói chuyện—giọng điệu của một kẻ luôn biết nhiều hơn những gì hắn muốn tiết lộ.
Hoàng Đức Duy - Cậu
Tôi không tin vào mê tín!
Nguyễn Quang Anh - Hắn
Đây không phải mê tín
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// dụi điếu thuốc xuống nền xi măng, đôi mắt sắc lạnh hơn khi nhìn vào cái xác // Mà là một quy luật.
Xa xa, tiếng còi cảnh sát vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Duy nhìn về phía ánh đèn nhấp nháy đang tiến lại gần. Trong giây lát, cậu có cảm giác một thứ gì đó lớn hơn, đen tối hơn, đang dần lộ diện—và nó đã bắt đầu bằng con số 9.
Những con số đỏ rực nhấp nháy trên thiết bị gắn trên cổ tay người đàn ông, như một lời đếm ngược tàn nhẫn.
Duy đứng giữa căn phòng nhỏ, không khí lạnh lẽo quấn lấy cậu như một sợi dây vô hình siết chặt. Trước mặt cậu, một người đàn ông trung niên đang quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy nắm chặt cổ tay có thiết bị đếm ngược. Anh ta run lên, mồ hôi lạnh rịn trên trán.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm, khàn, bị bóp méo vang lên từ một chiếc loa nhỏ gắn trên tường:
Nhưng Duy không để nó nói hết
Cả người cậu căng cứng, hơi thở dồn dập khi cậu nhìn quanh căn phòng. Không có camera? Không có cửa sổ? Không có cách nào biết được ai đang quan sát mình?
Cảm giác bất lực dâng lên, khiến cậu bộc phát.
Hoàng Đức Duy - Cậu
Anh là ai? Điều quái quỷ gì đang diễn ra vậy?!
Giọng cậu vang dội trong không gian chật hẹp, đập vào tường rồi vọng lại, nghe đầy bất an. Người đàn ông trước mặt cậu co rúm lại, có vẻ còn hoảng loạn hơn cả cậu.
Người kia—bất kể hắn là ai—không trả lời câu hỏi của Duy.
"Vụ án xảy ra vào năm 2015. Nạn nhân là một cô bé 9 tuổi, bị sát hại ngay trong phòng ngủ của mình. Cảnh sát đã bắt được hung thủ và khép lại vụ án. Nhưng… liệu cậu có chắc rằng đó là sự thật?"
Hoàng Đức Duy - Cậu
// lập tức mở to mắt. Đầu óc cậu xoay cuồng // Không thể nào… vụ đó đã kết thúc rồi!
Người đàn ông bắt đầu hoảng loạn, nước mắt lăn dài trên gương mặt
"Làm ơn… làm ơn… tôi còn gia đình… tôi không muốn chết…"
Duy cắn chặt răng. Cậu đã mất kiểm soát trong vài giây, để cơn hoảng hốt chiếm lấy mình. Một sai lầm chết người trong hoàn cảnh này. Cậu hít một hơi sâu, cố ép bản thân lấy lại bình tĩnh.
Hoàng Đức Duy - Cậu
" Được rồi, tập trung lại đi, Duy. Chuyện này không phải lần đầu mình đối mặt với nguy hiểm "
Nhưng dù nghĩ vậy, cậu vẫn cảm thấy một dự cảm xấu.
Cậu phải đưa ra câu trả lời. Ngay bây giờ.
Zwq_brao.
Bruh, con măng đọc chỉnh gì thì chỉnh
-đã chỉnh sửa lại hành động cho đọc đỡ rối-
-Zwq_brao. with #•măq.iscute-
#01. CHAPTER ONE
Lời Nói Đầu : Chương này chia thành 2 đoạn. 1 đoạn giới thiệu nhân vật, đoạn số 2 sẽ kể về vụ án đầu tiên của hai nhân vật chính.
Note : Vì trước khi viết chương 1, t có viết một bản demo. Bản demo thì nội dụng nó sẽ ở một chương khác=)) Không biết nữa nhưng nói chung chung là vậy.
Nên chương 1 này chủ yếu là sự giao tiếp giữa hai nhân vật chính với nhau, cùng nhau phá vụ án đầu tiên.
Warning : Chương này có một số chi tiết mô tả nhân vật, vụ án lấy ý tưởng từ bộ phim " Sherlock Homles " và phim truyền hình dài tập 4 mùa " True Detective ".
Nguyễn Quang Anh - Hắn
Chắc tôi không cần đoán cũng biết cậu đang gặp khó khăn về tiền bạc?
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay khi Đức Duy vừa bước vào văn phòng trống trải của Sở Cảnh sát.
Cậu nhíu mày, nhìn người đàn ông trước mặt—kẻ vừa mới chuyển đến từ thành phố khác. Ánh mắt hắn như đang xuyên thấu từng thớ thịt của cậu, như thể hắn biết hết mọi thứ mà cậu còn chưa nói.
Nguyễn Quang Anh. - Điều tra viên xuất sắc, chuyên xử lý những vụ án hóc búa mà không ai muốn nhận. Người ta nói hắn như một bóng ma giữa những con người sống, một kẻ vừa thuộc về thế giới này, vừa đứng ngoài rìa nó. Hắn khô khan như vùng đất cằn cỗi đã sinh ra hắn, một kẻ sẵn sàng đánh lộn với bầu trời chỉ vì ghét màu xanh của nó.
Hắn cao lớn, vóc dáng gầy nhưng cứng cỏi, khuôn mặt xương xẩu với đôi mắt thâm quầng. Một gã lập dị. Một kẻ mà đồng nghiệp không ai ưa nổi, vì hắn không quan tâm đến bất cứ ai—ngoại trừ những vụ án.
Hoàng Đức Duy - Cậu
// Cậu khoanh tay, nhếch môi // Có vẻ anh biết nhiều thứ thật đấy. Nhưng tôi không nhớ mình có nhắc đến chuyện tiền nong với ai cả
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// Hắn nhếch môi cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao // Nhẫn cậu có vết trầy, nghĩa là cậu mới đem cầm rồi chuộc lại gần đây. Gót giày mòn một cách không cân xứng, chứng tỏ đã phải đi bộ nhiều hơn bình thường-
Nguyễn Quang Anh - Hắn
-Có thể xe của cậu bị hỏng, nhưng tôi đoán là cậu đang cố tiết kiệm tiền sửa. Áo sơ mi của cậu được ủi phẳng, nhưng cúc tay áo hơi sờn—rõ ràng là đã mặc đi mặc lại nhiều lần. Và đặc biệt…
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// nghiêng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của Duy // …Cậu không từ chối tôi ngay lập tức. Nghĩa là tôi đã nói đúng?
Duy hơi khựng lại. Cậu chưa từng nghĩ có người có thể đọc vị mình nhanh như vậy.
Hoàng Đức Duy - Cậu
'Thật phiền phức!' // lẩm bẩm //
Nguyễn Quang Anh - Hắn
Quen dần đi // thản nhiên ngồi xuống ghế, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ //
Nguyễn Quang Anh - Hắn
Chúng ta sẽ làm việc với nhau khá lâu đấy
Hoàng Đức Duy - Cậu
Chúng ta?
Nguyễn Quang Anh - Hắn
Đúng vậy, cậu là thám tử, tôi là điều tra viên. Và ngay lúc này, chúng ta có một vụ án
Vụ án xảy ra ở một khu chung cư cũ. Một cô gái trẻ bị treo cổ giữa phòng khách, hai tay bị trói chặt bằng dây ruy băng đỏ.
Cảnh sát ban đầu nghĩ đây là một vụ tự sát, nhưng có quá nhiều điểm bất thường. Không có ghế hay vật gì để nạn nhân có thể đứng lên. Dấu vết siết trên cổ không trùng khớp với chiều cao của cô ấy. Và đặc biệt, trên trần nhà, có một biểu tượng lạ được vẽ bằng máu.
Quang Anh đứng trước thi thể, mắt trầm tư.
Hoàng Đức Duy - Cậu
// khoanh tay, liếc hắn // Anh thấy gì?
Quang Anh không trả lời ngay. Hắn bước chậm rãi quanh căn phòng, mắt quét qua từng chi tiết: vết xước trên sàn, những dấu tay mờ nhạt trên tường, ánh sáng từ chiếc đèn vàng lờ mờ.
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// cười khẽ // Không phải một vụ giết người thông thường
Hoàng Đức Duy - Cậu
Anh có chắc không?
Nguyễn Quang Anh - Hắn
// quay đầu, nhìn thẳng vào mắt cậu // Chắc như việc cậu đang cố che giấu sự tò mò của mình vậy
Cậu nghĩ mình có thể sẽ ghét gã đồng nghiệp mới này.
Zwq_brao.
Đăng luôn đây khỏi chỉnh.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play