Tiếng Việt
NovelToon NovelToon

[RhyCap×ABO] Hồi Ức Phai Tàn

chap 1: cuộc gặp gỡ định mệnh

Phòng họp của tập đoàn Nguyễn Thị mang một vẻ sang trọng và áp lực vô hình
Đức Duy bước vào, bình thản nhưng không che giấu được sự cảnh giác trong ánh mắt. Cậu đã tiếp xúc với nhiều Alpha, nhưng chưa bao giờ cảm thấy... kỳ lạ như lúc này
Một người đàn ông đứng bên cửa sổ, quay lưng lại với cậu. Ánh nắng chiều hắt lên tấm kính, phản chiếu bóng dáng cao lớn của hắn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
cậu là Đức Duy?//quay lại//
Giọng hắn trầm thấp, không nhanh không chậm, nhưng lại mang theo cảm giác áp đảo
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Phải, tôi là người phụ trách thiết kế cho dự án lần này// bình tĩnh đáp//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi cười nhẹ//
Quang Anh nhếch nhẹ khóe môi, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó. Hắn kéo ghế ngồi xuống đối diện cậu, ngón tay thon dài chạm nhẹ lên mặt bàn gỗ sẫm màu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không có pheromone
Câu nói của hắn không mang ý nghi vấn, mà như một sự khẳng định chắc chắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//sững người//
Đức Duy sững lại trong giây lát, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không nghĩ đó là điều liên quan đến công việc//giọng điềm tĩnh//
Quang Anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt quan sát từng phản ứng nhỏ nhất trên gương mặt cậu
Thú vị thật. Một Omega hoàn toàn không có pheromone, không có phản ứng trước một Alpha như hắn
Hắn chống khuỷu tay lên mặt bàn, chắp hai tay lại trước mặt, tỏ vẻ hứng thú
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đã từng bị Alpha nào thử đánh dấu chưa?
Đức Duy siết nhẹ bàn tay dưới gầm bàn. Câu hỏi này không phải lần đầu cậu nghe, nhưng chưa từng có ai hỏi nó thẳng thắn như vậy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện cá nhân, tôi không muốn chia sẻ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
vậy sao?// hờ hững đáp//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//dựa lưng vào ghế//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi chỉ tò mò thôi. Một Omega như cậu, nếu không có pheromone, chẳng khác nào một Beta
Đức Duy không trả lời ngay. Cậu biết, ở thế giới này, Omega không có pheromone giống như một sự tồn tại lỗi. Nhưng cậu chưa bao giờ để điều đó định nghĩa mình
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi là một nhà thiết kế
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Và tôi đến đây để làm việc
Quang Anh nhìn cậu thêm vài giây, rồi đột nhiên bật cười khẽ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Được thôi, làm việc
Hắn nhấn mạnh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng tôi nghĩ cậu sẽ còn phải gặp tôi nhiều đấy
Cuộc họp diễn ra suôn sẻ, nhưng không khí giữa hai người vẫn bao trùm bởi một cảm giác kỳ lạ khó tả
Đức Duy trình bày bản kế hoạch thiết kế của mình một cách chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt của Quang Anh chưa từng rời khỏi cậu quá lâu
Sau khi cuộc họp kết thúc, Đức Duy thu dọn tài liệu, chuẩn bị rời đi thì giọng nói trầm thấp của Quang Anh bất ngờ vang lên phía sau.
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Đức Duy
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu có tin vào định mệnh không?
Đức Duy hơi khựng lại. Cậu xoay người, nhìn thẳng vào Quang Anh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi nghĩ, định mệnh là thứ do chính mình tạo ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//nhếch môi cười//
Quang Anh nhếch môi cười, nhưng ánh mắt hắn không hề có ý cười
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thế sao? Nhưng đôi khi, có những thứ đã được sắp đặt sẵn, dù cậu có cố gắng thay đổi thế nào cũng vô ích
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đang ám chỉ điều gì?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không có gì
Quang Anh đứng dậy, tiến lại gần cậu. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài gang tay
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chỉ là, tôi cảm thấy... cuộc gặp gỡ giữa chúng ta không phải ngẫu nhiên
Trái tim Đức Duy khẽ rung lên một nhịp, nhưng cậu nhanh chóng giấu đi cảm xúc. Cậu hít một hơi sâu, giữ vững giọng điệu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có thể chỉ là trùng hợp thôi
Quang Anh nhìn cậu thêm vài giây, rồi khẽ gật đầu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Có thể
Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ lùi lại một bước, ra hiệu cho cậu có thể rời đi. Nhưng Đức Duy biết, đây chưa phải là kết thúc
Cuộc gặp gỡ này, dù muốn hay không, đã mở ra một cánh cửa mà cậu không thể dễ dàng đóng lại

chap 2 Cơn Sóng Ngầm

Đức Duy ngồi trong quán cà phê gần công ty, ánh mắt lặng lẽ dõi theo dòng người qua lại trên phố. Trời đã sập tối, những ánh đèn đường hắt lên vỉa hè những vệt sáng mờ ảo, phản chiếu lên gương mặt trầm tư của cậu. Ly cà phê trước mặt đã nguội lạnh từ lâu, nhưng cậu vẫn chưa uống lấy một ngụm
Tâm trí cậu vẫn quanh quẩn với cuộc gặp gỡ ban chiều
Quang Anh
Cảm giác kỳ lạ khi đối diện với hắn vẫn còn ám ảnh trong lòng. Cậu không thể xác định được đó là gì—một nỗi lo lắng vô hình hay chỉ đơn giản là cảm giác bị nhìn thấu bởi một người xa lạ. Nhưng dù là gì đi nữa, Đức Duy không thích điều đó
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đang nghĩ gì vậy?
Giọng nói quen thuộc kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//cầm ly nước cam đặt xuống bàn//
Đăng Dương đặt một ly nước cam xuống bàn, rồi ngồi xuống đối diện với cậu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Không có gì//lắc đầu//
Đăng Dương nhìn cậu một lúc, rồi chậc lưỡi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Đừng nói là vì tên Alpha hôm nay nhé?
Đức Duy không đáp, nhưng sự im lặng đó đã là một câu trả lời
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Duy, em biết rõ em không giống những Omega khác
Giọng Đăng Dương trầm hơn, mang theo sự nghiêm túc
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em không có pheromone, không có dấu hiệu phát tình. Nhưng điều đó không có nghĩa là Alpha sẽ không để ý đến em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Ý anh là gì?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Quang Anh không phải kiểu người dễ bị thu hút bởi ai đó mà không có lý do. Nếu hắn chú ý đến em, chắc chắn là có nguyên nhân
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Có thể hắn chỉ thấy em kỳ lạ
Đức Duy nhấp một ngụm cà phê, cố tỏ ra thờ ơ
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Hay là... hắn đã biết điều gì đó về em?
Lời của Đăng Dương như một mũi dao xuyên thẳng vào lòng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh nghĩ quá nhiều rồi//cười nhẹ//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Hắn chỉ là một Alpha nhà giàu muốn chơi trò quyền lực mà thôi
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Duy
Đăng Dương khẽ thở dài, bàn tay vô thức siết chặt ly nước
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Anh không muốn em dính dáng đến hắn
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//ngước mặt lên nhìn Dương//
Đức Duy ngẩng lên nhìn Đăng Dương. Đôi mắt Alpha ấy vẫn kiên định như bao năm nay
Cậu biết Đăng Dương chỉ muốn bảo vệ cậu, nhưng có những chuyện không thể chỉ nói là tránh là có thể tránh được
Điện thoại trên bàn rung lên
Một tin nhắn từ số lạ
???
???
💬Chúng ta cần nói chuyện
???
???
💬Đừng trốn
Không cần đoán cũng biết ai là người gửi
Đức Duy siết chặt điện thoại, lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
💬Một giờ sau, tại bãi đỗ xe tầng hầm của tòa nhà Nguyễn Thị
_________________
Đức Duy bước xuống xe taxi, ánh mắt lướt nhanh qua không gian vắng vẻ xung quanh
Bãi đỗ xe vào ban đêm gần như không một bóng người, chỉ có những ánh đèn neon trắng nhấp nháy phản chiếu lên mặt sàn bóng loáng
Một dáng người cao lớn đứng cách đó không xa
Quang Anh
Hắn đang tựa vào xe, đôi tay khoanh trước ngực, dáng vẻ ung dung nhưng lại toát ra áp lực vô hình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đến rồi
Hắn nhếch môi cười, ánh mắt sắc bén như nhìn xuyên qua cậu
Đức Duy đứng yên một lát, rồi bước đến gần hơn, giữ khoảng cách vừa đủ
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh muốn nói chuyện gì?
Quang Anh không trả lời ngay. Hắn quan sát cậu, ánh mắt thoáng qua một tia khó đoán
Một lúc sau, hắn mới cất giọng, chậm rãi nhưng đầy chắc chắn
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu đã từng bị đánh dấu chưa?
Câu hỏi bất ngờ khiến Đức Duy khựng lại
Cậu nhìn thẳng vào hắn, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chuyện đó liên quan gì đến anh?
Quang Anh tiến một bước về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người
Hơi thở Alpha của hắn không mang theo pheromone đặc biệt, nhưng lại có một loại áp lực khác khiến người đối diện khó lòng phớt lờ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy là chưa//cười nhẹ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đoán đúng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đang cố nói điều gì?//siết chặt tay//
Quang Anh nghiêng đầu, ánh mắt đầy ý vị
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không có pheromone. Một Omega như vậy... rất hiếm
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//im lặng//
Đức Duy im lặng. Cậu biết điều đó, nhưng không muốn nghe nó từ miệng người khác
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
*Hắn biết?*
Một giọng nói vang lên trong đầu cậu. Một sự lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy thì sao?
Cậu lạnh nhạt
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh cũng không có pheromone, chẳng phải sao?
Lần này, Quang Anh bật cười khẽ
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu sắc bén đấy. Nhưng tôi khác.
Hắn cúi người xuống, gương mặt gần đến mức Đức Duy có thể cảm nhận được hơi thở của hắn phả nhẹ lên làn da mình
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi có thể đánh dấu cậu//thì thầm vào tai Duy//
Đức Duy giật mình lùi lại một bước
Tim cậu đập mạnh hơn, nhưng không phải vì phản ứng Omega, mà vì cơn giận đang dâng lên trong lòng
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đang đùa giỡn với tôi sao?
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Không
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi đang nghiêm túc
Bầu không khí trở nên ngột ngạt. Đức Duy cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu, như thể bị đẩy vào một thế trận mà cậu không thể dễ dàng thoát ra
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Cậu không có pheromone
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Nhưng cậu vẫn là một Omega. Vẫn có thể bị đánh dấu
Trái tim Đức Duy khẽ run lên
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tôi không phải trò chơi của anh//gằn giọng//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//cười mỉm//
Quang Anh im lặng nhìn cậu trong giây lát, rồi đột nhiên lùi lại, đôi môi vẽ nên một đường cong khó hiểu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chúng ta sẽ còn gặp lại
Hắn nói, rồi quay người đi về phía xe của mình
Đức Duy đứng yên, lòng ngổn ngang vô số cảm xúc. Cậu không hiểu mục đích của Quang Anh là gì, nhưng có một điều cậu biết chắc—hắn không phải là người dễ dàng buông tay
Và cơn sóng ngầm giữa họ, đã chính thức bắt đầu

Chap 3: Ánh nhìn độc chiếm

Đức Duy rời khỏi bãi đỗ xe, lòng ngổn ngang những suy nghĩ rối ren. Cuộc đối thoại với Quang Anh vừa rồi vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu như một nốt nhạc trầm lắng, ám ảnh đến khó chịu
Tại sao Quang Anh lại quan tâm đến chuyện cậu có pheromone hay không? Và hắn muốn đánh dấu cậu thật sao? Đó là một lời tuyên bố hay chỉ là một cách chơi đùa của hắn?
Cậu không biết. Nhưng có một điều chắc chắn—Quang Anh không phải kiểu người dễ dàng từ bỏ
Ngày hôm sau, tại công ty
Đức Duy bước vào văn phòng, cố gắng vùi mình vào công việc để quên đi cuộc gặp tối qua. Nhưng cậu chưa kịp làm gì thì một đồng nghiệp đã bước đến, ánh mắt tràn ngập tò mò
nhân viên
nhân viên
Duy này, cậu quen với tổng giám đốc sao?
Cậu khựng lại
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Tổng giám đốc?
nhân viên
nhân viên
Ừ, Quang Anh ấy. Sáng nay chủ tịch đích thân đến đây kiểm tra dự án, nhưng lúc đi ngang qua bàn của cậu, chủ tịch có dừng lại một chút, rồi mỉm cười
nhân viên
nhân viên
Có khi nào anh ấy để mắt đến cậu không nhỉ?//cười đùa//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Đừng nói linh tinh//lạnh nhạt đáp//
Nhưng bên trong, cậu không thể phủ nhận một sự thật—Quang Anh đang dần bước vào cuộc sống của cậu, dù cậu có muốn hay không
_____________
Buổi tối, tại quán bar sang trọng
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em thật sự không định nói cho anh biết chuyện gì đang xảy ra sao?
Đăng Dương đặt ly rượu xuống bàn, ánh mắt sắc bén nhìn Đức Duy. Từ lúc bước vào quán, cậu đã nhận ra Đăng Dương có vẻ không vui. Và giờ đây, câu hỏi trực diện ấy khiến cậu không thể né tránh
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Chẳng có gì để kể cả
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Duy//thở dài//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
Em nghĩ anh không nhận ra sao? Tên Quang Anh đó không đơn giản. Nếu hắn để ý đến em nghĩa là hắn có mục đích
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Vậy anh muốn em làm sao?
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Trốn tránh sao? em không phải kiểu người sống bằng cách trốn chạy
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//lắc đầu ngao ngán// em bướng bỉnh quá rồi đó Duy
Trước khi Đức Duy kịp đáp lại, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Thật trùng hợp
Cả hai người cùng quay đầu lại
Quang Anh đứng đó, trong bộ vest đen hoàn hảo, phong thái ung dung nhưng lại mang theo một loại áp lực vô hình. Hắn nhìn Đức Duy, rồi lướt mắt sang Đăng Dương, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
anh bạn
Hắn nói, giọng điệu bình thản nhưng lại khiến không khí trở nên căng thẳng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi có thể mượn em ấy một lát được không?
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//nhíu mày//Tôi nghĩ em ấy không có nghĩa vụ phải đi với anh
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//Cười khẽ//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Vậy em ấy có muốn không?
Đức Duy không biết tại sao mình lại đứng dậy. Có thể vì cậu muốn đối mặt với Quang Anh một lần nữa. Có thể vì cậu muốn hiểu rõ mục đích của hắn. Hoặc có thể… cậu chỉ muốn chấm dứt cảm giác bị động này
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
chỉ năm phút//lạnh nhạt nói//
Trần Đăng Dương
Trần Đăng Dương
//mặt tối sầm lại//
Quang Anh dẫn cậu ra một góc khuất của quán bar, nơi ánh đèn dịu hơn và tiếng nhạc nền vang vọng đầy mê hoặc
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
anh muốn gì?
Quang Anh không trả lời ngay. Hắn chậm rãi nhấc một ly rượu từ quầy bar, xoay nhẹ chất lỏng đỏ sẫm trong ly, rồi nói bằng một giọng đầy ẩn ý
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi muốn đánh dấu em
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//tim hẫng một nhịp//
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đừng đùa nữa
Quang Anh đặt ly rượu xuống, ánh mắt trầm lặng nhưng sắc bén
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Tôi không đùa. Em biết tôi không phải kiểu người thích nói đùa
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
//cười lạnh//Vậy lý do của anh là gì? Tôi không có pheromone, không có kỳ phát tình. Một Omega như tôi có gì đáng để một Alpha như anh quan tâm?
Quang Anh cúi xuống, gương mặt gần đến mức hơi thở của hắn phả nhẹ lên làn da của cậu
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Chính vì em không có pheromone//thì thầm//
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Một Omega như em… là duy nhất
Đức Duy cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
Và tôi không thích để thứ gì thuộc về tôi rơi vào tay kẻ khác
Cậu lùi lại một bước, nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp
Hoàng Đức Duy
Hoàng Đức Duy
Anh đang nói như thể tôi là vật sở hữu của anh
Quang Anh không phủ nhận
Nguyễn Quang Anh
Nguyễn Quang Anh
//mỉm cười//em sẽ sớm hiểu thôi
Bên ngoài, Đăng Dương siết chặt ly rượu, ánh mắt tối lại khi nhìn về phía hai người
Cơn sóng ngầm giữa ba người đã chính thức bùng lên thành bão tố
______________END______________
Sứa
Sứa
hi các mom
Sứa
Sứa
truyện của mình viết hơi thiên hướng giống tiểu thuyết
Sứa
Sứa
vì trc giờ mình vt tiểu thuyết quen rồi, đổi qua truyện chat ko quen
Sứa
Sứa
nên truyện chủ yếu cx miêu tả hơi nhiều, cũng có phân tích tâm lý nhân vật hơi nhiều
Sứa
Sứa
mình biết mọi người đọc vậy nhiều sẽ dễ bị chán, vậy nên mọi người không thích có thể nói để mình sửa dần dần ạ

Download MangaToon APP on App Store and Google Play

novel PDF download
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play