Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

Gió Mang Ký Ức Bay Xa

Ngày Gió Thoáng Qua

Mùa hè năm ấy, nắng trải dài trên con đường nhỏ đầy những tán cây xanh. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hương hoa sữa thoảng trong không khí. Tiếng ve kêu râm ran, hòa cùng những tiếng cười đùa của lũ trẻ trong xóm. Dưới mái hiên một ngôi nhà cũ, Hàn Phong ngồi lặng lẽ trên bậc thềm, ánh mắt đăm chiêu hướng ra xa. Cậu vốn không thích ồn ào, cũng chẳng thích tham gia vào những trò chơi vô nghĩa của đám nhóc trong khu phố.
Lâm Vy
Lâm Vy
Hàn Phong ! Cậu lại trốn ở đây nữa à ?
Một giọng nói trong trẻo vang lên. Lâm Vy chạy đến, mái tóc dài buộc cao, đôi mắt sáng lấp lánh dưới nắng. Cô khoanh tay đứng trước mặt cậu, vẻ trách móc. Hàn Phong không đáp, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn cô một chút rồi lại tiếp tục chìm trong suy nghĩ.
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Lâm Vy hừ nhẹ, khẽ đá chân vào bậc thềm /
Lâm Vy
Lâm Vy
Lúc nào cậu cũng như thế! Cứ ngồi im lặng như tượng đá cả ngày không thấy chán sao?
Hàn Phong
Hàn Phong
Không có gì làm / cậu đáp gọn /
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô chống cằm nhìn cậu , chợt nảy ra ý tưởng /
Lâm Vy
Lâm Vy
Hay là đi chơi với tớ đi ?
Hàn Phong
Hàn Phong
Không thích
/ Lâm Vy bĩu môi /
Lâm Vy
Lâm Vy
Cậu đúng là chán thật đấy! Người ta nói mùa hè là để tận hưởng, vậy mà cậu cứ suốt ngày ngồi một chỗ thế này
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô chống cằm suy nghĩ, rồi bất chợt reo lên /
Lâm Vy
Lâm Vy
À! Hè này ba mẹ tớ bảo sẽ cho tớ đi du lịch! Cậu có muốn đi cùng không
/ Hàn Phong thoáng sững lại. Cậu biết rõ hoàn cảnh của mình một ngôi nhà nhỏ cũ kỹ, một người mẹ tần tảo sớm hôm. Du lịch là một thứ quá xa xỉ /
Hàn Phong
Hàn Phong
Tớ không đi được
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Giọng cậu trầm thấp /
Lâm Vy
Lâm Vy
Tại sao ?
Hàn Phong
Hàn Phong
Cậu biết lí do mà
/ Lâm Vy chợt im lặng. Cô biết điều đó, nhưng vẫn cố chấp muốn hỏi. Cô không muốn thấy cậu cứ mãi bó mình trong thế giới nhỏ bé ấy /
Lâm Vy
Lâm Vy
Nhưng đi một lần cũng đâu có sao? Tớ sẽ nói với ba mẹ tớ lo chi phí cho cậu, được không?
Hàn Phong
Hàn Phong
Không cần
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Hàn Phong khẽ níu mày /
Lâm Vy
Lâm Vy
Bạn bè phải đi chơi cùng nhau chứ
Lâm Vy
Lâm Vy
/ cô bĩu môi /
Hàn Phong
Hàn Phong
Không phải chuyện tiền bạc
Hàn Phong
Hàn Phong
/ cậu nói giọng nhàn nhạt nhưng lắc đầu kiên định /
Hàn Phong
Hàn Phong
Chỉ là tớ không muốn đi
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Lâm Vy thở dài /
Lâm Vy
Lâm Vy
cậu cứ mãi như vậy , chẳng hiểu nổi
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô nhìn cậu chăm chú, rồi bất chợt mỉm cười, nghiêng đầu dựa nhẹ vào vai Hàn Phong /
Lâm Vy
Lâm Vy
Dù cậu có như thế nào thì tớ cũng sẽ luôn ở bên cậu
Hàn Phong hơi sững lại, nhưng không hề đẩy cô ra. Một cảm giác ấm áp kỳ lạ len lỏi vào tim cậu. Ngoài sân, gió lại thổi qua, cuốn theo những câu nói hồn nhiên ấy, như một lời hẹn ước của tuổi trẻ…

Những ngày bình yên

Ánh hoàng hôn nhuộm vàng cả con đường nhỏ. Tiếng ve vẫn kêu râm ran trên những tán cây, báo hiệu một mùa hè sắp trôi qua. Trên sân thượng một căn nhà hai tầng, Lâm Vy ngồi vắt vẻo trên lan can, đôi chân đung đưa theo gió. Hàn Phong ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, ánh mắt trầm lặng hướng về phía chân trời xa. Gió nhẹ thổi qua làm rối mái tóc đen của cậu. Lâm Vy ngước nhìn bầu trời nhuộm một màu cam rực rỡ, khẽ hỏi
Lâm Vy
Lâm Vy
Hàn Phong , cậu có nghĩ sau này chúng ta vẫn mãi như thế này không?
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Cậu không trả lời , chậm chạp nghiêng đầu nhìn cô và khẽ hỏi /
Hàn Phong
Hàn Phong
Như thế này là như thế nào cơ ?
Lâm Vy
Lâm Vy
Là mãi mãi bên nhau, luôn là bạn thân và không bao giờ xa cách
Giọng cô nhẹ như gió thoảng, nhưng trong đó lại mang theo chút mơ hồ, chút gì đó mong manh đến lạ.
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Hàn Phong trầm mặc vài giây, rồi khẽ nhíu mày /
Hàn Phong
Hàn Phong
Tớ không biết
Lâm Vy
Lâm Vy
Cái gì mà không biết ?
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Lâm Vy bĩu môi /
Lâm Vy
Lâm Vy
Cậu lúc nào cũng không chịu nghĩ đến tương lai gì cả
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Cậu lặng thinh, ánh mắt sâu thẳm như mặt hồ không gợn sóng /
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Lâm Vy nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt điển trai của cậu, bỗng nhiên cười khẽ /
Lâm Vy
Lâm Vy
Sao cậu lúc nào cũng lạnh lùng thế? Không thể nói một câu gì lãng mạn hơn à?
Hàn Phong
Hàn Phong
Tớ không giỏi nói những lời hoa mỹ
Hàn Phong
Hàn Phong
/ cậu đáp giọng trầm tĩnh /
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô bật cười , chống cằm suy nghĩ /
Lâm Vy
Lâm Vy
Không sao , tớ sẽ thay cậu nói những lời hoa mỹ đó
/ Hàn Phong không đáp, nhưng khóe môi khẽ cong lên một chút. Lâm Vy nhìn nụ cười thoáng qua của cậu mà tim bỗng lỡ một nhịp. Cô chớp mắt, rồi vờ như không có gì, nhanh chóng đổi chủ đề /
Lâm Vy
Lâm Vy
À đúng rồi Hàn Phong , sắp tới sinh nhật tớ rồi , cậu nhớ nhé !
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Hàn Phong gật đầu /
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô mỉm cười rạng rỡ /
Lâm Vy
Lâm Vy
vậy là đồng ý tặng quà cho tớ rồi đúng không?
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Cậu nhìn tôi , ánh mắt vẫn bình thản /
Hàn Phong
Hàn Phong
Tớ có nói thế sao?
Lâm Vy
Lâm Vy
Hàn Phong ! Cậu không thể keo kiệt như vậy được
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô bĩu môi giọng đầy ấm ức/
Cậu vẫn im lặng, nhưng ánh mắt lại ánh lên chút ý cười. Gió thổi qua, mang theo tiếng cười trong trẻo của cô gái nhỏ. Một mùa hè nữa sắp trôi qua, nhưng những ngày bình yên ấy, liệu có thể kéo dài mãi mãi hay không?

Cơn mưa mùa hạ

Bầu trời mùa hạ hôm nay không còn trong xanh như mọi ngày. Những đám mây xám kéo đến che phủ cả khoảng trời rộng lớn, báo hiệu một cơn mưa sắp ập đến. Trường học tan sớm hơn thường lệ. Học sinh lục tục ra về, ai nấy đều vội vã vì sợ mắc mưa. Dưới tán cây phượng già trước cổng trường, Lâm Vy đứng chờ, ánh mắt dõi về phía xa
Hàn Phong
Hàn Phong
Sao cậu chưa về ?
Giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên. Hàn Phong đứng bên cạnh, một tay đút túi quần, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua cô.
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Lâm Vy cười xoay người lại nhìn Hàn Phong /
Lâm Vy
Lâm Vy
Tớ đợi cậu
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Cậu khẽ nhíu mày /
Hàn Phong
Hàn Phong
Không cần đâu , trời sắp mưa rồi , cậu về trước đi
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô nghiêng đầu , cố chấp nói /
Lâm Vy
Lâm Vy
Nhưng mà tớ đã nói là tớ sẽ đi cùng cậu rồi mà
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Hàn Phong nhìn cô chằm chằm một lúc, rồi khẽ thở dài /
Hàn Phong
Hàn Phong
Tùy cậu
Cả hai sóng bước trên con đường nhỏ dẫn về khu phố cũ. Gió thổi qua mang theo hơi ẩm nặng nề. Những cánh phượng đỏ rơi lả tả trên nền đường xám. Mưa bắt đầu rơi. Ban đầu chỉ là những hạt lất phất, nhưng chẳng mấy chốc đã nặng hạt hơn.
/ Lâm Vy chợt reo lên /
Lâm Vy
Lâm Vy
Aaa mưa rồi này
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Cô đưa tay hứng những giọt nước mát lạnh, rồi xoay người nhìn Hàn Phong, nụ cười rạng rỡ /
Lâm Vy
Lâm Vy
Hay là chúng ta chạy đi?
Hàn Phong
Hàn Phong
/ cậu nhìn cô , ánh mắt vẫn bình thản /
Hàn Phong
Hàn Phong
chạy làm gì ? cũng đã ướt rồi mà
Lâm Vy
Lâm Vy
/ cô bật cười kéo tay cậu /
Lâm Vy
Lâm Vy
Chạy dưới mưa mới vui chứ
Bất đắc dĩ, cậu để mặc cô kéo đi. Hai người chạy trên con đường ngập tràn tiếng mưa rơi, nước bắn tung tóe dưới chân. Tiếng cười trong trẻo của Lâm Vy vang lên giữa màn mưa xám xịt. Chạy một lúc, cả hai dừng lại dưới mái hiên một quán nhỏ. Lâm Vy thở hổn hển, đôi mắt lấp lánh niềm vui. Mái tóc dài ướt đẫm, vài giọt nước còn đọng trên hàng mi cong.
Lâm Vy
Lâm Vy
/ cô nhìn lên trời, khẽ thì thầm /
Lâm Vy
Lâm Vy
tớ thích mưa lắm
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Hàn Phong liếc nhìn cô rồi nói khẽ /
Hàn Phong
Hàn Phong
Tại sao ?
Lâm Vy
Lâm Vy
Vì tớ cảm thấy mưa rất đẹp. Nó gột rửa mọi thứ, làm cho thế giới trở nên mới mẻ hơn
Lâm Vy
Lâm Vy
Tớ còn thấy khi trời mưa , tâm trạng không vui của tớ sẽ bị trôi đi
Hàn Phong
Hàn Phong
/ cậu đút tay vào túi quần , trầm ngâm nói /
Hàn Phong
Hàn Phong
nhưng mưa cũng sẽ làm cho người ta lạnh
Lâm Vy
Lâm Vy
/ Lâm Vy mỉm cười, quay sang nhìn cậu, giọng nhẹ bẫng như hơi thở /
Lâm Vy
Lâm Vy
Thế nên tớ mới cần một người đi cùng
Hàn Phong
Hàn Phong
/ Hàn Phong hơi sững lại. Cậu nhìn cô thật lâu, rồi bất giác khẽ thở dài /
Hàn Phong
Hàn Phong
Ngốc quá , lỡ một ngày nào đó tớ không còn ở đây thì sao ?
Lâm Vy
Lâm Vy
/ hơi khựng lại nhưng lại mỉm cười đáp /
Lâm Vy
Lâm Vy
thì tớ sẽ tự đi tìm cậu
Mưa vẫn rơi, từng giọt tí tách thấm sâu vào lòng đất. Một lời hứa nhẹ nhàng giữa cơn mưa, nhưng liệu có thể giữ được mãi mãi không?

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play