Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[Rhycap]Phía Sau Ánh Trăng Tan

lấy chồng

vào một ngày đẹp trời
cap và kiều là chị em với nhau từ nhỏ dù cap không phải em mình nhưng từ khi mẹ mất ba dẫn mẹ kế và cậu con trai riêng của bà mẹ kế
nhưng đến ngày hai chị em chuẩn bị qua nhà chồng
tài sản trong nhà đều bị mẹ kế cho con trai
cap và kiều đã quen được hai chàng trai
nhưng hai chàng trai đó lại là anh em ruột với nhau đến khi hai chàng trai lớn lên lại ra ở riêng người thì trùm mafia và còn làm Tổng giám đốc và cũng giàu nhất mấy khu khác
còn dương cũng giống như người em trai mình nhưng tính cách thì lại hiền lành và cũng làm trùm mafia còn làm phó giám đốc
khi cap vừa mới về thì thấy bức thư gửi hai chị em cap và kiều
người không ai khác là hai anh em quang anh và đăng dương
khi hai chị em vô nhà mở bức thư
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
gì đây
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
//đọc//
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
quang anh là một người trùm mafia và là tổng giám đốc biệt danh là rhyder tuổi là 25
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
rồi tới chị
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//đọc//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
đăng dương là là chàng trai hiền lành và cũng là trùm mafia là phó giám đốc
//tiếng chuông cửa//
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
có ai ở nhà không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ờ có ai nhà không
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
này anh là trùm mafia đấy anh phải mạnh mẽ lên sao anh hiền quá dậy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
tao không biết
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
trời em lạy anh luôn á
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
//mở cửa//
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//đi lại cửa//
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
hai anh kiếm ai
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
xin chào tôi là quang anh biệt danh của tôi là rhyder
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ờ còn là đăng dương biệt danh của anh là dương domic
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
ê cap hình như hai người này quen quen đúng không
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
ừm đúng là vậy mà chắc kêu hai đứa mình gả quá
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
ừm hứm đúng vậy
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
thế giờ hai người có gả cho hai anh em tôi không
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
đúng vậy
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
nếu muốn gả hãy quánh tù xì đi ai thua thì người đó không có quyền mà chọn
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
còn thắng thì có quyền để chọn
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
ok chơi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
ok
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
ok
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
rồi bắt đầu
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
kéo búa bao
Nguyễn Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
rồi xong
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
anh trai hay lắm chọn đi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
anh chọn pháp kiều
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
vậy em lấy luôn cap

chap 2 màn đêm yên tĩnh

cho t/g xin tua đến tối nha ạ
và cho t/g thành thật rất xin lỗi vì đã ẩn rất nhiều ạ
bây giờ mới ql ạ
đọc đc thì đọc ạ
không đc thì lướt chứ đừng có tố cáo t/g hay flop t/g ạ
t/g xin cảm ơn ạ
bây giờ vô truyện thôi ạ
Đêm đó, trời không quá lạnh, chỉ có những cơn gió nhẹ mang theo hương thơm của cỏ cây và hơi ẩm từ mặt hồ. Không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng lá khô rơi khẽ trên mặt đất
​Họ đứng bên cạnh nhau trên chiếc cầu gỗ cũ. Ánh đèn đường vàng vọt phía xa chỉ đủ để soi rọi những đường nét mờ ảo trên gương mặt. Phía trên cao, bầu trời đen sâu thẳm được thắp sáng bởi hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như những viên kim cương vãi vụn
Anh quay sang nhìn em. Trong bóng tối, đôi mắt em dường như chứa đựng cả một dải ngân hà, vừa sâu thẳm lại vừa dịu dàng. Em khẽ mỉm cười, một nụ cười khiến anh cảm thấy mọi muộn phiền ngoài kia bỗng chốc trở nên nhỏ bé
​Họ tiến lại gần nhau hơn, chậm đến mức có thể cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đối phương. Anh đưa tay nhẹ nhàng vén một lọn tóc vương trên trán em, bàn tay khẽ chạm vào gò má mịn màng. Cả hai đều im lặng, vì lúc này, ngôn ngữ đã trở nên dư thừa.
Và rồi, khi khoảng cách chỉ còn là hơi thở, họ khép mắt lại.
Nụ hôn ấy bắt đầu thật nhẹ nhàng, như một cánh bướm chạm vào mặt nước. Nó mang theo vị ngọt của sự tin tưởng và hơi ấm của tình yêu chân thành. Trong khoảnh khắc đó, màn đêm không còn tối tăm hay đáng sợ nữa, mà trở thành một tấm màn bảo vệ, bao bọc lấy thế giới riêng của hai người.
Thời gian như ngừng lại. Tiếng gió thổi, tiếng côn trùng kêu đêm, tất cả đều lùi xa. Chỉ còn lại cảm giác mềm mại, ấm áp và sự rung động mãnh liệt lan tỏa khắp cơ thể. Khi họ rời nhau ra, ánh mắt chạm nhau, cả hai đều hiểu rằng đêm nay đã trở thành một kỷ niệm không bao giờ phai mờ.
Khi họ khẽ tách nhau ra, hơi thở vẫn còn vương vấn trong không khí se lạnh. Em nhẹ nhàng tựa đầu vào vai anh, đôi mắt vẫn còn lấp lánh dư âm của sự hạnh phúc. Anh vòng tay ôm lấy em, kéo cô sát vào lòng như muốn dùng hơi ấm của mình để che chở cô khỏi bóng tối của màn đêm.
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
"Em có nghe thấy gì không?" //Anh thì thầm, giọng nói trầm ấm hòa vào tiếng gió.//
Em im lặng lắng nghe. Không còn là tiếng xe cộ ồn ào của phố thị, mà là tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn cầu, tiếng những tán lá xào xạc kể chuyện cho nhau nghe, và rõ ràng nhất chính là nhịp tim của anh đang đập đều đặn ngay bên tai em.
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
"Thế giới bỗng nhiên thật yên tĩnh," //em đáp khẽ, một hơi ấm lan tỏa trong lồng ngực.//

chap 3 màn đêm lãng mạn 2

​Họ đứng đó rất lâu, không cần nói thêm điều gì. Màn đêm lúc này giống như một người bạn cũ, kín đáo và thấu hiểu. Ánh trăng từ trên cao bạc trắng buông xuống, dát một lớp lụa mỏng lên mặt hồ, khiến mọi thứ trở nên lung linh như trong một giấc mơ.
Anh khẽ nâng cằm em lên, nhìn vào mắt em một lần nữa và đặt một nụ hôn nhẹ lên trán. Đó là lời hứa cho một sự gắn bó dài lâu, là sự khẳng định rằng dù ngày mai có sóng gió thế nào, khoảnh khắc ngọt ngào này vẫn sẽ là điểm tựa cho cả hai.
Dưới ánh sao đêm, họ cùng nhau bước đi về phía cuối con đường, tay trong tay, để lại sau lưng chiếc cầu gỗ và mặt hồ phẳng lặng, nơi vừa chứng kiến một trong những điều đẹp đẽ nhất của tình yêu.
Bàn tay họ đan chặt vào nhau, không ai muốn buông ra. Sự im lặng giữa hai người bây giờ không còn là sự ngại ngùng, mà là một sự thấu hiểu dịu dàng.
​"Này,"// em khẽ lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng,// "Anh có bao giờ ước thời gian dừng lại mãi mãi ở lúc này không?"
//Anh mỉm cười, siết nhẹ bàn tay em// "Anh đã từng nghĩ thế. Nhưng nếu thời gian dừng lại, chúng ta sẽ không thể cùng nhau thấy được bình minh ngày mai. Anh muốn cùng em đi qua cả bóng đêm lẫn ánh sáng."
Họ đi ngang qua một cửa hiệu nhỏ đã đóng cửa, nơi ánh đèn neon mờ ảo hắt ra một màu tím hồng lãng mạn lên mặt đường nhựa. Em dừng lại một chút, ngắm nhìn cái bóng của hai người quyện vào nhau dưới chân. Trong khoảnh khắc ấy, nụ hôn ban nãy lại hiện về trong tâm trí, khiến đôi gò má em khẽ ửng hồng.
Họ cứ thế bước đi, cho đến khi con đường mòn dẫn lối đến một bãi cát nhỏ ven hồ, nơi sóng nước vỗ rì rào như nhịp thở của mặt đất. Đêm đã về khuya, không gian trở nên loãng hơn, chỉ còn lại hơi lạnh của sương đêm bắt đầu đậu xuống. ​
Họ ngồi xuống một thân cây khô dạt vào bờ. Anh cởi chiếc áo khoác ngoài, nhẹ nhàng choàng lên đôi vai nhỏ của em. Em nép sát vào anh, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ lớp vải và hơi ấm lan tỏa từ cánh tay anh.
hoàng Đức duy
hoàng Đức duy
​"Nhìn kìa,"//Em chỉ tay về phía mặt hồ.//
Dưới ánh trăng khuyết, mặt nước không còn là một màu đen đặc quánh mà trở thành một tấm gương khổng lồ. Mỗi khi một cơn gió lướt qua, hàng ngàn mảnh bạc li ti lại nhảy múa trên mặt sóng. Cảnh tượng ấy đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy hơi nghẹt thở vì sự kỳ diệu của thiên nhiên.
​Trong không gian tĩnh mịch đó, em bỗng chia sẻ về những nỗi sợ, những ước mơ mà bấy lâu nay em vẫn giấu kín trong lòng. Màn đêm có một sức mạnh kỳ lạ, nó gỡ bỏ những lớp mặt nạ mà con người ta phải đeo vào ban ngày, để họ chỉ còn lại là chính mình chân thật và dễ bị tổn thương nhất.
Anh lắng nghe, không ngắt lời, đôi khi chỉ khẽ siết chặt vai em như một lời khẳng định Rồi anh quay sang, bắt gặp ánh mắt em đang nhìn mình đầy tin cậy. Anh đưa tay chạm nhẹ vào môi mình, rồi lại chạm vào môi cô, một cử chỉ thay cho lời nói rằng nụ hôn ban nãy vẫn còn đọng lại đâu đó, ngọt ngào và vẹn nguyên
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
"Anh ở đây"
Nguyễn Quang anh
Nguyễn Quang anh
//Anh khẽ nói// "Em biết không, đôi khi anh sợ bóng tối. Nhưng từ khi có em, anh nhận ra bóng tối là cần thiết... vì nếu không có nó, chúng ta sẽ chẳng bao giờ thấy được những vì sao, và anh cũng chẳng bao giờ biết nụ hôn trong đêm lại bình yên đến thế."
​Em không đáp, chỉ mỉm cười và đặt một nụ hôn nhẹ lên má anh. Một nụ hôn không nồng cháy như lúc đầu, nhưng nó chứa đựng sự thấu cảm sâu sắc.
​Họ tựa vào nhau, mắt hướng về phía chân trời xa tắp. Ở nơi đó, một vệt sáng mờ ảo màu xanh xám bắt đầu xuất hiện, báo hiệu rằng màn đêm sắp khép lại để nhường chỗ cho một ngày mới. Nhưng họ biết, dù ánh mặt trời có làm tan biến màn đêm lãng mạn này, thì hơi ấm và cảm giác của nụ hôn đó sẽ mãi là một ngọn lửa nhỏ cháy âm ỉ trong tim, sưởi ấm họ qua những ngày giông bão sau này.

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play