Duongcap | Đối Thủ, Người Yêu Và Tôi.
01 | Ngày ngược gió
Tác giả
Nhìn là hỉu mà đk?
Tác giả
Sau bao nhiêu bộ toi thấy điểm mạnh vẫn là Duongcap
Buổi sáng đầu hè, ánh nắng dịu dàng len lỏi qua những tấm kính cao cấp của tòa nhà D.H Corporation. Không khí bên trong lại hoàn toàn trái ngược – căng thẳng và nghiêm túc.
Hoàng Đức Duy đứng trước sảnh lớn, đôi mắt lướt qua dòng người đang bận rộn đi lại. Em hít sâu một hơi, cố gắng giữ vững bình tĩnh. Hôm nay, em đến đây với tư cách nhà thiết kế độc quyền cho một thương hiệu thời trang cao cấp. Nhưng trớ trêu thay, người cậu phải hợp tác lại là hai người đàn ông từng chiếm giữ một phần quan trọng trong cuộc đời mình.
Cánh cửa thang máy mở ra, giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên.
Trần Đăng Dương
Lâu rồi không gặp.
Duy giật mình, lòng bàn tay bất giác siết chặt tập hồ sơ. Cậu quay người lại, ánh mắt chạm phải bóng dáng cao lớn của Trần Đăng Dương – CEO của tập đoàn D.H, người từng là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của cậu.
Dương hôm nay vẫn vậy – vest đen cắt may tinh xảo, gương mặt lạnh lùng nhưng cuốn hút đến khó cưỡng.
Duy mỉm cười nhạt, giọng nói mang theo chút chế giễu.
Hoàng Đức Duy
Không ngờ anh tự mình ra tiếp khách à? Hay sợ tôi lật tung công ty anh lên?
Dương cười nhẹ, bước lại gần hơn. Mùi hương bạc hà nhàn nhạt quen thuộc khiến tim Duy lỡ một nhịp.
Trần Đăng Dương
Chỉ là muốn xem em đã thay đổi gì không thôi.
Trần Đăng Dương
Và...Em vẫn đẹp như ngày đó.
Duy khựng lại, nhưng rất nhanh em lấy lại vẻ bình thản. Đúng lúc ấy, một giọng nói khác cất lên, kéo em ra khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Em đến rồi à,Đức Duy!
Nguyễn Bùi Minh Tú – người yêu cũ của Đức Duy – bước tới, phong thái điềm tĩnh và chững chạc. Vẫn là nụ cười dịu dàng đó, nhưng ánh mắt anh ta lại như một dòng nước lạnh, quét qua từng cử chỉ giữa Duy và Dương.
Không khí bỗng chốc trở nên ngột ngạt.
Duy cười nhẹ, cố gắng giữ giọng tự nhiên nhất có thể.
Hoàng Đức Duy
Tôi đến đây để bàn công việc, chứ không phải hội ngộ người cũ.
Trần Đăng Dương
Ồ? Em chắc chứ? / nhướng mày /
Hắn nhướng mày, ánh mắt lóe lên tia thích thú.
Minh Tú bước lên một bước, đứng cạnh Duy, giọng nói đều đều nhưng lại mang theo sự chiếm hữu không hề che giấu.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Dĩ nhiên em ấy chắc.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Chúng tôi chẳng có gì để níu kéo cả. / cười /
Duy bỗng cảm thấy hơi thở mình nặng nề hơn. Em ghét bị kẹt giữa hai người này – một người từng rời đi không một lời giải thích, một người biết em không còn yêu nhưng vẫn cố giữ chặt.
Hoàng Đức Duy
Tôi lên phòng họp trước!
Duy cắt ngang bầu không khí căng thẳng, nhanh chóng rời khỏi.
Khi em khuất bóng, hai người đàn ông đứng đó, mắt đối mắt, không ai chịu nhường bước.
Dương khoanh tay, giọng điềm nhiên.
Trần Đăng Dương
Mày vẫn còn giữ em ấy?
Minh Tú bật cười, nhưng nụ cười chẳng hề vui vẻ.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Mày nghĩ tao dễ buông tay thế à?
Dương không trả lời, nhưng ánh mắt hắn nhìn theo hướng Duy rời đi – sâu thẳm và khó đoán.
Cuộc chơi này, hắn không định thua thêm một lần nào nữa.
02 | Giữ ai, bỏ ai?
Phòng họp tầng 32 của D.H Corporation được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng không kém phần sang trọng. Những tấm kính lớn mở ra khung cảnh thành phố nhộn nhịp phía dưới, nhưng ánh mắt của Hoàng Đức Duy chỉ tập trung vào bản hợp đồng trước mặt.
Em lật từng trang, đôi mày hơi nhíu lại. Điều khoản hợp tác chặt chẽ đến mức khó chịu – đúng là phong cách của Trần Đăng Dương, không để ai nắm thóp mình.
Tiếng cửa mở ra, kéo theo mùi hương bạc hà quen thuộc. Không cần ngẩng lên, Duy vẫn biết ai vừa bước vào.
Trần Đăng Dương
Chăm chỉ quá nhỉ? / đi vào /
Dương lên tiếng, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt lại sắc bén như đang đo lường phản ứng của em.
Duy không buồn ngước nhìn, chỉ gõ ngón tay lên tập tài liệu.
Hoàng Đức Duy
Anh định bóc lột tôi à? Điều khoản này có phải quá khắt khe không?
Trần Đăng Dương
Nếu em thấy bất công cứ nói.
Trần Đăng Dương
Tôi sẵn sàng sữa...miễn em chịu mở lời. / ngồi xuống /
Dương bật cười khẽ, kéo ghế ngồi xuống đối diện em.
Duy ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Dương đang nhìn chằm chằm mình. Tim em khẽ run một nhịp, nhưng môi lại cong lên nụ cười lạnh nhạt.
Hoàng Đức Duy
Tôi chỉ cần công việc, không cần sự ưu ái của anh. / cười nhẹ /
Dương không đáp, chỉ dựa lưng vào ghế, ánh mắt dừng lại trên bàn tay em – nơi chiếc nhẫn bạc quen thuộc vẫn lặng lẽ nằm đó.
Trần Đăng Dương
Nếu em thực sự muốn vứt bỏ quá khứ...
Trần Đăng Dương
...Vậy sao còn giữ chiếc nhẫn này? / chậm rãi /
Duy khựng lại một giây rồi bình thản rút tay về.
Hoàng Đức Duy
Kỷ niệm cũ thôi, chẳng có ý nghĩa gì cả đâu..
Dương không nói thêm, nhưng ánh mắt hắn tối lại, như đang kìm nén điều gì đó. Không khí vừa lạnh lẽo, vừa ngột ngạt.
Trần Đăng Dương
Em nghĩ vậy thật à?
Trước khi Duy kịp trả lời, cánh cửa lại lần nữa bật mở. Nguyễn Minh Tú bước vào, tay cầm theo ly cà phê. Ánh mắt anh ta lướt qua Dương, rồi dừng lại trên Duy.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Uống chút đi,em sẽ thấy dễ chịu hơn. / cười /
Duy đón lấy ly cà phê, khẽ gật đầu cảm ơn. Nhưng em không hề biết rằng, khoảnh khắc tay em chạm vào tay Minh Tú, ánh mắt của Dương đã lạnh đến mức có thể đóng băng cả căn phòng.
Minh Tú kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Duy, giọng nói vẫn điềm đạm như cũ.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Tôi đã xem qua hợp đồng. Có vài điều khoản cần điều chỉnh, em không cần lo lắng quá.
Duy khẽ thở phào, nhưng cảm giác nhẹ nhõm ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Bởi lẽ, Dương đột ngột lên tiếng, giọng nói mang theo chút mỉa mai.
Trần Đăng Dương
Tôi không nhớ có mời luật sư riêng của em đến? / nhướng mày /
Minh Tú cười nhạt, tay nắm hờ ly cà phê.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Tao không phải luật sư, tao là người yêu cũ của Duy...
Nguyễn Bùi Minh Tú
Mày quên rồi à?
Không khí trong phòng càng thêm căng thẳng. Hai người đàn ông – mỗi người một phong thái, nhưng ánh mắt đều chỉ hướng về một người duy nhất: Hoàng Đức Duy.
Em khẽ thở dài, cảm thấy mệt mỏi với sự đối đầu ngầm này.
Hoàng Đức Duy
Chúng ta đến đây để bàn công việc. Đừng biến chuyện cá nhân thành trò cười nữa.
Dương cười nhẹ, nhưng nụ cười ấy chẳng hề vui vẻ.
Trần Đăng Dương
Chuyện cá nhân? Được thôi. / nhếch môi /
Trần Đăng Dương
Em nghĩ em có thể thoát khỏi tôi à?
Bên ngoài cửa sổ, những cơn gió đầu hè vẫn thổi mạnh mẽ, như báo hiệu rằng cuộc chiến giành lấy trái tim cậu chỉ vừa mới bắt đầu…
03 | Đường tình làm rắc rối
Ngày hôm sau, Duy không còn tâm trí để chú ý đến những cuộc chiến quyền lực trong công ty. Em đã quá quen với những màn đấu đá âm thầm, nhưng cuộc sống cá nhân thì lại khác.
Duy ngồi trong một quán cà phê quen thuộc, nơi cậu và Minh Tú thường xuyên lui tới trước đây. Những chiếc bàn gỗ nhỏ vẫn vậy, vẫn là những tách cà phê đen đặc quánh, vẫn là không khí tĩnh lặng mà Duy yêu thích. Nhưng hôm nay, cảm giác quen thuộc ấy lại trở nên lạ lẫm.
Minh Tú ngồi đối diện em, đôi mắt vẫn dịu dàng như ngày nào, nhưng có gì đó vương vấn trong ánh nhìn ấy. Minh Tú mở lời.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Duy em thật sự ổn không?
Nguyễn Bùi Minh Tú
Anh thấy em hơi xa cách...
Duy mỉm cười, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá khẽ rung rinh trong gió.
Hoàng Đức Duy
Chắc do công việc thôi. Mọi thứ đang rối tung lên,anh không cần lo.
Minh Tú không đáp, chỉ yên lặng quan sát Duy. Anh biết Duy đang tránh né điều gì đó, điều mà cả hai vẫn chưa muốn nói ra. Minh Tú thở dài, rồi rút trong túi một tấm thiệp mỏng.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Em nhớ không? Đây là món quà anh tặng em vào ngày sinh nhật đầu tiên chúng ta quen nhau.
Duy nhìn vào tấm thiệp, một cảm giác lạ lẫm dâng lên trong lòng. Em cầm lấy tấm thiệp, lòng đột nhiên lắng lại. Những ký ức về một thời quá khứ tươi đẹp ùa về, khiến em không thể khống chế cảm xúc của mình.
Hoàng Đức Duy
Tại sao lại là ngày hôm nay, Minh Tú?
Duy lên tiếng giọng hơi nghẹn lại.
Minh Tú không vội đáp, chỉ nhẹ nhàng nói.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Ngày hôm nay, không phải là ngày để em phải đối mặt với quá khứ. Nhưng có lẽ… anh nghĩ đã đến lúc chúng ta giải quyết mọi thứ.
Duy gật đầu, nhưng lòng không hề dễ dàng. Em vẫn còn yêu Minh Tú, vẫn còn những cảm xúc chưa thể buông bỏ. Tuy nhiên, tình cảm đó lại bị vùi lấp trong những hận thù, những vết thương mà không thể nào chữa lành.
Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại của Duy vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của em. Là Trần Đăng Dương.
Em nhanh chóng bắt máy,ánh mắt không che giấu được sự bất ngờ.
Hoàng Đức Duy
Có chuyện gì?
Trần Đăng Dương
Tôi muốn gặp em.
Dương nói, giọng lạnh lùng như bao lần trước, nhưng lần này có một chút khẩn trương mà Duy không thể bỏ qua.
Hoàng Đức Duy
Gặp để làm gì?
Trần Đăng Dương
Để làm rõ một số chuyện. Nếu em không đến, tôi sẽ tự đến tìm em.
Duy cảm thấy lòng bất an. Không phải Dương chưa bao giờ nói chuyện như vậy, nhưng lần này có gì đó khác. Duy hít sâu một hơi rồi quyết định.
Em cúp máy, ánh mắt thoáng qua nhìn Minh Tú.
Nguyễn Bùi Minh Tú
Có chuyện gì sao?
Duy đứng dậy, xỏ giày vào, nhìn vào đôi mắt của Minh Tú một lần nữa.
Hoàng Đức Duy
Có thể tôi sẽ phải đi giải quyết vài chuyện. Chúng ta… sẽ nói sau.
Minh Tú không giữ em lại, chỉ lặng lẽ gật đầu. Nhưng trong ánh mắt anh, Duy lại cảm nhận được sự đau đớn đang âm thầm hiện diện.
Tòa nhà D.H một lần nữa trở lại với không khí lạnh lẽo quen thuộc. Duy đứng trước cửa phòng của Dương, tim đập nhanh hơn bình thường.Em không biết mình đang đi tìm gì – một lời giải thích hay một kết thúc rõ ràng. Nhưng em cũng không thể dừng lại.
Cánh cửa mở ra, Dương đang ngồi trên ghế, ánh mắt chăm chú nhìn em.
Trần Đăng Dương
Em đến rồi.
Dương lên tiếng, giọng nói có chút khác lạ, không còn vẻ lạnh lùng như mọi khi.
Duy bước vào, ánh mắt không rời khỏi người đàn ông đối diện. Em không biết mình đang mong đợi điều gì, nhưng vẫn không thể phủ nhận sự lo lắng đang dâng lên trong lòng.
Hoàng Đức Duy
Có chuyện gì sao?
Duy hỏi,cố gắng giữ vững bình tĩnh.
Dương im lặng một lúc, rồi bất ngờ đứng dậy, bước lại gần Duy. Ánh mắt của hắn không còn sắc lạnh mà đã thay bằng một sự kiên quyết lạ lùng.
Trần Đăng Dương
Tôi không thể để em rời đi như vậy được.
Duy nhìn hắn, không nói gì. Em cảm nhận được từng bước đi của Dương, một cách cẩn thận nhưng mạnh mẽ, như thể hắn đang muốn kéo em lại gần hơn.
Trần Đăng Dương
Em đã thay đổi, Đức Duy.
Trần Đăng Dương
Tôi...tôi không thể để em đi mãi mãi được.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề. Duy cảm thấy như có cái gì đó bị siết chặt trong lòng, nhưng em vẫn không thể buông tay.
Hoàng Đức Duy
Tôi không muốn sống trong một thế giới đau khổ nữa.
Dương không nói gì, nhưng ánh mắt của hắn nói lên tất cả. Và trong khoảnh khắc đó, em biết rằng cuộc chiến trong trái tim mình không chỉ là giữa quá khứ và hiện tại, mà là giữa những điều chưa thể nói hết…
Liệu Duy có đủ can đảm để đối mặt với quá khứ? Và liệu cuộc sống của em sẽ lại rẽ sang một hướng khác khi đối mặt với Đăng Dương và Minh Tú?
Download MangaToon APP on App Store and Google Play