(RhyCap) Mình Ơi..
Hoa Giấy
Trưa hôm đấy, trời trong veo, nắng vàng rải nhẹ như tơ. Gió nhẹ vừa đủ làm tà áo khẽ đong đưa
Duy ngồi xổm xuống làng đất mềm, tay khẽ vun cho gốc hoa giấy mới trồng. Quang Anh đứng cạnh, áo sơ mi xắn tay, tay cầm chiếc cuốc nhỏ, ánh mắt dõi theo Duy không rời
Quang Anh
Này..em đào chỗ kia cạn quá rồi
Quang Anh nhắc, giọng nửa cười nửa lo
Đức Duy
Cậu thử đào đi rồi biết, đất chỗ này cứng lắm đó
Quang Anh
Vậy để cậu đào, em đi chọn hoa đi
Duy liếc nhẹ, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhích sang bên cạnh. Một lúc sau em thì thầm
Em quay sang nhìn cậu, thì thấy ánh mắt ấy đã hướng về mình từ bao giờ
Đức Duy
Góc kia mình kê thêm cái bàn nhỏ được không ? Em muốn ngồi đọc sách..gần hoa giấy
Giọng em nũng nịu khiến ai kia cũng phải mềm lòng, đốn tim
Quang Anh cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng như mây trôi
Quang Anh
Được, cậu sẽ làm cho em. Ngay chiều nay là xong
Quang Anh
Cậu mà gạt em á, trời đổ mưa suốt tháng luôn
Anh nói xong tay quệt nhẹ vết đất dính bên má Duy
Duy bật cười, nụ cười thanh xuân trong veo như nắng giữa vườn hoa giấy
Xoay tới xoay lui, cả hai làm xong thì cũng chiều tà
Đức Duy
Quang Anh là số 1 luônn
Quang Anh
Thế..không có thưởng gì sao mợ út ?
Em như hiểu ra cái gì đấy
Đức Duy
Xí, suốt ngày ghẹo người ta thôi
Nói xong, em hôn nhẹ lên má anh. Rồi lại ngại ngùng cười tít mắt
Quang Anh
Không phải chỗ đó, chỗ này này
Anh lấy tay em chỉ lên môi mình
Đức Duy
Đòi hỏi quá rồi đó nhen
Tuy nói vậy thôi chứ em vẫn nhón nhẹ chân lên mà hôn anh
Màn đêm buông xuống, vườn sau như chở thành một cõi khác - im lìm, dịu dàng trong rất thơ, và đầy những vết sáng nhấp nháy của đom đóm
Hoa giấy khẽ lay động trong gió, từng cánh mỏng manh đung đưa theo như cùng nhịp thở của đất trời
Duy lon ton chạy ra, tay cầm quyển sách mỏng, ngồi xuống chiếc ghế gỗ đặt dưới dàn hòa. Quang Anh cũng lặng lẽ theo sau, tay cầm chiếc đèn dầu nhỏ đặt lên bàn bên cạnh
Quang Anh
Đèn điện ngoài này yếu quá, dùng đèn dầu ấm hơn
Anh nói khẽ, giọng trầm mà thân quen
Duy gật đầu, rồi lên tiếng
Đức Duy
Hồi nhỏ em cũng hay đọc sách ở mảnh vườn sau nhà bà nội, cũng có giàn hoa giấy như này..nhưng không có ai ngồi cạnh hên chơn
Quang Anh không nó gì, chỉ lặng lẽ kéo ghế lại gần hơn, ngồi cạnh. Bầu trời đêm cao và thăm thẳm
Giữa khoảng trời lặng, họ như hai chấm sáng nhỏ lấp lánh giữa biển vì sao
Một lúc sau Duy quay sang, cười khẽ
Đức Duy
Bầu trời của cậu chắc nhiều vì sao lắm ha
Quang Anh đáp, rồi nghiêng người, ánh mắt như gom hết ánh sáng của đêm
Quang Anh
Nhưng..có một vì sao, là của anh, không ai thay thế được
Duy im lặng một lúc. Gió đêm thổi nhẹ qua, làm tà áo khẽ động. Cậu đặt quyển sách xuống bàn, đầu tựa vào vai anh
Đức Duy
Cậu ngốc lắm..Quang anh. Lúc làm người ta đau thì chả biết gì, lúc người ta đi lại níu giữ không buông
Quang Anh
Quang Anh biết. Nhưng từ giờ, dù em có giận, có đẩy anh ra bao nhiêu lần nữa.. anh cũng không buông đâu
Sau câu nói ấy, bầu không khí như ngưng đọng lại. Chỉ còn tiếng gió thoảng qua làn hoa giấy
Duy khẽ rời vai Quang Anh, ngẩn mặt lên nhìn cậu - ánh mắt ấy trong vắt, nhưng vẫn còn chút buồn vương lại của mấy ngày qua
Quang Anh nhìn vào đôi mắt đấy, như thấy cả thế giới thu trong đó. Anh đưa tay lên chạm vào gò má em, giọng khẽ như thì thầm
Quang Anh
Duy à..nếu có thể ôm em cả đời, cậu hứa sẽ không buông
Duy chưa kịp đáp, đã thấy anh nghiêng người, vòng tay ôm em. Một cái ôm trọn vẹn, ấm áp và đầy bình yên. Tay cậu cũng vô thức siết lấy lưng áo Quang Anh
Duy nói nhỏ, đôi gò má ửng hồng
Anh khẽ cười, rồi cuối xuống, đặt lên trán em một nụ hôn nhẹ nhàng. Không vội vàng, không đòi hỏi - chỉ là như một lời hứa, rằng từ nay những vết thương trong tim cậu...anh sẽ là người chữa lành
Giữa thế gian, chỉ còn họ. Chẳng càn lời yêu thương đậm sâu, từng hành động của cả hai đã đủ nói thay : Ở đây, bên nhau..là bình yên nhất
Tác giả
i love you so much 💏
Tác giả
Cổ đáng yêu nha má, vợ tui vợ tui á
Tác giả
Mọi người ủng hộ truyện cổ nha hay lắm cơ, xuất sắc
Hoa rơi nơi tàn nguyệt
Thế là vài ngày yên ả trôi qua, Tuyên cũng phải lên lại sài thành để học. Ông bà hội đồng thì lên tỉnh hai hôm trước để lo xưởng gạo và kiểm lại danh sách, ngân phiếu
con Mận
Mời cậu út, mợ hai ra ăn cơm
Ngọc Hạ
Được rồi, mày ra ngoài trước đi lát cậu với mợ ra
Con Mận chạy lại ngồi kế em, giọng uất ức
con Mận
Con thấy thương mợ quá à
con Mận
Thì cậu Quang Anh..
Đức Duy
Chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, em đừng nói bậy kẻo cậu nghe là ăn gậy
Đức Duy
Lúc đó mợ cản không được đâu
con Mận
Xí, Mận ghét cô Hạ đó quá à
Duy mỉm cười, cốc nhẹ lên trán Mận
Đức Duy
Mợ hai mà nghe là cưng tiêu đời
con Mận
Em không sợ đâu, mà mợ Duy đói chưa, vô ăn cơm nè
Trời trưa ngả nắng vàng nhạt, không khí trong phòng ăn rộng rãi nhưng lặng như tờ. Tiếng đũa muỗng va chạm vào chén vang lên đều đều
Hạ hôm nay lạ lắm. Suốt bữa ăn cứ ngập ngừng như đang giấu điều gì. Rồi đến lúc Quang Anh vừa gắp miếng thịt bò để vào chén Duy, Hạ đột nhiên buông đũa
Ngọc Hạ
Em có chuyện muốn nói
Cả hai ngẩng mặt lên nhìn cô. Linh chậm rãi đặt tay lên bụng, ánh mắt ươn ướt
Ngọc Hạ
Em...có bầu rồi, Quang Anh
Chiếc đũa trên tay Duy khựng lại giữa không trung. Mắt em mở to, rồi cụp xuống, không nói một lời
Quang Anh ngỡ ngàng, môi mấp máy
Quang Anh
Em nói gì ?..Hạ, em nói lại đi
Quang Anh dường như không tin nổi, hai tai anh lùng bùng
Ngọc Hạ
Em nói thật. Em có thai rồi
Ngọc Hạ
Là con của mình đó..Quang Anh
Duy cố giữ vẻ điềm nhiên, gắp miếng rau vào chén mình, nhưng đôi tay run rẩy đã phản bội hết thảy. Cậu cười nhạt
Đức Duy
Chúc mừng cậu..sắp được làm cha rồi
Quang Anh quay sang Duy, hoảng hốt
Quang Anh
Duy...em nghe anh giải thích...chuyện này..không như em nghĩ
Duy không nói một lời, chỉ cúi mặt ăn. Mỗi tiếng nhai như đè nặng lên ngực. Một lúc sau em đứng dậy, giọng nhè nhẹ
Đức Duy
Em ăn xong rồi, hai người cứ tiếp tục
Em quay lưng, bước đi, bóng lưng mỏng manh khuất dần sau cánh cửa, không ai thấy trong tay cậu vẫn còn nắm chặt đôi đũa, siết đến mức trắng cả đốt ngón
Trong căn phòng trống vắng, em ngồi đó, không khóc. Tay cầm lên những món đồ kỉ niệm của cả hai
Nào là quyển sổ ép hoa, máy ảnh, máy ghi âm..và chiếc vòng đầu tiên cậu tặng em
Em đưa tay vuốt lại từng thứ. Mắt không rơi lệ, nhưng tim thì nghẹn như bị ai bóp nát. Những kỉ vật ấy, từng là lời hứa, từng là yêu thương...giờ lại trở thành minh chứng cho một người đã lỡ xa
Đức Duy
Thì ra..có những kỉ niệm đẹp đến mất, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ đau
Em cười khẽ. Không gượng. Không buồn bã. Chỉ là..một nụ cười rớt lại giữa nhưng điều không còn nguyên vẹn
Rồi em ngồi đó, tì trán lên bàn, lòng tự hỏi
Đức Duy
Không biết, khi bên cô ấy..cậu có còn nhớ những thứ này không
Thế là em ngồi đó, mắt vô hồn, trong lòng thử đã tan nát hết rồi
Tim vỡ thành trăm mảnh, nhưng lại chẳng thể làm gì ngoài im lặng và chấp nhận
Tay Buông Lúc Gió Nổi
Trời vừa rạng sáng, tiếng những người nông dân nói chuyện rộn rã. Duy ngồi trước bàn ghế đá ngoài sân, tay mân mê những trang sách
Bỗng con Mận chạy vào, tay cầm theo bức thư
con Mận
Ông Bà Hội Đồng Hoàng gửi thư cho mợ
Đức Duy
Cha má ta gửi thư sao, em đọc xem cha với má ta nói gì
Giọng em lạnh như sương, mắt vẫn không rời sách
con Mận
Dạ đại khái ông bà bảo là mợ về chơi với ông bà vài tháng, ông bà nhớ mợ ạ
Đức Duy
Được rồi, dù gì ta đi cũng lâu rồi. Chắc phải thu xếp vè thăm cha má
Đức Duy
Em đi vào phòng ta soạn cho ta ít đồ với vài quyển sách đi
con Mận
Dạ, mà mợ đi liền hôm nay hay sao ạ ?
Đức Duy
Ừm, chắc chiều gì đó
Mận lật đật chạy đi vô soạn đồ thì thấy cậu út đã đứng đó nãy giờ, nó giật mình
Quang Anh
Đi vào soạn đồ cho mợ đi
Quang Anh tiến lại ngồi đối diện Duy
Quang Anh
Em đi gắp vậy sao
Quang Anh
Hay là để cậu đưa em về nhé, sẵn thăm ba má vợ
Đức Duy
Thôi, em đi một mình được rồi. Cậu ở nhà chăm mợ hai đi, có bầu dễ ốm nghén
Ánh mắt Quang Anh có chút đượm buồn, tay định nắm lấy tay người kia
Duy rụt tay lại, mặt hơi ngượng
Quang Anh
Cho cậu nắm đi, em đi mấy tháng..cậu nhớ
Duy im lặng, tay chủ động nắm lấy anh
Quang Anh cười nhẹ, tay còn lại xoa tóc em
Quang Anh
Em đi rồi tối ai hong tóc cho cậu đây
Quang Anh
Nhưng cậu muốn em thôi
Quang Anh
Duy, cậu xin lỗi nhé
Đức Duy
Xin lỗi gì chứ, có năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường mà
Quang Anh
Duy cậu thề cả đời này chỉ yêu mình em thôi
Quang Anh
Hạ chỉ là lầm lỡ thôi
Đức Duy
Được rồi..em hiểu rồi
Đức Duy
"Em không thể hết thương cậu được..Cậu ơi"
Đức Duy
Em xin phép vô phòng dọn đồ một chút nhé
Quang Anh
Để cậu vào cùng em
Đức Duy
Thôi, cậu làm việc cậu đi
Nói xong Duy cất bước quay đi, bóng lưng nhỏ nhắn dần khuất sau cánh cửa
Trưa còn nắng chang chang giờ chiều bỗng dưng lại nổi dong gió, mây đen ùn ùn kéo về phía sông lớn, gió quét qua hàng cau nghiêng ngả mưa bắt đầu nặng hạt
Duy khoác lên vai cái áo choàng mỏng, tay vẫn ôm túi đồ nhỏ, ánh mắt ngoảnh lại nhìn anh. Quang Anh nắm lấy cổ tay em
Quang Anh
Hay là..mai rồi đi được không, mưa gió kiểu này, anh không yên lòng
Duy cười khẽ, như chẳng để tâm
Đức Duy
Không sao đâu, cậu cứ lo xa
Đức Duy
Thôi, xe đến rồi em đi nhé
Duy từ từ đi ra chiếc xe ngựa ngoài cổng, Quang Anh cứ đứng nhìn theo mãi, đứng đó đến khi chiếc xe ngựa khuất hẳn. Bỗng gió thổi mạnh. Trên mái ngói những chiếc lá vàng rụng xuống. Một con chim đen vụt qua, để lại tiếng kêu u uẩn vang lên giữa trời
Quang Anh
"Sao mình có cảm giác lạ vậy.."
Lòng Quang Anh thắt lại, cảm giác như sắp có một thứ gì vụt tay mình. Một linh cảm mơ hồ, khó chịu lòng ngực
Ngoài kia trời bắt đầu sấm chớp
Ngọc Hạ
Quang Anh, vô nhà đi. Mưa lớn lắm
Nói xong anh đi về phòng của Duy, nằm trỏng
Hạ siết tay, miệng nở một nụ cười kì bí
Ngọc Hạ
"Được rồi..chờ xem"
Download MangaToon APP on App Store and Google Play