tác giả thích vẽ.
Trời chập choạng tối, những cơn gió đầu thu mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng. An bước chậm rãi trên con đường quen thuộc, bàn tay khẽ siết chặt quai túi xách. Hôm nay cô tan làm muộn, phố xá vắng hơn thường lệ.
Dưới tán cây hoa sữa góc đường, một bóng người cao lớn đang đứng đó. Anh ta không cử động, chỉ lặng lẽ tựa vào gốc cây như thể đang chờ ai đó. Bản năng mách bảo An phải đi nhanh hơn, nhưng khi ngang qua, cô bất giác dừng bước.
"An?"
Giọng nói ấy làm tim cô khẽ chững lại. Cô quay đầu, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt. Trong ánh đèn vàng hắt xuống từ cột điện, gương mặt anh vẫn như trong ký ức—có điều hốc mắt trũng sâu hơn một chút, và nụ cười cũng không còn vô tư như trước.
"Hà Vũ?" Cô thì thào, không chắc mình có đang mơ hay không.
Anh gật đầu, ánh mắt đong đầy điều muốn nói. Đã năm năm kể từ lần cuối họ gặp nhau. An tưởng rằng anh đã đi rất xa, thậm chí có thể đã quên mất sự tồn tại của cô. Nhưng giờ đây, anh lại đứng ngay trước mặt cô, trên con phố này, dưới tán hoa sữa quen thuộc.
"Anh về bao giờ?"
"Mới sáng nay."
Câu trả lời ngắn gọn, nhưng An có thể đoán được rằng để đứng đây đợi cô, chắc hẳn anh đã biết trước lịch trình của cô từ ai đó.
"Anh đợi em à?"
Hà Vũ cười nhạt. "Anh không chắc em có đi ngang qua đây hay không, nhưng anh vẫn muốn thử."
Cô im lặng một lúc, cảm xúc hỗn độn đan xen. Ký ức cũ ùa về như một thước phim tua chậm. Năm năm trước, chính tại nơi này, cô đã nhìn theo bóng lưng anh rời đi mà không kịp nói lời từ biệt. Khi đó, anh chỉ để lại một câu: "Chờ anh."
Nhưng làm gì có ai chờ ai được lâu đến vậy? An đã từng chờ đợi, rồi cũng tự nhủ phải quên đi.
"Sao anh không liên lạc?"
"Anh sợ."
"Sợ gì chứ?"
"Sợ em không còn chờ anh nữa."
An cười nhẹ. Cô ngước lên nhìn tán cây, hương hoa sữa nồng nàn quấn lấy cô. "Anh có biết, người chờ đợi không bao giờ là người đáng sợ nhất không?"
Anh im lặng.
Cô tiếp lời, giọng chậm rãi như đang tự vấn chính mình: "Người đáng sợ nhất là người từng hứa sẽ quay về, nhưng lại khiến người khác không biết liệu có nên tiếp tục chờ đợi hay không."
Hà Vũ nhìn cô hồi lâu, rồi chợt bước lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. "Anh đã về rồi đây."
An hít một hơi thật sâu. Cô không biết mình còn có thể tin vào điều đó hay không. Nhưng trong khoảnh khắc này, dưới gốc hoa sữa, cô muốn để bản thân lắng nghe trái tim thêm một lần nữa.
"Anh đã về thì đừng đi nữa."
Lần này, Hà Vũ không chần chừ. Anh nắm lấy tay cô, siết chặt. "Anh hứa."
Và lần này, cô tin.