Hoa lau lay lắt cái thân mềm mại khô cằn của mình. Nó hứng mình cong cong mà đón lấy ngọn gió mát lạnh ngày xuân.
Con đường ẩm ướt mang theo mùi hương mạ non phả vào tâm hồn người ta. Tiếng chim kêu văng vẳng khiến lòng người mang theo nhiều dư vị.
Chiếc xuồng nhỏ được lợp một lớp kè trên mái dập dềnh trên dòng sông, mặt nước màu ngọc đón nhận những cánh hoa vờn nhẹ xuống.
Giữa dòng nước êm đềm ấy, xuồng ta cứ chèo mãi mới tới được bờ.
Kẻ chèo xuồng vội đáp chân trên nền đất sỏi, cột đầu xuồng vào cọc rồi đứng nhòm một hồi cảnh sắc xung quanh. Người đàn ông ngắt lấy vài ba cọng lau đang cọ vào người mình, đưa lên miệng vừa ngân nga một điều hò không tên vừa nhìn theo vị khách đang cầm hành lý xuống xuồng.
“ Đi làm xa về đó hẩy?” Người lái xuồng cười phớ lớ bằng cái giọng đậm mùi sông nước, cánh tay màu nâu đồng không quên lại đỡ vị khách kia.
Đôi giày da đen bóng vừa chạm nền đất, vị khách mới nở nụ cười lịch thiệp. “ Vâng, nhớ quê dữ lắm rồi anh ạ!”
Trong quầng mắt người khách ấy chất chứa nỗi nhớ nhung sâu thẳm đang phải cố nén lại. Màu mắt lưu ly sáng rỡ, đọng lại chút hơi sương, gương mặt anh tú khẽ thả lỏng, cảm nhận thật rõ làn gió mát của hương quê.
Chiếc áo ghi lê màu cà phê sạch sẽ được chỉnh trang lại, vị khách tuấn lãng ấy khẽ cài lại chiếc cài áo hoa ly bên ngực trái, nụ cười càng giương cao, vẫy tay tạm biệt người lái xuồng rồi vội cất bước.
Bước chân vội vã không giấu nỗi sự mừng rỡ cùng hồi hộp nén sâu trong đôi mắt người xa quê, từng bước chân như hòa cùng nhịp thở của đất trời, hòa cùng tiếng lòng của vạn người đi xa.
Mái tóc bồng bềnh không được chải chuốt cẩn thận cứ thế tung bay, hương cỏ non quấn lấy từng chân tóc. Hàng lông mi cong cong run run, bước chân dần chậm lại.
Hàng dây tử đằng tím biếc buông rủ xuống mái ngói, từng giọt mưa đọng lại theo đó mà chảy tí tách xuống nền sân gạch.
Căn nhà được xây bằng gỗ lim đen bóng, từng nét chạm trổ rõ nét đã bị mạng nhện vây quanh. Hai đôi kình ngư châu nguyệt bằng sứ nằm ở đầu cuối mái ngói vẫn còn nguyên vẹn dẫu đương đầu với ngày nắng ngày mưa. Mái hiên cùng vài bức tường đã bị rêu xanh chiếm lấy, năm tháng qua đi, căn nhà vẫn ở đó, để lại những dấu ấn thời gian không thể phai nhòa.
Từng bước chân bước vào mang theo tiếng lạch cạch vì nền gạch đã cũ, nhìn quanh khu vườn rộng phía bên cạnh ngôi nhà, cành lá đang đong đưa như vẩy chào.
Từ trong căn bếp nhỏ nằm sát bên còn lại của căn nhà, có bóng dáng nhỏ bé bước ra.
Người con gái còn chưa tới xuân thì đầu tóc bù xù đang cầm một rổ rau nhìn thấy kẻ đang đứng ở sân thì trố mắt.
Đôi mắt mang theo vẻ kinh ngạc dần hóa thành vui mừng, rồi lại đến bối rối. Nó chỉ biết vứt rổ rau xuống đất, chạy lại rồi reo lên. “ Ôi! Ông bà ơi ra mà coi nè! Cậu ba về rồi! Cậu về rồi!”
Người đàn bà với mái tóc đã phai màu theo tháng năm được búi gọn lên cao nhíu mày bước ra. Bà mặc một chiếc áo dài truyền thống màu tím với hoa văn đính chỉ vàng ở thân, đôi mắt nhăn nheo có vẻ vì bị làm ồn mà không khỏi nghiêm nghị, tay bà cầm theo chiếc quạt gấp gọn, cùng tiếng guốc mà xuất hiện. “ Đứa nào ồn ào thế hử?”
Hàm răng của bà đỏ chót pha cùng mùi vôi trầu, hai tay bà hơi run, ánh mắt mờ mờ lúc này như được sáng tỏ, bởi ở trước mặt bà chính là thằng con trai quý báu đã xa nhà bấy lâu.
Cần cổ đeo ngọc trai của bà cứ nhấp nhô mãi, không thốt được lên câu. Người đàn bà ấy từ bước chân chầm chậm bước qua ngưỡng cửa, bước tới từng chiếc bậc đá cứng nhắc dẫn xuống sân.
Đáy lòng người mẹ vừa sợ vừa mừng, chỉ sợ nỗi mong nhớ quá nhiều để giờ nhìn thấy ảo ảnh. Đến khi tay bà vươn lên áp xuống má người nọ, hơi ấm tỏ ra trong lòng bàn tay mới khiến bà rơi nước mắt.
Nước mắt khó khăn rơi xuống từ cái rãnh mắt nhăn. “ Thằng….thằng An…ôi….Duy An của má….”
Bà bật khóc, ôm chặt lấy thân người cao gấp đôi mình mà khóc.
“ Má…con của má đã về rồi đây….”
Giọng Phạm Duy An cũng chẳng khấm khá gì hơn, cậu không dám khóc, vì sợ sẽ làm má phiền lòng hơn.
“ Thế nhá! Lần sau có đánh cờ cứ kêu tui sang!” Giọng người đàn ông trung niên vang vọng ở ngoài ngõ. Tiếng xe đạp kẽo kẹt theo từng nhịp đập chầm chậm đến gần.
Đang dắt xe, tim ông hẫng một nhịp, nhắm mắt rồi lại mở mấy hồi để chắc rằng mình không hoa mắt. Xe đạp ngã sòng soãi trên đất, ông vội lau lau tay mình trên tấm áo ka ki màu vàng nhạt, nhẹ giọng gọi. “ An…mày về rồi hở con?”
Cái lưng cao lớn của cậu khẽ khựng lại, hai má con buông nhau ra, cậu khẽ quay đầu lại, nhìn thấy người cha già của mình, sau bao năm cha vẫn chỉ mặc cái áo ấy. “ Cha…con của cha đã về rồi…”
“ Ôi cái thằng này…” Hai cha con đứng đó nhìn nhau, không có một cái ôm nào. Nhưng sau cuối cả hai đều hiểu nỗi nhớ, tình yêu, tình thương trong đối phương đang cuộn trào tới nhường nào.
Cậu ba nhà ông bà Hội Đồng sang tây du học đã ba năm rồi. Ba năm ấy người cha người má đều mang theo trong mình nỗi nhớ con cuộn trào.
Đứa con gái cả của gia đình thì đã xuất giá theo chồng, thật may vì thằng con nay đã về để ông bà không còn chịu cảnh cô quạnh khi về già.
“ Nghe má nói! Đi lượn quanh chợ một vòng cho biết, nhớ ngó xem có cô nào hợp mắt hông thì bảo với má!” Bà vuốt ve gương mặt của cậu, miệng cười mãi không thôi, nhưng vẫn không quên nhắc cậu kiếm cho bà lấy đứa dâu.
Nghe tới đây mà cậu đỏ mặt, không biết nên nói gì cho phải. “ Má! Con mới về chưa đặng năm mà má!”
Bà như thể không nghe thấy, nhặt nốt cái lá bưởi rơi xuống tóc cậu,vội đẩy đẩy cậu ra ngõ, ý cười trên mắt chưa lúc nào nguôi đi.
Mặc trên mình chiếc sơ mi trắng nhẹ nhàng, cậu vừa đi vừa ngắm nhìn xung quanh mà lòng không khỏi cảm thán. Bàn tay ngọc ngà tinh xảo của cậu khẽ vươn tay đón lấy chiếc lá đỏ rụng.
Màu mắt lưu ly phản chiếu ánh đỏ của chiều tà ngày thu, trái tim cậu chìm đắm trong cảm xúc yên bình, gương mặt tuấn mỹ không còn để ý tới gì khác. Cậu như không thuộc về nơi này, cậu mang vẻ học thức của người có chữ, mang theo thứ khí chất quyền quý khó ai sánh bằng.
Bước chân đang tiến về phía trước lại bị đẩy lùi về phía sau, bởi một cô ả thiếu nữ xinh đẹp ngã nhoài vào lòng cậu. Cậu ba giật mình đỡ lấy thân cô, trong lòng đầy sự bối rối. “ Tiểu thơ xin cẩn thận!”
Tiểu thơ ấy nâng gương mặt mỏng manh của mình lên, hai gò má hơi ửng hồng, ánh mắt không kìm được mà cố dòm cậu thêm vài cái nữa. “ Xin…xin ngài thứ lỗi cho em…”
“ À, tui hông sao đâu….chỉ mong tiểu thơ sau này để ý đường đi hơn một chút…” Ánh mắt của cậu An không khỏi lãng tránh, ý tứ mà buông người đang cố kề sát người mình ra.
“ Ơ ngài ơi…” Nàng vươn tay, chưa kịp chạm vào thì người đã biến mất. Nàng quay người lại mới thấy cậu đã vội vã chạy xa, trên mặt còn vương chút nực.
Người con gái ấy khẽ buông tay xuống, ánh mắt tiếc nuối ngậm ngùi nhìn theo, đôi môi đỏ mím chặt.
Cậu ba cũng nhìn về phía sau, nhưng không phải do lưu luyến gì mà là do sợ đã để lại tương tư cho con gái nhà người ta.
Lòng cậu càng nhẹ nhõm hơn theo bước chân dần xa, bấy giờ cậu mới nhận ra gương mặt trắng nõn khác xa hơi sương muối của đờn ông xứ này khiến người ta chú ý. Cậu ba lúng túng, bỗng chốc trở nên nhút nhát hệt một đứa trẻ.
“ Này!”
Cậu giật mình nhìn trước ngó sau khi nghe thấy một giọng nói thuề thào yếu ớt.
“ Ở đây này!” Cậu theo tiếng gọi mà quay lưng nhìn xuống dưới đất.
Một bà lão thân hình gầy gò thấp bé với mái tóc bạc mỏng dính chỉ còn lại vài chục cây có thể đếm bằng mắt thường. Bà ta ngước mắt nhìn cậu, hàm răng vẫn đang nhai trầu chóp chép, nước trầu đỏ chót trào ra khỏi mép miệng.
“ A, bà gọi con?” Cậu ba vội kính cẩn ngồi xuống, giờ đây lại là cậu ngước mắt nhìn bà.
Đôi mắt mờ đục bà lão nhìn chằm chằm lấy cậu, miệng vẫn nhai không ngừng.
Nhổ nốt một ngụm nước trầu, bà ta mới cất giọng.
“ Này! Cầm lấy!” Cổ họng bà còn khàn hơn lúc nãy, nếu không chăm chú thực sự sẽ không nghe rõ được gì.
Bàn tay gầy gò nhỏ bé của bà lôi ra một miếng ngọc vỡ nát đã được dán lại một cách tùy tiện, nó không có hình dạng nhất định, chỉ được luồn qua một sợi chỉ đỏ dài đã bị sơ rối.
Cậu ba hơi chần chừ, ngón tay khẽ động đậy nhưng không có ý định sẽ cầm lấy ngọc.
“ Nhanh cầm lấy đi! Nhớ mang bên người ấy! Không được cởi ra! Cả đời này cũng không được cởi! Vì nếu cậu cởi….cậu sẽ phải hối hận đó…”
Giọng nói ấy càng ngày càng khan đi, giống như thể bà ta chỉ còn đủ khả năng để thốt lên một câu nữa thôi.
Không hiểu sao gương mặt của bà ta càng thêm nhăn nhó, mái tóc ít ỏi bay trong gió mang theo mùi hương ngai ngái như thể đất bùn. Miệng bà ta vẫn nhóp nhép, không nói thêm gì, cánh tay gầy gò với lớp da chảy xệ một mảng vẫn cầm lấy miếng ngọc đứng yên, không chịu nhúc nhích.
Đôi mắt lưu ly của Duy An lúc mờ lúc ảo, khó lòng nhìn rõ, hai mắt của cậu ta hơi cay cay. “ Bà ơi, hình như bà nhận nhậm người rồi ạ…”
“ Không, bà già này không nhận nhầm người đâu! Phạm Duy An!”
Đôi môi của cậu khẽ mở kinh ngạc. “ Sao….sao bà biết….”
Bà lão không nói thêm câu gì nữa, cố gắng dúi miếng ngọc vào tay của cậu ba. Cậu liếc mắt nhìn miếng ngọc, dường như lờ mờ nhìn thấy một gương mặt trên đó, nhưng gương mặt ấy lại bị sắp xếp lộn xộn. Chớp mắt cái nữa, miếng ngọc trở nên trong suốt.
Cậu vội ngẩng đầu lên muốn nói gì đó, nhưng bà lão kì lạ kia đã rời đi tự khi nào, không thấy nữa.
Cầm miếng ngọc trên tay, Duy An không biết nên làm gì, cậu ta cứ nhìn mãi, do dự không biết có nên đeo lên hay không.
“ Á!”
Cậu ta giật mình, vội rời mắt đi thì thấy một người bán bánh va phải cậu, ngã lăn ra đất.
Cậu nhanh chóng đỡ người kia dứng dậy, thật may vì bánh của người kia không bị rớt xuống đất. “ Thật xin lỗi, tui hông cố ý…”
Người bán bánh chất phác chỉ khẽ cười, đang định cúi người bưng rổ bánh lên thì giật mình. “ Ôi, cậu bị chảy máu rồi!”
Lúc này Phạm Duy An mới cảm thấy chút nhói đau trong lòng bàn tay mình, bàn tay cầm ngọc lạnh buốt giờ lại có thêm một vết xước kéo dài rướm máu.
“ Ôi!” Người bán bánh kêu lên một tiếng rồi đưa cổ tay đeo vài ba cái vòng được trang trí bằng ốc và vỏ sò, trong đó một đuôi ốc nhỏ đang dính máu.
Cậu ba xởi lởi phẩy tay bảo rằng đó chỉ là vết thương nhỏ, nhưng lại làm cho người kia thấy có lỗi không thôi, đành dúi cặp bánh vào lòng cậu.
Cầm theo hai cái bánh nếp trên tay, cậu ta tung tăng trở về nhà.
Đang đi nửa đường cậu lại sực nhớ ra cái miếng ngọc trong túi quần. Không hiểu sao nó như trở thành cái gai trong tâm trí cậu, khiến cậu không biết có nên đeo hay không.
Lá đỏ sực qua, nhưng nó không bay mà đọng lại trên miếng ngọc một hồi rồi mới bị gió cuốn đi.
Cậu ngửi thấy một mùi hương thơm nhè nhẹ, mũi như bị lông vũ xược qua.
Cậu quyết định đeo nó, miếng ngọc nãy giờ dù nằm trong túi hay trong lòng bàn tay vẫn mát lạnh, vậy mà khi vừa đeo vào cổ đã lập tức hút lấy hơi ấm, tựa như khảm vào thân thể cậu.
Lòng cậu bỗng nặng trĩu, tầm mắt hơi mờ, vội hít vội vài hơi để luồng khí mát rượi lấp đầy tâm hồn đầy khoảng trống.
“ Này!” Bước chân của cậu bị một giọng nói trong trẻo ngăn cản, vội thu chân lại thì vừa lúc một cậu nhóc xuất hiện ngay trước mặt.
Hai má đứa nhóc ấy lấm lem, mái tóc tròn vo trông rõ là nhỏ bé, đứng trước cậu mang theo gương mặt đe dọa mà chẳng đáng sợ là bao.
Ánh mắt cậu lại liếc xuống chiếc áo đã phai màu tới nỗi trở thành loang lổ được chấp vá rõ đáng thương, rồi lại liếc xuống bàn chân nhỏ xíu được bọc bởi một lớp bùn dày cộm của nhóc. Xuống chút nữa thì cậu thấy cách mũi chân mình một bước chân là một cái hố nông đang đọng nước bùn.
Cậu ba hơi nhếch mày, định mở lời cảm ơn đứa nhóc đã nhắc nhở thì bị giọng nói ngọt ngào kia buông những lời chanh chua. “ Tại anh mà con gà rừng của tui nó sợ nó chạy mất rồi! Có biết tui phải gom thóc khó khăn thế nào để bẫy nó hông?”
Nhìn kĩ một chút cậu An mới nhận ra lẫn trong bùn đất là một đường dài hạt thóc vàng rải từ trong bụi cỏ xuống tới cái hố bùn kia. Vậy ra cậu ta thực sự đã làm mất con gà rừng của nhóc ấy mất rồi…
Gà rừng?
Sao trên con đường làng về nhà của cậu ta lại có gà rừng nhỉ? Cậu vội ngước lên nhìn quanh, phía sau lưng là một vùng lá đỏ đủ sức để lại màu sắc trên mặt người ta, phía trước như được bao quanh bởi khu rừng rậm xanh tươi. Đôi mắt của cậu hơi hoảng hốt, gương mặt đã trắng nay còn trắng hơn. “ Tui…hình như tui lạc đường mất rồi!”
Cậu bối rối lắm, toang định theo con đường lá đỏ phía sau để tìm đường về nhà thì bị bàn tay lấm lem bùn đất của nhóc kia níu chặt. “ Này! Đừng có trốn! Trả tiền đây!”
Chút hoảng hốt trong cậu ba phải vội kiềm nén, ánh mắt cậu nhìn qua đứa nhóc kia rồi cất giọng. “ Thế…thế nhóc muốn bao nhiêu?”
Nghe tới đây hai mắt nhóc sáng rỡ. “ Năm đồng! Tui lấy năm đồng thôi à!”
Cậu khẽ cười. “ Lấy có thế thôi à?”
Hai tay cậu thọc vào túi lôi ra một tờ tiền giấy định đưa cho nhóc thì bỗng khựng lại…
“ Tui thấy đây là rừng mà? Nhà nhóc ở đâu? Cha má đâu?”
Mỏ nhóc hơi chu lên, gương mặt nó rõ đanh đá. “ Hừ, tui sống ở đây á, nhà ở ngoài bìa rừng kìa mà sống có mình ên à, cha má chả biết ở đâu!”
“ Thế…” Cậu cất tiền lại vào túi. Nhìn thấy hành động đó nhóc sợ lắm, hai mắt mở lớn, mặt tái đi, định nhảy cẫng lên.
“ Này! Định quỵt….”
“ Hay nhóc về ở với tui đi…” Câu nói khiến nhóc đã kinh ngạc lại thêm kinh ngạc hơn, miệng mỏ há to tới nỗi cơ hàm kêu lên vài tiếng.
Ánh mắt của cậu ba chân thành, vẻ đĩnh đạc và trưởng thành toát lên. Nó cẩn thận dò xét.
Mím môi một hồi, nó quyết định. “ Hông! Đừng có lừa tui! Đưa tiền đây!”
“ Hông…hông có lừa….tại tui thấy nhóc sống có một mình rõ cô đơn, vả lại nguy hiểm lắm nên mới….” Bị hiểu nhầm khiến Duy An hoảng loạn, tay vẫy loạn xạ phản bác.
“ Thôi im đi, còn lạ gì mấy người! Rõ là muốn lừa tui đem bán lấy tiền chứ chi! Mau đưa tiền đây rồi muốn sao thì muốn!”
“ Nhưng…nhà tui có cơm….có chỗ ngủ nữa…ấm lắm….”
Download MangaToon APP on App Store and Google Play