[Hiếu Thứ Hai X OC] "Mật Ngọt Trong Lồng"
Chapter 1
Một nhà kho nằm sâu trong lòng đất - nơi những cuộc giao dịch ngầm diễn ra mỗi ngày.
Mùi khói thoang thoảng. Ánh sáng lờ mờ, dần hiện rõ cô bé người gầy, quần áo lẫn tay chân lem nhem..
Hoài An
Cha dượng! Hãy thả con ra! Con xin cha!
Bên cạnh là người cha dượng mặt vô cảm.
Cha Dượng
/Chát!/
Ngậm mồm cho tao!
Cửa kho mở ra, người đàn ông dáng người to lớn bước vào với tiếng bốt nện trên sàn ẩm.
Cha Dượng
Con bé này ngoan lắm, làm gì cũng giỏi.
Tôi ra giá 15 triệu cho cậu trẻ, quá rẻ cho một đứa như thế này.
Hoài An
Sao cha lại nỡ bán con chứ...
Cô run lên vì lời mặc cả vô tình. Những giọt nước mắt khổ đau và uất ức cũng rơi xuống.
Giọng nói trầm thấp, lãnh đạm khi hắn nhìn về phía người cha tham lam.
Hắn chậm rãi rút ra một điếu xì gà, ánh lửa đỏ hồng đầu ngòi lạnh lẽo xì xèo.
Chú Hiếu
/liếc mắt về phía cô./
Tên?
Cô dần ngẩng đầu, giọng nói lí nhí vì sợ hãi nhưng vẫn cố cất lời.
Cái tên đơn giản nhưng bất giác khiến mắt nhướn mày nam tính.
Một ngón nâng cằm cô bé lên, hắn nhìn vào đôi mắt của cô với thứ cảm xúc không thể tả.
Chú Hiếu
Vừa rồi ông nói bán bao nhiêu?
Cha Dượng
/hớn hở/ Thưa cậu chủ, tôi bán 15... không, 17 triệu, 17 triệu thưa ngài!
Không đợi hết câu, hắn rút ra tập tiền dày cộp đáp tung tóe xuống đất, trước mặt lão già.
Chú Hiếu
/bước đến, vác cô bé lên vai/.
Nhiêu đây đủ để tôi mang con bé về rồi chứ?
Cha Dượng
Vâng vâng cậu chủ!!
/nhặt tiền/.
Chú Hiếu
Và từ giờ, con bé là vật sở hữu, của tôi.
Ở trên xe ô tô, hắn và cô cách một khoảng ở ghế phụ. Phong thái hắn uy phong ung dung, nhưng biểu cảm lúc nào cũng chỉ một vẻ.
Hoài An
S-Sao chú lại mua cháu?
Hoài An
Vậy chúng ta đang đi đâu chứ?
Câu trả lời của hắn dứt khoát đến mức khiến cô ngẩn người và im lặng. Khí thế của người đàn ông này thật sự rất đáng sợ.
Chiếc xe đậu bên ngoài ngôi biệt thự vàng trắng sang trọng, tỉ mỉ. Cô bé choáng ngợp trước vẻ đồ sộ của căn nhà mà mình chưa từng thấy trước đây.
Hoài An
/cầm ngón tay chú, kéo nhẹ/.
Đây là nơi mà chú ở sao?
Chú Hiếu
/không nhìn cô và tiếp tục bước vào/.
Sắp tới không chỉ có một mình tôi nữa rồi.
Hoài An
Chú không có anh chị em hả? Chú sẽ cô đơn và hay chơi dưới đất giống cháu sao?
Hoài An
Ở nhà cháu, lúc chán cũng chỉ trộn đất với nước mưa nặn ra hình thù, thích lắm. Nhưng bẩn hết tay chân, hì hì..
Hắn nhìn cô với vẻ không cảm xúc, nhưng mắt lại xa xăm.
Màn đêm buông xuống, ở căn phòng mà quản gia sắp xếp cho cô bé.
Hoài An
"Rộng quá, nhưng sao mình lại cảm giác như nó chưa từng có sự sống ở căn nhà này.."
Hoài An
/ôm gấu bông và ngồi cạnh cửa sổ./
"Không biết các em bây giờ đã ngủ chưa?"
Sau đó, mải mê nghĩ ngợi mà cô đã rơi vào giấc ngủ không lâu.
Mưa to kéo đến, sấm chớp kêu vang như muốn giằng xé màn đêm.
Hoài An
/dụi mắt tỉnh dậy và giật mình trước tiếng sấm./
Hoài An
/ôm chặt gấu bông, lẽo đẽo mở cửa phòng và chạy đến phòng chú./
Ngoài cửa phòng của hắn là ông quản gia đứng bên cạnh.
Người Quản Gia
Sao cô lại chạy đến đây?
Hoài An
Trong phòng tiếng sét, toàn bóng hình ma quái sợ lắm.. Ông cho cháu gặp chú...
/run nhẹ./
Người Quản Gia
Nhưng ngài có lệnh vào ban đêm không ai được phép vào phòng thưa cô.
Hoài An
/khóc lóc và chạy đến mở cửa phòng chú./
Hắn đang ngồi tại bàn làm việc, bỗng chốc quay phắt đầu về hướng cửa, mắt mở to.
Chapter 2
Cô bước vào trong một cách rón rén, tay còn ôm theo chú gấu bông nâu.
Hoài An
Chú, cháu sợ sấm sét, cho cháu ngủ cùng nha?
Chú Hiếu
Cháu có phòng riêng cơ mà? Sao lại sang phòng và quấy rầy tôi vậy?
/làm việc trên máy tính, và đeo kính./
Hoài An
/lưỡng lự đứng ở góc phòng, ôm gấu bông./
Sao chú không ngủ ạ..?
Chú Hiếu
Tôi còn công việc phải làm xong.
/tiếp tục làm việc./
Hoài An
/đi ra chỗ chú và kéo nhẹ áo./
Ngủ với cháu đi, cháu sợ.
Chú Hiếu
An An, hãy tự lo cho giấc ngủ của mình.
/tiếp tục làm việc./
Hoài An
Đi mà chú..
/kéo áo liên tục./
Chú Hiếu
/liếc nhẹ mắt và đáp nó xuống cô sau lớp kính vuông./
Không hiểu những gì tôi nói?
Cô hơi sợ trước ánh mặt lạnh nhạt đó, lủi thủi trèo lên chiếc giường rộng của hắn mà ngủ một mình, trong tâm có chút tủi thân.
Đồng hồ điểm 1h5' sáng, hắn đứng dậy duỗi nhẹ người, tháo lớp kính đặt xuống bàn và tiến tới hình thể nhỏ bé đang sâu giấc trên chính chiếc giường của mình.
Nhìn một lúc lâu, hắn nhẹ vén chăn và nằm xuống cạnh cô bé, tay nhẹ vỗ lưng cho cô ngủ.
Chú Hiếu
Ngủ ngoan, nhóc An An.
Hắn lặng lẽ liếc mắt qua đống lịch trình trên bàn, thở dài rồi mệt mỏi đóng mí mắt.
5h30' sáng, cô bé mở mắt, dụi dụi đôi mắt nai to tròn. Nhìn xung quanh không thấy hắn, cô hơi bối rối.
Hoài An
Chú đâu rồi? Chú ơi!
Thấy im lặng, cô bé mở cửa phòng thì thấy ông quản gia đã đứng bên ngoài.
Hoài An
Ông quản gia,chú đi đâu rồi ạ?
Người Quản Gia
Cậu chủ đã ra ngoài từ 4h rồi cháu ạ. Cậu chủ có nói khi cháu dậy thì cho cháu ăn sáng và ra công viên tập thể dục. Bây giờ cháu đi đánh răng trước nhé?
Hoài An
Vâng../hơi chán nản./
Chú làm gì mà ra ngoài sớm vậy nhỉ?
Ở công viên, những tia nắng ban mai chiếu xuống rất đẹp. Kẽ lá lấp lánh sương nhìn rất khỏe khoắn và vươn mình qua đêm.
Cô đi theo ông quản gia đến công viên. Ở đây có các anh chị tuổi teen ở đây để chơi hoặc học bài.
Hoài An
Lần đầu tiên cháu được ra công viên. Ở nhà cũ, ba mẹ chưa bao giờ cho cháu đi chơi đâu.
Người Quản Gia
Vậy giờ cháu có thể rồi đó, ở công viên này vừa thoáng lại rộng.
An An nghe thấy mọi người cứ bàn bạc về thứ gì đó trên điện thoại, miệng liên tục lẩm bẩm thứ lời hát gì đó nghe khá bắt tai.
Người lạ 1.
Dạo này anh này nổi quá, lúc trước đã làm náo loạn cả sân khấu ở Hà Nội rồi đó!
Người lạ 2.
Không ngờ anh Hiếu tài năng đến vậy! Còn đẹp trai nữa!!
An An thấy vậy, liền chạy đến xem. Một phần vì tò mò thứ họ cầm trên tay là gì, lại thêm cả nghe họ cười cười nói nói giống như xiếc đường phố mà mẹ An hay kể.
Hoài An
Các anh chị ơi, đó là gì thế?
/cắn ngón tay./
Người lạ 1.
À, ý em là cái này? Đó là điện thoại. Tụi chị đang xem idol Trần Hiếu này~ Sai đẹp chiêu mà còn tài năng nữa chứ!
Hoài An
Sai đẹp chiêu.. Là gì ạ?
Người lạ 2.
À thì là.. Siêu đẹp trai đó bé -.- Nè em coi đi, đúng chất cool luôn!
Người lạ 2.
/giơ điện thoại ra cho cô bé xem./
Khoảnh khắc lúc họ giơ chiếc điện thoại lên, cô bé tròn xòe mở to mắt. Đó chẳng phải người chú mà mình đang ở nhờ sao?
Trong điện thoại, chú đang ngồi trên chiếc ghế giám khảo, gương mặt điển trai sáng lạng với chút ý cười, chú cất tiếng hát nghe rất hay, dù nó không có lời.
Cô tròn xoe mắt, như thể vừa tìm ra bí mật to lớn nhất của cuộc đời mình - được người nổi tiếng nhận nuôi.
Cô bé du dương theo lời nhạc.
Chapter 3
"Anh không nhớ nổi lần cuối cùng anh nhìn vào mắt em đó là từ bao giờ..
Em từng trách anh chỉ ôm ước mơ, còn không sợ mất em thì làm sao chờ..
Lúc đó anh có xin lỗi hay không, thì kết quả nó cũng như nhau mà.."
Cô bé ngẩn 1 lúc thì ông quản gia vỗ nhẹ vào vai và ra lệnh cho cô bé ra về.
Hoài An
/chán nản và ra về./
Tối đến 8h, hắn về nhà. Tiếng bíp bíp của cửa điện tử vang lên, đôi giày của hắn nện xuống sàn.
Hoài An
Chú! Cháu đã biết bí mật của chú rồi! Chú đừng có giấu nữa!! Hừm!
/chống tay hai bên hông, hai má phồng ra./
Chú Hiếu
Nhóc đang nói cái gì vậy? Muộn rồi, mau quay về phòng đi.
/giọng đủ lớn, uy lực để cô bé phải nghe theo./
Hoài An
Chú định giấu cháu bao giờ đây! Rằng chú chính là ca sĩ! Cháu biết hết rồi, chú còn giấu?
Cô bé chỉ tay về phía hắn, bóng người chỉ cao đến đùi hắn dám hỏi cung hắn như vậy.
Chú Hiếu
Tôi không giấu diếm gì, chẳng qua là nhóc không biết và không hỏi, hà cớ gì tôi phải nói cho nhóc?
/vừa đi vào phòng treo áo khoác, hắn ngồi phịch xuống bàn làm việc, nhướn một bên lông mày nhìn cô./
Hoài An
Xì! Cháu là người chú nhận nuôi thì phải biết tất cả về chú.. Thật lòng thì.. /ngước lên nhìn chú rồi lại nhìn xuống bàn tay đang mân mê./
Tên thật của chú.. cháu còn chưa biết..
/gãi đầu./
Chú Hiếu
Tên thật...
/Mặt hắn bỗng hơi nghiêm nghị khác với vẻ điềm tĩnh vô cảm thường ngày./
Hoài An
Là gì vậy chú? Nói mau đi, cháu hào hứng lắm r-
/bị ngắt lời./
Trần Minh Hiếu. Nghe rõ rồi chứ? Giờ thì đi về phòng của mình và ngưng làm phiền tôi đi.
Cô bị hắn đẩy ra ngoài cửa và đóng sầm cánh cửa lại. Cô đứng đờ một lúc, lẩm bẩm đi lẩm bẩm lại cái tên của chú.
Cảm giác vui miệng, lại có cái gì đó cuốn hút..
Người Quản Gia
Cháu mau về phòng ngủ đi, và về sau đừng hỏi tên cậu chủ như thế, cậu ấy không thích như vậy đâu.
Hoài An
Tại sao lại thế? Tên mình thì mình phải yêu chứ ông quản gia??
/nghiêng đầu 1 bên./
Người Quản Gia
Chuyện kể ra thì cháu cũng chỉ để biết. Tránh phiền phức thì thôi, ta không nê-
Hoài An
Ông quản giaa, kể cho cháu đi ạ?
/mắt sáng lên./
Người Quản Gia
Hồi còn ở gia đình bố đẻ, cậu chủ sinh ra nhưng chỉ là con của vợ lẽ.
Người Quản Gia
Vì thế mà mẹ cậu chủ luôn bị dè bỉu bởi mẹ con vợ cả.
Người Quản Gia
Chính vì khi vừa sinh ra và được đặt tên, cái tên đó luôn được con của người vợ cả trêu chọc và nhắc không ngừng: "Đồ con vợ lẽ."
Người Quản Gia
Thế nên, cậu chủ luôn trách móc ba vì sao lại nạp thiếp như vậy, và vì là vợ lẽ nên tình yêu thương nhận được sẽ ít hơn vợ cả rồi.
Ngoài ra, tên cậu bị người hầu dè bỉu và chế nhạo lắm, nói rằng tên của con vợ hai thì kém may mắn..
Nói chung là không hay.
Vì thế mà cậu thường có lúc bị căng thẳng khi nhắc đến tên mình đó cháu.
Không ngờ chú Hiếu lại có quá khứ như thế.
Hoài An
Ra là vậy, vậy thì bây giờ, chú và bố còn liên lạc với nhau không ạ?
Người Quản Gia
Từ khi cậu chủ mất đi mẹ, thì cậu cũng không coi bố mình là gì.
Người Quản Gia
Cậu ấy đã rất nỗ lực để vừa quên đi nỗi đau mất mẹ, dằn vặt mẹ con nhà vợ cả, che đi cái mác con vợ lẽ.
Người Quản Gia
Có những lần ông thấy cậu ấy đã ốm liền mấy ngày, chỉ vì cứ lao đầu vào công việc.
Hoài An
Sao bố chú ấy lại như vậy chứ..
Hoài An
Vậy ra cháu hiểu rồi, chú ấy bị ám ảnh quá khứ.
Ông quản gia đưa cho An An một bức ảnh sờn cũ, đó là ảnh sinh nhật của hắn năm 16 tuổi. Nói là sinh nhật, nhưng bức ảnh chỉ mang tính hình thức. Đến một nụ cười, hắn còn chả màng nở trên môi.
Màu sắc sờn cũ của thời gian, sắc buồn trong tiềm thức không thể gợi tả hết.
Hoài An
Chú ấy đây sao? Trông lạ với bây giờ quá.. lùn hơn và không chững chạc như bây giờ.
Người Quản Gia
Cậu chủ đã vứt những bức ảnh cũ đi rất nhiều lần.
Người Quản Gia
Bất kể nó là ảnh chụp riêng hay gia đình.
Người Quản Gia
Đối với cậu ấy, ngoài người mẹ đã đi xa thì cậu ấy không còn người thân nào có thể tin tưởng.
An An nghe xong một phần quá khứ cũng ngẫm lâu.
Chú lớn đầu tội nghiệp quá.
Mình đang ở nhà chú ấy, nhất định... Mình sẽ trở thành gia đình mới của chú ấy.
Download MangaToon APP on App Store and Google Play