Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap] Cõng Anh Mà Chạy

GIỌNG NÓI KÉO EM TRỞ LẠI

RHYDER
RHYDER
“Nếu âm nhạc có thể giữ ai đó ở lại thêm một ngày… thì tôi sẽ hát đến tận khi không còn hơi thở.”
RHYDER
RHYDER
Tuổi: 23
RHYDER
RHYDER
Nghề nghiệp: Ca sĩ kiêm nhạc sĩ
RHYDER
RHYDER
Tính cách: Trầm lặng, chân thành, đôi khi hơi kín đáo
RHYDER
RHYDER
Quá khứ: Lớn lên trong cô độc, từng bị từ chối bởi các hãng đĩa vì quá “không thị trường”. Nhưng chưa bao giờ ngừng viết nhạc cho những người đang đau – vì chính anh cũng từng là một người như vậy.
RHYDER
RHYDER
Hiện tại: Là một nghệ sĩ trẻ được yêu mến nhờ chất giọng ấm áp và lời ca chữa lành. Nhưng đằng sau nụ cười ấy là cả một khoảng trống chưa ai chạm tới.
Đức Duy
Đức Duy
“Em từng muốn biến mất. Nhưng rồi… anh hát, và em ở lại.”
Đức Duy
Đức Duy
Tuổi: 16
Đức Duy
Đức Duy
Học sinh cấp 3
Đức Duy
Đức Duy
Tính cách: Ít nói, nhạy cảm, sống nội tâm, dễ tổn thương
Đức Duy
Đức Duy
Gia cảnh: Ba bỏ đi, mẹ trầm cảm và thường xuyên trút giận lên con. Duy sống lặng lẽ, không ai thân, thường xuyên bị bạn bè xa lánh
Đức Duy
Đức Duy
Nỗi đau: Từng đứng bên ranh giới sinh – tử. Nhưng một câu nói tình cờ từ livestream của Quang Anh đã kéo cậu về từ vực thẳm.
Đức Duy
Đức Duy
Ước mơ nhỏ bé: Được nghe Quang Anh hát trực tiếp, một lần được gọi tên, và… được sống một cách thật sự.
⚡️Hai con người ở hai thế giới. Một người có hào quang, một người chìm trong bóng tối. Nhưng âm nhạc đã nối họ lại – không bằng tiếng ồn, mà bằng sự lặng lẽ dịu dàng… chạm đến tận trái tim.🐑
___
Cầu vượt lúc nửa đêm. Mưa nhỏ, gió lạnh. Một cậu bé đứng một mình, tay vịn lan can. Dưới chân là đường phố mờ ảo, nhòe nước.
Đức Duy (16 tuổi, gầy gò, tóc ướt mưa, thì thầm)
Đức Duy
Đức Duy
“Chắc… nếu mình biến mất, cũng chẳng ai để ý đâu…”
quá khứ
Tiếng mẹ mắng, tiếng đập bàn, tiếng ba rời đi, tiếng bạn bè cười nhạo.
Mẹ
Mẹ
Tao ước gì chưa từng sinh ra mày.
Bạn cùng lớp
đa nv
đa nv
Mày đúng là vô hình. Không ai cần mày cả đâu, Duy ạ.
Trở lại hiện tại – Duy siết tay, bước lên thành cầu.
Đức Duy
Đức Duy
//tim đập mạnh, thở dốc//Xin lỗi… em mệt rồi…
Nhưng đúng lúc ấy – một thông báo nhỏ hiện lên trên màn hình điện thoại đang cầm chặt: 🔴 QUANG ANH LIVESTREAM – “ĐỪNG TỪ BỎ, ĐƯỢC KHÔNG?” Vô thức, cậu chạm vào. Màn hình sáng lên. Gương mặt của Quang Anh, ánh đèn sân khấu phía sau, giọng anh trầm ấm – vang lên giữa cơn mưa lạnh.
RHYDER
RHYDER
//livestream, ánh mắt chân thành//Nếu hôm nay bạn đang thấy mệt, đang đứng giữa một nơi nào đó và muốn kết thúc… thì đợi đã. Hãy nghe mình nói một câu thôi…
RHYDER
RHYDER
Đừng biến mất khỏi thế giới này, khi bạn chưa kịp sống cho chính mình.
RHYDER
RHYDER
Ai đó có thể không cần bạn, nhưng chắc chắn… âm nhạc vẫn cần bạn. Và mình, cần bạn.
Duy chết lặng. Toàn thân run rẩy. Giọt nước mắt không còn là tuyệt vọng – mà là đau đớn được ai đó chạm tới lần đầu.
Đức Duy
Đức Duy
//khóc nấc//Tại sao… tại sao anh lại nói đúng lúc này… Em đã định… Em định bỏ cuộc thật rồi…
Cậu bước lùi khỏi thành cầu. Quỵ xuống. Gục đầu vào đầu gối, bật khóc nức nở giữa đêm mưa. Nhưng điện thoại vẫn phát livestream – giọng hát dịu dàng vang lên như ru tâm hồn.
về lại phòng nhỏ của Duy. Đêm đó cậu không ngủ, nhưng không còn nghĩ đến cái chết. Cậu tra Google: “Quang Anh là ai?” – rồi click vào tất cả những MV, bài hát, bài phỏng vấn.
Đức Duy
Đức Duy
//thì thầm//Anh ấy… không biết mình là ai. Nhưng anh ấy đã cứu mình.
NGÀY HÔM SAU
Duy đi học, vẫn lặng lẽ. Nhưng trong balo, có một đôi tai nghe. Trong tim, có một lý do mới để tiếp tục.
Tối.Quang Anh đang ngồi trong phòng thu
Quản lý
Quản lý
Nay livestream của anh có hơn 10.000 người xem, fan gửi nhiều lời nhắn cảm động lắm.
RHYDER
RHYDER
//mỉm cười, mắt nhìn về xa xăm//Chỉ cần một người vì mình mà sống tiếp… cũng đủ rồi.
Còn bên Duy ngồi trong bóng tối, tay ôm điện thoại, ánh mắt sáng hơn lần đầu. Trên màn hình là tấm hình Quang Anh đang cười.
Đức Duy
Đức Duy
//nói khẽ, rưng rưng//Cảm ơn anh… Em sẽ sống tiếp. Và em sẽ ủng hộ anh, từng bước một.
____
bôngg
bôngg
Oke bông thấy ổn hơn rồi nè
bôngg
bôngg
Đi đúng cốt truyện rồiii
bôngg
bôngg
Hong hiểu sao bữa đó có thể viết ra một chap xàm ơi xàm^^

NGƯỜI ẤY VẪN CỨ MỈM CƯỜI

____
sáng sớm. Một căn phòng nhỏ, âm thanh đồng hồ báo thức len lỏi trong ánh sáng nhạt. Đức Duy nằm co ro trên chiếc giường đơn, mắt mở to, vô hồn nhìn lên trần nhà.
Mà suy nghĩ
Đức Duy
Đức Duy
*Mình vẫn còn sống… Đêm qua mình đã định kết thúc mọi thứ. Nhưng tại sao… lại là anh ấy?*
Đức Duy
Đức Duy
*Một người không quen, không biết mình là ai…*
Đức Duy
Đức Duy
*Chỉ qua màn hình thôi, chỉ bằng một câu nói, lại khiến mình ngừng lại.*
Đức Duy
Đức Duy
*Có thật là… mình vẫn còn đáng để sống tiếp không?*
Duy lặng lẽ bước xuống giường, kéo áo khoác rách vai, đeo tai nghe. Trong tai là tiếng hát của Quang Anh, bài “Sau Cơn Mưa”.
RHYDER
RHYDER
//giọng hát phát qua tai nghe//. Và nếu muốn khóc, cứ để nước mắt rơi hết đi…” “Anh không muốn phải thấy em bên đấy sẽ ướt mi thềm vì…” “Em đã cố giấu bao nỗi đau…”
Đức Duy
Đức Duy
//cuối đầu, nói nhỏ// Cảm ơn anh… Vì đã cho em một lý do… để cho phép bản thân yếu đuối. Và… sống tiếp
Trường học. Sân trường đông đúc. Duy ngồi một mình ở góc sân, tay cầm cuốn sổ tay cũ với bìa dán ảnh Quang Anh. Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc đầy cảm xúc.
Vừa tới bước tới sân trường thì một đám học sinh đi ngang qua, thì thầm, châm chọc
Học sinh(ngu)
Học sinh(ngu)
1:Ê, thằng kia lại ôm sổ viết thư tình cho idol kìa… Mơ mộng ghê chưa.
Học sinh(ngu)
Học sinh(ngu)
2:Tội quá ha, chắc tưởng idol sẽ rep rồi rước về nuôi?
Đức Duy
Đức Duy
//không nhìn lên, khẽ nói//…Ít ra anh ấy còn khiến tớ muốn sống. Còn mấy cậu… chỉ biết khiến người khác muốn chết.
Không khí lặng đi. Những lời đó không phải là phản kháng, mà là sự thật từ đáy lòng cậu.
__
Quán net. Duy đăng nhập một tài khoản fanpage vừa tạo: @anhquang_lover. Cậu gõ dòng đầu tiên đăng lên tường.
Đức Duy
Đức Duy
//gõ bàn phím// Em từng đứng trên cầu. Một chân đã bước tới mép rồi. Nhưng anh nói… ‘Âm nhạc vẫn cần em’. Vậy nên em ở lại. Từ giờ trở đi, cuộc sống em có thể vẫn tối, vẫn mệt… Nhưng nó sẽ có âm nhạc của anh. Và em – sẽ sống để lắng nghe.
Tối hôm đó – Duy về muộn, mệt rã rời sau khi đi phát tờ rơi cả ngày. Tay chân run lên vì đói và lạnh. Nhưng khi về đến phòng, cậu mở điện thoại, thấy một dòng thông báo từ kênh chính thức của Quang Anh.
🔔 “RHYDER – ĐÃ GỬI TIN NHẮN CHO BẠN”
Đức Duy
Đức Duy
//sững sờ, mở to mắt//Không… Không thể nào…
Cậu run rẩy mở tin nhắn. Là tin nhắn ngắn, đơn giản, nhưng đủ làm trái tim cậu nổ tung.
Tin nhắn
RHYDER
RHYDER
Anh đã đọc thư em. Cảm ơn em… vì vẫn ở đây.
Điện thoại suýt rơi khỏi tay. Duy đưa tay che miệng, nước mắt trào ra mà không kiểm soát được.
Đức Duy
Đức Duy
//thì thầm, giọng run run//Anh… anh biết em rồi. Anh thực sự… biết em rồi.
Đức Duy
Đức Duy
//ngã xuống giường, tay ôm chặt điện thoại vào ngực//Cảm ơn… cảm ơn anh… cảm ơn anh… Cảm ơn vì đã cứu em… vì đã khiến em được thấy bản thân có ý nghĩa.
Đức Duy
Đức Duy
Em sẽ sống. Em sẽ học, sẽ làm, sẽ cố gắng – để một ngày nào đó… được đứng trước mặt anh, nói điều này bằng chính giọng nói của em.
Cắt qua RHYDER ngồi trong phòng thu. Tay anh đang cầm lá thư của Duy. Trên thư có vết nhòe nước. Anh nhìn ra cửa kính mờ sương.
RHYDER
RHYDER
*Có lẽ… mình chẳng phải nghệ sĩ nổi tiếng nhất. Nhưng nếu âm nhạc của mình cứu được một người… chỉ một người thôi… thì mình sẽ hát đến hết đời*
____
một người nằm trong căn phòng bé nhỏ, ôm điện thoại cười qua nước mắt… một người khác đứng giữa phòng thu sáng đèn, lặng yên ôm lá thư vào tim.

LẦN ĐẦU TIÊN Ở RẤT GẦN

___
Căn phòng nhỏ. Duy đang cặm cụi học bài trong ánh đèn vàng yếu ớt. Cậu đã đi làm cả ngày, về nhà mệt rã rời, nhưng vẫn không rời cuốn sổ tay có logo của Quang Anh
Đức Duy
Đức Duy
//Thở dài,khẽ nói// Tuần sau là fanmeeting đầu tiên của anh ấy…
Đức Duy
Đức Duy
Nhưng em không đủ tiền mua vé
Đức Duy
Đức Duy
Em từng định đi xin làm thêm để dành, nhưng có lẽ không kịp.
sáng hôm sau. Duy nhận được bưu phẩm nhỏ từ bưu điện. Bên ngoài ghi địa chỉ người gửi:
“Hỗ trợ fan Quang Anh – Trợ lý Q.A”
Cậu ngỡ ngàng
Đức Duy
Đức Duy
//mở thư, đọc chậm rãi//“Gửi Đức Duy, Đây là tấm vé đặc biệt – không bán, chỉ tặng. Vì ai đó trong ban tổ chức đã đọc thư của em… và nghĩ rằng em nên được ở đó, vào ngày hôm ấy.”
Cậu mở phong bì. Một tấm vé fanmeeting – loại VIP, ghế gần sân khấu – rơi ra. Mắt Duy trợn to, tay run lên.
Đức Duy
Đức Duy
//thì thầm, run rẩy//Không thể nào… Ai đó… đã gửi tặng mình? Là ai…?
tại một phòng làm việc đơn giản, Quang Anh đang ngồi ký đống thư fan. Anh dừng lại trước bức thư cũ, nét chữ quen.
RHYDER
RHYDER
//nói nhỏ với trợ lý//Gửi vé mời đặc biệt cho cậu bé này giúp anh. Đừng ghi tên anh – cứ để là ‘ban tổ chức’.
RHYDER
RHYDER
Anh không muốn em ấy cảm thấy mang ơn… Chỉ cần em ấy đến, nhìn thấy mình… Là đủ rồi.
____
Duy ôm vé vào ngực, nước mắt lặng lẽ rơi.
Đức Duy
Đức Duy
//rưng// Là ai đã làm điều này cho em? Là anh sao…?
Đức Duy
Đức Duy
Em không biết. Nhưng em hứa… em sẽ đến.
Đức Duy
Đức Duy
Dù có phải đi bộ cả thành phố… em cũng phải đến.
Chớp mắt cũng đã tới ngày fanmeeting
một buổi chiều cuối tuần, trời nhiều mây. Duy đứng lặng lẽ giữa hàng trăm người hâm mộ đang tụ tập trước trung tâm thương mại lớn nơi diễn ra buổi fanmeeting của Quang Anh.
Đức Duy
Đức Duy
//siết chặt tấm vé trong tay//*Đông người quá… Mình không quen chen chúc.*
Đức Duy
Đức Duy
*Cũng chưa từng bước chân đến nơi nào sang trọng như thế này. Nhưng nếu hôm nay mình không đến… Mình sẽ hối hận cả đời*
đám đông xôn xao, những fan xung quanh phấn khích
Flashh⚡️
Flashh⚡️
1:Tí nữa được ký tặng luôn á trời ơi!
Flashh⚡️
Flashh⚡️
2:Nghe nói ảnh sẽ giao lưu 10 phút đầu. Mong ảnh hát một đoạn nào đó live
Đức Duy
Đức Duy
//thầm, tay ôm chặt chiếc sổ tay cũ//Mình không dám mong ảnh nhớ đến… Chỉ cần được nhìn thấy anh thật sự… là đủ rồi.
Sân khấu. Âm nhạc vang lên, ánh sáng đổi màu. Quang Anh bước ra, giản dị trong chiếc sơ mi trắng, mái tóc nâu mềm rủ nhẹ. Cả khán phòng vỡ òa.
RHYDER
RHYDER
//mỉm cười, giọng trầm ấm//Xin chào mọi người. Hôm nay là buổi gặp mặt nhỏ nhưng đầy ý nghĩa với mình. Có thể mọi người không biết… nhưng nhờ các bạn, mình mới tiếp tục hát đến hôm nay.
RHYDER
RHYDER
Và có một người đã gửi thư cho mình gần như mỗi ngày suốt một tháng trời. Nếu em đang có mặt ở đây… anh chỉ muốn nói: Cảm ơn em. Cảm ơn vì đã ở lại.
Cả khán phòng rì rầm. Duy chết lặng. Tay cậu run lên, chiếc sổ suýt rơi khỏi tay.
Đức Duy
Đức Duy
//trái tim đập mạnh//*Là… là mình sao? Không thể nào… Anh ấy đang nói về mình sao? Nhưng làm sao anh ấy nhận ra giữa cả nghìn người thế này…*
hàng người lần lượt lên ký tặng. Duy lặng im, đứng gần cuối cùng. Từng bước tiến về phía sân khấu như kéo dài cả đời.
Đức Duy
Đức Duy
//tim đập gấp, nội tâm lẫn lộn//Mình đã nghĩ sẽ mạnh mẽ… Nhưng đến khi đứng gần anh ấy thật sự… Mình lại chỉ muốn khóc
Duy bước lên bàn ký. Quang Anh cúi đầu ký tên, nhưng rồi ngẩng lên… và khựng lại khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc – gầy, nhợt nhạt, ánh mắt ướt nhưng sáng.
RHYDER
RHYDER
//ánh mắt lặng đi trong một giây, rồi dịu dàng//Em là… Đức Duy?
Đức Duy
Đức Duy
//mím môi, gật đầu, cố cười nhưng nước mắt đã rơi//Dạ… Là em. Em không nghĩ… mình lại có thể đứng đây. Em… em đã định kết thúc cuộc đời vào đêm ấy… nếu không nghe anh livestream. Em thật sự… cảm ơn anh.
Cả khán phòng lặng xuống. Quang Anh đứng dậy, bỏ bút xuống. Anh bước lại gần Duy.
RHYDER
RHYDER
//nhìn thẳng vào mắt cậu, giọng chân thành//Duy… Em nghĩ anh không biết em là ai, nhưng thật ra – anh nhớ từng chữ trong thư em.
RHYDER
RHYDER
Em không phải là ai đó vô hình. Em đã bước ra khỏi bóng tối, bằng chính sức của mình. Và hôm nay, em xứng đáng được đứng ở đây.” “Anh… tự hào vì em.
Không kìm được nữa, Duy oà khóc. Giữa ánh đèn sân khấu, giữa những tiếng thở dốc xúc động từ fan xung quanh, Quang Anh nhẹ nhàng dang tay ôm cậu một cái thật ngắn – nhưng ấm hơn bất kỳ thứ gì cậu từng có trong đời.
RHYDER
RHYDER
//thì thầm bên tai Duy//Từ giờ, nếu một ngày em thấy mệt mỏi… Hãy mở nhạc của anh. Vì dù em không ở cạnh… Anh vẫn sẽ hát cho em nghe, như ngày đầu tiên.
^_^
Duy rời khỏi fanmeeting, đi trong dòng người đông đúc. Trên tay vẫn ôm cuốn sổ có chữ ký, mắt đỏ hoe – nhưng khóe môi là một nụ cười nhẹ.
Đức Duy
Đức Duy
//quay đầu nhìn lại lần nữa, khẽ nói// Em đã sống để gặp anh. Giờ… em sẽ sống tiếp, để trở thành người mà anh không chỉ nhớ – mà có thể tự hào.
______
bôngg
bôngg
Ê chap này dài chứ bộ
bôngg
bôngg
Tận 987 chữ^^

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play