Anh Bác Sĩ Của Tôi
gặp mặt
tớ
Mong mấy bà ủng hộ nhìu nhìu
Nguyễn Thanh Pháp
Con không muốn vào đây đâu
mẹ em
nghe mẹ,vào khám thử xem
Nguyễn Thanh Pháp
Con không vào//vùng vẫy//
mẹ em
Nghe mẹ //kéo em vào//
ĐNV
mời bệnh nhân Nguyễn Thanh Pháp
Em cùng mẹ bước vào căn phòng lạnh lẽo ấy
Trần Đăng Dương
Nguyễn Thanh Pháp? Là người nào?
mẹ em
là con bé này//chỉ em//
Nguyễn Thanh Pháp
//im lặng và cúi mặt xuống/
Trần Đăng Dương
còn trẻ vậy mà mắc bệnh trầm cảm sao
mẹ em
Từ bé đến giờ con bé chưa có một người bạn nào
mẹ em
Cũng chưa từng nói với ai quá 2câu ngoại trừ tôi
mẹ em
Không biết con bé bị làm sao nữa//thở dài//
mẹ em
Chỉ mong bác sĩ giúp con bé bình thường trở lại
Sau khoảng vài giây suy ngẫm điều gì đó
Đăng Dương nhìn em và nói
Trần Đăng Dương
Đích thân tôi sẽ điều trị bệnh nhân này
mẹ em cười không biết nói gì ngoài
mẹ em
Cảm ơn bác sĩ nhiều ạ
mẹ em
Hi vọng bác có thể giúp con bé
Trần Đăng Dương
ý tá chuyển bị phòng đi
Trần Đăng Dương
Thanh Pháp sẽ được tôi chăm sóc
sau đó em được chuyển vào một căn phòng chỉ toàn là màu trắng
đến tối Đăng Dương đến phòng của em
Trần Đăng Dương
Thanh Pháp
Trần Đăng Dương
tôi là Đăng Dương sẽ ở cùng cô suốt quá trình điều trị cho cô
Em thắc mắc về câu nói "ở cùng"của anh
Nói xong em nằm xuống chiếc giường mềm mại mà bệnh viện đã chuyển bị sẵn
Khoảng thời gian ấy anh cứ nhìn em chằm chằm và suy nghĩ
Trần Đăng Dương
đúng như mẹ cô ấy nói
Trần Đăng Dương
không nói chuyện với ai quá 2câu
tớ
Chap đầu ok không cả nhàaa
ở cùng
Nguyễn Thanh Pháp
//nhìn ngó xung quanh//
Khoảng 7h thì y tá bước vào phòng em
Hoàng Đức Duy
Bệnh nhân Thanh Pháp
Hoàng Đức Duy
chuẩn bị 7h30p vào phòng của bác sĩ Đăng Dương để khám nhé
Giọng nói của Duy mềm mại và nhẹ nhàng
Không như cái tên bác sĩ đáng ghét nào đó
Em đi theo Duy tới căn phòng của Dương
Hoàng Đức Duy
Bác sĩ Bệnh nhân tới rồi ạ
Trần Đăng Dương
Um cho cô ấy vào đi
Trần Đăng Dương
còn cậu đi làm việc của mình đi
Nguyễn Thanh Pháp
//đi vào//
Trần Đăng Dương
Cô ngồi xuống đi
Nghe vậy em cũng nghe theo mà ngồi xuống
Trần Đăng Dương
Hôm nay là ngày đầu tiên trong quá trình điều trị bệnh trầm cảm của cô
Trần Đăng Dương
Cô có điều gì muốn nói với tôi không?//nhìn em//
Nguyễn Thanh Pháp
có thể đừng ở trong bệnh viện được không?
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi không thích ở đây cho lắm
Trần Đăng Dương
//suy nghĩ// cũng được
Trần Đăng Dương
Cô sẽ đến nhà của tôi ở
Em có bất ngờ trước câu nói của anh
Trần Đăng Dương
vì tôi đã nhận lời giúp của mẹ cô nên...
Trần Đăng Dương
cô sẽ được tôi điều trị riêng biệt
Em suy nghĩ khoảng vài phút thì cũng đồng ý
Nguyễn Thanh Pháp
Tôi nghe anh
Trần Đăng Dương
//mỉm cười//
Trần Đăng Dương
được cô về phòng đi y tá sẽ giúp cô thu xếp hành lý
Trần Đăng Dương
Giúp cô ấy thu xếp đồ đạc nhé
anh ngồi làm cho xong công việc hôm nay
Rồi đến phòng em đón em về nhà
Anh nhìn thấy em đang ngồi ngẩn ngơ trước cửa sổ
Trần Đăng Dương
Thanh Pháp
Nguyễn Thanh Pháp
//qua người lại nhìn anh//
Trần Đăng Dương
Về thôi nào
Em không nói gì chỉ im lặng và đứng dậy lấy hành lý
em đi trước anh anh đi sau em
Rời khỏi bệnh viện đi đến nhà anh
vì nhà anh cũng không quá xa chỉ mất khoảng 15p là tới
Anh một tay mở cửa giúp em một tay che trên cánh cửa để em không bị đau nếu có đụng đầu vào
Trần Đăng Dương
đến nhà rồi
Trần Đăng Dương
để tôi dẫn em vào
Em choáng váng trước ngôi nhà của anh
Tuy không quá to nhưng nó rất đẹp
mụ dong
Trần Đăng Dương
vì khá gấp nên tạm thời em ngủ ở phòng tôi nhé
Nguyễn Thanh Pháp
vậy anh ngủ ở đâu?
Trần Đăng Dương
tôi sẽ ngủ tạm ở phòng khách vài hôm
Trần Đăng Dương
ăn nhiều vào đừng có nhìn xung quanh nữa Thanh Pháp
thú thật em là người rất kén ăn
nên là nãy giờ bát cơm vẫn còn y nguyên
Trần Đăng Dương
//gắp thức ăn cho em//
Trần Đăng Dương
Tay nghề tôi nấu cũng được lắm đấy
Nguyễn Thanh Pháp
//ăn thử//
Ngon ngoài sức tưởng tượng của em
Nguyễn Thanh Pháp
*tên bác sĩ này nấu cũng không tệ*
Trần Đăng Dương
Chiều nay cô cùng tôi đi chơi công viên nhé
Nguyễn Thanh Pháp
Chơi công viên?
Trần Đăng Dương
tiếp xúc với nhiều người có thể giúp em khỏi bệnh
Trần Đăng Dương
em lên phòng nghỉ đi
Trần Đăng Dương
chém bát để tôi rửa
em nghe vậy cũng đi lên phòng anh
em thì ngủ ở phòng của anh
còn anh ngủ tạm trên ghế sofa ngoài phòng khách
Tầm khoảng 12h hơn thì anh nghe thấy tiếng động gì đó
Trần Đăng Dương
Tiếng gì vậy trời
Trần Đăng Dương
đêm hôm khuya khoắt
anh tính đi kiểm tra xem âm thanh phát ra từ đâu thì
Bỗng nhiêu em xuất hiện trước mặt anh và ôm chầm lấy anh
mắt em nhắm chặt nhưng tay ôm lấy cơ thể anh
Trần Đăng Dương
Thanh Pháp em đang làm gì vậy?
Em không một chút động tĩnh
Trần Đăng Dương
em ấy đang mộng du sao?
anh cố gắng gỡ tay em ra nhưng không thành
Vậy là em ôm anh ngủ đến tận sáng hôm sauuu
tớ
tui thích đọc comment của mấy bà lắm lun áaa
tớ
comment gì để tui trả lời nhá
tớ
Cả nhà bủi túi dui dẻ💗💗💗
Download MangaToon APP on App Store and Google Play